Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 86: Tần Vũ: Kiếm Ý Phá Không, Bí Cảnh Lộ Diện
Liễu Thanh Hoan đứng giữa luồng sáng vàng rực, cảm nhận nguồn năng lượng rực cháy đang đánh thức những tiềm năng sâu thẳm trong huyết mạch nàng. Hình ảnh phượng hoàng lửa hùng vĩ vẫn còn in đậm trong tâm trí, tiếng gáy uy nghi vang vọng, hứa hẹn một hành trình đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy cơ duyên. Nàng nắm chặt bàn tay, đôi mắt phượng sáng rực quyết tâm, khao khát được dấn thân vào con đường phía trước, không chút ngần ngại.
Cùng lúc đó, cách xa ngàn dặm, nơi Huyết Sa Mạc đỏ rực trải dài vô tận dưới ánh mặt trời gay gắt, một bóng người kiên nghị đang đơn độc tiến bước. Hơi nóng hầm hập bốc lên từ những cồn cát đỏ quạch, tạo thành những làn sóng không khí uốn lượn, méo mó cảnh vật. Gió mang theo những hạt cát mịn như bột, rít qua không trung với âm thanh the thé, như tiếng của hàng vạn linh hồn đang than khóc. Mùi cát nóng bỏng hòa quyện với một chút hơi kim loại và cái vị tanh nồng của ma khí, len lỏi vào từng hơi thở. Đây là một nơi hoang tàn, khắc nghiệt, nơi sự sống phải vật lộn từng khoảnh khắc để tồn tại, và cái chết luôn rình rập dưới mỗi gót chân.
Tần Vũ, vận chiến bào ngân bạch sáng chói, ngồi vững vàng trên lưng một linh thú khổng lồ, thân hình rắn rỏi và mạnh mẽ, từng thớ cơ bắp cuộn lại dưới lớp áo, toát lên vẻ sức mạnh không thể lay chuyển. Dù nắng gắt đến thiêu đốt, nhưng trên khuôn mặt điển trai, góc cạnh của hắn không hề lộ vẻ mệt mỏi. Đôi mắt sắc bén như kiếm, ẩn chứa ngọn lửa kiêu hãnh và ý chí sắt đá, không ngừng quét qua những rặng núi đá hình thù kỳ dị và những hang động tự nhiên lởm chởm. Linh thú dưới thân Tần Vũ là một con Huyết Sa Mã, toàn thân phủ lớp vảy đỏ sẫm như máu khô, đôi mắt sáng quắc như những viên ngọc hồng lựu, móng guốc chắc khỏe đạp lên cát nóng mà không hề hấn gì, để lại những dấu chân sâu hoắm trên nền cát mềm.
Hắn đã nghe phong thanh về một di tích cổ bị ma khí bao phủ sâu trong Huyết Sa Mạc, nơi được đồn đoán là ẩn chứa cơ duyên to lớn, thậm chí có thể liên quan đến một mảnh của Thiên Cơ Lệnh. Trong tâm trí Tần Vũ, những lời nói của Cố Trường Minh về Thiên Cơ Lệnh, dù chỉ là những lời gợi mở bâng quơ, lại càng thôi thúc hắn. Hắn không có được sự kiên nhẫn và khả năng suy luận sâu xa như Liễu Thanh Hoan, nhưng hắn có kiếm, có sức mạnh và một ý chí không thể lay chuyển.
"Liễu Thanh Hoan có thể tìm kiếm theo cách của nàng, bằng những cổ tự và sự tinh tế," Tần Vũ thầm nghĩ, giọng nội tâm vang vọng như tiếng kiếm va chạm, đầy sự tự tin và có chút khinh thường, "nhưng ta sẽ dùng kiếm của mình để mở ra con đường hùng mạnh nhất. Cố Trường Minh đã buông bỏ gánh nặng của thế giới, nhưng ta thì không. Ta sẽ không trốn tránh. Nếu có cơ duyên nào đó để mạnh lên, để bảo vệ những gì ta tin tưởng, ta sẽ không bao giờ bỏ qua."
Từng bước chân của Huyết Sa Mã đều dứt khoát, mang theo khí thế hào hùng của chủ nhân. Tần Vũ nhắm mắt lại trong giây lát, thần thức cường đại như một tấm lưới vô hình, quét qua từng tấc đất, từng ngọn gió cát, tìm kiếm bất cứ dị động nào của linh khí hay ma khí. Sức nóng thiêu đốt dường như càng làm thần thức của hắn thêm sắc bén, giúp hắn tập trung hơn vào mục tiêu. Bỗng nhiên, một luồng ma khí cực kỳ đậm đặc, mạnh mẽ đến mức gần như hữu hình, ập vào thần thức hắn từ phía trước. Nó không phải là sự tản mát của ma khí thông thường, mà là một điểm tụ, một dấu hiệu rõ ràng của một thực thể hoặc một khu vực bị ô nhiễm nặng nề.
Một nụ cười khẩy hiện lên trên môi Tần Vũ. "Tìm thấy rồi."
Hắn khẽ thúc nhẹ Huyết Sa Mã, truyền một luồng linh lực vào nó. Con linh thú rống lên một tiếng trầm đục, bốn vó đạp mạnh, tốc độ bỗng chốc tăng vọt như một mũi tên bạc xé gió, hướng thẳng đến nguồn ma khí. Cát đỏ tung bay mù mịt phía sau, tạo thành một vệt dài như đuôi sao chổi. Tần Vũ không hề do dự, không hề sợ hãi. Trong lòng hắn, chỉ có sự khao khát chinh phục và niềm tin tuyệt đối vào sức mạnh của bản thân. Hắn biết, con đường của người tu luyện không bao giờ bằng phẳng, và những cơ duyên lớn nhất thường ẩn chứa trong những hiểm nguy lớn nhất. Hắn là một kiếm khách, và kiếm của hắn sinh ra để khai phá, để chém tan mọi chướng ngại vật trên con đường hắn đã chọn.
***
Tần Vũ dừng lại trước một khu phế tích đổ nát. Những bức tường đá cổ xưa đã sụp đổ gần hết, chỉ còn trơ lại những cột đá vỡ vụn, nghiêng ngả một cách đáng thương, như những ngón tay gầy guộc vươn lên giữa trời chiều lộng gió. Nền móng của những công trình kiến trúc cũ kỹ bị cát vùi lấp một phần, và những loại cây cối chịu hạn đã xâm lấn, đâm rễ vào từng kẽ đá, phủ lên chúng một màu xanh xám u buồn. Gió thổi qua những khe hở của các bức tường còn sót lại, tạo ra những âm thanh rên rỉ kỳ lạ, hòa lẫn với tiếng lá cây khô xào xạc và tiếng côn trùng kêu rè rè dưới tàn đá. Mùi đất ẩm, rêu phong và gỗ mục tỏa ra nồng nặc, mang theo một cảm giác hoang vắng, lạnh lẽo đến tận xương tủy, hoàn toàn đối lập với sự nắng nóng gay gắt của sa mạc bên ngoài. Ánh sáng của buổi chiều tà nhuộm đỏ cả không gian, nhưng không thể xua đi cái vẻ u ám, chết chóc của nơi này.
Từ xa, Tần Vũ đã nhìn thấy một nhóm Ma tu cấp thấp đang vây quanh một khối đá lớn, hình thù cổ quái, nằm giữa khu phế tích. Khối đá này phát ra những làn ma khí cuồn cuộn, và trên bề mặt của nó, những ký tự cổ xưa đã mờ nhạt dần theo thời gian, nhưng vẫn toát lên một sức mạnh phong ấn đáng sợ. Những tên Ma tu này, quần áo rách rưới, gương mặt vặn vẹo vì tham lam, đang ra sức dùng linh lực đen tối của chúng để phá giải phong ấn. Chúng không ngừng gào thét, những luồng ma khí từ cơ thể chúng bắn ra, va chạm vào phong ấn, tạo nên những tiếng nổ nhỏ và những tia sáng đen.
Tần Vũ không chần chừ. Với một tiếng quát nhẹ, hắn nhảy khỏi lưng Huyết Sa Mã. Thân ảnh hắn hóa thành một tia chớp bạc, lao vút vào giữa đám Ma tu. Thanh kiếm trên tay hắn, Thái Hư Kiếm, phát ra một luồng kiếm quang chói lòa, xé tan màn ma khí đặc quánh. Hắn không cần dùng đến chiêu thức phức tạp, chỉ là những đường kiếm đơn giản, trực diện nhưng lại ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp. Mỗi nhát kiếm vung ra đều mang theo uy lực của Thái Hư Kiếm Quyết, tạo ra những luồng gió xoáy mạnh mẽ, cắt đôi không khí và thổi bay những tên Ma tu yếu ớt.
"Ma vật thấp kém, dám làm bẩn nơi linh thiêng này!" Giọng Tần Vũ vang dội, như tiếng chuông chùa giữa sa mạc, mang theo sự khinh miệt và tức giận.
Những tên Ma tu chưa kịp phản ứng, đã bị kiếm quang của hắn chém tan tác. Máu đen bắn tung tóe trên nền cát, ma khí từ cơ thể chúng nhanh chóng tiêu tán. Chỉ trong chớp mắt, đám Ma tu đã bị quét sạch. Tần Vũ thu kiếm, mũi kiếm khẽ chạm đất, tạo ra một vết xước sâu. Hắn không lãng phí thời gian, bước thẳng đến khối đá phong ấn. Trên bề mặt khối đá, những vết nứt đã bắt đầu xuất hiện do sự tấn công của đám Ma tu, và ma khí đang rò rỉ ra ngoài mạnh hơn. Hắn đưa tay chuẩn bị chạm vào phong ấn, muốn dùng linh lực của mình để kiểm tra hoặc phá giải triệt để.
Đúng lúc đó, một làn gió lạnh buốt đột ngột thổi qua, mang theo mùi tanh nồng của máu và ma khí tinh thuần hơn. Từ trong làn cát đỏ bên cạnh khối đá, một bóng người gầy gò, nhanh nhẹn bất ngờ xuất hiện. Hắn mặc một bộ áo choàng màu bạc, được thiết kế ôm sát cơ thể, khiến mỗi chuyển động của hắn đều trở nên uyển chuyển, như một con báo săn mồi trong đêm. Khuôn mặt hắn bị che kín bởi một chiếc mặt nạ hình sói, làm từ loại kim loại màu bạc xám, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng, sắc bén như mắt chim ưng, không chút biểu cảm.
"Kẻ phá rối," Giọng Ngân Lang vang lên, khàn khàn và lạnh lẽo, như tiếng đá cọ vào nhau, "kiếm của ta sẽ kết liễu ngươi!"
Tần Vũ cau mày. Hắn nhận ra đây không phải là một Ma tu cấp thấp. Khí tức của kẻ này mạnh mẽ hơn nhiều, và kiếm ý toát ra từ hắn mang theo sự tàn nhẫn, lạnh lẽo, hoàn toàn khác biệt với sự hỗn loạn của đám Ma tu vừa rồi.
"Ma vật thấp kém," Tần Vũ đáp lại, giọng điệu vẫn giữ sự kiêu ngạo thường thấy, "dám cản đường ta? Ngươi chưa đủ tư cách!" Hắn không hề lùi bước, Thái Hư Kiếm trong tay lại phát ra tiếng ngân vang.
Ngân Lang không nói thêm lời nào. Hắn ta rút ra một thanh đoản kiếm màu bạc từ bên hông, lưỡi kiếm mỏng và sắc như lá liễu, phản chiếu ánh hoàng hôn một cách lạnh lẽo. Thân ảnh hắn ta lướt đi như một bóng ma, nhanh đến mức Tần Vũ suýt chút nữa không bắt kịp. Đoản kiếm của Ngân Lang vung lên, tạo thành hàng loạt ảo ảnh, mỗi ảo ảnh đều mang theo một luồng kiếm khí lạnh lẽo, nhắm thẳng vào các yếu điểm trên cơ thể Tần Vũ: cổ họng, ngực, bụng dưới. Kiếm pháp của hắn ta không chú trọng vào sức mạnh mà thiên về sự tinh xảo, tốc độ và sự chính xác đến tàn nhẫn.
Tần Vũ biết rõ đối thủ không hề tầm thường. Hắn vận linh lực, Thái Hư Kiếm như biến thành một vầng trăng bạc, chặn đứng mọi đòn tấn công của Ngân Lang. Tiếng kim loại va chạm nhau vang lên chan chát, bắn ra những tia lửa tóe sáng. Mùi kim loại rỉ sét và ma khí nồng nặc càng trở nên gay gắt hơn trong không khí. Tần Vũ cảm thấy áp lực. Mặc dù hắn mạnh mẽ, nhưng kiếm pháp của Ngân Lang quá ư quỷ dị, mỗi chiêu đều như một con rắn độc, lượn lờ tìm sơ hở.
Hắn vận dụng 'Thái Hư Kiếm Quyết' đến cực hạn. Linh lực trong cơ thể cuồn cuộn chảy qua kinh mạch, dồn hết vào Thái Hư Kiếm. Tần Vũ gầm nhẹ một tiếng, khí thế bỗng chốc tăng vọt. Thanh kiếm trong tay hắn không còn là một vầng trăng bạc mà hóa thành một dải ngân hà thu nhỏ, xoay tròn và tạo ra một luồng kiếm khí xoáy sâu, mạnh mẽ đến nỗi không khí xung quanh cũng bị xé rách. Luồng kiếm khí này mang theo sức mạnh hủy diệt, phá tan mọi ảo ảnh kiếm ảnh của Ngân Lang.
Ngân Lang buộc phải lùi lại. Hắn ta không thể duy trì thế tấn công tinh xảo khi đối mặt với sức mạnh tuyệt đối của Tần Vũ. Kiếm khí xoáy sâu của Tần Vũ như một cơn lốc, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó. Ngân Lang cố gắng né tránh, nhưng một tia kiếm khí vẫn sượt qua vai trái của hắn. Máu đen lập tức rỉ ra từ vết thương, nhưng Ngân Lang không hề kêu rên. Hắn ta chỉ lùi lại vài bước, đôi mắt dưới mặt nạ sói ánh lên vẻ kinh ngạc và tức giận.
"Ngươi... mạnh hơn ta tưởng!" Ngân Lang khàn khàn nói, giọng hắn ta không còn vẻ lạnh lùng như trước, mà pha lẫn chút giận dữ.
Tần Vũ không đáp. Hắn biết, nếu tiếp tục chiến đấu, hắn có thể giết chết Ngân Lang, nhưng cũng sẽ mất thêm thời gian và linh lực. Mục tiêu c��a hắn là bí cảnh, không phải một kẻ thù không đáng kể này.
Ngân Lang nhìn chằm chằm vào Tần Vũ trong giây lát, rồi thân ảnh hắn ta bỗng chốc mờ đi, hòa vào trong làn cát đỏ. Hắn ta không trực tiếp bỏ chạy, mà như biến mất vào lòng sa mạc, chỉ để lại một luồng ma khí âm u.
Tần Vũ không đuổi theo. Hắn biết những kẻ như Ngân Lang thường có những phương pháp lẩn trốn độc đáo. Hắn quay lại khối đá phong ấn. Vụ va chạm mạnh mẽ giữa Thái Hư Kiếm Quyết và kiếm pháp của Ngân Lang đã làm cho phong ấn yếu đi rất nhiều. Giờ đây, những vết nứt đã lan rộng, và một dòng ma khí lạnh lẽo, sâu thẳm hơn đang tuôn trào ra từ bên trong.
Hắn vận dụng linh lực, nhẹ nhàng đặt tay lên khối đá. Một tiếng "rắc" vang lên, và khối đá phong ấn vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh nhỏ, lộ ra một vết nứt sâu, rộng dưới chân nó. Vết nứt dẫn xuống một lối đi tối đen như mực, không thấy đáy. Một làn gió âm u thổi ra từ lối đi, mang theo hơi ẩm và một mùi hương cổ xưa, pha lẫn chút ma khí. Tần Vũ cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Đây chính là bí cảnh mà hắn tìm kiếm. Nụ cười kiêu hãnh một lần nữa hiện lên trên môi hắn. Hắn không cần bất kỳ gợi ý nào từ Cố Trường Minh, không cần giải mã cổ tự hay tìm hiểu lịch sử. Hắn dùng kiếm của mình, dùng sức mạnh của mình, để mở ra con đường.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây của Thiên Đô. Tại Vọng Tiên Lầu, tòa tháp cao nhất thành, ánh đèn lung linh bắt đầu thắp sáng, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, huyền ảo. Vọng Tiên Lầu, với kiến trúc độc đáo kết hợp giữa sự cổ kính của tiên gia và công nghệ tu luyện hiện đại, luôn là nơi tụ họp của những nhân vật quyền quý và mạnh mẽ nhất. Các tầng tháp được xây dựng bằng đá quý và hợp kim linh hoạt, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ. Mái ngói cong vút, ban công chạm khắc tinh xảo, tạo cảm giác như một cung điện lơ lửng giữa tầng mây.
Trên tầng cao nhất, nơi dành cho những vị khách đặc biệt nhất, bầu không khí sang trọng, náo nhiệt nhưng vẫn giữ được sự riêng tư cần có. Tiếng nói chuyện thì thầm, tiếng chén đĩa pha lê va chạm nhẹ nhàng, tiếng nhạc cụ cổ điển vang lên du dương, hòa cùng tiếng bước chân đi lại nhẹ nhàng của các tiên nữ phục vụ. Hương trầm thoang thoảng, dịu nhẹ, hòa quyện với mùi rượu ngon thượng hạng và thức ăn tinh tế, tạo nên một không gian ấm cúng, thư thái. Linh khí lưu động tự nhiên, dồi dào, khiến bất cứ ai ở đây cũng cảm thấy sảng khoái, thư thái.
Cố Trường Minh và Mộ Dung Tuyết ngồi ở một góc khuất trên ban công, nơi có thể bao quát toàn cảnh thành phố đang lên đèn. Hắn vận một bộ trường bào màu xám tro đơn giản, mái tóc đen dài xõa tự nhiên trên vai. Gương mặt thanh tú, nhưng đôi mắt hổ phách sâu thẳm vẫn ẩn chứa vẻ u buồn và mỏi mệt cố hữu. Ánh sáng dịu nhẹ từ một pháp khí hình đèn lồng nhỏ chiếu vào, làm nổi bật đường nét khắc khổ trên gương mặt hắn. Trước mặt hắn là một màn hình pháp trận nhỏ, đang dần mờ đi sau khi ghi lại toàn bộ cảnh Tần Vũ phát hiện lối vào bí cảnh.
Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện hắn, dung nhan tuyệt mỹ của nàng phản chiếu ánh đèn lung linh, tựa như một tiên tử lạc bước chốn phàm trần. Nàng vận bạch y thanh khiết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao gọn gàng. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng, thường ngày vẫn bình tĩnh và thanh khiết như tuyết liên, giờ đây lại lộ rõ một nét ưu sầu, lo lắng khi nhìn Cố Trường Minh. Nàng biết, hắn đang theo dõi những người trẻ tuổi này, và mỗi lần như vậy, những vết thương cũ trong tâm hồn hắn lại như rỉ máu.
"Tần Vũ đã tìm thấy bí cảnh đó sao?" Mộ Dung Tuyết khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy, nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Nàng đưa tay khẽ chạm vào tay Cố Trường Minh, như muốn truyền cho hắn chút hơi ấm. "Hắn vẫn còn quá kiêu ngạo, liệu có ổn không? Ta lo rằng sự bốc đồng sẽ khiến hắn gặp nguy hiểm."
Cố Trường Minh khẽ thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi, dường như mang theo gánh nặng của ngàn năm. Hắn nhấp một ngụm trà linh dược, vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết lan tỏa trong khoang miệng. "Kiêu ngạo là bản chất của kẻ mạnh, Tuyết nhi," hắn nói, giọng điệu trầm thấp, mang theo sự triết lý sâu xa mà chỉ những người từng trải qua vô vàn thăng trầm mới có được. "Nhưng nó cũng là lưỡi dao hai lưỡi. Nó có thể là động lực để vượt qua mọi giới hạn, nhưng cũng có thể là nguyên nhân của sự sụp đổ. Hắn đã tìm thấy... sớm hơn ta nghĩ."
Hắn dừng lại một chút, đôi mắt nhìn xa xăm vào thành phố bên dưới, nơi những ánh đèn nhỏ li ti như những vì sao rơi xuống trần gian. "Liễu Thanh Hoan cũng sẽ sớm đến đó thôi."
Mộ Dung Tuyết nghe vậy thì càng thêm lo lắng. Nàng biết, Cố Trường Minh không bao giờ nói thừa. Nếu hắn đã nói Liễu Thanh Hoan sẽ đến, thì chắc chắn là vậy. Và điều đó có nghĩa là hai người trẻ tuổi này sẽ sớm gặp nhau, trong một bí cảnh đầy rẫy hiểm nguy. "Vậy... hắn ta sẽ gặp Liễu Thanh Hoan trong bí cảnh đó sao?"
Cố Trường Minh không trả lời trực tiếp. Hắn chỉ khẽ nhếch mép, một nụ cười ẩn ý hiện lên trên gương mặt u buồn. Nụ cười ấy không phải là niềm vui, mà là sự pha trộn phức tạp giữa sự mệt mỏi, sự tính toán, và một tia hy vọng mong manh. Hắn biết rằng sự hội ngộ giữa Tần Vũ và Liễu Thanh Hoan trong bí cảnh sắp tới sẽ là một thử thách lớn cho cả hai. Tần Vũ với sự kiêu ngạo và sức mạnh bùng nổ. Liễu Thanh Hoan với sự thông minh, kiên nhẫn và khả năng suy luận sắc bén. Hai con đường khác biệt, hai tính cách đối lập, liệu họ có thể hợp tác hay sẽ đối đầu?
"Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi," Cố Trường Minh thì thầm, không phải với Mộ Dung Tuyết, mà là với chính bản thân hắn, với những ký ức cũ. Hắn đã chọn buông xuôi trong kiếp này, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn hoàn toàn thờ ơ. Hắn chỉ đang buộc những người khác phải đứng lên chịu trách nhiệm cho số phận của chính họ và của đại lục. Và đây, chính là một phần của quá trình đó.
Màn hình pháp trận cuối cùng cũng tắt hẳn, chỉ còn lại ánh sáng dịu nhẹ từ đèn lồng. Cố Trường Minh đặt chén trà xuống, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn. Hắn cảm nhận được sự hội tụ đang đến gần. Bí cảnh mà Tần Vũ tìm thấy, ẩn chứa ma khí cuồn cuộn. Bí cảnh mà Liễu Thanh Hoan đã giải mã, liên quan đến hỏa thuộc tính và phượng hoàng lửa. Hai con đường, hai cơ duyên, nhưng có lẽ lại dẫn đến cùng một mục tiêu, cùng một mảnh ghép của Thiên Cơ Lệnh.
Ngân Lang, kẻ Ma tu với kiếm pháp tinh xảo kia, cũng chỉ là một kẻ mở đường. Hắn ta, cùng với những Ma tu cấp thấp khác, là dấu hiệu cho thấy Ma tộc đã bắt đầu tìm kiếm những cơ duyên cổ xưa. Thế hệ trẻ sẽ phải đối mặt với nhiều kẻ thù mạnh hơn, phức tạp hơn rất nhiều. Tần Vũ vẫn còn kiêu ngạo, và điều đó có thể dẫn đến những sai lầm trong tương lai, nhưng cũng là động lực để hắn trưởng thành.
Cố Trường Minh nhắm mắt lại. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng bình yên có lẽ là một thứ xa xỉ. Hắn đang tạo ra những ngọn gió, để những hạt mầm của thế hệ mới có thể bay xa, để chúng phải tự mình mọc rễ và vươn lên. Hắn không cứu thế giới, nhưng hắn đang tạo ra những người có thể làm điều đó. Và cái giá của sự hy sinh không được đền đáp trong quá khứ đã dạy cho hắn một bài học đắt giá: anh hùng không phải lúc nào cũng là người duy nhất gánh vác mọi thứ. Đôi khi, anh hùng chỉ là người khơi dậy ngọn lửa trong những người khác. Và giờ đây, hắn đang nhìn thấy những ngọn lửa ấy dần bùng cháy.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.