Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sống Sót Trong Học Viện Sắp Bị Hủy Diệt - Chapter 44:

Ex dõi mắt theo hình dạng mờ nhạt cắm trên ngực mình. Nó trải dài đến làn khói xa xăm của vụ nổ. Thứ ấy mờ nhạt đến mức gần như không thể nhìn thấy nếu không tập trung.

Nhưng lực cắt và độ sắc bén của nó là không thể phủ nhận.

Đó là một lưỡi kiếm hào quang.

“Làm sao…?”

Ex cố lùi lại để thoát khỏi đòn tấn công. Thế nhưng, lưỡi kiếm hào quang đã di chuyển nhanh hơn cậu một bước.

Xoẹt—!!

“Hự-!!”

Vết thương bị lưỡi kiếm hào quang đâm xuyên qua ngực cậu bị rạch một đường chéo dài. Một lượng máu khá lớn văng ra xung quanh. Cậu không mất ý thức vì đau đớn đã là may mắn lắm rồi.

Nếu cậu mất ý thức, cậu đã mất đầu.

“Hự-!!”

Keng—!!

Các giác quan của cậu, được mài giũa qua quá trình huấn luyện địa ngục với Roxwell, đã phản ứng. Nhờ thanh kiếm của Lung, cậu đã làm chệch hướng nhát kiếm nhắm vào cổ mình. Nhưng do đòn này, tay cầm kiếm của cậu rách. Rõ ràng là cậu sẽ không thể làm lại điều tương tự.

“Được rồi, tao thừa nhận.”

Một giọng nói tiếp tục vang lên từ trong làn bụi.

“Một con sâu bọ quèn đã đẩy tao đến mức này chỉ bằng mấy thứ vặt vãnh. Tao đã quá bất cẩn. Tao thành thật thừa nhận điều đó.”

Khi nội lực phát nổ trong cơn bão bụi và bay tứ tung. Griffork xuất hiện, toàn thân cháy xém với đầy vết thương và vết bỏng. Đôi mắt hắn, chứa đầy lòng hận thù, lườm Ex.

‘Hắn ta thực sự điên tiết rồi.'

Khi Ex đánh giá tình trạng của Griffork, Griffork đã chuẩn bị xong và từ từ tuyên bố.

“Được rồi, để tao cho mày thấy thứ gì đã giúp gia tộc Dremore nổi danh.”

Griffork giơ kiếm lên trời. Hân tập trung toàn bộ nội lực của mình một lần nữa, nhưng lần này khác hẳn lúc trước.

Được thúc đẩy bởi cơn giận dữ cuộn trào, được dẫn dắt bởi lý trí và phương hướng, Griffork đã thể hiện bản chất thực sự của kiếm thuật Dremore.

Rầm rầm—

Lưỡi kiếm hào quang liên tục ngưng tụ. Chiều dài của thanh kiếm không ngừng kéo dài. Sự sắc bén và lực cắt đủ để chặt đứt mọi thứ.

“...Ồ, dài thật.”

Nó vươn xa qua cả trần nhà, vươn lên trên. Trông cứ như hắn đang nắm lấy ánh sáng kéo dài từ bầu trời vậy. Griffork nắm lấy ánh sáng đó bằng cả hai tay,

“Đây là hồi kết của này.”

Hắn vung nó xuống.

Kể cả khi khoảng cách giữa cả hai là hơn 10 mét cũng chỉ là vô nghĩa. Càng cách xa, nhát kiếm càng trở nên nhanh hơn. Hiện giờ, chẳng có cách nào để né hoặc chặn thanh kiếm đó.

Một đòn tấn công áp đảo tận dụng khoảng cách chênh lệch. Đây là bản chất thực sự của kiếm thuật Dremore.

Thế nhưng.

“Tôi không định chết dễ như vậy.”

Ex nắm chặt thanh kiếm của mình bằng cả hai tay.

Máu chảy đầm đìa từ phần thân bị đâm, miệng cậu đầy máu. Thế nhưng, cậu phải cầm kiếm.

Trái ngược với Griffork, Ex vào tư thế với lưỡi kiếm hướng lên trên và tập trung nội lực vào thanh kiếm.

Ex không phải là 5 sao. Cậu không thể sử dụng lưỡi kiếm hào quang. Cậu biết rõ rằng hào quang thông thường không có nghĩa lý gì so với lưỡi kiếm hào quang.

Bởi vậy mà Roxwell và hiệu trưởng mới cố can ngăn cuộc quyết đấu. Bất kể cậu có suy nghĩ thế nào đi nữa, cậu cũng thấy mình không có cơ hội chiến thắng.

Nhưng Ex không bao giờ chùn bước. Trong khi Griffork tự tin vào chiến thắng, Ex liên tục nghiên cứu các phương pháp và tự rèn luyện.

Kết quả là.

Keng—!!!

Hào quang ngưng tụ trong thanh kiếm đâm lên của Ex đã làm chệch hướng lưỡi kiếm hào quang của Griffork.

“Sao có thể…?!”.

Griffork nhất thời bối rối. Cho dù thanh kiếm có rắn chắc đến đâu, nó cũng không thể chặn được dễ dàng như vậy.

'…Thứ đó!?'

Hắn đã biết được lý do trên thanh kiếm của Ex.

Một sợi chỉ xanh mỏng. Một sợi chỉ được dệt một cách phức tạp và quấn quanh thanh kiếm. Hắn biết rất rõ thứ đó là gì.

Ex mở bàn tay đau nhức của mình ra và vào thế.

“Sao ai cũng bảo tôi là 3 sao thế nhỉ?”

Thứ đang tỏa sáng từ thanh kiếm của Ex là một đường hào quang.

“Kể từ bây giờ, tôi là 4 sao.”

Đó chính là bằng chứng của 4 sao.

Tâm trí Griffork rối bời.

“4 sao? Một pháp sư?”

Thật hoang đường. Ma thuật và nội lực không thể cùng tồn tại. Chỉ có một sinh vật trong lịch sử có thể làm được điều đó.

'Chẳng lẽ con sâu bọ này đang sử dụng sức mạnh của anh hùng?'

“Quá nhiều suy nghĩ phân tâm…!”

Cơn bối rối ngắn ngủi đó đã mang lại lợi thế cho Ex.

Vút—!

Ex ngay lập tức lao tới để tiếp cận trước mặt Griffork. Toàn bộ cơ thể cậu bị bầm dập, nhưng nhờ Roxwell, cậu đã sớm thành thạo cách chiến đấu trong những tình huống như vậy.

'Mình không được mất thế chủ động…!'

Cậu ngay lập tức đâm kiếm về phía mặt Griffork. Khi Griffork dễ dàng né được, Ex vung kiếm xuống ngay lập tức. Đòn đánh mượt mà và tự nhiên khiến Griffork do dự.

Kiếm thuật của cậu khá điêu luyện. Các đòn tấn công liên tục rất sắc bén. Chỉ là chúng không gây được nguy hiểm.

Ngay khi một sơ hở nhỏ xuất hiện, hắn có thể ngay lập tức chiếm lấy thế chủ động.

‘Mình biết hắn sẽ nghĩ vậy mà.'

Đọc được suy nghĩ của hắn, Ex cố tình vung kiếm rộng.

Keng—!

Griffork không bỏ lỡ khoảnh khắc đó.

“Một thằng nhóc thiếu kinh nghiệm…!”

Hắn ngay lập tức vung thanh đại kiếm theo đường chéo. Mọi thứ trong phạm vi của hào quang đều bị chém. Và cuối con đường chính là Ex.

Tất nhiên, Ex không chỉ đứng yên.

“Coi chừng cái cằm.”

“…!”

Griffork cảm nhận được hào quang bật lên từ dưới chân mình.

'Lại là nó!'

Một thanh kiếm chói lóa bí ẩn, Bạch Quang Kiếm bật lên từ mặt đất hướng tới cằm của Griffork.

“Tao sẽ không mắc lừa lần thứ hai đâu!!”

Hắn lập tức ngửa đầu ra sau trong khi chuẩn bị đòn tiếp theo. Hắn không thể tránh được việc bị chém sượt qua vì Bạch Quang Kiếm bay quá nhanh. Hắn cố tạo ra Áo Giáp Hào Quang trên cằm để giảm tác động, thế rồi, hắn đã chứng kiến một điều kỳ lạ.

Vút—

Bạch Quang Kiếm bỏ qua áo giáp hào quang và xuyên qua cằm hắn.

“Cái gì…?”

“Đây là lúc để mất tập trung à?”

Ex ngay lập tức vung kiếm.

Các chiêu thức cơ bản của kiếm thuật, ba đường kiếm. Do đặc biệt vững chắc, mà chúng khó bị phá vỡ.

Nhưng đó không phải là tất cả.

“Hoả Cầu!”

Khi Ex thu kiếm lại, băng phóng ra từ sau lưng cậu.

“Tia Chớp!”

Trong sơ hở ngắn ngủi, ngọn lửa bùng lên che hết tầm nhìn của hắn.

“Băng Thương!”

Khi cậu đâm kiếm, điện cũng kêu lách tách tứ phía.

“Mày nói một đằng dùng một nẻo…!”

“Có đứa nào tỉnh táo mà lại hét lên mình đang dùng ma thuật gì không chứ!”[note83700]

Griffork muốn tạo khoảng cách, nhưng Ex cứ kiên trì bám lấy hắn để ngăn cản điều đó.

Cảm giác cứ như đang chiến đấu với cả một pháp sư và một kiếm sĩ cùng một lúc vậy.

Chưa kể là, thanh Bạch Quang Kiếm thoát ẩn thoát hiện ấy cũng thật khó chịu.

“Thật phiền phức…!”

Bất cứ khi nào hắn cố gắng đảo ngược thế công, Bạch Quang Kiếm lại bay ra từ đâu đó.

Thứ đó đột nhiên bật lên từ sau cây cột, bắn lên từ mặt đất, và đôi khi thậm chí đâm xuyên qua cơ thể Ex.

‘Thứ chắc chắn là năng lượng hào quang…!'

Bạch Quang Kiếm không phải là ảo ảnh. Đó chắc chắn là năng lượng hào quang thực sự, nó khiến các giác quan của võ sĩ phản ứng và cố gắng né tránh. Chỉ có điều là nó xuất hiện quá đột ngột, và mỗi khi hắn cố gắng đánh bật, nó lại xuyên thẳng qua hắn.

‘Cứ cái đà này, mình sẽ bị mất thế.’

Hắn phải ngừng né tránh các đòn tấn công mà hắn vô thức né tránh.

'Cơ hội đây rồi.'

Ex tự tin rằng mình đã nắm chắc phần thắng. Cậu tiếp tục tấn công, ngăn cản đối thủ phản công.

‘Không được cho hắn kéo giãn khoảng cách!'

Cậu không bao giờ được cho Griffork kéo giãn khoảng cách. Trong cự ly gần này, kiếm thuật của Dremore bị hạn chế. Vậy nên, cậu phải tiếp tục gây áp lực cho đối thủ ở cự ly gần.

Cuộc huấn luyện địa ngục với Roxwell trong ba ngày qua đều là vì điều này.

Tuy nhiên.

“Mày nghĩ trước đây chưa có ai đánh trả tao như thế này à?”

Thế là đang đánh giá thấp Griffork.

Griffork mạnh dạn thả tay phải và vươn cánh tay ra. Cánh tay dang rộng nhắm vào bên trong khuỷu tay của Ex.

‘Vật kiếm?! Nhanh quá!!'

Cậu nhận ra ý đồ của hắn, chỉ là đã quá muộn. Thanh đại kiếm đè xuống quá mạnh, nên cậu không thể liều lĩnh thả tay ra. Khi cậu đang vật lộn vì sức mạnh, cánh tay của Griffork đã luồn vào một cách mượt mà.

Trong giây phút do dự ngắn ngủi đó, cánh tay cậu đã bị vướng, và Griffork xoắn cánh tay cậu để phá vỡ thế của Ex.

“Hự…! Nhưng nếu chỉ có thế này…!”

Cậu đã quen với việc vật lộn hay võ thuật qua những cuộc đụng độ hàng ngày với Roxwell. Cậu cũng có biện pháp đối phó của riêng mình.

Trước khi toàn bộ cơ thể kịp cậu đập xuống nền, cậu đã ngã xuống. Nếu cậu lấy lại thế đứng và tiếp tục tấn công, cậu có thể duy trì áp lực.

“Biến khỏi tầm mắt tao, con sâu bọ.”

Chỉ là nếu Griffork không ném cậu.

Bốp—!!

“Hự…!”

Sức mạnh của võ sĩ được tăng cường bằng nội lực đã hất văng Ex đi rất xa. Khi lưng cậu đâm sầm vào một cây cột, cậu thở hổn hển và phun ra máu.

Nhưng cậu không thể cứ đứng yên.

“Chết tiệt…!”

Ex lăn sang một bên trước khi kiểm tra tình trạng của mình. Nếu cậu không lăn, cậu đã bị chém cùng với cây cột phía sau mình.

Và cây cột phát đã nổ ngay khi bị cắt đứt.

Bùm—!!

“Hự-!”

Các vụ nổ vẫn tiếp tục. Ngay khi cậu đến gần phạm vi nổ của cây cột, Griffork sẽ vung kiếm chém. Ex phải tiếp tục chạy để thoát khỏi các vụ nổ.

“Chạy trốn như một con sâu!”

Griffork cười một cách độc ác khi đùa giỡn với Ex. Hắn chỉ nhắm vào các cây cột thay vì Ex. Đây là để tận hưởng việc nhìn cậu bật nảy khỏi các vụ nổ.

Toàn thân cậu cảm thấy như bị nghiền nát bởi các vụ nổ, nhưng cậu vẫn tiếp tục chạy.

“Máu chảy… nghiêm trọng…”

Tiềm thức của cậu dần mờ đi. Cậu đã mất quá nhiều máu từ vết thương. Nếu cậu chậm lại dù chỉ một chút, cậu sẽ hoàn toàn bị đánh bại.

‘Sắp hết rồi…!’

Trong khi né tránh các vụ nổ và các nhát kiếm, cậu đã chạy vòng quanh sân huấn luyện. Theo hướng chạy của cậu, tất cả các cây cột trên đường đi của cậu đều bị cắt đứt và phát nổ.

Chẳng mấy chốc, cậu đi đến cây cột cuối cùng.

“Chán ngắt.”

Bùm—!

Trước đó, cây cột cuối cùng đã bị cắt và phát nổ.

“Cuộc vật lộn kết thúc rồi chứ?”

“...Ai mà biết.”

Griffork từ từ bước về phía trung tâm sân huấn luyện. Cùng lưỡi kiếm hào quang kéo dài của kiếm thuật Dremore, hắn có thể tấn công tại bất cứ đâu.

Nói cách khác, Ex không còn nơi nào để trốn thoát.

Griffork nói với một phong thái nhàn nhã.

“Tao thừa nhận một pháp sư đã đẩy tao đến mức này. Vì vậy, tao sẽ cho mày một cơ hội cuối cùng để được tha thứ.”

“Ồ, tôi đoán trước được chuyện này rồi. Vậy, nó là gì?”

“Kẻ phản bội là ai?”

Griffork vẫn tra hỏi chuyện này.

Swordrang đã bị chia rẽ nội bộ đến không thể cứu vãn. Tuy nhiên, kẻ phản bội vẫn chưa bị bại lộ. Tất cả cũng chỉ đang vu khống và buộc tội lẫn nhau là kẻ phản bội.

Để mọi chuyện ổn thoả trở lại, hắn cần phải tìm ra kẻ phản bội.

“Kẻ chống lưng cho mày hẳn cũng chẳng hài lòng với tình hình hiện tại. Mục tiêu cuối cùng đã nằm trong tầm tay, nhưng còn ích gì nếu nó bị chia rẽ như thế này chứ? Vậy nên, hãy nói cho tao biết kẻ phản bội là ai. Sau đó, tao sẽ đảm bảo mạng sống cho mày.”

“Hừm, một lời đề nghị hấp dẫn.”

Ex bước đi chậm rãi và đến vị trí của cây cột cuối cùng bị cắt đứt. Nó vừa đủ cao để ngồi và nghỉ ngơi.

Ex ngồi lên cây cột và kiểm tra cơ thể mình.

“Thông thường, bất cứ ai nói vậy đều sẽ trở mặt.”

“…Tao thề trên danh dự của mình trước công chúa.”

Ex liếc nhìn Beatrice. Cô đang bồn chồn khi chiến thắng xem ra nghiêng về phía Griffork.

“Nếu anh đã thề rồi, vậy tôi không còn cách nào khác.”

Khi Ex cúi đầu than thở, Griffork tự tin vào chiến thắng.

“Phải, tao luôn giữ lời hứa của mình. Mau lên và nói cho tao biết đi.”

'Tao sẽ biến mày thành nô lệ và để mày chịu đựng dày vò cả đời.’

Lời thề trước Beatrice là ‘Tao sẽ tha mạng cho mày’, chứ không phải ‘Tao sẽ không biến mày thành nô lệ’.

‘Nó không nói cũng chẳng quan trọng nữa.’

Khi ấy, hắn có thể giết cậu và tìm ra kẻ phản bội là ai thông qua Beatrice.

Bất kể tình hình có thế nào, đây cũng là chiến thắng toàn diện của hắn.

Nghĩ xong, Ex bèn lên tiếng.

“Anh có biết các điều kiện để kích hoạt ma thuật không?”

Một chủ đề khá bất ngờ. Griffork cau mày khi thấy cậu chuyển chủ đề.

“Mày tự dưng nói cái gì đấy?”

“Trong chương trình giảng dạy cơ bản có giáo dục về ma thuật đúng không? Tôi chỉ hỏi thôi.”

“…Mày nghĩ tao sẽ không biết chuyện đó vì tao là một võ sĩ à?”

Griffork vào thế và tiếp tục giải thích.

“Ma thuật được hình thành bằng cách định hình ma lực và truyền cho nó mong muốn. Cách thức hiệu quả nhất là ma pháp trận.”

“Chính xác. Anh quả là một học viên danh dự. Vậy các thành phần của một ma pháp trận là gì?”

“Các điểm nguyên tố và các đường ma lực. Một ma pháp trận được hoàn thành với các điểm nguyên tố được thấm đẫm các thuộc tính nguyên tố và các đường ma lực kết nối chúng. Vậy mày đang cố làm gì? Câu giờ à?”

Ex chạm vào vết thương đang chảy máu bằng tay mình, bôi máu lên đó. Bằng bàn tay đó, cậu vẽ thứ gì đó lên cây cột mà cậu đang ngồi.

“Đó thường là phạm vi trong chương trình giảng dạy cơ bản. Giờ, khi anh chuyển sang chương trình giảng dạy nâng cao, anh cần phân biệt giữa ma thuật nhỏ và đại ma thuật.”

Hoa văn máu được vẽ theo hình học. Bất kỳ học viên học viện nào cũng đều quen thuộc với hình dạng của nó.

“Ma thuật nhỏ là ma thuật được kích hoạt bởi chính pháp sư mà không có yếu tố bên ngoài. Ngược lại, đại ma thuật là ma thuật sử dụng các yếu tố bên ngoài.”

Lời giải thích vừa kết thúc, tay của Ex cũng dừng lại.

“Như thế này đây.”

Thứ được vẽ là một ma pháp trận. Đó là ma pháp trận kích hoạt cho đại ma thuật.

Viiii—!!

Ánh sáng xanh lam chạy ngang từ cây cột. Con đường ấy là đường ma lực được vẽ bằng máu của Ex. Băng qua con đường đó, dòng chảy đi qua hết cây cột này đến cây cột nọ. Trong tích tắc, đường ma lực máu trở thành một vòng tròn khổng lồ.

“Thứ gì đây…!”

Griffork bị sốc. Hắn đang ở giữa tâm của đại ma thuật. Giờ đã quá muộn để trốn thoát.

“Hoang đường! Đối với ma thuật quy mô này, mày cần một vật trung gian ma thuật tương ứng, nhưng nó ở đâu…!”

Ngay lúc đó, Griffork nhớ lại các lọ ma được trong tất cả các cây cột.

“Chúng đáng lẽ đã bị dùng bởi ma thuật nổ rồi chứ…!”

“Anh nghĩ vì sao các cây cột lại cao 2 mét?”

“…! Chẳng lẽ mày đã đổ hết ma dược vào chúng!?”

Ex lùi lại một bước và mỉm cười.

“Chính xác.”

Đại ma thuật chiến đấu hệ hỏa cấp 4, Hoả Diễm Kích.

Đại ma thuật được kích hoạt.

“Con sâu bọ nhà mày-!!!!!”

Griffork ngay lập tức vung kiếm vào cổ Ex. Chỉ là, ma thuật đã kích hoạt nhanh hơn.

Khi các điểm nguyên tố của cây cột và đường ma lực máu lóe lên ánh sáng xanh lam, sức mạnh bùng nổ tuôn trào từ mọi hướng.

Tất cả ma lực của khu vực trở thành một khối thuốc nổ duy nhất, phát nổ dữ dội và nghiền nát mục tiêu.

Đó thực sự là một vụ nổ lớn.

Bùm—!!!

'Bây giờ…!'

Cùng lúc với vụ nổ, Ex lao về phía trước.

Cậu hít một hơi ngắn và dừng lại. Và rồi, cậu không thở mà dồn toàn lực vào cơ thể mình. Cậu hạ thấp cơ thể và lao đi một cách mượt mà.

Tầm nhìn của cậu bị che khuất bởi bụi và bão, mục tiêu chỉ có một. Khoảng cách và khoảng trống xa xôi đã được thu hẹp trong tích tắc. Cậu vào tư thế và chuẩn bị vung kiếm.

“Chết đi-!!!”

Griffork, được thúc đẩy bởi cơn tức giận và quyết tâm, vung đại kiếm của mình từ trong làn bụi. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, hắn đã tự bao bọc mình trong áo giáp hào quang để đỡ gần hết sát thương. Tuy là toàn bộ cơ thể hắn đã bị bầm dập và khó đứng vững, song hắn vẫn đứng thẳng và vung kiếm.

“Haah-!!!!!”

Ex cũng hét lên. Kẻ nào vung kiếm trước sẽ là kẻ chiến thắng trận đấu này. Giữa hai sức mạnh va chạm, kẻ yếu hơn sẽ gục ngã.

Cả hai đều dốc toàn lực.

Griffork cũng quyết định đặt cược mọi thứ vào đòn đánh này.

Tất nhiên, hành động của Ex cũng là một lời nói dối.

“Coi chừng cái đầu.”

“Một lời nói dối khác!!!”

Griffork cảm nhận được ba hào quang đang bay về phía sau đầu và thái dương của mình. Chúng rất nhanh. Ngay cả khi hắn cảm nhận được và né tránh cũng rất nguy hiểm, và trong tình huống này, hắn không thể né được. Bạch Quang Kiếm sẽ nhắm vào đầu hắn trước khi hắn có thể vung kiếm xuống.

Tuy nhiên.

“Tao đã biết từ lâu rằng nó nhắm vào đầu rồi!!”

Bất kể đó là ảo ảnh hay sự thật, hắn chỉ cần chặn nó là xong. Hắn tắt áo giáp hào quang khỏi mọi nơi ngoại trừ đầu. Hắn tập trung toàn lực áo giáp hào quang đến phía sau và hai bên đầu.

'Chỉ ba đòn tấn công! Mình đã chuẩn bị cho chuyện này!'

Kiếm của cả hai vung về phía nhau.

Keng—!!

Ba thanh Bạch Quang Kiếm nhắm vào đầu hắn không thể xuyên thủng áo giáp hào quang và bật ra.

Keng—!!

Kiếm của Ex và Griffork va chạm. Thanh kiếm của 5 sao vượt xa của Ex 4 sao mới lên.

Kiếm của Ex bị đẩy lùi. Chịu phải lực đẩy, Ex để lộ phần thân của mình một cách không phòng bị.

Thanh kiếm của Griffork không dừng lại. Nó lao xuống để kết liễu mạng sống của Ex.

『Kích hoạt Một Sự Thật (S)! Điểm yêu cầu: 5.000 điểm』

Đáng lẽ phải là như vậy.

“Không phải là lời nói dối đâu.”

Bên cạnh đầu Ex, một thứ bất ngờ được phóng ra. Một hào quang chói loá. Thanh Bạch Quang Kiếm thứ tư.

'Thứ tư…?'

Bạch Quang Kiếm nhanh hơn cả cơn hoài nghi của hắn.

Cộp—!!!

Bạch Quang Kiếm đánh thẳng vào trán Griffork.

“Guh, huh…”

Trán của hắn đã không được áo giáp hào quang bảo vệ. Kết quả là, tác động cực lớn ấy đã làm rung chuyển não hắn. Thanh kiếm của hắn mất phương hướng và loạng choạng, chúng vẽ ra một đường vô ích.

Và một lần nữa.

“Đừng hòng tôi bỏ lỡ cơ hội này.”

Thanh kiếm của Ex chém ngang qua cơ thể Griffork.

“Vậy tôi xin vị trí điều hành nhé.”

Kết quả của cuộc quyết đấu đã được quyết định.

Cái chiêu này của ông thầy nào đó quen quen :))

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free