Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 85: Cổ Tự Hé Mở: Dấu Vết Phượng Hoàng Lửa

Trong khoảnh khắc đó, một luồng năng lượng vô hình, nhỏ đến mức không ai khác trong trận chiến hỗn loạn có thể nhận ra, khẽ lướt qua. Nó không phải là một đòn đánh mạnh mẽ, mà chỉ là một sự định hướng lại, một sự đẩy nhẹ nhàng nhưng chính xác. Viên đạn linh lực màu xanh lam khẽ lệch đi một chút, chỉ sượt qua vai Tiểu Ngư, găm vào bức tường đá phía sau, để lại một vết cháy đen sâu hoắm. Nếu không có sự can thiệp nhỏ bé ấy, cô bé đã không còn.

Cố Trường Minh, với tư cách một linh hồn quan sát, cảm thấy một sự chấn động nhẹ trong sâu thẳm linh hồn mình. Đó không phải là một hành động có ý thức, mà là một phản xạ vô điều kiện. Một phần trong hắn, cái phần đã bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc chai sạn, vẫn không thể chịu đựng được cảnh kẻ vô tội gặp nạn. Dù hắn đã cố gắng đứng ngoài, cố gắng thờ ơ, nhưng bản năng của một anh hùng, của một người đã từng gánh vác cả thế giới, vẫn tồn tại.

Tiểu Ngư run rẩy ngã ngồi xuống đất, đôi mắt to tròn vẫn còn chưa hết sợ hãi. Nàng nhìn về phía nơi viên đạn linh lực vừa sượt qua, rồi ngước lên, đôi mắt đen láy tìm kiếm. Nàng không nhìn thấy ai cả, chỉ thấy một luồng gió nhẹ thoảng qua. Nhưng trong tâm trí non nớt của nàng, có một cảm giác rõ ràng rằng có ai đó đã cứu mình.

“Cảm ơn đại ca!” Tiểu Ngư thốt lên một cách ngây thơ, hướng về nơi Cố Trường Minh đang 'quan sát' vô hình. Giọng nói trong trẻo, yếu ớt của cô bé dường như xuyên thấu qua lớp thời gian, vang vọng trong linh hồn Cố Trường Minh.

Tiếng cảm ơn ấy, dù chỉ là một lời nói từ một ký ức xa xăm, lại như một nhát dao khẽ cứa vào trái tim đã đóng băng của hắn. Hắn cảm thấy một nỗi đau nhói, một sự giằng xé nội tâm mãnh liệt. Hắn đã cố gắng bỏ lại tất cả, cố gắng quên đi gánh nặng của sự hy sinh không được đền đáp. Nhưng những gương mặt ngây thơ như Tiểu Ngư, những con người yếu đuối không thể tự bảo vệ mình, lại luôn là điểm yếu chí mạng của hắn. Chúng nhắc nhở hắn về lý do vì sao hắn đã từng chiến đấu, vì sao hắn đã phải hy sinh.

Cuộc tranh giành vẫn tiếp diễn thêm một lúc, nhưng rồi cũng kết thúc một cách chóng vánh khi một trưởng lão từ một tông môn lớn xuất hiện, dùng uy áp mạnh mẽ để dẹp yên. Mảnh vỡ Thiên Cơ Lệnh cuối cùng cũng bị phong ấn và mang đi, không ai trong số những người trẻ tuổi đó thực sự giành được nó.

Liễu Thanh Hoan (GE) và Tần Vũ (GE) đều mang vẻ mặt thất vọng và tức giận. “Lần này là ngươi thắng, Tần Vũ,” Liễu Thanh Hoan (GE) nghiến răng, ánh mắt vẫn đầy lửa. “Nhưng ta sẽ không để ngươi dễ dàng có được mảnh vỡ tiếp theo đâu!”

Tần Vũ (GE) chỉ khinh miệt cười. “Chỉ biết nói suông thôi sao? Liễu Thanh Hoan, ngươi nên hiểu, Thiên Cơ Lệnh chỉ thuộc về kẻ mạnh nhất!”

Cuộc hỗn chiến tan rã, những tu sĩ trẻ tuổi tản đi, mang theo sự tức tối và tham vọng không ngừng. Cố Trường Minh cảm thấy một sự nặng nề dâng lên trong lòng. Hắn đã thấy sự hung hiểm, lòng tham, và cả sự ngây thơ, bồng bột của thế hệ trẻ trong Kỷ Nguyên Hoàng Kim. Họ cũng đã phải đối mặt với những thử thách tương tự, cũng đã phải trả giá. Thiên Cơ Lệnh không phải là một vật phẩm đơn lẻ, nó là một chuỗi các thử thách, một cuộc thanh tẩy tàn khốc để tìm ra những người xứng đáng nhất.

Sự kiện này, và những cảm xúc mà nó gợi lên, củng cố thêm quyết tâm của Cố Trường Minh. Phiên bản hiện tại của Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ sẽ phải đối mặt với những điều tương tự, thậm chí còn tồi tệ hơn, vì ma khí đã bắt đầu hoành hành. Lịch sử có thể lặp lại, nhưng hắn sẽ không để nó lặp lại theo cách cũ. Hắn sẽ là một người thầy vô hình, một người quan sát thầm lặng, để họ tự mình trưởng thành, tự mình tìm thấy con đường của chính mình, và quan trọng nhất, tự mình hiểu được ý nghĩa thực sự của việc bảo vệ những người yếu đuối như Tiểu Ngư. Dù hắn có thờ ơ đến đâu, bản năng của một anh hùng vẫn còn đó, và nó sẽ được kích hoạt bởi sự mong manh của những người vô tội. Và chính những khoảnh khắc như vậy, những tia sáng của lòng trắc ẩn không thể dập tắt, sẽ là động lực để hắn tiếp tục con đường của mình, dù nó có mệt mỏi và đau khổ đến nhường nào.

***

Tàng Kinh Các của Thái Huyền Tiên Tông là một tòa tháp cao ba tầng bằng ngọc trắng, mái ngói lưu ly óng ánh dưới ánh mặt trời. Bên trong, các kệ sách gỗ linh mộc cao vút chạm trần, xếp ngay ngắn những cuộn sách cổ, ngọc giản, và bản đồ đã ngả màu thời gian. Ánh sáng dịu nhẹ từ các pháp khí phong ấn trên tường chiếu rọi, phủ lên không gian một vẻ huyền ảo, trang nghiêm. Mùi giấy cổ, mực tàu và hương trầm thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, tràn đầy linh khí và tri thức. Tiếng lật sách khe khẽ, tiếng bước chân khẽ khàng của các đệ tử qua lại, tất cả chỉ càng làm tôn lên sự tĩnh mịch, tập trung nơi đây.

Liễu Thanh Hoan ngồi trước một chiếc bàn gỗ lim rộng, trên đó trải ra tấm bản đồ cổ mà Cố Trường Minh đã "vô tình" để lộ ở Vọng Tiên Lầu. Đôi mắt to tròn, đen láy của nàng, thường ngày long lanh như chứa đựng vì sao, giờ đây ánh lên sự tập trung cao độ, gần như khắc khổ. Mái tóc đen mượt của nàng không còn được tết bím gọn gàng mà buông xõa ngang lưng, vài sợi tóc lòa xòa trước trán cũng không được nàng bận tâm vén đi. Nàng mặc một bộ váy áo màu xanh ngọc bích, tuy tươi sáng nhưng lại toát lên vẻ mệt mỏi vì đã thức trắng nhiều đêm liền. Ngón tay thon dài của nàng lướt nhẹ trên những đường nét cổ xưa, vẽ phác thảo các phù văn ra giấy, cố gắng tìm kiếm một quy luật, một manh mối từ những ký hiệu lộn xộn, dường như vô nghĩa.

Bên cạnh nàng, Trần sư muội, với vẻ ngoài hoạt bát, dễ thương thường ngày, giờ đây cũng mang nét lo lắng. Nàng ngồi thẳng lưng, tay cầm một cuốn sách tra cứu cổ, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Liễu Thanh Hoan, đôi mắt hiếu kỳ nhưng cũng đầy quan tâm. Nàng hiểu rằng sư tỷ của mình đang đứng trước một thử thách lớn, một cơ hội để tìm kiếm Thiên Cơ Lệnh, vật phẩm huyền thoại mà biết bao người hằng mơ ước.

“Kỳ lạ, đoạn này cứ như bị cắt xén, nhưng lại là mấu chốt để xác định vị trí,” Liễu Thanh Hoan thì thầm, giọng nói trong trẻo thường ngày nay khàn đi một chút vì thức đêm. Nàng dùng đầu ngón tay chỉ vào một chuỗi ký tự cổ, chúng xoắn xuýt vào nhau, khó hiểu đến mức tưởng chừng như một bức tranh trừu tượng hơn là ngôn ngữ. “'Không có gì cả, chính là tất cả'... Thật khó hiểu.” Nàng nhíu mày, nét thanh tú trên khuôn mặt càng thêm vẻ bối rối. Cổ tự này đã làm khó nàng suốt mấy ngày liền. Nàng đã tra cứu hàng trăm ngọc giản, hàng ngàn sách cổ trong Tàng Kinh Các, nhưng vẫn không tìm ra bất kỳ ghi chép nào liên quan đến cách diễn giải câu chữ này. Nó dường như đứng độc lập, một câu đố không có lời giải.

Trần sư muội nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, đưa tay xoa xoa vai cho Liễu Thanh Hoan. “Sư tỷ, có khi nào đây là một loại ẩn ngữ? Hoặc là nó cần một loại vật dẫn nào đó để hiển lộ? Chứ nếu giải thích theo nghĩa đen thì thật sự vô lý quá.” Giọng nàng vẫn giữ được sự trong trẻo, nhưng cũng phảng phất vẻ lo lắng cho sư tỷ. Nàng biết Liễu Thanh Hoan là người thông minh và kiên trì nhất mà nàng từng gặp, nhưng ngay cả sư tỷ cũng phải vò đầu bứt tóc đến thế này, đủ để thấy độ khó của vấn đề.

Liễu Thanh Hoan thở dài, buông cây bút lông xuống. “Ta cũng nghĩ vậy, nhưng vật dẫn là gì? Ẩn ngữ nào có thể khiến 'không có gì' lại là 'tất cả'?” Nàng day thái dương, cảm thấy đầu óc quay cuồng. Sự bế tắc này khiến nàng nảy sinh một chút nghi ngờ về khả năng của bản thân. Nàng đã từng tự tin rằng với trí tuệ và sự kiên trì của mình, không có mật mã nào có thể làm khó nàng quá lâu. Nhưng lần này, tấm bản đồ từ Vọng Tiên Lầu, và đặc biệt là đoạn cổ tự này, dường như đang trêu ngươi nàng. Nó thách thức mọi logic, mọi tri thức mà nàng đã tích lũy. Nàng nhìn chằm chằm vào bản đồ, ánh mắt như muốn xuyên thủng từng lớp thời gian, từng lớp ẩn nghĩa để tìm ra sự thật. Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng ban mai đã lên cao, nhuộm vàng cả không gian Tàng Kinh Các, nhưng trong lòng Liễu Thanh Hoan, một màn sương mù vẫn còn bao phủ. Nàng biết, nếu không giải mã được đoạn này, mọi công sức của nàng sẽ đổ sông đổ bể, và manh mối về Thiên Cơ Lệnh sẽ lại một lần nữa chìm vào quên lãng. Nhưng nàng không thể bỏ cuộc. Nàng nhớ lại ánh mắt bình thản nhưng đầy ẩn ý của Cố Trường Minh khi hắn "vô tình" để lộ tấm bản đồ. Có lẽ, hắn đã thấy trước được điều này, và những gì hắn để lại không chỉ là một manh mối, mà còn là một thử thách. Một thử thách để nàng tự mình tìm ra con đường.

***

Chiều tà buông xuống Hậu Sơn Cấm Địa của Thái Huyền Tiên Tông, nhuộm vàng những tán cây cổ thụ cao vút. Gió nhẹ thổi qua các rặng trúc, tạo nên âm thanh xào xạc như một bản nhạc thiền định. Tiếng suối chảy róc rách từ những khe đá, hòa cùng tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán lá, tạo nên một khung cảnh thanh bình, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Mùi đất ẩm, cây cỏ tươi tốt và linh khí thuần khiết từ các mạch khoáng ngầm phả lên, khiến không khí trở nên trong lành đến lạ. Bầu không khí nơi đây vừa yên tĩnh, linh thiêng, lại vừa ẩn chứa một chút áp lực vô hình, như thể đang nhắc nhở về những linh thú mạnh mẽ hay trận pháp cổ xưa đang ẩn mình.

Cố Trường Minh, với thân hình cao gầy, khoác trên mình bộ trường bào màu xám tối, đang thong thả đi dạo trên con đường mòn phủ đầy lá rụng. Gương mặt thanh tú của hắn vẫn mang vẻ thờ ơ thường thấy, đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn xa xăm, dường như không để tâm đến bất cứ điều gì cụ thể. Hắn ngắt một cành cây khô bên đường, dùng nó vẽ vài đường tùy ý lên nền đất ẩm, rồi lại phủi đi một cách dửng dưng, như thể hành động đó chưa từng xảy ra.

Mộ Dung Tuyết, trong bộ bạch y thanh khiết, bước đi bên cạnh hắn, dung nhan tuyệt mỹ của nàng thấp thoáng nét ưu sầu. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng không rời khỏi Cố Trường Minh, lắng nghe từng lời nói của hắn với sự lo lắng và thấu hiểu. Nàng biết, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, thờ ơ ấy là một tâm hồn đang gánh chịu quá nhiều gánh nặng, và mỗi hành động, mỗi lời nói của hắn đều ẩn chứa những tầng ý nghĩa sâu xa.

“Chàng có chắc là Thanh Hoan sẽ hiểu được ẩn ý trong những cổ tự đó không?” Mộ Dung Tuyết cất tiếng, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. Nàng khẽ chau mày, bày tỏ sự băn khoăn. “Chúng quá khó hiểu, ngay cả những trưởng lão trong Tàng Kinh Các cũng phải bó tay. Đệ tử đã thấy nàng ấy đã thức trắng mấy đêm liền rồi.” Nàng nhớ đến Liễu Thanh Hoan trong Tàng Kinh Các, một cô bé tràn đầy nhiệt huyết nhưng cũng đang đứng trước một bức tường vô hình.

Cố Trường Minh khẽ cười nhạt, một nụ cười không chạm đến đáy mắt, chỉ làm khóe môi hắn cong lên một chút. Hắn nhìn lên những vòm cây xanh ngắt, ánh mắt xuyên qua tán lá, hướng về phía chân trời đang dần chuyển màu tím hồng. “Đôi khi, điều mà mắt thấy là không tồn tại, và điều không thấy lại là chìa khóa.” Giọng hắn trầm thấp, mang theo một vẻ triết lý sâu xa nhưng đầy vẻ bi quan. “Ví như một ngọn lửa, nó bùng cháy từ khoảng trống, từ sự vô hình của linh khí. Sự trống rỗng... chính là khởi nguyên của vạn vật.” Hắn buông cành cây khô xuống, đôi mắt vẫn không nhìn Mộ Dung Tuyết, như thể đang nói với chính mình, hoặc với cả vũ trụ bao la.

Mộ Dung Tuyết khẽ thở dài, nàng đã quá quen với những lời lẽ khó hiểu, đầy ẩn ý của hắn. “Chàng lại dùng những lời khó hiểu đó...” Nàng biết Cố Trường Minh không phải là người sẽ giải thích cặn kẽ mọi thứ. Hắn chỉ gieo những hạt giống suy tư, để người khác tự mình tìm kiếm và nảy mầm. Nhưng nàng vẫn không khỏi lo lắng cho Liễu Thanh Hoan. Liệu một cô bé với kinh nghiệm non nớt có thể nắm bắt được những triết lý thâm sâu đến vậy?

Cố Trường Minh cuối cùng cũng quay đầu nhìn nàng, ánh mắt hổ phách lướt qua gương mặt lo lắng của Mộ Dung Tuyết, mang theo một tia sáng khó nắm bắt. “Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi.” Hắn khẽ nói, giọng điệu vẫn thờ ơ, nhưng lại chứa đựng một sự kiên định không thể lay chuyển. “Nếu nàng ấy không thể tự mình tìm ra, vậy thì nàng ấy vẫn chưa đủ tư cách để chạm vào Thiên Cơ Lệnh. Cứu thế giới? Để ta chết một lần nữa sao? Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên.” Hắn không muốn lặp lại sai lầm của kiếp trước, khi hắn ôm đồm mọi gánh nặng lên vai mình, để rồi cô độc gánh chịu nỗi đau. Lần này, hắn muốn những người trẻ tự mình đứng lên, tự mình đối mặt với số phận.

Mộ Dung Tuyết hiểu. Nàng hiểu rằng Cố Trường Minh không phải là vô tâm, mà là đang ép buộc thế hệ trẻ phải trưởng thành. Hắn đang tạo ra những thử thách, những cơ hội, nhưng cũng là những ranh giới nguy hiểm. Nàng nhìn bóng lưng gầy gò của hắn, một nỗi đau xót khẽ dâng lên trong lòng. Hắn nói muốn bình yên, nhưng bình yên của hắn lại được xây dựng trên một kế hoạch phức tạp, một sự hy sinh vô hình khác. Hắn vẫn đang gánh vác, chỉ là theo một cách khác. Mộ Dung Tuyết bước lại gần hơn, bàn tay khẽ nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Cố Trường Minh. “Thiếp hiểu.” Giọng nàng nhẹ như gió thoảng, nhưng đủ để truyền đi sự thấu hiểu và ủng hộ sâu sắc. Nàng tin vào hắn, tin vào sự lựa chọn của hắn, dù cho con đường đó có chông gai đến đâu. Nàng biết, sâu thẳm trong tim hắn, ngọn lửa bảo vệ sinh linh vẫn cháy, chỉ là giờ đây nó được bao bọc bởi lớp tro tàn của sự mệt mỏi và tổn thương. Và nàng sẽ luôn ở bên, lặng lẽ bảo vệ ngọn lửa đó.

***

Đêm khuya buông xuống Thái Huyền Tiên Tông, bao trùm Tàng Kinh Các trong một vẻ tĩnh mịch sâu lắng. Bên trong, ánh sáng từ các pháp khí vẫn dịu nhẹ, nhưng không gian dường như cô đọng hơn, chỉ còn tiếng gió khẽ rít qua khe cửa sổ và tiếng lật sách của Liễu Thanh Hoan. Nàng vẫn ngồi đó, kiên trì không biết mệt mỏi, đôi mắt đã hằn lên những quầng thâm nhưng vẫn không ngừng tìm kiếm. Trần sư muội đã thiếp đi trên một chiếc ghế dựa gần đó, nàng vẫn giữ cuốn sách tra cứu trên ngực, đầu khẽ gật gù.

Liễu Thanh Hoan lại một lần nữa đưa mắt nhìn đoạn cổ tự khó hiểu trên tấm bản đồ. "'Không có gì cả, chính là tất cả'." Nàng lặp lại từng chữ, cố gắng tìm ra một tia sáng. Trong đầu nàng, những lời nói của Cố Trường Minh chiều nay bỗng vọng lại rõ ràng. "Đôi khi, điều mà mắt thấy là không tồn tại, và điều không thấy lại là chìa khóa. Ví như một ngọn lửa, nó bùng cháy từ khoảng trống, từ sự vô hình của linh khí. Sự trống rỗng... chính là khởi nguyên của vạn vật."

Một tia chớp lóe lên trong tâm trí Liễu Thanh Hoan. Khoảng trống. Vô hình. Khởi nguyên. Không có gì cả, chính là tất cả! Chẳng lẽ... chẳng lẽ cổ tự này không phải để đọc, mà là để cảm nhận, để biến đổi? Nó không phải là một câu chữ chết, mà là một phép tắc, một đạo lý? Ngọn lửa sinh ra từ hư vô!

Liễu Thanh Hoan chợt bừng tỉnh. Đôi mắt nàng sáng rực, mọi mệt mỏi dường như tan biến. Nàng không còn vò đầu bứt tóc, không còn cố gắng giải mã theo cách thông thường. Nàng nhìn lại đoạn cổ tự, giờ đây chúng không còn là những ký hiệu khó hiểu, mà là một lời mời gọi, một cánh cửa.

Nàng hít một hơi thật sâu, tâm thần tập trung cao độ, vận chuyển linh lực trong cơ thể. Linh lực thuần khiết, rực rỡ như ánh trăng rằm, chảy qua các kinh mạch, tụ lại ở lòng bàn tay nàng. Nàng khẽ đưa tay chạm vào tấm bản đồ cổ, đặc biệt là vào chuỗi cổ tự bí ẩn kia.

“Sự trống rỗng là khởi nguyên...” Liễu Thanh Hoan thì thầm, giọng nói giờ đây không còn khàn đục mà tràn đầy sự phấn khích và quyết tâm. “Ngọn lửa sinh ra từ hư vô!” Nàng dùng linh lực của mình, không phải để phá hủy, không phải để giải mã, mà để "khởi nguyên", để "lấp đầy khoảng trống" bằng sự sống, bằng năng lượng. Nàng truyền linh lực vào bản đồ, tập trung vào đoạn cổ tự đó như một điểm hội tụ.

Một luồng sáng vàng rực bỗng bùng lên từ tấm bản đồ, chói lòa cả không gian Tàng Kinh Các. Ánh sáng mạnh mẽ đến nỗi khiến Trần sư muội đang ngủ gật cũng giật mình tỉnh giấc, đôi mắt ngái ngủ mở to, kinh ngạc nhìn về phía Liễu Thanh Hoan.

“Sư tỷ! Bản đồ phát sáng rồi!” Trần sư muội kêu lên, giọng nói đầy kinh ngạc và xen lẫn chút sợ hãi. Nàng chưa bao giờ thấy một hiện tượng kỳ lạ như vậy.

Ánh sáng vàng rực rỡ từ bản đồ không ngừng lan tỏa, bao phủ cả Liễu Thanh Hoan trong một quầng sáng lung linh. Trên tấm bản đồ, một điểm nhỏ, nằm trên một đỉnh núi lửa đơn độc, đột nhiên hiện lên rõ nét, như thể nó vừa được vẽ thêm vào. Điểm đó không phải là một ký hiệu thông thường, mà là một vết hằn sâu thẳm, rực rỡ như một đốm lửa nhỏ đang cháy âm ỉ.

Cùng lúc đó, trong tâm trí Liễu Thanh Hoan, một hình ảnh hùng vĩ, sống động đến kinh ngạc hiện lên. Đó là một con chim lửa khổng lồ, lông đỏ rực như máu, mỗi chiếc lông vũ đều bốc cháy rực rỡ, phát ra thứ ánh sáng chói lòa như mặt trời. Đôi mắt vàng kim của nó sắc bén như lưỡi kiếm, nhìn thẳng vào tâm hồn nàng. Nó sải rộng đôi cánh khổng lồ, bay lượn kiêu hãnh trên một ngọn núi lửa đang phun trào dung nham đỏ rực, khói bụi cuồn cuộn bốc lên tận trời xanh. Cảnh tượng hùng vĩ, tráng lệ đến mức khiến tâm hồn Liễu Thanh Hoan rung động mạnh mẽ.

Một tiếng gáy vang dội, đầy uy nghiêm và quyền năng, xuyên thẳng qua mọi không gian, thời gian, và vang vọng trong tâm trí Liễu Thanh Hoan. “Gáy!”

Tiếng gáy ấy không chỉ là một âm thanh, nó là một lời tuyên bố, một sự thức tỉnh. Nó mang theo sự kiêu hãnh của một linh thú thượng cổ, sự uy nghiêm của kẻ ngự trị lửa trời. Liễu Thanh Hoan cảm thấy một luồng nhiệt chạy khắp cơ thể, không phải là sự bỏng rát, mà là một nguồn năng lượng rực cháy, đánh thức những tiềm năng sâu thẳm trong huyết mạch nàng. Nàng biết, đây chính là manh mối, chính là con đường dẫn nàng đến bí cảnh được ẩn giấu, một nơi có lẽ liên quan đến Hỏa thuộc tính, một nơi mà Hỏa Linh đang chờ đợi. Đó không chỉ là một cuộc hành trình tìm kiếm Thiên Cơ Lệnh, mà còn là một cuộc phiêu lưu để khám phá bản thân, để đối mặt với những thử thách mới, để trưởng thành. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát được dấn thân vào con đường phía trước, dù biết rằng nó sẽ đầy hiểm nguy và gian khó. Nhưng giờ đây, nàng đã không còn cô đơn nữa, nàng đã có một mục tiêu rõ ràng, một ngọn lửa dẫn lối.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free