Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 88: Bí Cảnh Giao Phong: Kiêu Ngạo và Cương Trực
Cố Trường Minh không trả lời, chỉ tiếp tục quan sát. Ánh mắt hắn lấp lánh sự tính toán, nhưng cũng không che giấu được một tia mong chờ và một chút ưu tư về những gì sắp diễn ra. Hắn không thể can thiệp trực tiếp, vì mỗi lần hắn cố gắng, những vết thương cũ trong tâm hồn hắn lại rỉ máu. Hắn không muốn lặp lại vai trò 'người cứu rỗi' nữa. Nhưng hắn có thể là người khơi mào, là người đặt ra thử thách, là người buộc thế hệ mới phải trưởng thành. Bí cảnh trước mắt, nơi hai con người trẻ tuổi đầy tiềm năng đang đối mặt với nhau và với những hiểm nguy tiềm tàng, chính là khởi đầu cho sự trỗi dậy của một thế hệ mới. Hắn đã gieo hạt, giờ là lúc chờ đợi những mầm non ấy tự mình vươn lên, mạnh mẽ và kiên cường.
***
Sương mù đen đặc quánh như mực, nuốt chửng mọi ánh sáng, khiến U Minh Cổ Địa chìm trong một màn đêm vĩnh cửu dù bên ngoài đang là ban ngày. Gió rít lên từng hồi thê lương, mang theo mùi tử khí nồng nặc của những sinh linh đã mục rữa, mùi bùn lầy ẩm thấp và vị tanh nồng của kim loại rỉ sét. Liễu Thanh Hoan bước đi cẩn trọng trên nền đất gồ ghề, từng bước chân nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Nàng vừa vượt qua một hành lang đầy cạm bẫy, nơi những cái bóng ma quái thoắt ẩn thoắt hiện, và những tiếng xương cốt va vào nhau khô khốc vọng lại từ sâu thẳm. Đôi mắt to tròn, đen láy của nàng, vốn luôn ánh lên sự tò mò và ngưỡng mộ, giờ đây sắc bén và cảnh giác, quét qua từng ngóc ngách của sảnh đường đổ nát.
Những tòa thành vĩ đại một thời giờ chỉ còn là những khối đá vụn, tháp đá vỡ nát ngổn ngang, và những cung điện từng lộng lẫy thì bị chôn vùi dưới lòng đất, chỉ lộ ra vài mái vòm mục nát. Ánh sáng yếu ớt, le lói như những đốm lửa ma trơi, khó khăn lắm mới xuyên qua những khe nứt khổng lồ trên trần đá cổ xưa, tạo thành những vệt sáng lờ mờ trên nền đá lạnh lẽo. Dưới những vệt sáng đó, những phù văn cổ xưa, từng mang sức mạnh trấn áp vạn vật, giờ đã mờ nhạt, bong tróc, chỉ còn là những nét vẽ vô hồn trên nền đá xám xịt. Không khí nơi đây nặng nề, quỷ dị, lạnh lẽo đến thấu xương, mang theo một cảm giác bị theo dõi rợn người. Bạch Thố nhỏ bé, lông trắng muốt như tuyết, vẫn nép sát bên chân nàng, đôi mắt đỏ ngầu chớp lia lịa, run rẩy không ngừng, nó cảm nhận được sự bất an đang bao trùm.
Bỗng, một luồng khí tức sắc bén như kiếm, tràn ngập sự kiêu ngạo và sức mạnh bùng nổ, đột ngột xé toạc màn sương mù đen từ phía đối diện. Liễu Thanh Hoan lập tức dừng bước, pháp bảo Kim Luân màu vàng kim lấp lánh, ẩn hiện trong tay nàng, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Nàng đã cảm nhận được khí tức này từ xa, một luồng ma khí pha lẫn linh khí, mạnh mẽ đến ngạt thở, và giờ đây, nó đã ở ngay trước mặt nàng. Không cần suy nghĩ nhiều, nàng đã nhận ra chủ nhân của nó.
Từ trong màn sương đen kịt, một thân ảnh cao lớn, vạm vỡ dần hiện rõ. Chiến bào màu xanh thẫm của hắn tuy lấm lem bụi bặm nhưng vẫn không che được khí chất anh dũng, tự tin. Khuôn mặt điển trai, góc cạnh, đôi mắt sắc bén như kiếm của hắn ánh lên vẻ khinh thường rõ rệt khi tầm mắt chạm đến nàng. Đó chính là Tần Vũ, Kiếm Tử của Thiên Kiếm Tông, một thiên tài kiếm đạo được mệnh danh là ngạo nghễ nhất thế hệ. Hắn cũng vừa cảm nhận được sự hiện diện của nàng, và vẻ mặt hắn ngay lập tức biến đổi, từ cảnh giác sang vẻ bất cần, pha chút trêu chọc.
"Ồ, thì ra là Liễu tiểu thư." Tần Vũ cất tiếng, giọng nói vang dội, hùng hồn, phá tan sự tĩnh mịch của sảnh đường, nhưng lại mang theo một sự mỉa mai khó chịu. Hắn không hề thu kiếm, mà trái lại, tay hắn đã đặt lên chuôi trường kiếm bên hông, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào. "Chẳng hay tiểu thư lạc đường vào chỗ này làm gì? Đây không phải nơi dành cho những đóa hoa trong lồng kính đâu." Hắn đảo mắt quanh sảnh đường đổ nát, như muốn nhấn mạnh sự yếu ớt của nàng trong một nơi hoang tàn như thế này. Hắn tin chắc rằng mình mới là kẻ xứng đáng có mặt ở đây, chứ không phải một nữ tử nhỏ bé như nàng.
Liễu Thanh Hoan cau mày, vẻ mặt kiên quyết không hề nao núng trước thái độ ngạo mạn của hắn. Nàng cũng không hề kém cạnh về sự sắc bén trong lời nói. "Ta cũng muốn hỏi Tần công tử như vậy." Giọng nàng trong trẻo, nhưng mang theo sự gai góc, khác hẳn vẻ yếu đuối mà Tần Vũ gán ghép. "Chốn bí cảnh này không phải là nơi để phô trương sự ngạo mạn của ngươi. Hay là, ngươi nghĩ mình có thể độc chiếm cơ duyên?" Nàng biết Tần Vũ là một thiên tài, nhưng sự kiêu ngạo của hắn luôn khiến nàng khó chịu. Bí cảnh này đầy rẫy hiểm nguy, nhưng cũng ẩn chứa cơ duyên lớn, và nàng không muốn ai cản đường mình.
Tần Vũ bật cười khẩy, tiếng cười vang vọng trong sảnh đường quỷ dị, càng làm tăng thêm vẻ bất cần của hắn. "Độc chiếm? Ngươi có vẻ tự tin quá mức rồi, Liễu tiểu thư." Hắn dứt lời, trường kiếm lập tức rời khỏi vỏ, một tiếng "keng" thanh thúy vang lên, và kiếm ý sắc bén như muốn cắt đôi cả không khí lập tức lan tỏa, chĩa thẳng vào Liễu Thanh Hoan. Ánh kiếm sáng rực trong màn sương đen, như một tia sét đánh xuống. Hắn không hề che giấu ý định khiêu chiến. Với hắn, mọi kẻ cản đường đều là đối thủ cần phải đánh bại, nhất là một nữ nhân dám lên mặt với hắn.
Liễu Thanh Hoan không nói thêm lời nào, chỉ khẽ hừ lạnh một tiếng. Nàng không lùi bước, mà ngược lại, ánh mắt nàng càng thêm kiên định. Pháp bảo Kim Luân trong tay nàng bỗng bùng lên ánh sáng vàng rực, xoay tròn nhẹ nhàng, phát ra tiếng vo ve trầm thấp, sẵn sàng nghênh đón đòn tấn công của đối thủ. Nàng biết, Tần Vũ là một đối thủ mạnh mẽ, nhưng nàng cũng không phải là một đóa hoa yếu ớt để hắn muốn khinh thường là khinh thường. Đã đến nước này, nàng không ngại một trận chiến để chứng tỏ bản thân.
Trong khoảnh khắc căng thẳng tột độ đó, không khí dường như đông cứng lại, chỉ còn lại tiếng gió rít và tiếng vo ve của Kim Luân. Cả hai đều tập trung cao độ, chuẩn bị cho một cuộc giao tranh không thể tránh khỏi. Bạch Thố run rẩy đến nỗi toàn thân nó co rúm lại, đôi mắt đỏ ngầu đầy kinh hãi, nó cảm nhận được nguy hiểm không chỉ đến từ hai luồng khí tức đối lập này, mà còn từ một thứ gì đó khác, sâu thẳm hơn, tăm tối hơn, đang thức tỉnh trong bóng tối. Sự đối đầu giữa Tần Vũ và Liễu Thanh Hoan đã vô tình đánh thức một kẻ săn mồi khác.
***
Đúng lúc kiếm ý của Tần Vũ và linh lực của Liễu Thanh Hoan chuẩn bị va chạm, một tiếng gầm rống vang vọng, chấn động cả sảnh đường, phá vỡ bầu không khí căng thẳng tột độ. Âm thanh đó không phải là tiếng gầm của dã thú, mà là một tiếng gầm khàn đặc, đầy sự hung hãn và thèm khát, như thể một tảng đá cổ xưa vừa thức tỉnh. Nền đất dưới chân Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ rung chuyển dữ dội, những khối đá vụn trên trần sảnh đường bắt đầu rơi lả tả, tạo ra những âm thanh loảng xoảng ghê rợn. Một mùi ma khí nồng nặc hơn, tanh tưởi hơn, pha lẫn mùi máu tươi vừa lan tỏa, bỗng tràn ngập không gian, khiến Liễu Thanh Hoan phải nín thở.
Từ một góc tối sâu thẳm của sảnh đường, nơi mà ánh sáng yếu ớt cũng không thể chạm tới, một bóng đen khổng lồ đột ngột xông ra. Thân hình của nó cao lớn vượt trội, cơ bắp cuồn cuộn như những khối đá tảng được xếp chồng lên nhau, ánh lên màu xám xịt của đá. Làn da của nó thô ráp và cứng rắn, điểm xuyết những gai nhọn sắc bén, tua tủa như những mũi giáo. Mỗi bước chân của nó đều khiến nền đất chấn động, đá vụn văng tung tóe. Đó là Kim Cương, một ma tu cấp thấp, nhưng lại sở hữu sức mạnh thể chất kinh người và khả năng phòng ngự đáng sợ, một sinh vật được sinh ra từ ma khí thuần túy và sự vặn vẹo của một bí cảnh cổ xưa. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe lên vẻ khát máu và tham lam khi nhìn thấy hai nguồn linh khí tươi mới trước mặt.
"Linh khí... thơm ngon! Các ngươi... đều là con mồi!" Giọng nói của Kim Cương khàn đặc, thô ráp như tiếng đá nghiến vào nhau, vang vọng khắp sảnh đường, lột tả bản chất nguyên thủy của một kẻ chỉ biết săn mồi. Nó không hề có ý niệm về đạo lý hay sự kiêng dè, chỉ có bản năng thuần túy của kẻ mạnh.
Tần Vũ, vốn đang chĩa kiếm vào Liễu Thanh Hoan, lập tức quay ngoắt lại, ánh mắt hắn hiện lên sự ngạc nhiên, rồi nhanh chóng chuyển thành một nụ cười khẩy đầy khinh thường. Hắn không ngờ lại có kẻ dám xen vào cuộc chiến của hắn. "Hừ, thứ quái vật ngu xuẩn này cũng dám xen vào cuộc chiến của ta sao?" Hắn không hề lùi bước, mà ngược lại, kiếm ý trên trường kiếm của hắn càng thêm sắc bén, như muốn xé nát kẻ vừa xuất hiện. Đối với Tần Vũ, mọi thứ đều phải phục tùng ý chí của hắn, và kẻ chen ngang này chỉ là một chướng ngại vật nhỏ. Hắn đã quen với việc chiến đấu một mình, và chưa từng nghĩ đến việc phải hợp tác với ai.
Liễu Thanh Hoan nhìn thấy Kim Cương, đôi mắt nàng hơi co lại, vẻ mặt có chút tái đi vì bất ngờ, nhưng nàng nhanh chóng trấn tĩnh lại. Nàng cảm nhận được luồng ma khí khổng lồ tỏa ra từ con quái vật, cùng với sự cứng rắn bất thường của cơ thể nó. "Kẻ này không yếu! Tần Vũ, đừng khinh địch!" Nàng cảnh báo, giọng nói có chút gấp gáp, nhưng vẫn giữ được sự kiên quyết vốn có. Nàng không phải kẻ mù quáng, nàng có thể cảm nhận được mối nguy hiểm thực sự. Sự ngạo mạn của Tần Vũ trong hoàn cảnh này có thể khiến cả hai phải trả giá đắt.
Kim Cương không hề quan tâm đến lời qua tiếng lại của hai người. Mục tiêu duy nhất của nó là linh khí tươi ngon đang bùng tỏa. Nó gầm lên một tiếng, rồi lao thẳng vào Tần Vũ như một cỗ xe tăng khổng lồ. Tốc độ của nó đáng kinh ngạc so với thân hình đồ sộ. Nó vung một cú đấm uy lực, nắm đấm to lớn như một tảng đá, mang theo sức mạnh đủ để nghiền nát mọi thứ. Tần Vũ không hề né tránh, mà ngược lại, hắn hét lớn một tiếng, trường kiếm trong tay vung lên, một đường kiếm quang rực rỡ cắt ngang màn sương, đón lấy cú đấm của Kim Cương.
"Rầm!" Tiếng va chạm kinh thiên động địa vang lên, đá vụn trên mặt đất bắn tung tóe. Tần Vũ cảm thấy một lực phản chấn khổng lồ truyền đến từ trường kiếm, khiến hắn phải lùi lại vài bước, chân lướt trên mặt đất tạo thành hai rãnh dài. Ánh mắt hắn hiện lên sự kinh ngạc thực sự. Hắn đã đánh giá thấp con quái vật này. Sức mạnh của nó vượt xa tưởng tượng. Cánh tay hắn tê dại, và hắn phải gồng mình để giữ chặt trường kiếm.
Nhân cơ hội Kim Cương đang tập trung vào Tần Vũ, Liễu Thanh Hoan không chút do dự. Nàng biết đây là thời điểm tốt nhất để tấn công. Pháp bảo Kim Luân trong tay nàng bỗng phát ra ánh sáng chói lòa, xoay tròn nhanh như chớp, rồi phóng thẳng tới, cắt ngang không khí với một tốc độ kinh hồn, nhằm vào gáy của Kim Cương. Nàng hy vọng có thể xuyên thủng lớp da thịt cứng rắn của nó từ phía sau.
"Phập!" Kim Luân của Liễu Thanh Hoan va chạm vào phần gáy của Kim Cương, tạo ra một âm thanh khô khốc như kim loại va vào đá. Tuy nhiên, thay vì xuyên thủng, Kim Luân chỉ tạo ra một vết xước nhỏ trên lớp da xám xịt của nó, rồi bật ngược trở lại. Kim Cương chỉ khẽ quay đầu lại, đôi mắt đỏ rực nhìn nàng với vẻ khinh miệt, như thể cú đánh đó chỉ là một vết muỗi đốt. "Ngươi không thể xuyên thủng ta!" Giọng nó khàn đặc, đầy vẻ tự mãn.
Liễu Thanh Hoan hơi tái mặt. Nàng đã dùng toàn lực, nhưng Kim Luân của nàng, một pháp bảo cấp cao, lại không thể làm tổn thương kẻ này. Sức phòng ngự của nó quá đáng sợ. Bạch Thố nhỏ bé, nãy giờ vẫn co rúm lại, bỗng kêu lên một tiếng "chit chit" đầy lo lắng, như muốn cảnh báo nàng. Cả Tần Vũ và Liễu Thanh Hoan đều nhận ra rằng, đây không phải là một đối thủ mà họ có thể dễ dàng đánh bại một mình. Bầu không khí trở nên ngột ngạt, nguy hiểm rình rập, và cảm giác bị dồn vào chân tường bắt đầu len lỏi. Cuộc đối đầu ban đầu giữa hai người trẻ tuổi dường như đã bị gác lại, nhường chỗ cho một mối đe dọa lớn hơn, cấp bách hơn.
***
Tiếng gầm gừ của Kim Cương, tiếng kiếm khí xé gió của Tần Vũ, tiếng pháp thuật bùng nổ của Liễu Thanh Hoan và tiếng đá vỡ vụn liên tục vang lên, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn trong sảnh đường cổ kính. Mùi ma khí nồng nặc, mùi máu tanh và một chút mùi cháy khét của pháp thuật hòa quyện vào nhau, khiến không khí trở nên đặc quánh, ngột ngạt. Kim Cương với thân hình đồ sộ, cơ bắp cuồn cuộn, lao tới lao lui như một cỗ máy chiến tranh không biết mệt mỏi. Mỗi cú đấm của nó đều mang theo sức mạnh long trời lở đất, mỗi cú vồ đều nhanh như chớp, và mỗi lần nó gầm lên đều khiến linh hồn người nghe run rẩy.
Tần Vũ, với kiếm pháp sắc bén và linh hoạt, cố gắng né tránh những đòn tấn công trực diện của Kim Cương, đồng thời tìm kiếm sơ hở trên thân hình bằng đá của nó. Hắn liên tục vung kiếm, tạo ra những đường kiếm quang chói lòa, nhưng tất cả đều như nước đổ đầu vịt. Trường kiếm của hắn, vốn sắc bén vô cùng, khi chạm vào lớp da xám xịt của Kim Cương chỉ tạo ra những tia lửa tóe ra, để lại những vết xước mờ nhạt rồi nhanh chóng biến mất. Hắn cảm thấy cánh tay mình ngày càng tê dại, từng đòn tấn công của Kim Cương đều mang theo một lực phản chấn khổng lồ, khiến nội phủ hắn chấn động. Dù kiêu ngạo, Tần Vũ không phải kẻ ngu dốt. Hắn nhận ra, nếu cứ tiếp tục chiến đấu đơn độc, hắn sẽ kiệt sức trước khi có thể gây ra bất kỳ tổn hại đáng kể nào cho con quái vật này. Sự khó chịu bắt đầu len lỏi trong lòng hắn, một sự khó chịu với chính bản thân vì không thể áp chế được đối thủ, và một sự khó chịu với ý nghĩ phải... hợp tác.
Liễu Thanh Hoan thì linh hoạt hơn, nàng không đối đầu trực diện mà dùng pháp thuật hệ thủy và Kim Luân bay lượn để quấy nhiễu và hỗ trợ. Nàng liên tục phóng ra những Thủy Long Trận, những dòng nước xoáy mạnh mẽ quấn lấy chân tay của Kim Cương, cố gắng làm chậm nó lại hoặc hạn chế cử động. Kim Luân của nàng, sau khi thất bại trong việc xuyên thủng, giờ đây được nàng điều khiển để tấn công vào các khớp nối, những điểm yếu tiềm tàng mà nàng tinh ý nhận ra. Tuy nhiên, hiệu quả cũng không mấy khả quan. Kim Cương vẫn hung hãn như thường, chỉ hơi chậm lại một chút, và những đòn tấn công vào khớp nối cũng chỉ khiến nó khựng lại đôi chút rồi lại tiếp tục lao lên. Nàng thở dốc, linh lực trong cơ thể tiêu hao nhanh chóng. Ánh mắt nàng liếc nhìn Tần Vũ, trong lòng đầy rẫy sự bực bội. Tên ngạo mạn này! Nếu không phải vì hắn cứ cố gắng thể hiện sức mạnh một mình, có lẽ họ đã có thể tìm được cách phối hợp hiệu quả hơn ngay từ đầu. Nhưng sự bực bội đó nhanh chóng bị thay thế bằng ý thức về nguy hiểm. Họ phải sống sót, và để sống sót, họ phải bỏ qua mọi định kiến.
Đột nhiên, Tần Vũ hét lớn, giọng hắn vang vọng giữa tiếng gầm rú của Kim Cương và tiếng pháp thuật bùng nổ. Hắn vừa né tránh một cú đấm chí mạng, và trong khoảnh khắc đó, hắn đã nhìn thấy một khe nứt nhỏ trên lưng Kim Cương, nơi lớp da đá có vẻ mỏng hơn một chút, do một đòn đánh trước đó của hắn gây ra. "Phía sau nó có khe nứt! Liễu Thanh Hoan, dùng pháp thuật thủy hệ kìm chân!" Hắn ra lệnh, giọng điệu vẫn đầy vẻ kiêu ngạo, nhưng đã có sự gấp gáp và một chút bất đắc dĩ trong đó. Hắn không muốn thừa nhận, nhưng hắn cần nàng.
Liễu Thanh Hoan nghe thấy, trong lòng dâng lên một sự khó chịu không hề nhỏ. Hắn nghĩ nàng không thấy sao? Nàng đã nhận ra khe nứt đó từ lâu, và cũng đã cố gắng nhắm vào đó, nhưng chưa tìm được cơ hội tốt. Giờ hắn lại ra lệnh cho nàng như thể nàng là cấp dưới của hắn! "Ngươi nghĩ ta không thấy sao?! Ngươi tự tìm đường chết thì đừng kéo ta theo!" Nàng đáp lại, giọng điệu chứa đầy sự bực bội. Dù vậy, nàng vẫn không hề chần chừ. Tay nàng kết ấn nhanh như chớp, linh lực bùng nổ, một Thủy Long Trận khổng lồ hơn, mạnh mẽ hơn, lập tức được phóng ra. Con rồng nước màu xanh biếc gầm thét, quấn chặt lấy toàn thân Kim Cương, cố định nó lại trong giây lát, khiến nó không thể cử động mạnh.
Kim Cương bị Thủy Long Trận trói chặt, gầm lên giận dữ. "Ngươi không thể xuyên thủng ta!" Nó gào thét, cố gắng giãy giụa, nhưng Thủy Long Trận của Liễu Thanh Hoan, dù không thể làm tổn thương nó, lại có sức mạnh kìm hãm đáng kinh ngạc.
Tần Vũ không bỏ lỡ khoảnh khắc đó. Hắn biết đây là cơ hội duy nhất. Trường kiếm trong tay hắn bỗng bùng lên một luồng kiếm ý mạnh mẽ chưa từng có. Từng đường vân trên lưỡi kiếm dường như đều phát sáng. Hắn dồn toàn bộ linh lực vào một chiêu kiếm, chiêu 'Phá Sơn' của Thiên Kiếm Tông, vốn dùng để phá vỡ phòng ngự của đối thủ. Hắn lao tới, thân hình hóa thành một tia chớp, nhằm thẳng vào khe nứt trên lưng Kim Cương. "Cho ngươi biết thế nào là kiêu ngạo!" Hắn gầm lên, không phải để Kim Cương nghe, mà là để nói với chính mình, và có lẽ, để nói với Liễu Thanh Hoan.
Liễu Thanh Hoan, trong khi duy trì Thủy Long Trận, vẫn không ngừng điều khiển Kim Luân. Nàng biết Thủy Long Trận sẽ không giữ được Kim Cương lâu. Nàng phải tạo thêm áp lực. Kim Luân bay lượn, tấn công liên tục vào các khớp nối và điểm yếu khác của Kim Cương, cố gắng làm nó phân tâm và giảm bớt sức chống cự. Mỗi đòn đánh của Kim Luân đều tạo ra những âm thanh chát chúa, và tuy không xuyên thủng, nó vẫn khiến Kim Cương phải tập trung vào việc giãy giụa, tạm thời quên đi Tần Vũ đang lao tới.
Trong khoảnh khắc đó, một sự phối hợp sơ khai nhưng đầy hiệu quả đã hình thành giữa hai người trẻ tuổi. Tần Vũ, kẻ kiêu ngạo, và Liễu Thanh Hoan, người cứng đầu, đã buộc phải gác lại mọi tranh chấp để đối mặt với một kẻ thù chung. Tiếng thở dốc của cả hai hòa vào tiếng gầm của Kim Cương, và ánh mắt họ, dù không giao nhau, nhưng đều chứa đựng cùng một ý chí: phải vượt qua thử thách này.
***
Trong một hang động ẩn sâu trong Hậu Sơn Cấm Địa của Thái Huyền Tiên Tông, nơi linh khí thuần khiết tụ hội, tiếng suối chảy róc rách, tiếng gió thổi qua những tán cây cổ thụ tạo nên một khúc nhạc êm đềm, thanh bình. Mùi đất ẩm, cỏ cây và linh khí tinh khiết tràn ngập không gian, xoa dịu mọi giác quan. Ánh sáng tự nhiên, trong trẻo len lỏi qua những kẽ đá, chiếu rọi lên vách động, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Thời tiết ôn hòa, nắng nhẹ và gió mát, hoàn toàn trái ngược với sự hỗn loạn và u ám của U Minh Cổ Địa.
Cố Trường Minh ngồi tĩnh lặng trước một pháp khí hình cầu, tinh xảo và cổ kính, bề mặt của nó lấp lánh như một quả cầu pha lê. Bên trong quả cầu, hình ảnh trận chiến dữ dội trong bí cảnh hiện lên rõ nét, từ những cú đấm long trời của Kim Cương, những đường kiếm quang sắc bén của Tần Vũ, cho đến những Thủy Long Trận mạnh mẽ của Liễu Thanh Hoan. Mỗi chi tiết, mỗi biểu cảm trên gương mặt của Tần Vũ và Liễu Thanh Hoan đều được phản chiếu chân thực, như thể họ đang đứng ngay trước mặt hắn. Hắn ung dung nhấp một ngụm trà linh dược, hương thơm thanh khiết của nó lan tỏa, đối lập hoàn toàn với mùi tử khí trong bí cảnh. Vẻ mặt hắn vẫn thờ ơ như thường thấy, nhưng khóe môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười ẩn ý, một nụ cười mà chỉ những người thực sự hiểu hắn mới có thể nhận ra sự phức tạp bên trong.
Mộ Dung Tuyết ngồi đối diện hắn, dung nhan tuyệt mỹ của nàng ánh lên vẻ lo lắng không che giấu. Nàng khẽ siết chặt bàn tay thanh mảnh, đôi mắt phượng của nàng dán chặt vào quả cầu pháp khí, dõi theo từng động thái của Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ. Nàng mặc bạch y, mái tóc đen dài xõa nhẹ, càng tôn lên vẻ thoát tục của một tiên tử, nhưng vẻ ưu sầu trên gương mặt nàng lại khiến nàng trở nên gần gũi hơn. Nàng không thể hoàn toàn hiểu được suy nghĩ của Cố Trường Minh, nhưng nàng tin vào hắn, và tin vào phương pháp của hắn, dù nó có khắc nghiệt đến đâu.
"Trường Minh, bọn họ... có ổn không?" Mộ Dung Tuyết cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự bất an. "Kim Cương đó thân thể cường hãn, lại có ma khí bao bọc, không phải dễ đối phó. Ta lo cho Thanh Hoan và cả Tần Vũ nữa. Sự phối hợp của họ vẫn còn rất gượng ép." Nàng biết rõ năng lực của Kim Cương, một loại ma vật chỉ xuất hiện ở những bí cảnh cổ xưa nhất, và khả năng phòng ngự của nó gần như vô địch.
Cố Trường Minh không quay đầu lại, ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào quả cầu pháp khí. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như tơ, mang theo chút mỏi mệt chất chứa từ ngàn năm. "Không sao." Giọng hắn trầm thấp, mang theo sự thờ ơ lạnh nhạt thường thấy, nhưng ẩn chứa một sự chắc chắn đến lạ. "Cần phải có áp lực mới biết hợp tác. Kẻ kiêu ngạo thì cần bị đập vỡ vài lần, kẻ cứng đầu thì cần biết lùi một bước. Bí cảnh này... chính là bài học đầu tiên của họ." Hắn nói, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, ngàn năm bi kịch, xuyên thấu qua không gian và thời gian. Hắn đã thấy quá nhiều kiêu ngạo và cứng đầu dẫn đến bi kịch trong kiếp trước. Giờ đây, hắn muốn họ phải học được bài học đó từ những thử thách nhỏ nhất. Sự hợp tác miễn cưỡng giữa Liễu Thanh Hoan và Tần Vũ, dù còn nhiều gượng ép, nhưng đã là một bước tiến quan trọng. Nó báo hiệu về một mối quan hệ phức tạp hơn, có thể là đồng minh lâu dài hoặc đối thủ cạnh tranh trong tương lai, nhưng chắc chắn sẽ là một mối quan hệ định hình sự trưởng thành của cả hai.
Mộ Dung Tuyết nghe hắn nói, nàng khẽ thở dài, rồi lại khẽ nhắc lại câu nói mà hắn từng thì thầm với chính mình. "Ngươi... vẫn là không nhúng tay vào sao?" Nàng biết câu trả lời, nhưng vẫn muốn nghe hắn khẳng định. Nàng hiểu gánh nặng trong lòng hắn, hiểu rằng mỗi lần hắn cố gắng can thiệp, những vết thương cũ trong tâm hồn hắn lại rỉ máu.
Cố Trường Minh đặt chén trà xuống, tiếng gốm sứ chạm vào mặt bàn gỗ trầm hương khẽ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Hắn nhìn vào pháp khí, hình ảnh Kim Cương gầm thét, Tần Vũ liều lĩnh và Liễu Thanh Hoan kiên cường vẫn đang chiến đấu. "Nếu ta nhúng tay, họ sẽ không bao giờ trưởng thành." Hắn nói, giọng điệu mang theo sự triết lý sâu xa nhưng đầy vẻ bi quan. "Họ sẽ mãi mãi là những đứa trẻ dựa dẫm vào ta, và khi ta không còn nữa, họ sẽ sụp đổ. Ta đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch. Giờ đây, ta chỉ muốn bình yên, và họ, phải tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của 'cứu thế giới'." Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Mộ Dung Tuyết, rồi lại quay về quả cầu pháp khí. "Hơn nữa... Ma tộc còn nhiều kẻ mạnh hơn thế này gấp bội." Lời nói của hắn mang theo một sự nặng nề, một sự cảnh báo về những mối đe dọa lớn hơn, tăm tối hơn sắp tới, những kẻ mà Kim Cương chỉ là một kẻ mở đường yếu ớt. "Đây chỉ là khởi đầu. Bí cảnh này chỉ là 'bài học đầu tiên' cho thấy sẽ có nhiều bí cảnh và thử thách khác liên quan đến Thiên Cơ Lệnh và 'Hậu Thiên Kiếp' mà thế hệ trẻ phải đối mặt."
Mộ Dung Tuyết cúi đầu, nàng hiểu. Nàng hiểu gánh nặng hắn đang mang, và nàng hiểu sự khắc nghiệt trong phương pháp của hắn. Tuy lòng vẫn còn chút lo lắng, nhưng nàng tin vào tầm nhìn của Cố Trường Minh. Hắn không cứu thế giới bằng cách trực tiếp ra tay, mà bằng cách buộc những ngọn lửa mới phải bùng cháy, buộc thế hệ trẻ phải tự mình đứng lên, gánh vác trách nhiệm cho số phận của chính họ và của đại lục. Hắn đã gieo hạt, giờ là lúc chờ đợi những mầm non ấy tự mình vươn lên, mạnh mẽ và kiên cường, vượt qua mọi bão giông. Ánh mắt hắn lấp lánh sự tính toán, nhưng cũng không che giấu được một tia mong chờ và một chút ưu tư về những gì sắp diễn ra. Hắn không thể can thiệp trực tiếp, vì mỗi lần hắn cố gắng, những vết thương cũ trong tâm hồn hắn lại rỉ máu. Hắn không muốn lặp lại vai trò 'người cứu rỗi' nữa. Nhưng hắn có thể là người khơi mào, là người đặt ra thử thách, là người buộc thế hệ mới phải trưởng thành. Bí cảnh trước mắt, nơi hai con người trẻ tuổi đầy tiềm năng đang đối mặt với nhau và với những hiểm nguy tiềm tàng, chính là khởi đầu cho sự trỗi dậy của một thế hệ mới. Hắn đã gieo hạt, giờ là lúc chờ đợi những mầm non ấy tự mình vươn lên, mạnh mẽ và kiên cường, cùng nhau chống lại những tai ương sắp tới, không phải vì hắn, mà vì chính họ và vì thế giới mà họ đang sống.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.