Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 82: Bí Mật Ngàn Năm: Chiếc Gương Ký Ức Và Hắc Giao Thức Tỉnh
Ánh trăng cuối cùng cũng thoát khỏi màn ma khí, rải một vệt sáng bạc xuống mái nhà, chiếu rọi lên bóng hình cô độc của hắn. Một luồng gió lạnh thổi qua, mang theo tiếng côn trùng rả rích từ xa. Mọi chuyện, chỉ mới bắt đầu. Thiên Cơ Lệnh, một bí mật cổ xưa, sẽ là bước khởi đầu cho một chương mới đầy biến động của Tiên Nguyên Đại Lục.
Cố Trường Minh tựa lưng vào ghế, trong căn phòng riêng biệt tại Vọng Tiên Lầu, nơi tầng cao nhất luôn được giữ yên tĩnh tuyệt đối, dành riêng cho những vị khách có thân phận đặc biệt hoặc những kẻ muốn tìm chút cô độc giữa chốn phồn hoa. Bên ngoài khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, Hoàng Thành Thiên Đô vẫn rực rỡ ánh đèn, phồn hoa đô hội, nhưng dưới mắt hắn, nó lại mang một vẻ đẹp mong manh, dễ vỡ như bong bóng xà phòng. Tiếng nói chuyện thì thầm từ sảnh dưới, tiếng chén đĩa va chạm tinh tế, tiếng nhạc cụ cổ điển nhẹ nhàng len lỏi lên đây, tạo nên một bản giao hưởng êm ái, ru ngủ. Mùi rượu ngon nồng nàn quyện với hương trầm và các loại hương liệu cao cấp, phảng phất trong không khí, tạo nên một bầu không khí sang trọng, ấm cúng và đầy mời gọi. Nhưng Cố Trường Minh không cảm thấy ấm áp. Linh khí nơi đây lưu động tự nhiên, nhưng cũng không thể xua đi cái lạnh lẽo đã ngấm sâu vào cốt tủy của hắn. Hắn thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng như sợi tơ vương.
Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện, đôi tay ngọc ngà khéo léo rót trà vào chiếc chén sứ xanh ngọc, khói trà bốc lên nghi ngút, mang theo hương hoa sen tinh khiết. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát hắn, ánh mắt phượng chứa đầy sự thấu hiểu và lo lắng. Nàng biết, sau sự kiện tại Thiên Đô, tâm tư của Cố Trường Minh lại càng thêm nặng trĩu. Sự non nớt của Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ, dù đã được hắn gián tiếp chỉ dẫn, vẫn khiến hắn không khỏi suy ngẫm. Những "gợi ý" của hắn, dù hiệu quả trong một chừng mực nào đó, nhưng không thể mãi là đủ. Chúng như những viên sỏi nhỏ ném vào dòng sông lũ, chỉ làm gợn sóng chứ không thể thay đổi dòng chảy.
"Trường Minh, huynh đang nghĩ gì vậy?" Mộ Dung Tuyết khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo như tiếng suối chảy, nhẹ nhàng xua tan đi sự tĩnh mịch bao trùm căn phòng. Nàng đặt chén trà xuống, hơi nghiêng đầu, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng xõa nhẹ trên vai áo bạch y. "Vẻ mặt huynh có vẻ rất suy tư."
Cố Trường Minh khẽ nhắm mắt, hình ảnh con Ma vật cấp thấp với lớp vỏ ma khí nứt vỡ, và cả sự hoảng loạn của Lâm Tiểu Thư, hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. "Ta đang nghĩ về một thứ... đã bị lãng quên từ rất lâu rồi." Giọng hắn trầm thấp, mang theo một nỗi niềm cổ xưa. "Những lời gợi ý không thể mãi là đủ. Chúng cần một động lực lớn hơn, một mục tiêu xứng đáng để theo đuổi. Cái giá phải trả cho sự thờ ơ của ta là quá đắt, nhưng cái giá của sự can thiệp trực tiếp còn đắt hơn nhiều. Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên. Nhưng bình yên có được bằng sự hy sinh của người khác thì không phải là bình yên."
Hắn mở mắt, đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn xoáy vào hư không, như thể đang nhìn xuyên qua hàng ngàn năm lịch sử. "Thế hệ này... họ cần phải tự đứng lên. Nhưng họ không biết bắt đầu từ đâu. Họ cần một ngọn hải đăng, một chiếc chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến sức mạnh và tri thức thực sự. Một thứ mà ta từng tìm thấy, từng chạm vào, từng hiểu rõ giá trị của nó, nhưng rồi lại bị lịch sử nhấn chìm."
Hắn đứng dậy, bước đến ban công, tựa tay vào lan can đá cẩm thạch mát lạnh. Gió đêm thổi nhẹ, làm vạt áo trường bào màu tối của hắn bay phấp phới. Hoàng Thành Thiên Đô vẫn lấp lánh bên dưới, nhưng hắn lại thấy mình như đứng trên một vực thẳm thời gian, nơi quá khứ và hiện tại giao thoa. "Ta không thể cứu thế giới này một lần nữa. Không phải vì ta không muốn, mà vì ta không được phép. Mỗi lần ta cố gắng can thiệp, những vết thương cũ trong tâm hồn lại rỉ máu. Nhưng ta có thể chỉ ra con đường. Ta có thể gieo mầm hy vọng, buộc họ phải tự mình dấn thân. Đây không phải là sự buông xuôi hoàn toàn, cũng không phải là hành động mù quáng. Đây là con đường của một người hướng đạo, của một người gieo mầm hy vọng trong bóng tối."
Mộ Dung Tuyết đứng dậy, bước đến bên hắn, đứng cạnh hắn, lặng lẽ nhìn về phía chân trời. Nàng hiểu gánh nặng trong lòng hắn, hiểu nỗi đau mà hắn phải chịu đựng. "Vậy huynh định làm gì?" Nàng hỏi, giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng ánh mắt kiên định.
Cố Trường Minh không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt lại, một vầng sáng mờ ảo, xanh biếc từ từ lan tỏa khắp cơ thể hắn, bao bọc hắn trong một quầng sáng hư ảo. Linh khí trong phòng dường như cũng bị hút vào, xoáy quanh hắn như một cơn lốc vô hình. Hắn không phải đang tu luyện, mà đang tập trung tâm thần, dùng thần thức của mình để đào sâu vào dòng ký ức bị chôn vùi, tìm kiếm một hình ảnh, một khoảnh khắc cụ thể từ quá khứ xa xăm. Hắn muốn tìm lại thứ đã từng là niềm hy vọng của cả một thời đại, thứ mà hắn tin rằng có thể thức tỉnh thế hệ trẻ. Hắn cần họ nhìn thấy, cảm nhận được sự vĩ đại của nó, để nỗi khát khao sức mạnh và tri thức bùng cháy trong tim họ.
Ý thức của Cố Trường Minh như một giọt nước rơi vào biển cả thời gian, chìm sâu, chìm sâu mãi, xuyên qua những tầng tầng lớp lớp ký ức, những biến cố lịch sử, cho đến khi chạm tới một thời điểm xa xưa, cách đây vạn năm, cái Kỷ Nguyên Hoàng Kim của Tu Luyện...
***
Trong ký ức của Cố Trường Minh, không gian đột ngột thay đổi. Hắn không còn là Cố Trường Minh mệt mỏi của hiện tại, mà là Vô Thần Tôn Giả, một trong những cường giả đỉnh phong của vạn năm về trước, với khí chất kiên định, dũng mãnh và tràn đầy quyết đoán. Hắn đứng trên một vách đá rêu phong, cao vút, nhìn xuống Hồ Long Tuyền Cổ rộng lớn. Đó là một buổi bình minh cổ đại, sương mù dày đặc như một tấm màn lụa trắng, bao phủ kín mặt hồ, khiến cảnh vật trở nên huyền ảo và mờ mịt. Gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi ẩm lạnh và mùi rêu phong cổ kính, hòa lẫn với một chút mùi khoáng chất lạ từ sâu dưới lòng đất. Tiếng nước chảy rì rầm từ một thác nước hùng vĩ đổ xuống phía xa, tạo nên một bản nhạc hoang sơ, nguyên thủy.
Hồ nước tĩnh lặng một cách đáng sợ, nhưng ẩn chứa một sức mạnh kinh người, một linh khí dày đặc đến mức có thể cảm nhận được bằng mắt thường, bốc lên thành từng luồng mờ ảo. Ánh sáng xanh biếc từ sâu dưới lòng hồ hắt lên, phản chiếu vào màn sương, tạo nên một khung cảnh ma mị, đẹp đến nao lòng nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy. Đây là một nơi linh thiêng, một nơi mà thời gian dường như đã ngừng trôi, giữ nguyên vẻ hoang sơ từ thuở khai thiên lập địa.
Vô Thần Tôn Giả nheo mắt, ánh mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách của mặt hồ. Nội tâm hắn thì thầm: *Nơi đây... linh khí còn nguyên vẹn như thuở sơ khai. Hẳn là dấu tích của Thiên Cơ Lệnh...* Hắn đã dành rất nhiều thời gian để tìm kiếm nơi này, một trong những địa điểm bí ẩn nhất của Kỷ Nguyên Hoàng Kim, nơi mà truyền thuyết kể rằng một bảo vật có thể thay đổi vận mệnh thiên hạ đang ngủ yên.
Hắn không chậm trễ, thi triển khinh công. Thân hình hắn nhẹ như lông hồng, lướt đi trên mặt nước hồ, không gây ra một gợn sóng nhỏ. Mỗi bước chân là một điểm chạm nhẹ nhàng, tạo ra những vòng tròn đồng tâm lan tỏa rồi nhanh chóng biến mất. Hắn di chuyển thẳng đến trung tâm hồ, nơi linh khí hội tụ mạnh mẽ nhất, nơi mà ánh sáng xanh biếc dưới đáy hồ phát ra rực rỡ nhất, như một lời mời gọi bí ẩn. Càng đến gần, áp lực cổ xưa càng đè nặng, như thể có một thứ gì đó khổng lồ đang ẩn mình, quan sát từng cử động của hắn.
Đột nhiên, mặt hồ dậy sóng dữ dội. Không phải là những gợn sóng nhẹ nhàng do gió tạo ra, mà là những đợt sóng cuộn trào, bọt trắng xóa, như thể một con quái vật khổng lồ đang thức tỉnh từ giấc ngủ vạn năm. Tiếng gầm gừ trầm đục, mang theo sự tức giận và uy hiếp, vang lên từ sâu dưới lòng hồ, làm rung chuyển cả vách đá mà hắn vừa rời đi. Màn sương mù bị xé toạc, để lộ ra một cái bóng đen khổng lồ, lao thẳng lên từ dưới nước.
"Gầm!"
Một tiếng gầm thét vang động trời đất, xé tan sự yên bình của buổi bình minh cổ đại. Hắc Giao xuất hiện! Thân hình nó khổng lồ, dài hàng trăm trượng, vảy đen cứng như thép, lấp lánh dưới ánh sáng xanh biếc hắt lên từ hồ. Đôi mắt đỏ ngầu, to như hai chiếc đèn lồng máu, rực lửa giận dữ, khóa chặt vào bóng dáng nhỏ bé của Vô Thần Tôn Giả. Nó lao thẳng vào hắn, cái đầu to lớn mang theo sức mạnh đủ để nghiền nát cả một ngọn núi, hàm răng sắc nhọn lộ ra, sẵn sàng nuốt chửng kẻ dám xâm phạm lãnh địa của nó. Hơi thở của nó mang theo mùi tanh nồng của nước hồ và một sự lạnh lẽo cổ xưa, phả thẳng vào mặt Vô Thần Tôn Giả. Khí tức hung tợn, bản năng chiếm hữu của một linh thú cổ đại bộc phát không chút kiêng dè.
Hắc Giao, kẻ canh giữ bí mật ngàn năm, đã thức tỉnh.
***
Cuộc chiến diễn ra ác liệt. Hồ Long Tuyền Cổ, vốn tĩnh lặng và huyền ảo, giờ đây trở thành một chiến trường khốc liệt, nơi pháp thuật và sức mạnh nguyên thủy va chạm. Tiếng gầm thét của Hắc Giao vang vọng không ngừng, át cả tiếng thác nước từ xa. Thân hình khổng lồ của nó cuộn mình, tạo ra những cơn sóng thần dữ dội, nước bắn tung tóe lên cao hàng chục trượng, hất đổ những tảng đá lớn trên vách núi. Mỗi cái vẫy đuôi của nó có thể san bằng một khu rừng, mỗi cú táp của nó mang theo sức mạnh hủy diệt. Lớp vảy đen cứng như thép của Hắc Giao phản chiếu ánh sáng của các loại pháp thuật, tạo nên những tia sáng chói lòa trong màn sương dần tan.
Vô Thần Tôn Giả, dù nhỏ bé trước con quái vật khổng lồ, nhưng không hề nao núng. Hắn di chuyển nhanh như chớp, tránh né những đòn tấn công hủy diệt của Hắc Giao. Thân pháp của hắn uyển chuyển, nhẹ nhàng lướt qua kẽ răng nanh sắc bén, thoát khỏi những vòng siết khổng lồ. Hắn không vội vàng phản công, mà tập trung vào việc quan sát, phân tích. Ánh mắt hắn sắc bén, quét qua từng phần cơ thể của Hắc Giao, tìm kiếm một sơ hở, một điểm yếu. Tiếng pháp thuật va chạm, tiếng kiếm khí xé gió liên tục vang lên khi Vô Thần Tôn Giả thi triển các loại công pháp phòng ngự và thăm dò. Mùi bùn, nước bốc hơi, và một chút mùi máu tươi bắt đầu lan tỏa trong không khí ẩm ướt.
Nội tâm Vô Thần Tôn Giả thầm nhủ: *Sức mạnh này... không phải của riêng nó. Nó là kẻ canh giữ. Hắc Giao mạnh mẽ, nhưng có vẻ như nó không chiến đấu bằng toàn bộ trí tuệ của một linh thú đã sống hàng vạn năm. Nó chỉ đơn thuần là bảo vệ, với bản năng chiếm hữu và sự hung tợn thuần túy. Vậy thứ nó canh giữ là gì?* Hắn nhận ra, Hắc Giao không thực sự muốn hủy diệt hắn, mà chỉ muốn xua đuổi, muốn bảo vệ một thứ gì đó ẩn sâu dưới đáy hồ. Sự điên cuồng trong mắt nó không phải là khát máu, mà là sự cảnh giác tối cao.
"Gầm! Kẻ xâm nhập! Ngươi sẽ không qua được!" Hắc Giao gầm lên một tiếng nữa, lần này, tiếng gầm mang theo một chút tuyệt vọng, một chút mệt mỏi, dù nó vẫn đang cố gắng duy trì sự hung hăng. Nó biết, kẻ trước mặt không phải là những kẻ tu luyện tầm thường mà nó từng dễ dàng xua đuổi.
Vô Thần Tôn Giả đã tìm thấy điểm yếu. Không phải là một điểm yếu vật lý, mà là một sự phụ thuộc vào thứ mà nó đang bảo vệ. Hắn không muốn giết nó. Một linh thú cổ đại như Hắc Giao là một phần quý giá của thiên nhiên, và hơn nữa, việc giết chết nó có thể làm hỏng thứ hắn đang tìm kiếm. Hắn cần nó bị trấn áp, bị phong tỏa, nhưng không phải bị hủy diệt.
Vô Thần Tôn Giả đột ngột thay đổi chiến thuật. Hắn thu kiếm, hai tay kết ấn, linh lực toàn thân bùng nổ. Không phải là những chiêu thức tấn công mang tính hủy diệt, mà là một pháp thuật trấn áp cổ xưa, uyên thâm, được truyền lại từ những thời kỳ xa lắc. Một luồng linh lực xanh thẳm, mạnh mẽ như dòng sông thiên hà, từ lòng bàn tay hắn tuôn ra, bao phủ lấy Hắc Giao. Luồng linh lực này không gây sát thương, nhưng nó tạo ra một áp lực khổng lồ, khóa chặt thân hình vĩ đại của con Giao Long. Hắc Giao vùng vẫy dữ dội, tiếng gầm thét trở nên tuyệt vọng hơn, nhưng không thể thoát khỏi sự trói buộc vô hình. Toàn thân nó bị một lớp xiềng xích linh lực trong suốt bao phủ, từ từ đẩy nó trở lại xuống đáy hồ.
Khi Hắc Giao bị tạm thời phong tỏa, chìm dần vào làn nước xanh biếc, Vô Thần Tôn Giả không chút do dự. Hắn lao thẳng xuống đáy hồ, xuyên qua làn nước lạnh giá, sâu hun hút. Dưới đáy hồ, linh khí càng thêm nồng đậm, ánh sáng xanh biếc phát ra mạnh mẽ, dẫn lối cho hắn. Hắn lướt qua những rạn san hô cổ đại, những tảng đá phủ đầy rêu phong, cho đến khi chạm tới một nơi sâu nhất, nơi có một gờ đá ngầm.
Tại đó, hắn thấy nó.
Một khối ngọc thạch cổ xưa, hình dáng vuông vức nhưng lại phát ra ánh sáng lung linh, huyền ảo, như chứa đựng cả tinh hoa của vũ trụ. Nó không quá lớn, chỉ bằng lòng bàn tay, nhưng lại tỏa ra một loại năng lượng đặc biệt, khiến linh khí xung quanh nó cuộn xoáy không ngừng. Trên bề mặt khối ngọc, khắc vô số phù văn khó hiểu, cổ kính và phức tạp, không giống bất kỳ văn tự nào mà hắn từng biết đến trong thời đại của mình. Những phù văn đó dường như đang tự mình phát sáng, ẩn chứa những bí mật vĩ đại.
Đây chính là Thiên Cơ Lệnh.
Vô Thần Tôn Giả đưa tay ra, chạm nhẹ vào khối ngọc thạch. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc cánh tay hắn, nhưng không phải là lạnh lẽo của băng giá, mà là cái lạnh của thời gian, của tri thức ngàn năm. Một dòng thông tin khổng lồ, những hình ảnh chớp nhoáng của các thế giới khác, các kỷ nguyên đã mất, các loại công pháp tối thượng, dồn dập ập vào tâm trí hắn. Hắn không phải đang đọc, mà đang cảm nhận, đang hòa mình vào dòng chảy của Thiên Cơ. Đây không chỉ là một bảo vật, mà là một kho tàng tri thức, một chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến đỉnh cao của tu luyện, đến bí mật của vũ trụ. Nó chính là thứ mà hắn, Vô Thần Tôn Giả, đã tìm kiếm bấy lâu nay.
***
Trong căn phòng riêng biệt tại Vọng Tiên Lầu, Cố Trường Minh đột ngột mở mắt. Tia sáng xanh biếc từ ký ức vẫn còn đọng lại trong đáy mắt hổ phách của hắn, như thể hắn vừa trở về từ một thế giới khác, một thời đại khác. Hơi thở của hắn vẫn còn mang theo cái lạnh lẽo của Hồ Long Tuyền Cổ vạn năm trước, và linh khí trong phòng vẫn xoáy quanh hắn, chưa hoàn toàn tiêu tán. Trăng đã lặn, và phía chân trời xa xa, một vệt hồng nhạt của bình minh đang dần ló dạng, xua đi màn đêm u tối của Hoàng Thành Thiên Đô.
Mộ Dung Tuyết vẫn đứng cạnh hắn, lặng lẽ quan sát. Nàng nhận thấy sự thay đổi rõ rệt trong khí chất của hắn. Nỗi mệt mỏi dường như đã vơi đi phần nào, thay vào đó là một sự kiên định mới, một tia sáng bùng cháy trong đôi mắt tưởng chừng đã hoàn toàn vô cảm. Nàng khẽ chạm vào tay hắn, cảm nhận được nhiệt độ lạnh lẽo bất thường từ cơ thể hắn.
Cố Trường Minh thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự giải tỏa, nhưng cũng ẩn chứa một gánh nặng mới. "Mộ Dung, ta biết chúng ta phải làm gì rồi." Giọng hắn trầm thấp, nhưng không còn vẻ thờ ơ hay chán chường, mà mang theo một sự chắc chắn đến lạ.
Mộ Dung Tuyết mỉm cười nhẹ. "Huynh đã tìm thấy điều huynh cần sao?" Nàng hỏi, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng.
Cố Trường Minh gật đầu, ánh mắt hướng về phía vệt bình minh đang dần lan tỏa. "Thiên Cơ Lệnh... sức mạnh của nó không chỉ là một kho báu. Nó là chìa khóa để thức tỉnh một kỷ nguyên. Và thế hệ trẻ... cần phải là người nắm giữ nó." Hắn dừng lại, những hình ảnh về Hắc Giao hung tợn, về những phù văn cổ xưa trên Thiên Cơ Lệnh vẫn còn hiện rõ trong tâm trí. "Nó không chỉ là một vật phẩm, mà là một con đường, một cánh cửa. Con đường của những kẻ tìm kiếm chân lý, cánh cửa dẫn đến những bí ẩn vĩ đại của vũ trụ. Nó có thể ban tặng sức mạnh, nhưng cũng có thể dẫn đến họa diệt thân nếu không được sử dụng đúng cách."
Hắn quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hổ phách lấp lánh một tia sáng khó hiểu. "Ta đã thấy nó. Đã chạm vào nó. Đã hiểu được ý nghĩa của nó. Kỷ Nguyên Hoàng Kim của Tu Luyện đã kết thúc vì sự tranh giành sức mạnh mù quáng, vì sự ích kỷ của những kẻ tu luyện chỉ biết đến bản thân. Thiên Cơ Lệnh đã bị chôn vùi, chờ đợi một thế hệ xứng đáng hơn."
"Mối đe dọa của ma khí đang trở nên mạnh hơn và xảo quyệt hơn," Cố Trường Minh tiếp tục, giọng nói của hắn mang theo sự nghiêm trọng. "Những trận chiến nhỏ lẻ này chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Chúng ta cần một giải pháp toàn diện hơn, một cách để buộc thế hệ này phải tự mình dấn thân vào những cuộc phiêu lưu, những thử thách thực sự. Họ cần nhiều hơn một trận chiến để trưởng thành. Họ cần những cơ hội để khám phá, để rèn luyện, để tìm ra con đường của riêng mình."
Hắn bước đến cửa sổ, ánh mắt nhìn về phía bình minh đang ló dạng, tô điểm cho bầu trời bằng những sắc màu rực rỡ. "Thiên Cơ Lệnh sẽ là khởi đầu. Nó sẽ là một ngọn mồi, một chất xúc tác. Ta sẽ không trực tiếp trao cho họ, mà sẽ 'vô tình' hé lộ những manh mối, những bí ẩn cổ xưa về nó. Để sự tò mò, sự khát vọng khám phá, sự cạnh tranh lành mạnh bùng cháy trong họ. Để họ phải tự mình tìm kiếm, tự mình đối mặt với nguy hiểm, tự mình vượt qua thử thách. Chỉ khi đó, họ mới thực sự trưởng thành, mới thực sự có khả năng gánh vác số phận của Đại Lục Tiên Nguyên."
Mộ Dung Tuyết gật đầu, nàng hoàn toàn hiểu rõ ý định của Cố Trường Minh. Nàng biết, hắn không còn là người anh hùng cô độc ôm lấy tất cả bi kịch nữa. Hắn đang tìm một con đường mới, một cách để gieo mầm hy vọng mà không phải tự mình hy sinh thêm lần nào nữa. "Vậy huynh sẽ bắt đầu như thế nào?" Nàng hỏi, giọng nói tràn đầy mong chờ.
Cố Trường Minh mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi, gần như vô hình, nhưng lại mang theo một sức hút lạ lùng. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi." Hắn lặp lại câu nói quen thuộc, nhưng lần này, giọng điệu của hắn không còn vẻ bi quan hay cay nghiệt, mà mang theo một sự kiên định mới, một quyết tâm tiềm ẩn. "Và giá của việc buông xuôi, ta đã từng nếm trải. Giờ là lúc để họ nếm trải giá của hành động. Ta sẽ tạo ra một cuộc phiêu lưu. Một cuộc săn tìm kho báu vĩ đại nhất mà Tiên Nguyên Đại Lục từng biết đến."
Hắn đứng thẳng dậy, bóng hình cao gầy của hắn in rõ trên nền trời đang rạng sáng. Ánh mắt hổ phách của hắn giờ đây không còn trống rỗng, vô cảm, mà rực sáng một tia lửa mới, như ngọn lửa bùng cháy từ tro tàn. Hắn đã có một kế hoạch. Một kế hoạch tinh vi, gián tiếp, nhưng đầy sức mạnh để thức tỉnh một thế hệ.
Thiên Cơ Lệnh, một bí mật cổ xưa từ Kỷ Nguyên Hoàng Kim của Tu Luyện, sắp sửa được hé lộ, và Đại Lục Tiên Nguyên, một lần nữa, sẽ bước vào một chương mới đầy biến động.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.