Sống Sót Trong Học Viện Sắp Bị Hủy Diệt - Chapter 27:
Trong khu vườn của học viện, nơi hai người hẹn gặp nhau sau chiến dịch, Lola đang bốc hỏa khi thấy đồng hồ trên điện thoại mana đã chỉ 12 giờ.
“Khi nào ngươi mới đến đây! Đã hơn 4 tiếng rồi! Ta còn không liên lạc được nữa chứ!”
Lola, bực bội, bèn đá một hòn đá vô tội. Nhìn cô từ bên cạnh, một người trùm mũ trùm đầu mắng cô.
“Một tiểu thư sao có thể cư xử như vậy? Cô nên hành động giống tiểu thư hơn.”
“A, ừm… Em hiểu rồi, thưa chị.”
Vì lý do nào đó, Lola trở nên ngoan ngoãn trước mặt người trùm mũ. Tuy nhiên, sự lo lắng tiếp tục len lỏi, và cô hơi bồn chồn.
“Tôi đến rồi đây…”
Ngay lúc đó, một giọng nói quen thuộc chợt phát ra từ phí xa. Đó là giọng của Ex.
Trong thoáng chốc, khuôn mặt của Lola sáng lên, nhưng cô nhanh chóng trở nên tức giận.
“Ngươi làm gì mà giờ mới tới… Ngươi bị sao vậy?!”
Vẻ ngoài của Ex thật thảm hại. Quần áo cậu tả tơi, và mái tóc đen tuyền của cậu đã chuyển sang màu trắng.
“Ngươi bị tấn công à? Tóc ngươi bị sao vậy? Ngươi có thể bỏ ngụy trang được rồi đó.”
“Chà, chuyện là…”
Ex giải thích tình hình.
Lola không thể tin vào những gì cô nghe được.
“Một con quỷ, tức giận vì ngươi phá hỏng kế hoạch nên đã chém ngươi làm đôi, nhưng ngươi thấy mình vẫn sống, và khi ngươi tỉnh dậy, tóc ngươi đã đổi trắng?”
“Phải.”
“Ngươi bị tấn công trong lúc dịch chuyển không gian, bị lạc đến một nơi kỳ lạ, và bị trễ vì ngươi phải tìm một cái cổng gần đó?”
“Phải.”
Lola thấy thật vô lý, nhưng cô cảm thấy nhẹ nhõm vì cậu đã an toàn.
“Thôi, miễn ngươi không chết là được…”
“Cô có thể lo lắng hơn một chút mà… À mà, đây có phải là người bạn mà cô đã nói trước đó không?”
Ex chỉ vào người trùm mũ bên cạnh Lola.
Cậu tò mò không biết Lola đã kết bạn với ai mà tự tin gọi họ là bạn, đặc biệt là một người có vẻ cao khoảng 2 mét.
‘Khoan đã, vóc dáng này…’
“Sao cậu không nhận ra tôi thế? Tôi đau lòng lắm đấy.”
Mũ trùm đầu rơi xuống, lộ ra một khuôn mặt mà Ex biết. Tâm trí Ex thoáng đứng hình trước màn tiết lộ này, nhưng cậu vẫn giữ được bình tĩnh.
“Rất vui được gặp cô, thưa cô. Chúng ta đã gặp nhau ở đâu chưa… Á!”
“Đừng cố lừa tôi. Tôi đã nghe mọi chuyện rồi. Tôi sẽ bỏ qua cho lần này.”
Cô là Marlene.
Ex xoa chỗ bị đánh và yêu cầu Lola giải thích.
“Tiểu thư, chuyện gì đã xảy ra ở đây?”
“Chà, chuyện đã xảy ra là…”
Tại vũ hội, danh tính của Lola đã bị Marlene phát hiện. Marlene đã dùng cớ mạo danh một quý tộc cấp cao để gây áp lực cho Lola và buộc cô phải giải thích tình hình.
Chỉ có điều ngạc nhiên là Marlene đã đề nghị giúp Lola, và lý do ấy cũng gắn liền với danh tính của cô.
“Tôi thuộc Đội Cận Vệ Hoàng gia và đang theo dõi các nơi giao dịch thuốc bất hợp pháp. Chính xác là Thuốc Thức Tỉnh Ma Thuật. Và rồi tôi đã tình cờ gặp hai em.”
‘Trùng hợp thật.’
Marlene tiếp tục giải thích.
“Sau khi nghe Lola kể, tôi nhận ra đây là một vụ việc lớn hơn tôi có thể xử lý. Bị triệu tập đến hang ổ của ma tộc bởi một chủ nhà không rõ danh tính… Nếu tôi biết, tôi đã gọi hỗ trợ rồi.”
‘Xem ra cô ấy đã không theo dõi kỹ càng. Chẳng lẽ nào?’
Một giả thuyết lướt qua tâm trí Ex, thúc đẩy cậu đặt câu hỏi.
“Cô bắt đầu theo dõi vụ việc này khi nào?”
“Tôi nhận được thông tin tình báo hai tuần trước. Đó là khi nó bắt đầu.”
Hai tuần trước là khi cốt truyện thay đổi. Nó trùng với thời điểm Andras nhận được hỗ trợ.
‘Mình cần phải xem xét kỹ hơn về việc này.’
“Vậy!”
Marlene ném chiếc mũ trùm đầu của mình cho Ex, đề nghị cậu che mình bằng nó.
Marlene cúi xuống gần hai người và nói bằng giọng trầm.
“Thân là một người lớn, công việc của tôi là khiển trách những học viên liều lĩnh dính líu đến mấy tình huống nguy hiểm này. Vì rốt cuộc, mạo danh một quý tộc cấp cao cũng là một tội nghiêm trọng.”
“Hự…”
“A…”
Cả hai đều không thể phản bác lời của cô. Marlene là thành viên của Đội Cận vệ Hoàng gia. Đương nhiên, cô đáng lẽ phải bắt giữ họ vì tội mạo danh quý tộc cấp cao.
Nhưng lời của cô vẫn chưa kết thúc.
“Tuy nhiên, công việc của tôi là khám phá đường dây giao dịch thuốc bất hợp pháp, chứ không phải bắt giữ những đứa trẻ dũng cảm và ngây thơ. Tôi chỉ nói vậy thôi.”
Cô nhẹ nhàng vỗ đầu Ex và Lola rồi nói.
“Đừng làm thế nữa. Đặc biệt là cậu, hãy nhớ rằng cậu suýt chết đấy.”
“…Tôi sẽ ghi nhớ.”
Quả là nhẹ nhõm. Nếu Marlene bắt Ex đi, đây có thể là dấu chấm hết cho cậu.
‘Vì dù gì, mình giờ cũng là quỷ mà…’
Khi Ex thở phào nhẹ nhõm, Marlene lấy ra một cuốn sổ tay và cây bút.
“Cuối cùng, hai em có thể giúp tôi sắp xếp lại vụ việc không? Tôi được bảo là nên nghe nó từ cậu.
———
Thông tin mà Ex truyền đạt cho Marlene như sau:
Chủ tiệc lần này là một con quỷ cấp cao, và chúng đã dàn dựng việc này để biến các quý tộc thành quỷ.
Tổng cộng có hai con quỷ, và ‘Chất Xúc Tác Quỷ Hoá’ đã bị loại bỏ. Thứ mà các quý tộc uống vào là một chất gây ảo giác.
Có một cái lồng không xác định trong tầng hầm của biệt thự, và danh tính của nó chưa được xác minh.
“Hai con quỷ cấp cao đã xâm nhập vào đế quốc.”
Nghe báo cáo của cậu, vẻ Marlene bèn tối sầm lại.
Ex đã không tiết lộ tên thật hay danh tính của con quỷ. Cậu cần phải giữ bí mật cho các kịch bản trong tương lai. Cậu cũng giữ im lặng về Nhẫn Bẫy Linh Hồn.
‘Chuyện sẽ rất rắc rối nếu lính canh phát hiện ra học viện bị tấn công. Họ sẽ sơ tán mọi người, và nếu bọn ma tộc nhận thấy, chúng sẽ phân ra khắp nơi.’
Mục tiêu của Ex không chỉ là thoát khỏi cuộc khủng hoảng trước mắt. Mục tiêu cuối cùng là sự thức tỉnh của Anh hùng Leon.
Marlene thở dài thườn thượt sau khi suy ngẫm về tình hình. Chuyện này vượt quá những gì cô có thể xử lý.
“Tuy nhiên, thật may mắn là chúng ta đã phát hiện ra. Sắp tới xem ra sẽ rất bận rộn đây.”
Ít nhất thì kịch bản xấu nhất đã không xảy ra nên cũng nhẹ nhõm phần nào.
Cảm thấy nhẹ nhõm, Marlene dường như nhớ ra điều gì đó và nói với hai người.
“Ồ, nhân tiện, sau khi vụ việc này được giải quyết, tôi có thể giới thiệu cả hai em là những người đã có đóng góp quan trọng. Hai em thấy sao?”
Một lời đề nghị thật bất ngờ.
Rốt cuộc, cả hai đã ngăn chặn một cuộc khủng hoảng đe dọa đến đế quốc. Thật bất công nếu không nhận được phần thưởng tương xứng.
Sau một hồi suy nghĩ, Ex bèn trả lời.
“Tôi…”
———
Đêm qua đi, và ngày mới bắt đầu.
Bất chấp sự náo động của ngày hôm qua, cổng học viện vẫn mở như thường lệ.
Hôm nay là ngày Lễ Tưởng Niệm Anh Hùng.
Tất cả các học viên đều đến giảng đường thay vì lớp học của họ. Dưới sự hướng dẫn của các giáo viên, họ ngồi trong giảng đường và chờ đợi sự kiện.
Các học viên thản nhiên trò chuyện với bạn bè bên cạnh. Chỉ có một vài giáo viên vội vã chạy quanh và vã mồ hôi.
“Leon! Leon Brave đâu? Cậu ta đâu rồi?”
“Cậu ấy nói cậu ấy đi vệ sinh!”
“Bảo cậu ta nhanh lên! Còn ai mất tích nữa không?”
“Frey và Circe…”
Quan sát cảnh tượng từ chỗ ngồi của mình, Ex lo lắng rung chân. Bên cạnh cậu, Lola cau mày và đánh vào chân cậu.
“Ngươi làm ta chóng mặt quá!”
“Ồ, xin lỗi.”
“Có phải vì chuyện hôm qua không?”
“Đại loại vậy. Chuyện đó và vài chuyện khác.”
Lola khịt mũi trước câu trả lời mơ hồ của cậu.
“Tại sao ngươi lại từ chối lời đề cử đóng góp quan trọng?”
Đêm qua, Ex đã yêu cầu Marlene loại cậu ra khỏi đề cử đóng góp quan trọng.
Tất nhiên lý do là.
‘Nếu giờ mình bị lộ, thì toi đời ngay.’
Ex hiện là một ‘ma tộc’. Ngay cả khi cậu muốn tìm hiểu tình hình, cửa sổ trạng thái vẫn ở trong tình trạng này.
『Các biện pháp tạm thời đang được tiến hành...』
Tất cả các chức năng đều ngừng hoạt động.
Ex thở dài thất vọng trước tình hình.
“Tôi có lý do riêng của mình.”
“Lý do mà ngươi không thể nói cho ta biết à?”
“Ai cũng có bí mật.
”
“Chán vậy…”
Lola bĩu môi và gục xuống ghế. Nhìn cô như vậy khiến cậu cảm thấy tội lỗi.
Cậu có thể nói cho cô hầu hết mọi thứ, nhưng việc trở thành ma tộc đêm qua là một ngoại lệ.
‘Mình sẽ kiểm tra xem mình có thể trở lại thành người không sau khi cửa sổ trạng thái hoạt động trở lại. Cơ mà…’
Ex liếc nhìn Nhẫn Bẫy Linh Hồn mà cậu vẫn đang đeo.
‘Nó hấp thụ thánh lực rồi.’
Ex đã thử nghiệm sự biến đổi của mình vào rạng sáng.
Nếu cậu trở thành quỷ, điều đầu tiên cần kiểm tra là cậu phản ứng thế nào với thánh lực.
‘Này, Deus Luce!’
Kết quả là, một điều không thể tưởng tượng đã xảy ra.
Nhẫn Bẫy Linh Hồn đã hấp thụ thánh lực. Tuy là không có bất kỳ linh hồn nào bị phong ấn.
‘Chuyện gì đang xảy ra vậy?’
Khi cậu thử lần nữa mà không có nhẫn, toàn bộ cơ thể cậu tựa như đang bốc cháy. Xét đến chuyện này, cậu chắc chắn là một con quỷ. Và linh hồn của cậu không bị mắc kẹt.
‘Thôi, chuyện này để nghĩ sau vậy.’
Hiện tại, cậu cần xác nhận xem trò hề của mình vào rạng sáng có hiệu quả không. Đó cũng không hẳn là một trò hề.
Cậu chỉ đơn giản là gửi thư cho mỗi người trong số họ. Cùng nội dung được đảm bảo sẽ thu hút sự chú ý của bọn họ.
Gửi cho Maria, cậu đã gửi một cái gì đó tựa tựa như, ‘Tôi biết cô thực sự là một con rồng.’
Gửi cho Lung, cậu viết, ‘Tôi thách đấu ông một trận sinh tử để giành danh hiệu kiếm sĩ vĩ đại nhất.’
Gửi cho tổ đội anh hùng chuyển sinh, cậu gửi, ‘Tôi biết về danh tính của các người. Nếu các người không muốn bí mật về sự tái sinh của mình bị tiết lộ…’
‘Nếu bị bắt, mình sẽ chết không toàn thây, nhưng nếu không, thì mọi chuyện đều ổn!’
「Bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu Lễ Tưởng Niệm Anh Hùng. Xin vui lòng ổn định chỗ ngồi…」
Lễ Tưởng Niệm Anh Hùng, vốn không có trong thiết lập gốc, đã bắt đầu.
Và sự kiện được mong đợi đã xảy ra.
“Quỷ! Một con quỷ đã xuất hiện!!”
Cửa giảng đường bật mở, và những người chờ đợi bên ngoài gây ra náo động. Các giáo sư sững sờ trong giây lát, nhưng bèn nhanh chóng bắt tay vào hành động.
Các học viên không thể tin được.
“Gì vậy? Đây là một trò đùa à?”
“Buổi lễ đáng lẽ phải như thế này sao?”
“Tôi đang định chợp mắt mà…”
Rõ ràng là cuộc sống của họ đã xa rời với quỷ như thế nào.
Bất kể thế nào, Ex chỉ đơn giản là quan sát tình hình.
‘Các công tác chuẩn bị đã hoàn tất, vì vậy sẽ không có vấn đề gì.’
“Thường dân! Quỷ đến đây để trả thù à?!”
Việc dỗ dành Lola một lúc cũng là một phần thưởng thêm.
———
Khoảng 30 phút sau, tình hình đã được giải quyết.
“Các học viên, sự an toàn của các em đã được đảm bảo, vì vậy xin hãy bình tĩnh rời đi! Hãy theo sự hướng dẫn của giáo viên trở về ký túc xá hoặc nhà của các em!”
Trước một biến cố lớn, các hoạt động bình thường tại học viện là không thể. Ngày hôm đó đã được tuyên bố là một ngày nghỉ.
Bất chấp biến cố lớn ấy, thương vong vẫn là không.
Khi các ma tộc ẩn nấp tấn công hàng loạt, các học viên và giáo viên có mặt tại thời điểm đó đã đẩy lùi chúng.
Các giáo viên bao gồm Lung, Maria và Roxwell.
Các học viên là Leon và bốn người khác—tổ đội anh hùng chuyển sinh.
‘Roxwell cũng bị cuốn vào à?’
Bọn họ tỏa sáng rực rỡ và tiêu diệt lũ ma tộc. Mặc dù chúng là những ma tộc cấp thấp giống như quái vật, song việc đánh bại gần một trăm con không phải là điều dễ dàng.
Họ đã hoàn thành nhiệm vụ khó khăn đó.
‘Quả là các nhân vật chính. Họ mạnh thật.’
Hơn nữa, có một tin tức mà mọi người đều có thể ăn mừng.
“Đó là anh hùng! Leon đã thức tỉnh sức mạnh của anh hùng!”
Một chùm ánh sáng khổng lồ chiếu xuống Leon khi cậu thức tỉnh với tư cách là một anh hùng. Leon giờ đã được nữ thần Deus Luce lựa chọn.
Một anh hùng đã được ra đời sau 100 năm.
Thấy vậy, Ex cuối cùng cũng cảm thấy nhẹ nhõm.
‘Cuối cùng, chúng ta cũng quay trở lại kịch bản gốc rồi.’
Như trong nguyên tác, Leon đã thức tỉnh sức mạnh của anh hùng. Và tổ đội anh hùng chuyển sinh, sau khi chiến đấu với ma tộc, hẳn đã khám phá ra danh tính của nhau.
‘Mình mong không còn chuyện gì khác xảy ra nữa.’
Ai mà biết Elysia có thể làm gì tiếp theo chứ? Nếu cô ả không có điểm tác giả, cậu có thể đã cảm thấy thoải mái. Ấy thế nhưng cậu đã nhận phải một hình phạt trời ơi đất hỡi.
Khi ấy, điểm hẳn đã được trao cho cô ả, vậy nên bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra.
‘Khoan, sao mà mình bị phát hiện?’
Và rồi, Ex chợt nhận ra một điều.
Chiếc Nhẫn Bẫy Linh Hồn. Trông thấy nó, cậu bèn nhận ra.
‘A… Chẳng lẽ…’
Quả thực còn có người khác ở đó.
Bên cạnh Ex và hai con quỷ, còn có một người khác.
———
‘Ex, cậu chính xác là cái gì?’
Công chúa Beatrice, bị mắc kẹt trong Nhẫn Bẫy Linh Hồn, đang chìm sâu trong suy nghĩ.
‘Bằng cách nào cậu biết được tên thật của bọn quỷ?’
Ngay cả hầu hết các con quỷ cũng không biết tên thật của bọn quỷ cấp cao, vậy mà ‘Ex’ đã nói ra chúng. Cậu thậm chí còn tự xưng là ‘Berith’ và hành động rất giống quỷ. Nếu cậu không phải là quỷ, chuyện này hoàn toàn là nhảm nhí.
‘Cậu thực sự là quỷ ư? Nhân dạng của cậu là giả, còn hình dạng thật của cậu là Berith?’
Nhưng chuyện này xem ra cũng kỳ lạ.
Ex đã phá vỡ kế hoạch của Andras.
Không chỉ phá vỡ—cậu đã phá hủy nó hoàn toàn.
Việc ngăn chặn cuộc tấn công ma tộc của học viện hôm nay không thể giải thích được trừ khi Ex đã chuẩn bị cho nó.
“Tên Berith khốn kiếp đó, ta nhất định sẽ giết hắn!!”
Đây cũng là lý do tại sao Andras rất tức giận.
“Sao chuyện này có thể xảy ra…! Sao có thể!!”
Kể từ ngày kế hoạch bị cản trở, Andras đã trở về phòng của mình và phá hủy mọi thứ. Thế rồi, cô ả chợt ngồi xuống và run rẩy trong lo lắng, và rồi lại tiếp tục phá hủy mọi thứ. Như thể cô đã phát điên.
Người duy nhất có thể ngăn cản cô là Beatrice.
「Andras, xin hãy kiềm chế.」
“Câm mồm, câm mồm!! Kế hoạch trăm năm của chúng ta…! Tất cả là vì một tên lừa đảo…!”
Quan sát hành động cuồng loạn của Andras, Beatrice suy ngẫm.
‘Cô ta không biết Ex là Berith sao?’
Giờ mới thấy, chuyện này cũng không sai.
Khuôn mặt của Ex đã thay đổi hoàn toàn so với khi cô nhìn thấy cậu lần đầu tiên. Ban đầu, cậu thật khó coi, nhưng khi hoá thành là Berith, cậu lại có ngoại hình đàng hoàng và đẹp trai.
‘Cậu chính xác là cái gì?’
Thật không may, câu hỏi vẫn chưa được trả lời.
「Andras.」
Khi Andras tiếp tục cơn thịnh nộ của mình, có kẻ đã gọi tên thật của cô. Cô biết chính xác đó là ai.
Andras ngay lập tức quỳ xuống nơi giọng nói vang lên.
“‘Paimon’…!”
Một bóng người màu đỏ sẫm. Còn nhiều năng lượng hơn cả một sử ma, Paimon lạnh lùng nói qua nó.
「Giải thích đi.」
“Chuyện này…”
「Ngươi phải có một lời giải thích chính đáng. Đại quỷ cũng đang giám sát ngươi đấy.」
“Hự…”
Tình huống mà Andras muốn tránh nhất đã đến.
Cô phải nói với cấp trên của mình rằng cô đã bị cản trở bởi một tên lừa đảo. Và hắn thậm chí còn có thể không phải là ma tộc.
Beatrice thấy cảnh tượng đó thú vị hơn mong đợi.
‘Ex ở phe tốt chăng?’
Cô quyết định nghĩ như vậy.
———
‘Giờ mới thấy…’
Ex đột nhiên có một suy nghĩ tò mò.
‘Chuyện gì đã xảy ra với Falon?’
Sự tồn tại của cậu biến mất chỉ sau một đêm. Cậu ta chỉ đơn giản là bị xóa sổ, hay đã bị mọi người lãng quên?
Tất nhiên, việc suy ngẫm không mang lại câu trả lời.
‘Hừm… Mình đoán mọi chuyện đã được xử lý bằng cách nào đó.’
『Các biện pháp tạm thời đã kết thúc. Các chức năng hệ thống đang được kích hoạt.』
Ngay lúc ấy, các chức năng hệ thống đã trở lại.
Bây giờ cậu cần kiểm tra xem điều gì đã thay đổi.
Và khi kiểm tra cửa sổ trạng thái, Ex đã thốt lên.
“…Cái quái gì nữa đây!! Con chó cửa sổ hệ thống nhà mày!!”