Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 70: Bóng Ma Cổ Xưa và Tiếng Gầm Giữ Giới
Màn đêm đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một buổi sáng u ám, nhưng ánh sáng yếu ớt của ngày mới dường như bị nuốt chửng bởi lớp sương mù dày đặc và nặng nề đang bao phủ khắp Mê Vụ Sâm Lâm. Không khí ẩm ướt, lạnh lẽo đến thấu xương, mang theo một mùi hương lạ lùng, hỗn tạp giữa đất rừng ẩm mục, rêu phong mục nát, và một thứ mùi tanh tưởi, khó chịu, tựa như mùi tử khí lẫn lưu huỳnh, len lỏi vào từng hơi thở. Từng bước chân của nhóm Mộ Dung Tuyết trên lớp lá mục nát tạo ra những âm thanh khô khốc, lạc lõng trong sự tĩnh lặng đáng sợ của khu rừng. Tiếng côn trùng đã biến mất, thay vào đó là những âm thanh rít rào kỳ lạ của gió lùa qua những tán cây biến dị, và đôi khi là tiếng gầm gừ xa xăm, không rõ nguồn gốc, vọng lại từ sâu thẳm màn sương.
Cảnh vật xung quanh họ như một bức tranh kinh hoàng về sự sống bị hủy hoại. Những cây cổ thụ cao vút, từng là biểu tượng của sự sống mãnh liệt, giờ đây chỉ còn là những thân xác khô héo, cành lá trơ trụi, vặn vẹo như những ngón tay xương xẩu đang cố gắng vươn lên từ địa ngục. Một số cây khác lại biến dạng một cách quái dị, vỏ cây nứt nẻ chảy ra thứ nhựa màu đen sẫm, hoặc lá cây chuyển sang sắc tím bầm, đỏ lòm như máu khô. Dưới chân, thảm thực vật xanh tươi đã bị thay thế bởi những loài cỏ dại úa tàn, những bông hoa linh túy từng rực rỡ sắc màu giờ đây héo úa, tàn lụi, rũ xuống như những giọt nước mắt vô vọng. Thậm chí, những con côn trùng nhỏ bé, những loài chim chóc, thú rừng vô tội cũng không thoát khỏi số phận nghiệt ngã, chúng nằm la liệt trên mặt đất, thân thể co quắp, biến dạng, gào thét trong đau đớn tột cùng trước khi hóa thành những xác chết mục rữa.
Tần Vũ đi đầu, mũi kiếm Tử Vi lóe lên ánh sáng nhạt nhòa trong màn sương mù, như một điểm tựa duy nhất cho sự kiên định đang dần lung lay trong hắn. Khuôn mặt điển trai, góc cạnh của hắn giờ đây không còn vẻ tự tin ngạo nghễ thường thấy, thay vào đó là sự trầm tư, u ám và một nỗi kinh hoàng khó che giấu. Hắn đã từng nghĩ mình là một thiên tài kiếm đạo, một trong những cường giả trẻ tuổi nhất đại lục, có thể đối mặt với mọi thử thách. Nhưng đêm qua, trước sức mạnh vô danh đã dễ dàng đẩy lùi Hắc Sa Ma Tướng, và giờ đây, trước cảnh tượng hoang tàn đến rợn người này, mọi sự kiêu ngạo, mọi tự tin trong hắn đều vỡ vụn như pha lê.
Hắn vung kiếm chém phăng một cành cây đã biến dị, thân gỗ cứng như sắt thép nhưng lại tỏa ra một thứ khí đen ngòm, mục rữa. Ánh mắt hắn ánh lên vẻ tự vấn sâu sắc. *“Kiêu ngạo… Ta đã quá kiêu ngạo. Sức mạnh của ta chỉ là hạt cát trước biển cả Ma khí này. Một kiếm của ta, một chiêu pháp của ta, có thể làm được gì trước sự hủy diệt kinh hoàng này? Ta đã từng tin rằng chỉ cần đủ mạnh, ta có thể bảo vệ tất cả. Nhưng cái gì là đủ mạnh? Sức mạnh đã cứu chúng ta đêm qua, nó là gì? Tại sao ta chưa từng nghe đến? Tại sao ta lại nhỏ bé đến vậy?”* Những suy nghĩ đó như những mũi kim sắc nhọn, đâm sâu vào tâm can hắn, khiến trái tim hắn rỉ máu. Sự sụp đổ của ảo tưởng về sức mạnh bản thân còn đau đớn hơn bất kỳ vết thương thể xác nào. Hắn chợt nhận ra, thế giới này rộng lớn hơn hắn tưởng, và những mối nguy hiểm còn vượt xa trí tưởng tượng của một kẻ chỉ biết mài kiếm.
Mộ Dung Tuyết, dung nhan tuyệt mỹ giờ đây phủ một lớp sương lạnh lẽo và ưu sầu. Nàng khẽ chạm vào một cành cây đã hóa đá, cảm nhận sự lạnh lẽo và mục rữa dưới đầu ngón tay. Nàng đã từng đọc trong điển tịch về sự tàn phá của Ma khí, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được nó lại khủng khiếp đến mức này, như một bệnh dịch vô hình nuốt chửng mọi sự sống một cách nhanh chóng. “Ma khí đã lan rộng đến mức này… Tốc độ này… thật không thể tin được. Kỷ Nguyên Hoàng Kim của Tu Luyện… sao có thể xảy ra chuyện này?” Giọng nàng run rẩy, đầy sự tuyệt vọng, nhưng ánh mắt phượng vẫn ánh lên một tia kiên định. “Chúng ta phải nhanh chóng tìm được Tử Linh Châu. Không còn lựa chọn nào khác.” Nàng biết rõ, mỗi giây phút trôi qua, đại lục lại chìm sâu hơn vào vực thẳm.
Liễu Thanh Hoan, vóc dáng nhỏ nhắn, thanh tú, giờ đây thu mình lại, đôi mắt to tròn, đen láy ngấn nước, chứa đựng sự sợ hãi và một nỗi đau lòng vô bờ bến. Nàng bám chặt vào vạt áo của Mộ Dung Tuyết, như một chú chim non đang tìm nơi ẩn náu giữa bão tố. Nàng nhìn những cái cây đang chết dần, những bông hoa linh túy đã héo úa, và những sinh vật nhỏ bé đang quằn quại trong đau đớn. “Sư tỷ, chúng ta có thể tìm được không? Nó… đáng sợ quá.” Giọng nàng run rẩy, không còn vẻ vui tươi, hoạt bát thường thấy. Nàng không hiểu sâu xa về Ma khí hay Kỷ Nguyên Hoàng Kim, nhưng nàng cảm nhận được sự hủy diệt, sự mất mát đang diễn ra xung quanh mình. Nàng tin tưởng vào Mộ Dung Tuyết, nhưng sự đáng sợ của khung cảnh này đã vượt quá giới hạn chịu đựng của một thiếu nữ thuần khiết.
Bạch Vân, đám mây nhỏ đáng yêu, trắng tinh khôi, vẫn lượn lờ phía trước, ánh sáng yếu ớt của nó cố gắng xua đi bóng tối và sự u ám. Nó không hề sợ hãi Ma khí, ngược lại, dường như còn có chút tinh nghịch, đôi khi bay vút lên cao, đôi khi lại sà xuống thấp, như muốn động viên Liễu Thanh Hoan. Âm thanh trong trẻo, vui tươi như tiếng chuông gió của nó vang lên giữa khung cảnh chết chóc, như một nốt nhạc lạc điệu nhưng lại mang đến một tia hy vọng mong manh. Nó là biểu tượng của sự thuần khiết, của sự sống còn sót lại giữa biển Ma khí đang cuộn trào.
Vô Trần Tử, đạo sĩ gầy gò, râu tóc bạc phơ, chậm rãi bước theo sau, tay cầm phất trần. Đôi mắt tinh anh của ông không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh, từ những dấu hiệu Ma khí cổ xưa đến những biến đổi dị thường của cây cối. Ông không nói nhiều, nhưng mỗi cái nhíu mày, mỗi cái vuốt râu đều thể hiện sự suy tư sâu sắc. Ông đã sống đủ lâu để chứng kiến sự thay đổi của thiên địa, nhưng sự lan tràn của Ma khí lần này lại khác biệt. Nó mang theo một khí tức cổ xưa, nặng nề, không phải là Ma khí mới nổi. Ông cảm thấy có một sợi dây liên kết vô hình giữa sức mạnh vô danh đêm qua và sự bùng phát của Ma khí. Ông tin rằng, mọi thứ không đơn giản chỉ là một cuộc xâm lăng thông thường.
Cố Trường Minh, từ một vách đá cheo leo, ẩn mình sau tán lá cây hóa đen, đôi mắt hổ phách sâu thẳm của hắn dõi theo từng bước chân của nhóm người. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự sợ hãi của Liễu Thanh Hoan, sự kiên định của Mộ Dung Tuyết, và đặc biệt là sự vỡ vụn trong tâm hồn Tần Vũ. Hắn thấy rõ sự giằng xé trong Tần Vũ, sự kiêu ngạo bị đè bẹp, sự non nớt bị phơi bày. Một nụ cười nhạt nhẽo, mang chút mệt mỏi và cay đắng, thoáng qua trên môi hắn. *“Tự phụ là thứ xa xỉ nhất trong thế giới này, đặc biệt là khi ngươi chưa từng nếm trải tận cùng của sự tuyệt vọng. Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao? Không, ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên.”* Hắn không can thiệp, nhưng sự hiện diện của hắn, dù chỉ là một cái nhìn, cũng đủ để định hình số phận của những người này. Hắn đang buộc họ phải trưởng thành, phải tự mình đối mặt với hiện thực nghiệt ngã, thay vì dựa dẫm vào một anh hùng đã kiệt sức. Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi. Và cái giá của sự buông xuôi của hắn chính là nỗi đau đớn mà những người này phải trải qua, nhưng cũng là khởi đầu cho sự trỗi dậy của họ. Hắn quay người, hòa vào màn sương mù, như một bóng ma của quá khứ, lặng lẽ quan sát.
***
Hành trình tiến sâu hơn vào Mê Vụ Sâm Lâm càng trở nên khó khăn và nguy hiểm. Sương mù không những không tan mà còn trở nên đặc quánh hơn, che khuất tầm nhìn chỉ còn vài bước chân. Không khí càng lúc càng nặng nề, mùi tử khí và lưu huỳnh nồng nặc đến mức gây buồn nôn, khiến mọi người phải vận chuyển linh lực để bảo vệ bản thân. Bạch Vân, dù vẫn lượn lờ phía trước, nhưng ánh sáng của nó cũng trở nên yếu ớt hơn, như một ngọn nến leo lét giữa đêm tối vô tận.
Cuối cùng, Bạch Vân dẫn họ đến một khe núi đá hẹp, nằm sâu trong lòng khu rừng bị nhiễm độc. Nơi đây, Ma khí không còn là những luồng khí đen lượn lờ mà đã cô đặc thành những đám mây tím đen cuồn cuộn, bốc lên từ lòng đất, tạo thành một cảnh tượng ghê rợn. Các khối đá lớn, vốn sừng sững qua hàng ngàn năm, giờ đây bị Ma khí ăn mòn đến mức biến dạng, tạo thành những hình thù quái dị, trông như những hàm răng nanh khổng lồ của một con quái vật cổ xưa đang há to miệng chờ đợi con mồi. Âm thanh ở đây cũng thay đổi hoàn toàn. Tiếng gào rú của Ma vật không còn xa xăm nữa mà trở nên gần kề, vang vọng khắp khe núi, như những lời nguyền rủa từ địa ngục. Mỗi tiếng gầm gừ, mỗi tiếng cào cấu đều khiến mặt đất rung chuyển nhẹ, báo hiệu sự hiện diện của những thực thể hung tợn.
Chưa kịp định thần, một tiếng gầm vang trời xé toạc không khí tĩnh mịch. Từ sâu trong đám mây Ma khí tím đen, vô số bóng đen lao ra như thủy triều dâng, bao vây lấy nhóm người. Đó là những Ma vật biến dị, số lượng đông đảo đến kinh người, hình thù quái dị không thể gọi tên. Chúng có thể là những loài thú rừng bị Ma khí xâm nhập và biến đổi, hoặc là những sinh vật cổ xưa được triệu hồi từ vực sâu. Đôi mắt chúng đỏ rực như máu, hàm răng sắc nhọn lởm chởm, móng vuốt dài ngoẵng nhuốm đầy độc khí. Sức mạnh của chúng không phải là yếu, và sự hung hãn của chúng còn đáng sợ hơn.
“Lũ quái vật này! Sức mạnh của chúng tăng lên quá nhanh!” Tần Vũ gầm lên, giọng nói đầy sự phẫn nộ và bất lực. Hắn vung kiếm Tử Vi, tung ra những đường kiếm khí chói lọi, xé tan màn sương mù và chém bay vài con Ma vật đầu tiên. Kiếm quang của hắn rực rỡ như một vì sao băng, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh của một tu sĩ Trúc Cơ kỳ đỉnh phong. Nhưng số lượng của Ma vật quá đông, chúng không sợ chết, liên tục tràn lên, tạo thành một làn sóng đen ngòm nuốt chửng mọi thứ. Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể đang cạn kiệt nhanh chóng, và sự mệt mỏi bắt đầu xâm chiếm. Hắn đã từng chiến đấu với Ma vật, nhưng chưa bao giờ chúng lại có số lượng lớn và hung hãn đến mức này. Đây không phải là những con Ma vật thông thường, chúng được điều khiển, được nuôi dưỡng bởi một sức mạnh cao hơn.
Mộ Dung Tuyết, khuôn mặt tái nhợt nhưng ánh mắt phượng vẫn kiên định, thi triển băng pháp. Những luồng băng khí lạnh buốt tỏa ra từ nàng, đóng băng những Ma vật lao tới, biến chúng thành những khối điêu khắc băng giá trước khi vỡ tan thành từng mảnh. “Cẩn thận, Tần Vũ! Đừng để Ma khí xâm nhập!” Nàng nhắc nhở, đồng thời tung ra một chưởng băng pháp, tạo thành một bức tường băng chặn đứng dòng Ma vật đang ào ạt. Linh lực của nàng cũng đang tiêu hao nhanh chóng, và nàng biết rằng họ không thể cầm cự được bao lâu. Sự lan tràn của Ma khí đã làm suy yếu linh lực của tu sĩ, trong khi lại tăng cường sức mạnh cho Ma vật.
Liễu Thanh Hoan, đôi mắt to tròn ngấn nước, cố gắng hỗ trợ bằng những pháp thuật nhỏ bé của mình. Nàng phóng ra những ngọn lửa xanh yếu ớt, hoặc tạo ra những lá chắn linh lực mong manh, nhưng tất cả đều như muối bỏ biển trước làn sóng Ma vật hung hãn. Nàng chật vật tránh né, đôi khi suýt bị móng vuốt của Ma vật cào trúng. Nàng sợ hãi, nhưng vẫn cố gắng kiên cường, không muốn trở thành gánh nặng cho sư tỷ và Tần Vũ. Bạch Vân lượn lờ quanh nàng, đôi khi phát ra ánh sáng mạnh hơn, đẩy lùi vài con Ma vật nhỏ, nhưng cũng không thể làm gì nhiều trước số lượng áp đảo.
Vô Trần Tử, đạo sĩ già nua, gầy gò, không trực tiếp tham chiến mà lui về phía sau, nhanh chóng kết ấn. Ông thầm thì những câu chú cổ xưa, linh lực từ cơ thể ông tỏa ra, hình thành một lá chắn mỏng manh bao phủ lấy cả nhóm. Nhưng lá chắn này cũng chỉ có thể cầm cự được một thời gian ngắn. Ông nhíu mày, nhìn những Ma vật biến dị đang lao tới với sự điên cuồng. “Sức mạnh này… không phải chỉ là Ma khí mới nổi. Có một cái gì đó rất cổ xưa đang trỗi dậy… Một thứ đã ngủ quên từ rất lâu rồi.” Giọng ông trầm thấp, đầy vẻ suy ngẫm, nhưng cũng ẩn chứa sự kinh hoàng.
Tần Vũ cảm thấy linh lực cạn kiệt, cơ thể hắn bắt đầu mỏi nhừ. Một con Ma vật khổng lồ, thân hình vạm vỡ như một con gấu, nhưng lại có đôi cánh dơi và hàm răng nanh nhọn hoắt, gầm lên một tiếng dữ tợn, vồ tới hắn. Hắn cố gắng vung kiếm phản công, nhưng tốc độ của con Ma vật quá nhanh, và hắn đã quá mệt mỏi. Một cảm giác tuyệt vọng dâng lên trong lòng hắn. *“Chẳng lẽ… đây là kết thúc? Ta vẫn chưa tìm được đáp án. Ta vẫn chưa hiểu được sức mạnh kia… Ta vẫn chưa đủ mạnh để bảo vệ bất cứ ai.”* Hắn nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận cái chết.
Đúng lúc đó, một tiếng gầm vang trời, mạnh mẽ đến mức xé toạc cả màn sương mù và Ma khí đang cuộn trào. Tiếng gầm đó không phải của Ma vật, mà là một âm thanh hoang dã, hùng tráng, mang theo khí thế của thiên địa. Một tia sáng vàng rực, pha lẫn ánh sét tím chói lọi, đột ngột xé ngang bầu trời u ám. Một bóng đen khổng lồ, tốc độ nhanh như chớp, lao thẳng vào giữa đám Ma vật. Đó là một con báo đen, thân hình vạm vỡ, cao lớn hơn cả con Ma vật đang vồ lấy Tần Vũ. Lông nó có những vằn sét màu tím chớp nháy liên tục, đôi mắt vàng rực như hai ngọn đuốc, phát ra ánh sáng rực rỡ trong đêm tối.
“Gầm gừ!” Con Lôi Báo lao tới như một tia chớp, móng vuốt sắc nhọn mang theo lôi điện cực mạnh, xé nát con Ma vật khổng lồ đang vồ lấy Tần Vũ. Lôi điện từ cơ thể nó bắn ra, tạo thành một làn sóng điện từ, giật tung những Ma vật xung quanh, khiến chúng co quắp, gào thét trong đau đớn rồi hóa thành tro bụi. Ma khí xung quanh như bị thanh tẩy, tan biến đi một phần dưới sức mạnh của sấm sét. Lôi Báo không dừng lại, nó như một cơn bão điện tử, càn quét khắp khe núi, mỗi cú vồ, mỗi tiếng gầm đều mang theo sức mạnh kinh hoàng của lôi điện, khiến Ma vật không thể chống cự.
Nhóm Mộ Dung Tuyết bàng hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt. Sự xuất hiện của Lôi Báo quá đột ngột, và sức mạnh của nó quá mức tưởng tượng. Chỉ trong chốc lát, nó đã dọn sạch một khoảng không gian rộng lớn, đẩy lùi đám Ma vật hung hãn, khiến chúng phải tháo chạy tán loạn vào sâu trong màn sương mù.
***
Sau khi cơn bão Ma vật và tiếng sấm sét của Lôi Báo lắng xuống, không khí trong khe núi đá trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ còn lại mùi ozone nồng nặc và mùi tử khí còn vương vấn. Sương mù vẫn dày đặc, nhưng dường như đã bị sức mạnh của Lôi Báo làm cho loãng đi một chút, để lộ ra những khối đá đen kịt, ám ảnh. Nhóm Mộ Dung Tuyết đứng đó, thở dốc, vẻ mặt vẫn còn nguyên sự bàng hoàng và kinh ngạc.
Lôi Báo, sau khi hoàn thành nhiệm vụ của mình, không tấn công nhóm Tần Vũ. Nó đứng sừng sững giữa khe núi, thân hình vạm vỡ, lông có vằn sét vẫn còn chớp nháy ánh điện tím. Đôi mắt vàng rực của nó quét qua từng người một, ánh lên vẻ cảnh giác, nhưng không hề có chút hung tợn. Nó gầm gừ một tiếng khẽ, như một lời cảnh báo, rồi quay lưng, chậm rãi bước đi, thân ảnh khổng lồ của nó dần khuất vào màn sương mù, biến mất không dấu vết, để lại một dấu hỏi lớn trong tâm trí những người còn sống sót.
Tần Vũ là người đầu tiên lấy lại được bình tĩnh, dù cơ thể hắn vẫn còn run rẩy vì kiệt sức và kinh ngạc. Hắn nhìn chằm chằm vào hướng Lôi Báo biến mất, nắm chặt chuôi kiếm Tử Vi trong tay, ánh mắt giờ đây không còn sự hoang mang mà thay vào đó là một tia kiên định rực cháy, pha lẫn sự tò mò vô hạn. Hắn thở dốc, từng câu từng chữ nặng trĩu ý nghĩa: “Nó… là linh thú hay Ma vật? Sức mạnh như vậy… liệu có liên quan đến vị ân nhân kia?” Hắn không chỉ hỏi Mộ Dung Tuyết, mà còn tự hỏi chính mình. Sự xuất hiện của Lôi Báo, với sức mạnh lôi điện kinh người, khiến hắn không khỏi liên tưởng đến luồng sức mạnh bí ẩn đã cứu họ đêm qua ở Thanh Vân Thành. Cả hai đều đột ngột xuất hiện, đều sở hữu sức mạnh hủy diệt phi thường, và đều biến mất không một dấu vết.
Mộ Dung Tuyết đặt tay lên vai Liễu Thanh Hoan, an ủi cô bé đang run rẩy vì sợ hãi. Nàng lắc đầu, ánh mắt đầy suy tư. “Ta cũng không biết. Nhưng nó không có ác ý với chúng ta. Vô Trần Tử tiền bối, ngài có nhận ra loại linh thú này không?” Nàng quay sang hỏi Vô Trần Tử, hy vọng vào kiến thức uyên thâm của ông.
Vô Trần Tử, râu tóc bạc phơ, khẽ vuốt chòm râu dài, đôi mắt tinh anh của ông ánh lên vẻ xa xăm, như đang nhìn xuyên qua bức màn thời gian. Ông trầm ngâm một lúc lâu, rồi chậm rãi cất lời, giọng nói trầm thấp, chứa đựng sự uyên bác của một người đã trải qua bao nhiêu thăng trầm của thiên địa. “Sức mạnh lôi điện thuần túy đến vậy… và khí thế cổ xưa… Ta từng đọc trong cổ tịch, có những linh thú được sinh ra từ thuở hồng hoang, từ ‘Kỷ Nguyên Hoàng Kim’ xa xôi, mang theo sức mạnh của thiên địa. Chúng là những thực thể sống qua vạn năm, những người bảo hộ của thế giới này, hay đôi khi là những kẻ hủy diệt. Chúng không bị ràng buộc bởi Ma khí thông thường, thậm chí còn có thể khắc chế nó. Người đã cứu chúng ta, và cả linh thú này… có lẽ đều là một phần của bí mật cổ xưa đó. Một bí mật mà thế giới này đã lãng quên, nhưng giờ đây đang dần hé lộ.”
Lời của Vô Trần Tử như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Tần Vũ. Bí mật cổ xưa? Kỷ Nguyên Hoàng Kim? Hắn chưa từng nghe về những điều này một cách rõ ràng. Thế giới hắn biết, lịch sử hắn học, dường như chỉ là một phần rất nhỏ của bức tranh lớn hơn. Sự khiêm tốn mà hắn bắt đầu cảm nhận đêm qua, giờ đây biến thành một nỗi khát khao mãnh liệt để tìm hiểu, để khai phá. Hắn đã quá tự mãn với những gì mình có, mà không biết rằng có những sức mạnh, những tri thức vượt xa khỏi tưởng tượng của hắn.
Tần Vũ hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn nhìn vào hư không, vào nơi Lôi Báo vừa biến mất, rồi nhìn về phía Thanh Vân Thành đang chìm trong màn sương mù u ám. “Ta phải tìm ra người đó. Dù có phải trả giá thế nào, dù có phải từ bỏ tất cả những gì ta đã từng tin tưởng, ta cũng phải tìm ra! Chỉ có người đó, với sức mạnh và tri thức siêu phàm đó, mới có thể chỉ cho ta biết cách đối phó với thứ Ma khí cổ xưa này. Ta không thể để Thanh Vân Thành… để thế giới này lặp lại bi kịch.” Giọng hắn vang lên mạnh mẽ, dứt khoát, như một lời thề nguyền. Sự kiêu ngạo đã tan biến, thay vào đó là một ý chí sắt đá, một quyết tâm không gì lay chuyển. Hắn hiểu rằng, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng hắn không còn sợ hãi nữa. Hắn không muốn trở thành kẻ yếu đuối, chỉ biết chờ đợi sự cứu rỗi. Hắn muốn tìm ra chân tướng, tìm ra sức mạnh thực sự, để tự mình đối mặt với số phận.
Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, trong lòng nàng cũng dâng lên một cảm giác tương tự. Lời của Vô Trần Tử đã mở ra một cánh cửa mới về nguồn gốc của Ma khí và những bí ẩn của đại lục. Nàng cũng muốn tìm hiểu, muốn khám phá. Liễu Thanh Hoan, dù vẫn còn sợ hãi, nhưng cũng cảm nhận được sự thay đổi trong Tần Vũ và Mộ Dung Tuyết, một tia hy vọng mới đã nhóm lên trong lòng nàng.
Từ một vách đá xa xôi, khuất sâu trong màn sương mù đang dần tan, Cố Trường Minh khẽ thở dài. Hắn đã chứng kiến tất cả. Sự thay đổi trong Tần Vũ, dù chậm chạp, nhưng lại sâu sắc đến kinh ngạc. Hắn đã thấy sự trưởng thành, sự khiêm tốn, và ý chí quật cường đang nảy mầm từ trong tro tàn của sự kiêu ngạo. *“Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi. Ta đã giao cho các ngươi ngọn lửa. Giờ hãy học cách thắp sáng nó.”* Hắn không cứu thế giới bằng cách đơn độc chiến đấu nữa, mà bằng cách buộc những người khác phải đứng lên, phải tự mình gánh vác trách nhiệm. Hắn lặng lẽ quay người, hòa vào bóng tối của khu rừng, biến mất không một tiếng động, như một bóng hình vĩnh viễn bị che giấu bởi sương khói của thời gian. Cuộc hành trình tìm kiếm Tử Linh Châu của nhóm Mộ Dung Tuyết, cùng với quyết tâm tìm kiếm ân nhân bí ẩn của Tần Vũ, giờ đây đã bước sang một chương mới, đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Và họ không hề biết, người lái đò vô hình vẫn đang dõi theo từng bước chân của họ, trên dòng sông số phận đầy biến động của đại lục Tiên Nguyên.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.