Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Song Ngư Tinh Tú Thần Đế - Chương 40: Càn Khôn Âm Dương Nghịch Chuyển trận!

Những đường trận văn phát sáng, dần hiện rõ thành từng vòng trận đồ.

Khi trận đồ hiện ra, trời đất khẽ biến sắc. Vòng xoáy ban đầu đang điên cuồng tấn công Âm Ninh Thanh bỗng biến mất, rồi ngay lập tức bao lấy Giao Minh Chiến, hơn nữa, uy lực còn tăng gấp đôi so với trước!

Bất ngờ bị chính chiêu thức của mình vây hãm và tấn công, Giao Minh Chiến đau đớn gào thét.

A...a...!

Sau một lúc lâu, lốc xoáy nước dần tản ra. Thân ảnh vốn uy nghiêm của Giao Minh Chiến giờ đây đầy rẫy vết xước rướm máu, tiên huyết không ngừng nhỏ giọt.

Hắn há miệng, phun ra một ngụm máu tươi đỏ ngầu...

Phụt!

Uy lực của xoáy nước tăng gấp đôi, cực kỳ khủng khiếp, khiến áo bào hắn bị xé toạc. Không chỉ vậy, ngay cả những vảy rồng trên người hắn cũng rụng xuống không ít.

Nhìn những mảnh vảy rồng kia, bên dưới, mọi người đều nảy sinh lòng tham, thèm khát muốn tiến lên nhặt lấy mang về.

Vảy rồng vốn là nguyên liệu vô cùng tốt để chế tạo tinh khí, thậm chí là linh khí.

Hơn nữa, vảy rồng này là của con trai Hải Hoàng, mà Hải Hoàng lại là Giao Long chân chính hóa hình người, nên vảy rồng của con trai hắn cũng mang công hiệu tương tự: kiên cường, cứng rắn, vững chắc, bền bỉ, và có nồng độ thủy thuộc tính cao.

Tuy nhiên, không ai trong số họ dám tiến lên nhặt vảy rồng, bởi vì Hải Hoàng kia là vương giả chân chính đứng đầu một giới.

Đó là một nhân vật mà họ không thể đụng vào, nên chỉ đành ngậm ngùi nhìn những mảnh vảy rồng ngay trước mắt mà không dám nhúc nhích.

Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, Hải Hoàng tức giận đứng dậy, một tay vươn ra, quát lớn: "Dám đả thương con trai ta, đáng tội chết!"

Nhìn thấy bàn tay mang theo sức mạnh khủng bố kia đánh tới nàng, nàng khẽ nhíu mày, thân thể như bị đông cứng, không thể cử động.

Nàng không thể tin được một vương giả đường đường là Hải Hoàng lại động thủ trên sàn đấu tộc hội.

Nàng cắn chặt hàm răng, nhắm chặt mắt trong bất lực. Nhưng đúng lúc này, trước mặt nàng, một bóng dáng tuyệt sắc xuất hiện, trên tay người đó đang không ngừng phát ra hào quang từ trận đồ.

Trận đồ lóe lên hình thành trận pháp.

Chính là 'Càn Khôn Nghịch Chuyển trận' mà Âm Ninh Thanh vừa dùng để trọng thương Giao Minh Chiến, nhưng phiên bản này uyên thâm, kỳ ảo hơn rất nhiều, uy lực cũng mạnh mẽ hơn hẳn so với khi nàng thi triển.

Bàn tay chụp tới trận pháp lập tức bị trận pháp chặn lại, sau đó chuyển hóa thành một chưởng lực khổng lồ gấp bội, phản công về phía Hải Hoàng.

Hải Hoàng nhìn thấy chưởng lực của mình bật ngược lại với uy lực kinh khủng hơn, liền nhanh chóng giáng thêm một chưởng khác để đối kháng.

Hai chưởng nổ tung, tạo ra chấn động dữ dội.

Nhìn về phía bóng dáng xinh đẹp đứng trước Âm Ninh Thanh, Hải Hoàng khẽ nhíu mày, vẻ mặt dữ tợn nói: "Lê... Tú... Ngọc!"

Bóng dáng kia xuất hiện khiến toàn trường chợt ngỡ ngàng, còn Âm Ninh Thanh, nhìn thấy thân ảnh đó, thì chợt mỉm cười thi lễ, nói: "Sư tôn."

"Ừm, con lui xuống đi. Trận này con thắng rồi, làm rất tốt." Lê Tú Ngọc nhìn về phía Hải Hoàng, hờ hững đáp: "Hải Hoàng ngươi thật quá đáng! Dám động thủ ngay tại đại điển tộc hội trước mặt bao nhiêu người, ra tay với một tiểu bối, hơn nữa còn là đồ đệ của ta!"

"Đường đường là chủ một giới mà lại có hành vi như vậy!"

"Hừ, thì đã sao?" Hải Hoàng dữ tợn nói: "Đồ đệ của ngươi dám đả thương con trai ta, lại còn khiến nó rụng vảy rồng, khiến ta, một người cha, mất hết mặt mũi, nên ta nhất định phải diệt!"

"Hải Hoàng, nếu ngươi muốn động vào đệ tử của ta, vậy thì cứ bước tới. Tuy ta cảnh giới thấp hơn ngươi, nhưng về trận pháp, trong số những người có thể sánh ngang với ta ở đây, ngươi không nằm trong số đó. Ngươi nghĩ ta sẽ sợ một kẻ không am hiểu trận thuật như ngươi sao?"

"Ta sẽ cho ngươi thấy uy lực thực sự của trận pháp mà một linh trận sư như ta có thể tạo ra."

"Càn là trời, Khôn là đất, nghịch chuyển âm dương, hóa sinh vạn vật; đó là 'Càn Khôn Âm Dương Nghịch Chuyển trận'."

Những đường trận văn to lớn ngưng tụ, tạo thành một đại trận khổng lồ. Chính giữa trận pháp là đồ hình bát quái âm dương, Lê Tú Ngọc đứng ở trung tâm, vận hành toàn bộ trận pháp.

Khí tức khủng bố bắt đầu lan tràn, khiến mọi người cảm nhận được áp lực đáng sợ khi trông thấy trận pháp đó.

Hải Hoàng cũng nhận thấy được khí tức cường đại của đại trận nên khẽ giật mình, nhưng lập tức trấn tĩnh lại, một quyền toàn lực giáng ra.

Hắn vốn là chủ một giới, sao có thể nhượng bộ thoái lui? Hắn chỉ có thể "phóng lao phải theo lao" mà tiến công.

Quyền ảnh khổng lồ giáng xuống trận ph��p, tuy nhiên, trận pháp không hề sụp đổ. Thay vào đó, quyền ảnh dần mờ đi, bị hút vào phía cực âm của trận pháp.

Phía cực âm phát sáng rực rỡ, Lê Tú Ngọc khẽ quát:

Định!

Hải Hoàng chợt sững sờ. Thiên Đế, Địa Vương cùng toàn thể những người có mặt tại sân đấu cũng đều ngây ra như phỗng.

Một quyền toàn lực của Hải Hoàng, một vương giả đích thực, lại không khiến trận pháp vỡ nát mà ngược lại, còn bị trận pháp chuyển hóa thành năng lượng, cung cấp cho trận nhãn, cũng chính là Lê Tú Ngọc!

"Đến lượt ta rồi, trận chuyển!" Lê Tú Ngọc quát lên.

Phá...!

Một chùm sáng hội tụ trước người Lê Tú Ngọc, sau đó bắn ra.

Chùm ánh sáng hai màu đen trắng xen lẫn, vô cùng quỷ dị, bắn về phía Hải Hoàng.

Hải Hoàng lập tức hội tụ toàn bộ linh lực, hóa thành một tấm khiên chắn trước người.

Bản thân hắn cũng triển khai tất cả kỹ thuật phòng ngự mạnh nhất: Giao Long Khải Giáp, vảy rồng, thân rồng.

Toàn bộ triển khai!

Tuy nhiên...

Tất cả trước ánh sáng màu đen trắng kia đều mỏng manh như tờ giấy, không thể chống đỡ mà vỡ vụn. Ánh sáng xuyên thủng bả vai phải của Hải Hoàng.

Long huyết chảy xuống!

Hải Hoàng nhìn bả vai phải của mình có một lỗ rỗng đang không ngừng chảy máu tươi, hắn rùng mình. Tuy cái lỗ này không quá lớn, nhưng lại cực kỳ kinh khủng.

Hắn biết rằng nếu vừa rồi hắn chủ quan, không vận dụng toàn bộ thủ đoạn phòng ngự để chặn bớt uy lực của chùm sáng kia, thì giờ đây hắn chắc chắn không chỉ bị một lỗ ở bả vai mà e rằng cả thân thể đã vỡ vụn.

Hắn thật không thể tin được một phái nhỏ lại có nhiều yêu nghiệt đến vậy.

Chỉ một Băng Thanh Nhật môn chủ thôi đã khiến hắn rất khó khăn rồi, vậy mà giờ đây lại xuất hiện thêm một vị đại môn lão trận thuật đỉnh thiên lập địa như Lê Tú Ngọc.

Một bên khác, Lê Tú Ngọc cũng thở dốc mệt mỏi, đây là lần đầu tiên nàng dùng trận pháp này để đấu với vương giả.

Tuy đã đả thương đối phương nhưng nàng cũng đã kiệt sức, bởi vì trận pháp này cần người lập trận làm trận nhãn, nên linh lực cần để vận hành là vô cùng khổng lồ.

Trận pháp này nàng cũng chỉ mới sáng tạo ra cách đây không lâu, sau khi chứng kiến ấn ký luân hồi của Ngọc Hoa, cộng thêm lời giải thích của Băng Thanh Nhật, mà nàng đã tạo ra thành công.

Dựa theo lời Băng Thanh Nhật, thì trận pháp này uy lực cực lớn, phẩm cấp ít nhất cũng đạt tới 'thánh trận' nhất phẩm, thứ mà chỉ có ở 'Tinh Giới'.

Hải Hoàng giờ đây đen mặt, nhìn Lê Tú Ngọc, khẽ nói: "Trận pháp này quả thật tuyệt diệu, uy lực mạnh mẽ. Không hổ danh là đệ nhất tinh trận sư ngày trước. Với thiên phú trận pháp như thế này, e rằng chẳng bao lâu nữa danh hiệu đệ nhất linh trận sư cũng sẽ thuộc về ngươi."

"Tiếc là... đòn vừa rồi tuy đả thương ta nhưng không thể đánh bại ta, nên ngươi muốn chết!"

Hải Hoàng giờ đây thực sự tức giận.

Một 'Đại Tinh Linh' nhỏ bé lại đả thương hắn, một vương giả. Chuyện này mà truyền ra ngoài thì sau này còn ai kính sợ hắn nữa? Cho nên hắn nhất định phải diệt kẻ này!

Dùng linh lực còn sót lại, Hải Hoàng phóng tới trước mặt Lê Tú Ngọc, một quyền đấm ra, hét: "Đi chết đi!"

Ngay khi mọi người thấy quyền ấn sắp đánh trúng ngực Lê Tú Ngọc, tất cả đều tưởng rằng đến đây là kết thúc, nhưng một biến cố lại xuất hiện.

Một bàn tay xuất hiện trước người Lê Tú Ngọc, ngạnh kháng quyền ấn, đẩy bật Hải Hoàng lùi lại.

Một thân ảnh xuất hiện, ôm lấy Lê Tú Ngọc, cũng lùi lại phía sau.

Nhìn thân ảnh, gương mặt, và bào phục kia, mọi người đều chớp mắt lia lịa, bởi người vừa ra tay chính là môn chủ 'Nhật Nguyệt Tinh Môn'.

Băng Thanh Nhật!

"Đến đây thôi, Hải Hoàng, nếu không, ta sẽ khiến cho cả 'Hải Cung' của ngươi không còn một mống." Băng Thanh Nhật nhìn Hải Hoàng, lạnh lùng lên tiếng.

"Hừ, ngươi nói là sẽ diệt 'Hải Cung' của ta ư? Ngươi quá coi trọng bản thân rồi."

Hải Hoàng gào lên.

"Ồ vậy sao?" Băng Thanh Nhật đạm mạc đáp: "Có lẽ ngươi không biết, nhưng 'Sa Vương' đã quy phục dưới trướng ta, trở thành thuộc hạ. Còn vị tiền bối kia ở phủ thành chủ 'Phù Thành' cũng đã gia nhập với chúng ta, trở thành một trong các thái thượng trưởng lão."

"Ngươi hãy động não suy nghĩ xem nên dừng lại ở đây, hai bên không ai phạm ai, hay là đánh tiếp, ta được còn ngươi mất?" Băng Thanh Nhật thanh âm truyền vào tai Hải Hoàng, nói: "Hãy đưa ra quyết định đúng đắn vào lúc này đi, Hải Hoàng bệ hạ."

Nghe những thông tin mà Băng Thanh Nhật vừa truyền âm cho mình, sắc mặt Hải Hoàng tái nhợt.

Hắn không nghĩ tới ngay cả con 'Sa Vương' kia mà lại t��nh nguyện trở thành thuộc hạ của tên thanh niên trước mặt hắn. Hơn nữa, vị tiền bối đệ nhất linh phù sư kia cũng là người của hắn.

Thật sự quá chấn động. Nếu như là trước đây, Hải Hoàng hắn chắc chắn có tự tin diệt cả Tinh Môn, nhưng giờ đây tình thế đã thay đổi rồi.

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi mà Tinh Môn đã phát triển đáng sợ như vậy!

Với thực lực hiện nay của Tinh Môn, nếu hắn mang cả 'Hải Cung' đánh tới Tinh Môn, cũng sẽ là 'giết địch một ngàn, tự tổn tám trăm', chẳng có lợi lộc gì.

Giờ đây Hải Hoàng đã hiểu rõ, 'Nhật Nguyệt Tinh Môn' đã thật sự có tư cách sánh ngang với thế lực vương giả như họ.

"Được, vậy thì theo như lời ngươi, mỗi bên nhường một bước, thế nào?" Hải Hoàng nghiến răng hỏi.

"Đó là điều đương nhiên!" Đáp lại, Băng Thanh Nhật chỉ khẽ cười.

Mọi quyền lợi sở hữu trí tuệ đối với phần chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hình thức sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free