(Đã dịch) Song Ngư Tinh Tú Thần Đế - Chương 39: Mượn ngươi giải ta nộ khí chút!
Thẩm Thiên Thu quay người, mang theo 'Hắc Ngục Kiếm' trở về chỗ của Tinh Môn dưới ánh mắt dõi theo của vô số người.
Hễ ai thấy hắn tiến đến gần đều tự động tránh sang một bên, nhường lối cho hắn đi, bởi họ biết thiếu niên này thực sự đang bốc hỏa trong lòng, sát khí ngút trời. Nếu như đứng chắn trước mặt, cản trở hắn, nói không chừng hắn có thể vung kiếm chém giết vài người trong số họ. Cảnh tượng vừa rồi, từng người bọn họ đều vẫn còn khắc sâu trong tâm trí.
Thiếu niên này sở hữu sức mạnh và tốc độ đến nỗi ngay cả 'Kiếm tử' của Kiếm Môn cũng không kịp phản ứng, thì bọn họ tính là gì cơ chứ!
Cầm hắc kiếm trong tay, Thẩm Thiên Thu sải bước nhanh chóng tiến đến trước mặt Âm Ninh Thanh, người nãy giờ đã đôi mắt đỏ hoe, quỵ hai chân xuống mà khóc trong một góc.
Đưa hắc kiếm lên trước mặt Âm Ninh Thanh, Thẩm Thiên Thu cất tiếng nói: "Ninh Thanh sư muội hãy nén đau thương. Sư đệ tuy tử trận, nhưng là tử trận trên sàn đấu, đó là một vinh quang lớn. Thanh kiếm này dù sao cũng là của sư đệ để lại, ta mong muội hãy giữ lấy nó."
"Sư muội yên tâm, ngày mai ta nhất định sẽ đòi cả gốc lẫn lãi từ tên Kiếm Nam Thiên kia để báo thù cho sư đệ."
"Cảm tạ sư huynh, ta tin huynh nhất định có thể thực hiện lời mình nói. Tuy nhiên, mối thù của đệ đệ ta, với tư cách là tỷ tỷ, muội vẫn muốn tự mình đòi lấy." Âm Ninh Thanh lau đi hai dòng lệ ấm đang chảy trên gò má, nói: "Nếu không, muội còn mặt mũi nào mà đối diện với mẫu thân và đệ ấy chứ."
"Nếu muội đã muốn vậy thì trận ngày mai ta sẽ chỉ phế đi tứ chi của hắn, còn mạng thì giữ lại cho muội." Thẩm Thiên Thu tuy tiếp xúc với vị sư muội này không quá lâu nhưng cũng biết cô ấy yêu thương và chiều chuộng đệ đệ mình đến nhường nào.
"Đa tạ đại sư huynh." Âm Ninh Thanh thi lễ đáp lời.
"Đều là người một nhà, cần gì câu nệ lễ nghi như vậy." Thẩm Thiên Thu đỡ Âm Ninh Thanh đứng dậy nói: "Muội hãy chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo với vị tiểu vương giả của 'Hải giới' kia đi. Dù sao hắn cũng là con trai của Hải Hoàng, sẽ không dễ đối phó đâu."
"Muội hãy cố gắng lên. Ta sẽ về chỗ sư tôn để hỏi người liệu có cách nào cứu sống Cương Trực đệ hay không?"
Dứt lời, Thẩm Thiên Thu liền tiến về chỗ Băng Thanh Nhật đang ngồi và đứng kế bên.
Âm Ninh Thanh đè nén tất cả những giọt nước mắt, sự nhu nhược, yếu đuối nãy giờ vào trong, sau đó chậm rãi bước lên sàn đấu với gương mặt xám xịt.
Đôi mắt đỏ hoe nhưng trong ánh mắt lại chứa một tia lạnh lùng, nàng khẽ nhìn lướt qua toàn trường rồi cất tiếng: "Giao Minh Chiến ở đâu, mau lên đài đấu!"
Bất kỳ ai bị ánh mắt nàng lướt qua đều có cảm giác như mình rơi vào hầm băng, run rẩy không ngừng.
Thân ảnh thiếu nữ trước đó mang đàn cầm tựa như tiên nữ hạ phàm, giờ phút này đây lại như vừa tắm trong biển máu mà ngoi lên, chứa đầy oán hận.
Toàn trường yên tĩnh.
Bỗng...
"Ta ở ngay đây, lời của người đẹp thì ta không có cách nào từ chối được a."
Một tiếng nói vọng lại truyền ra, sau đó một thân ảnh từ dưới đài bước lên, thân mang lam bào họa tiết sóng nước dập dờn.
Trên đầu có hai cái sừng nhỏ, thân thể cứ như được nạm bảo thạch vậy.
Không ai khác chính là Giao Minh Chiến, một trong ba người được 'Tam giới' gọi là tiểu vương giả!
"Cô nương à, gương mặt xinh đẹp như thế tại sao lại phải cọc cằn chứ... Như thế sẽ khiến cô bớt đẹp đi đó." Giao Minh Chiến nhìn dung mạo của Âm Ninh Thanh nói: "Dung mạo đẹp đẽ thế này, không biết cô nương đã có hôn phối chưa? Nếu chưa thì cô có thể làm vợ của ta nếu muốn."
"Chỉ cần cô làm vợ ta thì mâu thuẫn trước kia giữa Tinh Môn của cô với 'Hải Cung' ta, phụ thân ta sẽ xí xóa cho qua chuyện."
"Hơn nữa còn có thể khiến Tinh Môn trở thành một trong những phụ tá đắc lực của phụ thân ta, từ đó Tinh Môn sẽ phong quang vô hạn."
"Khua môi múa mép! 'Hải Cung' các ngươi là thứ gì mà cũng muốn Tinh Môn ta phục tùng?" Âm Ninh Thanh giọng có chút đanh thép nói: "Bản cô nương gọi ngươi lên đây không phải để ngươi nói nhảm nhiều như thế, mà là để mượn ngươi làm bao cát bằng thịt."
"Giúp ta... giảm nộ khí một chút!"
Lật tay, đàn cầm xuất hiện. Âm Ninh Thanh không chút chần chờ, cũng không đợi Giao Minh Chiến đáp lời.
Từng ngón tay xinh xắn, tinh tế lướt trên dây đàn, khẽ gảy từng tiếng từng âm, tạo thành sóng xung kích đánh tới trước người Giao Minh Chiến, khiến hắn bị đánh lùi ra sau cả mấy chục bước.
Hai chân dẫm mạnh lên sàn đài, ổn định lại thân hình sau khi bị sóng âm đánh lui, Giao Minh Chiến nhìn Âm Ninh Thanh cười nhạt nói: "Người xưa nói quả là không sai, hoa hồng càng đẹp thì càng có gai, mà ta lại chính là thích những nữ tử như cô."
"Càng hung dữ càng khiến ta động tâm, muốn chinh phục rồi đè dưới thân nhìn cô la hét..."
"Đồ đê tiện! Hôm nay bản cô nương ta trước hết sẽ lấy mạng ngươi để hạ hỏa, sau đó sẽ tính sổ sách với tên 'Kiếm tử' của Kiếm Môn, Kiếm Nam Thiên kia!" Âm Ninh Thanh hắng giọng nói: "Đòn tiếp theo đây, ngươi sẽ không chỉ bị nhẹ nhàng đánh lùi ra sau như vậy đâu!"
Thân thể Âm Ninh Thanh dần trở nên sáng lên, một vầng trăng bạc sáng chói hiện ra phía trên đỉnh đầu nàng.
'Ngân Nguyệt linh thể' triệt để hiện ra.
Cẩn thận! Ngân Nguyệt Khúc và Giao Long Tịch Điển đã sẵn sàng bùng nổ. "Không uổng công ta yêu thương bồi dưỡng nó." Hải Hoàng nhìn thấy con trai mình vậy mà vận dụng được chiêu đầu tiên 'Thôn Hải Nạp Thủy' liền cười phá lên nói.
"Chúc mừng, chúc mừng ngươi nha Hải Hoàng! Con trai ngươi vậy mà ở 'Tinh Ngân cảnh' sơ kỳ đã luyện thành thức đầu của điển tịch lưu truyền lâu đời, xem ra trận này con ngươi thắng chắc rồi." Thiên Đế lên tiếng nói với Hải Hoàng.
"Đó là tất nhiên rồi, dù sao cũng là con trai ta, sao có thể kém được chứ? Hơn nữa, nó đã vận dụng chiêu đầu tiên trong điển tịch, sức mạnh lúc này là cường thịnh nhất, thắng là chắc chắn." Hải Hoàng cười nói: "Có điều, tiểu nha đầu kia cũng không tệ, chỉ trong vòng mấy chiêu đã ép con trai ta phải sử dụng át chủ bài của mình để đấu với nàng."
"Nếu như nha đầu này không phải đệ tử Tinh Môn, ta chắc chắn sẽ mang về trọng điểm tài bồi, không chỉ thế còn có thể để nàng ta lấy con trai ta làm chồng, như vậy hẳn sẽ tốt đẹp biết bao. Chỉ là... đáng tiếc, cô ta không có số hưởng phúc phận này."
"Ta thì nghĩ chưa chắc tiểu cô nương kia của Tinh Môn sẽ chịu thua con trai ngươi đâu Hải Hoàng à." Địa Vương cười nói.
Hải Hoàng khẽ chau mày, nói: "Ngươi có ý gì đây Địa Vương? Chẳng lẽ ngươi nói con trai ta sẽ thua một con nhóc vắt mũi chưa sạch của Tinh Môn kia sao?"
"Hải Hoàng, ngươi đừng có dùng ánh mắt đó nhìn ta, ta không sợ ngươi đâu." Địa Vương hờ hững đáp: "Tuy con trai ngươi cường hãn vận dụng 'Thôn Hải Nạp Thủy', thực lực chênh lệch là có thật, nhưng các ngươi quên mất một điều quan trọng."
"Nha đầu kia không chỉ là thiên kiêu chi nữ của 'Nhật Nguyệt Tinh Môn' mà còn là đệ tử thân truyền của đại môn lão Lê Tú Ngọc đó."
Hải Hoàng và Thiên Đế nghe đến cái tên đó liền chợt nhớ ra.
Đại môn lão của Tinh Môn: Lê Tú Ngọc!
Người từng được xem là đệ nhất tinh trận sư. Trước kia, khi chưa đột phá lên 'Tinh Linh cảnh', lúc nàng vẫn còn ở cảnh giới 'Tinh Ngân tiền kỳ', đã dựa vào tài nghệ trận pháp của mình mà đối đầu với năm người 'Tinh Ngân cảnh' đỉnh phong. Cuối cùng, nàng đã phản sát hai tên, trọng thương ba tên còn lại. Về sau, nàng lại đi theo Băng Thanh Nhật gia nhập Tinh Môn, tiến cảnh thần tốc trở thành 'Tinh Linh cảnh', cảnh giới trận pháp càng thêm cao thâm.
Vậy thì Âm Ninh Thanh, đệ tử của nàng, thiên phú về trận pháp sao có thể kém được?
Giờ phút này, sắc mặt của Hải Hoàng vốn đang vui mừng cũng tr�� nên âm trầm.
Nha đầu kia có thể ép con trai hắn vận dụng đại chiêu, nhưng lại vẫn chưa dùng đến bất kỳ trận pháp nào mà chỉ gảy đàn đã đánh ngang cơ.
Trên sàn đấu lúc này
Sau khi dùng 'Thôn Hải Nạp Thủy' tạo thành vòi rồng đánh nát sóng âm kia, Giao Minh Chiến đã cấp tốc vận chuyển tinh lực truyền vào vòi rồng, khiến nó lớn mạnh hơn và lướt tới chỗ Âm Ninh Thanh.
"Ha ha, cô nương à, hãy chịu thua mà ngoan ngoãn theo ta đi, nếu không cô sẽ chết đó." Giao Minh Chiến nhìn vòi rồng cuốn tới, bao bọc Âm Ninh Thanh bên trong và không ngừng đánh lên thân thể nàng, cười nói: "Chỉ cần cô theo ta thì sau này cô chính là nữ chủ nhân của cả 'Hải giới', sao lại ngu ngốc quyết định chịu chết tại đây chứ?"
Âm Ninh Thanh đứng ở giữa vòng xoáy bằng nước mà mỉm cười.
Thấy nàng đã bị vây khốn vào cảnh này mà vẫn còn mỉm cười, Giao Minh Chiến khẽ đen mặt, nói: "Ngươi cười cái gì?"
"Ta cười vì ngươi quá ngu ngốc, ta cười vì ngươi quá tự cho rằng điển tịch nhà ngươi là vô địch." Âm Ninh Thanh cười nói: "Ngươi thật sự nghĩ vòng xoáy nước này đủ để giết chết ta khi ta đang dùng 'Ngân Nguyệt linh thể' ư?"
"Ngươi thật sự cảm thấy ta không có cách thoát ra khỏi vòng xoáy này sao? Nực cười!"
"Ngươi tựa hồ đã quên ta là đệ tử của ai rồi ư?"
Nghe thấy lời nói của Âm Ninh Thanh, Giao Minh Chiến khẽ cứng người, dường như nhớ ra điều gì đó...
Nàng là đệ tử của ai?
Lê Tú Ngọc!
Sắc mặt Giao Minh Chiến khẽ biến, lập tức vận chuyển xoáy nước nhanh hơn, đè ép vào thân thể nàng.
"Bây giờ ngươi mới nhận ra ư? Có lẽ đã... muộn rồi!" Âm Ninh Thanh biết ý nghĩ của Giao Minh Chiến nên chỉ khẽ cười, lật trong bàn tay ra từng cái ấn ký trận văn, quát lên: "Càn vi thiên, Khôn vi địa, Nghịch vi nhân; 'Càn Khôn Nghịch Chuyển trận'!"
Mở!
Bản văn này, sau khi qua bàn tay biên tập, xin được ghi nhận thuộc về truyen.free.