Sau khi trùng sinh, ta không cứu thế giới nữa - Chương 9: Sương Đen Nuốt Chửng: Lời Gầm Của Quỷ Vật
Đêm tàn, nhưng bóng tối trong lòng Cố Trường Minh vẫn còn đặc quánh hơn cả màn đêm buông xuống Lạc Hoa Trấn. Hắn đã đứng bên cửa sổ quá lâu, để mặc gió lạnh luồn qua những sợi tóc đen dài, thổi vào sâu trong tâm can, mang theo cái mùi ẩm mốc của hoa đào tàn úa và vị tanh tưởi của Ma khí đang len lỏi. Hắn cố gắng tìm kiếm sự bình yên mà hắn đã thề sẽ có được sau khi buông bỏ gánh nặng cứu thế giới. Nhưng thay vì sự an yên, thứ hắn nhận lại chỉ là một bản giao hưởng của những tiếng rên rỉ, tiếng ho khan và những lời thì thầm tuyệt vọng từ sâu trong tiềm thức.
Bình minh hé rạng, nhưng không chút nắng ấm. Bầu trời Lạc Hoa Trấn bị bao phủ bởi một lớp mây mù dày đặc, xám xịt như màu tro tàn. Không khí nặng nề, ẩm ướt, mang theo một dự cảm chẳng lành. Cố Trường Minh rời khỏi căn phòng trống trải của mình, bước chân hắn nặng trĩu. Dáng người cao gầy của hắn ẩn hiện trong lớp trường bào màu tối, toát lên vẻ u buồn và mỏi mệt cố hữu. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm, từng chứa đựng cả thiên trường địa cửu, giờ đây chỉ phản chiếu sự trống rỗng, vô cảm, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy một tia dao động nhỏ bé, một nỗi đau âm ỉ không thể che giấu. Hắn đi qua những con đường quen thuộc của Lạc Hoa Trấn, nơi mà chỉ vài ngày trước còn rộn ràng tiếng cười nói, tiếng rao hàng. Giờ đây, thị trấn chìm trong một không khí tang thương đến rợn người.
Những ngôi nhà gỗ đơn giản, lợp ngói đỏ, với những sân vườn nhỏ xinh xắn, vốn là biểu tượng của sự yên bình, nay lại khoác lên mình vẻ thê lương. Nhiều cánh cửa đã đóng im ỉm, như những đôi mắt nhắm nghiền trước bi kịch. Không còn tiếng trẻ con nô đùa, không còn tiếng chim hót líu lo như mọi ngày. Thay vào đó, là tiếng ho khù khụ vọng ra từ những kẽ cửa, tiếng khóc thút thít nén lại đến nghẹt thở, và đôi khi, là tiếng khóc than xé lòng của những người đã mất đi người thân. Mùi hương hoa đào ngào ngạt của những ngày trước đã bị thay thế bởi mùi ẩm mốc, mùi thuốc bắc nồng nặc và một thứ mùi tanh nhẹ, khó tả, len lỏi trong từng làn gió. Đó là mùi của Ma khí, Cố Trường Minh biết rõ.
Hắn đi ngang qua nhà Cổ Thanh. Ông lão Cổ Thanh, vốn là người đàn ông lưng còng, da sạm nắng nhưng luôn ánh lên vẻ hiền lành, chất phác, giờ đây ngồi co ro bên hiên nhà, gương mặt gầy rộc, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. Chiếc áo vải thô sạch sẽ thường ngày giờ nhàu nát, bạc màu. Cố Trường Minh không cần hỏi cũng biết, vợ và đứa cháu gái nhỏ bé của ông, Tiểu Hoa, đã không qua khỏi. Hình ảnh Tiểu Hoa với những vệt đen kỳ lạ trên làn da non nớt, đôi môi tím tái, lại hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Lời nguyền rủa của Cổ Thanh lão bá, dù không thốt ra thành lời, vẫn vang vọng trong tai hắn, như một lưỡi dao cứa sâu vào lương tâm đang rỉ máu.
Hắn tiếp tục bước đi, đôi mắt quét qua từng khuôn mặt người dân đang ẩn mình trong bóng tối của những mái hiên. Mỗi ánh mắt tuyệt vọng, mỗi khuôn mặt hốc hác, mỗi tiếng thở dài đều như một gánh nặng vô hình đè lên vai hắn. Hắn cố gắng giữ vẻ thờ ơ, khuôn mặt thanh tú vẫn khắc vẻ chán chường, nhưng sâu thẳm bên trong, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào. Hắn đã thấy tận cùng của vinh quang và bi kịch trong kiếp trước, giờ đây, hắn chỉ muốn bình yên. Nhưng bình yên ấy, lại phải đánh đổi bằng sự đau khổ của vô số sinh linh.
Khi hắn đặt chân đến Lưu Vân Khách Sạn, nơi vốn là trung tâm tin tức và những câu chuyện phiếm của Lạc Hoa Trấn, không khí cũng u ám không kém. Trương Lão Bản, với mái tóc muối tiêu và gương mặt lo lắng, đang đứng lau chùi bàn ghế một cách vô thức, ánh mắt dáo dác nhìn ra đường. Bên trong, Lý Đại Cường béo mập và Vương Tiểu Nhị gầy gò đang ngồi túm tụm một góc, thì thầm to nhỏ, vẻ mặt đầy hoang mang. Cố Trường Minh không vào, chỉ đứng ngoài cửa, để giọng nói của họ lọt vào tai.
"Dịch bệnh này... nó nuốt chửng cả làng rồi," Lý Đại Cường nói, giọng run rẩy, "Giờ lại có tin đồn sương mù đen kịt ở Thung Lũng Hoa Đào... chẳng lẽ là thiên tai?" Hắn mập mạp, thường ngày luôn vui vẻ, giờ đây gương mặt phúc hậu lại biến dạng vì sợ hãi.
Vương Tiểu Nhị, thanh niên lanh chanh nhanh nhẹn thường ngày, giờ cũng tái mét, đôi mắt mở to: "Nghe nói, sương mù đó không tan, còn có mùi hôi thối nữa... Có người nói thấy bóng đen lởn vởn bên trong." Giọng hắn lí nhí, đầy vẻ sợ hãi.
Cố Trường Minh nghe rõ mồn một. "Sương mù đen kịt... mùi hôi thối... bóng đen lởn vởn..." Những từ ngữ ấy như những mảnh ghép hoàn hảo, khớp với những gì hắn đã biết. Ma khí. Nó đã không còn là những dấu hiệu nhỏ lẻ, hay dịch bệnh vô hình nữa. Nó đã biến thành một thực thể, một hiểm họa hữu hình, đang nuốt chửng cả vùng đất. Hắn hướng ánh mắt về phía Thung Lũng Hoa Đào, một tia lo lắng thoáng qua trong đôi mắt hổ phách. Đó là một cảm giác mà hắn đã cố gắng chôn vùi từ lâu, nhưng giờ đây, nó lại trỗi dậy, yếu ớt nhưng đầy dai dẳng. Hắn siết chặt nắm tay dưới lớp áo, móng tay đâm nhẹ vào lòng bàn tay. Đau. Nhưng nỗi đau thể xác ấy không thể sánh bằng sự dày vò trong tâm hồn hắn. Hắn là người duy nhất biết rõ bản chất của mối đe dọa này, người duy nhất có thể ngăn chặn nó trước khi nó lan rộng thành một thảm họa không thể cứu vãn. Nhưng hắn đã thề. Hắn đã thề sẽ không can thiệp.
Một tiếng ho khan lại vọng đến từ một ngôi nhà gần đó, kéo hắn trở lại thực tại. Hắn nhìn chằm chằm vào màn sương mù mờ ảo bao phủ lấy những ngọn núi xa xa về phía Thung Lũng Hoa Đào, nơi mà không ít người dân Lạc Hoa Trấn có họ hàng sinh sống. Hắn biết, những tin đồn đó không phải là vô căn cứ. Ký ức về kiếp trước, về những thảm kịch tương tự, về cách Ma khí đã từng nuốt chửng từng làng mạc, từng thị trấn, từng thành trì, lại ùa về như một cơn sóng thần. Hắn rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì một nỗi sợ hãi sâu thẳm, một nỗi sợ hãi không phải cho bản thân, mà cho cái thế giới mà hắn đã thề sẽ buông bỏ.
"Các ngươi muốn anh hùng? Tự mình mà làm đi." Lời nói ấy lại vang vọng trong tâm trí hắn, nhưng lần này, nó không còn mang vẻ châm biếm hay thờ ơ nữa, mà thay vào đó là một sự yếu ớt, một nỗi bất lực đến đáng thương. Hắn biết, nếu hắn không hành động, sẽ có rất nhiều người phải chết. Nhiều hơn cả những người đang vật lộn với dịch bệnh ở Lạc Hoa Trấn. Hắn có thể ngăn cản được điều đó. Chỉ cần hắn muốn. Nhưng liệu hắn có đủ sức mạnh để một lần nữa gánh vác gánh nặng của cả thế giới, khi linh hồn hắn đã quá mệt mỏi, trái tim đã chai sạn, và niềm tin đã vụn vỡ? Hắn quay người, bước đi chậm rãi, hòa mình vào màn sương sớm, để lại sau lưng những tiếng thì thầm lo lắng và ánh mắt tuyệt vọng của người dân Lạc Hoa Trấn, cùng với một tia hy vọng mong manh về một vị cứu tinh mà họ không hề biết đã từng tồn tại và giờ đang cố gắng lẩn tránh số phận của chính mình. Sự tĩnh lặng của hắn, đối với những người khác, là một sự lạnh lùng đến tàn nhẫn, nhưng đối với hắn, đó là cuộc chiến nội tâm khốc liệt nhất, giữa lời thề buông bỏ và tiếng gọi của lương tri.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ một phần bầu trời phía Tây, một cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra tại một ngôi làng nhỏ ẩn mình sâu trong Thung Lũng Hoa Đào, cách Lạc Hoa Trấn không xa. Nơi đây, vốn nổi tiếng với những hàng hoa đào rực rỡ, những con suối nhỏ chảy róc rách qua những tảng đá cuội, và tiếng chim hót líu lo, nay lại chìm trong một không gian u ám, chết chóc.
Một lớp sương mù đen kịt, dày đặc đến nỗi ánh sáng yếu ớt của hoàng hôn cũng không thể xuyên qua, đột ngột bao trùm toàn bộ khu vực. Sương mù không chỉ mang theo sự lạnh lẽo đến thấu xương, mà còn tỏa ra một thứ mùi tanh tưởi, nồng nặc như máu tươi và lưu huỳnh, mùi vị quen thuộc của Ma khí. Nó len lỏi vào từng ngóc ngách, nuốt chửng những cây hoa đào vốn đã tàn úa, giờ đây lại càng héo hon, khô quắt, như bị rút cạn sinh lực. Từng cánh hoa hồng phớt rụng xuống, không còn vẻ mềm mại, mà trở nên khô cứng, vỡ vụn dưới những bước chân nặng nề.
Từ trong màn sương đen, một bóng đen khổng lồ từ từ hiện ra. Đó là một con gấu đen, nhưng không phải là gấu rừng bình thường. Thân hình nó cao hơn ba trượng, lông cứng như thép, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái, phát ra thứ ánh sáng khát máu. Hắc Phong Sơn Quân. Nó xuất hiện, không một tiếng động, nhưng sự hiện diện của nó đã đủ để làm rung chuyển cả không gian. Đằng sau nó, một bầy ma thú nhỏ hơn, đủ loại hình thù quái dị, với đôi mắt lờ đờ hoặc đỏ ngầu, cũng xuất hiện, di chuyển lầm lũi như những bóng ma. Chúng phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục, làm cho không khí càng thêm căng thẳng.
Dân làng, những con người chất phác, quanh năm chỉ biết đến cày cấy và chăm sóc hoa đào, hoàn toàn không có khả năng chống cự. Tiếng la hét kinh hoàng bắt đầu vang lên, xé toạc màn sương đen và sự tĩnh lặng chết chóc. "Cứu mạng! Ma vật!" Tiếng kêu cứu tuyệt vọng, tiếng khóc thét của phụ nữ và trẻ con, tiếng la ó sợ hãi của đàn ông, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự hoảng loạn và tuyệt vọng.
Hắc Phong Sơn Quân gầm lên một tiếng "Gầm!", tiếng gầm vang dội như sấm rền, làm cho những cây hoa đào già nua cũng phải run rẩy. Với sức mạnh kinh hoàng, nó lao vào ngôi làng, thân hình đồ sộ của nó nghiền nát mọi thứ trên đường đi. Những mái nhà lợp ngói, những vách tường gỗ mộc mạc không thể chịu nổi một cú vồ của nó, đổ sập trong chớp mắt. Ngọn lửa bắt đầu bùng lên từ những đống đổ nát, soi sáng một cách yếu ớt và ma quái khung cảnh tàn sát.
Bầy ma thú nhỏ hơn, như được tiếp thêm sức mạnh từ sự tàn bạo của chủ nhân, cũng lao vào tấn công những người dân đang chạy trốn. Chúng không có lý trí, chỉ có bản năng khát máu và sự điều khiển của Ma khí. Tiếng xương cốt gãy vỡ nghe ghê rợn đến thấu xương. Tiếng gầm rú của ma thú, tiếng la hét cầu cứu của con người, tiếng lửa cháy lép bép, tất cả tạo nên một bức tranh kinh hoàng, một địa ngục trần gian.
Những người dân làng, với quần áo đơn giản của người phàm, khuôn mặt đầy vẻ kinh hoàng, cố gắng chống cự một cách vô vọng. Một vài người đàn ông cầm cuốc, cầm dao, cố gắng bảo vệ gia đình mình, nhưng trước sức mạnh của Ma thú, họ chỉ như những con kiến. Họ bị xé xác, bị giẫm nát, máu tươi bắn tung tóe, hòa vào màu đen của sương mù và màu đỏ của lửa. Những bông hoa đào, biểu tượng của sự sống và vẻ đẹp, giờ đây héo úa, tàn lụi dưới chân ma thú, như đang khóc than cho số phận bi thảm của ngôi làng. Mùi máu tươi, mùi khét của gỗ cháy, mùi tanh tưởi của Ma khí hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ngột ngạt, kinh tởm.
Khung cảnh hỗn loạn và đẫm máu ấy diễn ra không ngừng. Những ngôi nhà sụp đổ, những ngọn lửa bùng lên dữ dội, nuốt chửng mọi thứ. Hắc Phong Sơn Quân, với đôi mắt đỏ rực và hàm răng sắc nhọn, không ngừng tàn sát, như một vị thần hủy diệt được Ma giới phái xuống. Nó không có mục đích gì ngoài việc gieo rắc nỗi kinh hoàng và sự chết chóc, biến Thung Lũng Hoa Đào thơ mộng thành một bãi tha ma đẫm máu. Sự im lặng đáng sợ bắt đầu bao trùm, sau những tiếng la hét cuối cùng của sự tuyệt vọng, chỉ còn lại tiếng gầm gừ thỏa mãn của ma thú và tiếng lửa cháy bùng, nuốt chửng những gì còn sót lại của một ngôi làng.
***
Trên một đỉnh núi trọc, cách Lạc Hoa Trấn không xa, nhưng đủ cao để nhìn thấy toàn bộ thung lũng hoa đào đang chìm trong biển lửa và sương đen, Cố Trường Minh đứng đó, bất động như một pho tượng đá. Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, màn đêm đen kịt nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của ngày, chỉ để lại một màu đỏ rực của ngọn lửa đang bùng cháy dưới thung lũng, phản chiếu trong đôi mắt hổ phách của hắn. Nhưng đôi mắt ấy, lại trống rỗng đến lạ thường, như thể linh hồn đã lìa khỏi xác.
Gió núi hú gào, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt và thứ mùi Ma khí nồng nặc, pha lẫn mùi khét của gỗ cháy và mùi máu tanh. Thứ mùi vị ghê tởm ấy len lỏi vào từng lỗ mũi, từng tế bào của Cố Trường Minh, làm hắn nhớ lại những trận chiến khốc liệt nhất trong kiếp trước, những chiến trường đẫm máu và những cái chết không thể nào quên. Từng tiếng la hét kinh hoàng, từng tiếng gầm rú man rợ của Ma thú, và cả tiếng lửa cháy lép bép từ xa vọng đến, như những mũi tên độc, ghim thẳng vào trái tim đã chai sạn của hắn, khiến nó rỉ máu một cách âm thầm.
Cố Trường Minh nghiến chặt răng, hàm răng ken két vào nhau đến mức hắn có thể cảm nhận được vị máu trong miệng mình. Hắn nắm chặt hai bàn tay đến nỗi móng tay đâm sâu vào da thịt, tạo thành những vết lằn đỏ ửng, rồi máu bắt đầu rỉ ra, hòa lẫn vào cái lạnh của gió núi. Nỗi đau thể xác ấy dường như là cách duy nhất để hắn có thể cảm nhận được sự tồn tại của chính mình, để chống lại cơn sóng thần ký ức đang ùa về. Ký ức về đại chiến Tiên Ma, về những gương mặt thân yêu đã ngã xuống, về sự phản bội đã khiến hắn mất tất cả. Hắn đã dành cả đời để chiến đấu, để hy sinh, để rồi nhận lại chỉ là sự mất mát và nỗi đau tột cùng.
"Không... không phải lỗi của ta... Ta đã quyết định... không can thiệp nữa..." Hắn lẩm bẩm trong đầu, giọng điệu đầy đau khổ và giằng xé. Đó không phải là lời biện minh cho ai khác, mà là một lời tự trấn an đầy yếu ớt cho chính bản thân hắn. Hắn cố gắng dập tắt mọi ý niệm muốn hành động, muốn lao xuống thung lũng kia, muốn sử dụng sức mạnh mà hắn đang che giấu để cứu lấy những sinh linh vô tội. Hắn biết rõ hắn có thể làm được. Hắn có thể quét sạch Hắc Phong Sơn Quân và lũ Ma thú ấy chỉ bằng một cái phẩy tay, một niệm chú. Nhưng cái giá phải trả... cái giá của việc trở lại làm "người cứu rỗi"... liệu hắn có thể chịu đựng được một lần nữa không?
"Mỗi lựa chọn đều có cái giá của nó, dù là hành động hay buông xuôi." Lời nói ấy, từ sâu thẳm ký ức, lại vang vọng trong tâm trí hắn. Hắn đã chọn buông xuôi. Và đây, chính là cái giá của sự lựa chọn ấy. Sự dày vò nội tâm, nỗi đau khổ khi chứng kiến bi kịch lặp lại mà không thể làm gì, hay đúng hơn là không *muốn* làm gì. Hắn là một anh hùng đã kiệt sức, đang tìm cách chữa lành vết thương lòng, nhưng liệu hắn có thể làm được điều đó khi xung quanh hắn, bi kịch đang lặp lại từng chút một, và mỗi lần như vậy, những vết thương cũ trong tâm hồn hắn lại rỉ máu?
Bên cạnh hắn, Kỷ Trần đứng đó từ lúc nào, không nói một lời. Dáng người khắc khổ, với những vết sẹo chiến trường hằn sâu trên gương mặt, ông cũng lặng lẽ nhìn về phía thung lũng đang chìm trong biển lửa. Ánh mắt ông không chỉ chứa đựng sự ưu tư, mà còn có cả vẻ thấu hiểu sâu sắc. Ông quay sang nhìn Cố Trường Minh, cái nhìn ấy như xuyên thấu qua lớp vỏ bọc thờ ơ, lạnh lùng của hắn, chạm đến tận cùng nỗi đau và sự giằng xé trong tâm hồn. Ánh mắt ấy không có sự phán xét, không có sự trách móc, chỉ có sự xót xa và một nỗi buồn khó tả.
Kỷ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài trầm đục hòa vào tiếng gió hú gào. Ông không nói gì, không một lời khuyên nhủ, không một câu chất vấn. Có lẽ, ông biết rằng vào lúc này, bất kỳ lời nói nào cũng trở nên vô nghĩa trước cơn bão cảm xúc đang cuộn trào trong Cố Trường Minh. Ông chỉ để lại một cái nhìn cuối cùng cho Cố Trường Minh, một cái nhìn đầy ẩn ý, như thể muốn nói: "Ngươi có thể buông bỏ thế giới, nhưng thế giới không buông bỏ ngươi." Rồi, bóng dáng Kỷ Trần lặng lẽ quay lưng bước đi, hòa vào màn đêm đang buông xuống, để lại Cố Trường Minh một mình trên đỉnh núi lạnh lẽo, cô độc và giằng xé giữa một thế giới đang dần chìm vào hỗn loạn. Ánh lửa đỏ rực từ Thung Lũng Hoa Đào chiếu rọi khuôn mặt trắng bệch của hắn, phơi bày nỗi thống khổ không lời. Hắn biết, mối đe dọa của Ma khí sẽ không dừng lại ở những làng nhỏ. Nó sẽ sớm lan đến Lạc Hoa Trấn, rồi cả đại lục Tiên Nguyên, và khi đó, hắn sẽ không thể mãi mãi đứng ngoài nữa. Sự giằng xé này, chỉ là khởi đầu.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.