Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 87: Bí Cảnh Chi Môn: Song Tuyệt Hội Ngộ
Màn hình pháp trận cuối cùng cũng tắt hẳn, chỉ còn lại ánh sáng dịu nhẹ từ đèn lồng. Cố Trường Minh đặt chén trà xuống, ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ trầm hương. Hắn cảm nhận được sự hội tụ đang đến gần, như hai dòng sông lớn, tưởng chừng song song nhưng cuối cùng lại đổ về cùng một biển cả. Bí cảnh mà Tần Vũ tìm thấy, ẩn chứa ma khí cuồn cuộn, một vết sẹo nhức nhối trên da thịt đại địa. Bí cảnh mà Liễu Thanh Hoan đã giải mã, liên quan đến hỏa thuộc tính và phượng hoàng lửa, một ngọn lửa hy vọng rực cháy giữa tro tàn. Hai con đường, hai cơ duyên, nhưng có lẽ lại dẫn đến cùng một mục tiêu, cùng một mảnh ghép của Thiên Cơ Lệnh mà hắn đã cất công gieo mầm.
Ngân Lang, kẻ Ma tu với kiếm pháp tinh xảo kia, cùng với những Ma tu cấp thấp khác, chỉ là những kẻ mở đường, những dấu hiệu đầu tiên cho thấy Ma tộc đã bắt đầu tìm kiếm những cơ duyên cổ xưa. Thế hệ trẻ sẽ phải đối mặt với nhiều kẻ thù mạnh hơn, phức tạp hơn rất nhiều. Tần Vũ vẫn còn kiêu ngạo, và điều đó có thể dẫn đến những sai lầm trong tương lai, nhưng cũng là động lực để hắn trưởng thành. Cố Trường Minh nhắm mắt lại. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng bình yên có lẽ là một thứ xa xỉ. Hắn đang tạo ra những ngọn gió, để những hạt mầm của thế hệ mới có thể bay xa, để chúng phải tự mình mọc rễ và vươn lên. Hắn không cứu thế giới, nhưng hắn đang tạo ra những người có thể làm điều đó. Và cái giá của sự hy sinh không được đền đáp trong quá khứ đã dạy cho hắn một bài học đắt giá: anh hùng không phải lúc nào cũng là người duy nhất gánh vác mọi thứ. Đôi khi, anh hùng chỉ là người khơi dậy ngọn lửa trong những người khác. Và giờ đây, hắn đang nhìn thấy những ngọn lửa ấy dần bùng cháy, bắt đầu hội tụ về một điểm.
***
Sáng sớm, mặt trời vừa nhô lên khỏi rặng núi, nhuộm vàng những đỉnh đá nhọn hoắt của Long Tuyền Sơn Mạch. Gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi ẩm và mùi của đất đá, cây cỏ dại mọc chen chúc trên vách núi. Liễu Thanh Hoan, với vóc dáng nhỏ nhắn nhưng tràn đầy sức sống, cuối cùng cũng đến được điểm cuối của hành trình dài. Mái tóc đen mượt của nàng, thường ngày được tết bím gọn gàng, giờ đây có chút rối bù vì gió bụi đường xa, nhưng đôi mắt to tròn, đen láy vẫn ánh lên sự tinh anh và quyết tâm rực rỡ. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh ngọc, đã sờn nhẹ ở vài chỗ, nhưng vẫn toát lên vẻ hoạt bát, thanh thoát.
Trước mặt nàng, ẩn mình trong một hốc núi được che phủ bởi dây leo cổ thụ, là một cánh cổng đá sừng sững. Cổng không quá lớn, nhưng được chạm khắc tinh xảo hình ảnh một con phượng hoàng lửa đang sải cánh, những đường nét cổ kính đã mờ đi theo thời gian nhưng vẫn toát lên khí tức thần bí, thiêng liêng. Linh khí quanh đây thuần khiết đến lạ, dường như mỗi hơi thở đều có thể gột rửa tâm hồn, khác hẳn với sự ẩm ướt, mục ruỗng của những nơi bị ma khí xâm nhiễm. Liễu Thanh Hoan đưa tay khẽ chạm vào phiến đá lạnh lẽo, cảm nhận những phù văn cổ xưa dưới đầu ngón tay. Bản đồ cổ mà nàng đã giải mã, từng nét bút, từng ký hiệu, giờ đây hiện rõ ràng mồn một trong tâm trí nàng.
“Đây rồi! Cổng vào bí cảnh... linh khí thật thuần khiết!” Nàng khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo mang theo chút mệt mỏi nhưng ngập tràn niềm hưng phấn. Sự mệt mỏi sau mấy ngày đêm liên tục chạy chữa, vượt qua bao trùng điệp núi non dường như tan biến hết thảy. Nàng thở hắt ra một hơi, từng luồng linh khí trong lành tràn vào lồng ngực, xoa dịu mọi giác quan. Một cảm giác quen thuộc, một sự kết nối kỳ lạ với nơi này, dường như đang vẫy gọi nàng.
Ngay lúc đó, một chấm trắng nhỏ xíu lướt qua tầm mắt nàng. Liễu Thanh Hoan quay lại, thấy một con thỏ trắng nhỏ nhắn, đôi mắt đỏ như ngọc đang tò mò nhìn nàng từ sau một bụi cây. Nó không hề sợ hãi, thậm chí còn hơi rụt rè tiến lại gần, đôi tai vểnh lên nghe ngóng như thể hiểu được lời nàng nói.
“Tiểu gia hỏa, ngươi cũng đến đây?” Liễu Thanh Hoan cười nhẹ, ngồi xổm xuống, đưa tay ra. Bạch Thố hơi chần chừ, rồi nhẹ nhàng lùi lại một bước, nhưng không bỏ chạy. Đôi mắt đỏ ấy chớp chớp, như đang đánh giá nàng. Rồi, nó bất ngờ nhảy lên, dùng cái mũi nhỏ xinh khẽ dụi vào ống quần nàng, lông mềm mại lướt qua da thịt. Có lẽ, nó cũng bị linh khí thuần khiết của bí cảnh này thu hút.
Liễu Thanh Hoan mỉm cười. Nàng cẩn trọng tiến gần cổng đá, bắt đầu kiểm tra những phù văn đã được chỉ dẫn trên bản đồ. Mỗi phù văn đều có một ý nghĩa riêng, một cách kích hoạt đặc biệt. Nàng vận chuyển linh lực trong cơ thể, dùng ngón tay vẽ theo những đường nét cổ xưa, từng chút một, chậm rãi và chính xác. Mỗi khi một phù văn được kích hoạt, nó lại phát ra một vệt sáng mờ, rồi chìm vào trong phiến đá, như một giọt nước thấm vào lòng đất. Bạch Thố nhảy nhót quanh nàng, đôi khi dường như muốn dẫn đường vào cổng, như một tiểu tinh linh dẫn lối. Đôi lúc, nó còn dùng mũi khụt khịt vào một vài phù văn, như thể muốn nhắc nhở nàng điều gì. Sự nhạy cảm của linh thú với linh khí khiến nàng không khỏi kinh ngạc. Nàng biết, bí cảnh này không đơn thuần chỉ là một nơi ẩn chứa cơ duyên, mà nó còn là một cánh cổng dẫn đến những điều vĩ đại hơn, liên quan đến Thiên Cơ Lệnh mà Cố sư huynh từng nhắc đến một cách 'vô tình'. Cảm giác lo lắng ban đầu đã tan biến, thay vào đó là sự hứng khởi và một chút tự hào. Nàng đã giải mã được cổ tự, đã tìm ra bí cảnh, và nàng tin rằng mình có thể vượt qua bất kỳ thử thách nào.
***
Trong khi đó, giữa Huyết Sa Mạc đỏ rực như máu, dưới cái nắng nóng gay gắt của giữa trưa, Tần Vũ đứng sừng sững như một ngọn núi đá. Áo bào màu xanh thẫm của hắn dính đầy cát và bụi, nhưng khí chất vương giả, kiêu ngạo vẫn không hề suy suyển. Khuôn mặt điển trai, góc cạnh của hắn giờ đây lấm lem mồ hôi và cát, nhưng đôi mắt sắc bén như kiếm vẫn rực lửa ý chí. Gió khô rít lên từng hồi, mang theo hơi nóng bỏng rát và mùi sắt gỉ của máu khô vương vãi đâu đó.
Trước mặt hắn là một cảnh tượng kinh hoàng: một hố sâu hun hút giữa sa mạc, như một vết sẹo khổng lồ trên mặt đất. Từ trong hố, ma khí cuồn cuộn bốc lên, đặc quánh như sương mù đen, mang theo mùi tanh tưởi của tử khí và sự mục ruỗng. Đó chính là lối vào U Minh Sa Huyệt, bí cảnh mà Tần Vũ đã phải chiến đấu một trận long trời lở đất với Ngân Lang và đám Ma tu kia để giành lấy. Dấu vết của trận chiến vẫn còn đó: những vệt kiếm khí khắc sâu vào đá, những vết máu đã khô quánh trên cát đỏ, và thi thể của vài Ma tu bị kiếm khí của hắn xuyên thủng, nằm la liệt như những con rối bị vứt bỏ.
Tần Vũ khẽ nhếch mép, một nụ cười khẩy đầy khinh miệt hiện lên. “Ma tu rác rưởi, cũng muốn tranh đoạt cơ duyên? Nực cười!” Hắn dùng mũi kiếm khẩy nhẹ một viên đá, đá văng xuống hố sâu, rồi biến mất trong màn ma khí dày đặc. Hắn không hề e ngại. Ngược lại, ma khí nồng đậm này càng kích thích ý chí chiến đấu trong hắn. Hắn không phải là kẻ dựa vào linh khí thuần khiết để tu luyện. Hắn là một kiếm tu, một kẻ chiến đấu, và hắn tin rằng kiếm của hắn có thể phá vỡ mọi chướng ngại, dù đó là linh khí hay ma khí.
Hắn siết chặt chuôi kiếm, linh lực trong đan điền bùng phát như một ngọn lửa cuồng nộ. “Dù là bí cảnh cổ xưa hay ổ ma, kiếm của ta sẽ mở đường!” Tiếng nói vang dội, hùng hồn, đập vào vách hố sâu rồi vọng lại, mang theo sự tự tin tuyệt đối. Hắn không chần chừ, không một chút do dự. Với một tiếng gầm nhẹ, Tần Vũ nhảy thẳng xuống khe nứt khổng lồ.
Hắn không cần đến pháp khí hộ thân hay trận pháp phòng ngự. Hắn dùng chính kiếm khí của mình để chống lại ma khí. Kiếm khí sắc bén như hàng ngàn lưỡi dao vô hình, xoáy tròn quanh hắn, rạch tan màn ma khí đặc quánh, tạo ra một vùng chân không nhỏ. Ma khí bị đẩy lùi, gào thét như những linh hồn oan khuất, nhưng không thể xâm nhập vào cơ thể hắn dù chỉ một chút. Hắn lao xuống, tốc độ nhanh như một mũi tên. Mùi ma khí nồng đậm xộc vào mũi, nhưng hắn không hề nao núng. Hắn hít sâu, cảm nhận sự thách thức đang chờ đợi mình bên dưới. Đó không phải là một sự sợ hãi, mà là một sự kích thích tột độ. Hắn khao khát được chiến đấu, khao khát được chứng tỏ bản thân, khao khát được vượt qua mọi giới hạn. Hắn muốn Cố Trường Minh nhìn thấy, muốn Mộ Dung Tuyết nhìn thấy, muốn tất cả mọi người nhìn thấy rằng, hắn không cần ai dẫn dắt, hắn có thể tự mình tìm kiếm và chinh phục mọi cơ duyên. Sự kiêu ngạo của hắn, đôi khi là một lưỡi dao hai lưỡi, nhưng giờ đây, nó đang là ngọn lửa thiêu đốt mọi rào cản trên con đường của hắn.
***
Liễu Thanh Hoan vừa bước qua cổng đá. Một luồng sáng chói mắt bao trùm lấy nàng trong chốc lát, rồi tan biến, để lại nàng đứng trong một không gian hoàn toàn khác biệt. Không còn ánh nắng mặt trời, không còn gió núi, chỉ có một hành lang đá cổ xưa, được chiếu sáng bởi ánh sáng dịu nhẹ phát ra từ những phù văn kỳ lạ khắc trên vách đá và trần nhà. Mùi đá ẩm mốc, pha lẫn hương linh thảo thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí vừa thần bí vừa an lành. Không gian yên tĩnh đến mức nàng có thể nghe rõ tiếng tim mình đập.
Bạch Thố nhỏ bé, vẫn nép sát bên nàng, giờ đây run rẩy nhẹ. Đôi mắt đỏ như ngọc của nó quét qua xung quanh, đầy vẻ tò mò nhưng cũng không giấu được sự sợ hãi. Nó khẽ rúc vào ống quần Liễu Thanh Hoan, như muốn tìm kiếm sự bảo vệ.
Gần như cùng lúc, từ một hướng khác của hành lang, một luồng khí tức cường đại đột ngột ập tới. Đó là một luồng kiếm khí sắc bén, mang theo sự ngang ngược, kiêu ngạo không thể che giấu, và pha lẫn chút gì đó ám muội, nặng nề của ma khí. Luồng khí tức này va chạm với linh khí thuần khiết đang bao quanh Liễu Thanh Hoan, tạo ra một sự rung động vô hình trong không gian. Liễu Thanh Hoan lập tức cảm thấy toàn thân căng cứng. Nàng không phải là một kẻ yếu ớt, nhưng luồng khí tức này quá mạnh mẽ, quá áp bức.
“Khí tức này... không phải Ma tu... nhưng lại mạnh mẽ đến vậy...” Nàng thì thầm, giọng nói pha chút ngạc nhiên và cảnh giác. Nàng lập tức rút thanh kiếm bên hông, ánh bạc lóe lên trong ánh sáng phù văn, linh lực bắt đầu vận chuyển khắp châu thân, sẵn sàng đối phó với bất kỳ tình huống nào. Nàng biết, trong bí cảnh này, không ai có thể tin tưởng hoàn toàn.
Cùng lúc đó, cách đó không xa, Tần Vũ rơi xuống một khu vực tương tự. Hắn vừa đáp chân xuống, cảm nhận được một luồng linh khí thanh khiết nhưng mạnh mẽ, tràn ngập sự sống và một chút ngây thơ. Luồng khí tức này, đối lập hoàn toàn với ma khí mà hắn vừa vượt qua, nhưng lại có sức hút kỳ lạ. Nó khiến hắn hơi nhíu mày.
“Hừm, còn có kẻ khác nhanh chân đến vậy sao? Linh khí tinh thuần, nhưng lại có vẻ yếu ớt...” Hắn lầm bầm, giọng nói đầy vẻ đánh giá. Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc chiến với Ma tu, hoặc một loại linh thú cổ xưa nào đó, chứ không phải một luồng linh khí tinh thuần như thế này. Sự ngạc nhiên này khiến hắn có chút khó chịu. Ai có thể nhanh chân hơn hắn, đặc biệt là một kẻ có linh khí có vẻ 'yếu ớt' như vậy?
Từ góc khuất, Tần Vũ cũng đã sẵn sàng rút kiếm. Ánh mắt sắc bén của hắn quét qua không gian để xác định đối thủ. Hắn không hề biết rằng, luồng khí tức 'yếu ớt' kia lại thuộc về Liễu Thanh Hoan, người đã giải mã được một phần bí mật của Thiên Cơ Lệnh. Hai luồng khí tức đối lập nhưng cường đại, một tinh thuần như ngọc, một sắc bén như kiếm, va chạm trong không gian bí cảnh, tạo ra một sự căng thẳng vô hình. Bạch Thố nhỏ bé, nép sau Liễu Thanh Hoan, run rẩy càng mạnh hơn. Đôi mắt đỏ của nó lướt qua lại giữa nàng và hướng phát ra khí tức kia, ngập vẻ sợ hãi và tò mò. Nó cảm nhận được sự nguy hiểm đang ẩn chứa, nhưng cũng không thể rời đi. Có lẽ, trong bí cảnh này, định mệnh đã sắp đặt cho ba kẻ xa lạ này một cuộc hội ngộ không thể tránh khỏi.
***
Đêm về, trên đỉnh Vọng Tiên Lầu, ánh đèn lồng dịu nhẹ hắt xuống, tạo nên một không gian tĩnh mịch và thanh bình. Cố Trường Minh ngồi bên bàn trà, nhấp một ngụm trà linh dược thanh khiết, hương thơm thoang thoảng xoa dịu thần kinh. Trước mặt hắn, một màn sương mỏng lơ lửng trong không trung, hiện lên hình ảnh mờ ảo của bí cảnh, nơi hai luồng khí tức đối lập đang va chạm. Hắn có thể nhìn thấy Liễu Thanh Hoan cảnh giác rút kiếm, và cảm nhận được sự kiêu ngạo đang bùng cháy trong Tần Vũ.
Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện, dung nhan tuyệt mỹ ánh lên vẻ ưu sầu. Nàng khẽ thở dài, tiếng thở dài nhẹ như tơ, hòa vào không gian tĩnh lặng. Nàng mặc bạch y, mái tóc đen dài xõa nhẹ, càng tôn lên vẻ thoát tục của một tiên tử. Đôi mắt phượng của nàng dõi theo những hình ảnh mờ ảo trên màn sương, đầy ắp sự lo lắng.
“Thanh Hoan và Tần Vũ... liệu họ có ổn không? Cả hai đều quá mạnh mẽ, nhưng cũng quá thiếu kinh nghiệm,” Mộ Dung Tuyết nói, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự bất an sâu sắc. Nàng biết rõ tiềm năng của cả hai, nhưng cũng hiểu những cạm bẫy mà họ có thể vấp phải. "Tần Vũ quá bốc đồng, còn Thanh Hoan tuy thông minh nhưng vẫn còn quá đơn thuần trong đối nhân xử thế."
Cố Trường Minh khẽ nhếch mép, một nụ cười ẩn ý hiện lên trên gương mặt u buồn. Hắn đặt chén trà xuống, tiếng gốm sứ chạm vào mặt bàn gỗ trầm hương khẽ vang lên. “Kinh nghiệm... không phải là thứ có thể dạy dỗ. Phải tự mình trải qua mới thành.” Hắn nhìn vào màn sương, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, ngàn năm bi kịch. “Hơn nữa, ta đã gieo đủ nhân duyên rồi. Giờ là lúc để họ tự mình thu hoạch. Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên, và họ, phải tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của 'cứu thế giới'.”
Hắn ngừng lại, đôi mắt hổ phách lướt qua những hình ảnh mờ ảo, dường như đang xuyên thấu qua không gian và thời gian. “Kẻ kiêu ngạo gặp kẻ cứng đầu... thú vị đấy. Bí cảnh Thiên Kiếp này sẽ là bài học đầu tiên cho thế hệ mới.” Hắn không cứu thế giới, nhưng hắn đang tạo ra những ngọn lửa, buộc những người khác phải đứng lên chịu trách nhiệm cho số phận của chính họ và của đại lục. Bạch Thố nhỏ bé run rẩy nép sau Liễu Thanh Hoan, báo hiệu về một yếu tố bất ngờ, một sự chữa lành tiềm ẩn giữa vùng đất hoang tàn của ma khí. Khí tức đối lập giữa Liễu Thanh Hoan tinh thuần và Tần Vũ sắc bén, pha lẫn ma khí, không chỉ là xung đột mà còn là sự bổ sung, một sự cân bằng cần thiết. Bí cảnh này, với sự giao thoa của linh khí và ma khí, cùng với các phù văn cổ xưa, có thể là một phần của Thiên Cơ Lệnh, một manh mối quan trọng liên quan đến thời kỳ 'Thiên Kiếp Giáng Lâm' mà hắn đã phải trải qua.
Mộ Dung Tuyết nhìn hắn, ánh mắt đầy phức tạp. Nàng hiểu hắn, hiểu những nỗi đau hắn đã trải qua, và hiểu cả gánh nặng mà hắn đang gánh vác khi buộc phải buông tay. "Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi," nàng khẽ nhắc lại, câu nói mà Cố Trường Minh từng thì thầm với chính mình. Nàng tin vào hắn, tin vào phương pháp khắc nghiệt nhưng hiệu quả của hắn.
Cố Trường Minh không trả lời, chỉ tiếp tục quan sát. Ánh mắt hắn lấp lánh sự tính toán, nhưng cũng không che giấu được một tia mong chờ và một chút ưu tư về những gì sắp diễn ra. Hắn không thể can thiệp trực tiếp, vì mỗi lần hắn cố gắng, những vết thương cũ trong tâm hồn hắn lại rỉ máu. Hắn không muốn lặp lại vai trò 'người cứu rỗi' nữa. Nhưng hắn có thể là người khơi mào, là người đặt ra thử thách, là người buộc thế hệ mới phải trưởng thành. Bí cảnh trước mắt, nơi hai con người trẻ tuổi đầy tiềm năng đang đối mặt với nhau và với những hiểm nguy tiềm tàng, chính là khởi đầu cho sự trỗi dậy của một thế hệ mới. Hắn đã gieo hạt, giờ là lúc chờ đợi những mầm non ấy tự mình vươn lên, mạnh mẽ và kiên cường.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.