Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Tà Đế Tam Giới - Chương 1: Chapter 1: Tà Đế Lê Hoàng Thiên

Tà Đế Lê Hoàng Thiên – cái tên khiến cả thế giới ngầm khiếp sợ. Hắn là người đứng đầu Long Thần – tổ chức mạnh nhất thế giới, kiểm soát trật tự trong bóng tối, là huyền thoại bất bại mà không ai dám đối đầu.

Nhưng ít ai biết rằng, đằng sau danh xưng "Tà Đế", Lê Hoàng Thiên chỉ là một thanh niên 29 tuổi với mong ước đơn giản: nghỉ hưu, chơi game, và ngủ nướng...

Mười một năm trước, khi chỉ mới mười bảy tuổi, hắn đã chấn động toàn bộ thế giới ngầm khi một mình tiêu diệt ba tổ chức sát thủ lớn nhất tại Tam Giác Vàng. Một thanh kiếm trên tay, hắn đứng giữa biển máu, hàng ngàn sinh mạng bị tước đoạt chỉ trong một đêm. Các đặc vụ tình báo quốc tế ghi nhận khu rừng nơi đó bị nhuộm đỏ bởi máu tươi. Sác người ngổn ngang khắp nơi không khác gì tu la địa ngục.

Nhưng nay, huyền thoại ấy đã biến mất.

Trong một lần giải mã trận pháp tại một hang động bí ẩn trên Đỉnh Everest, hắn bất ngờ bị hút vào vòng xoáy không gian loạn lưu. Cánh cửa không gian càng lúc càng siết chặt, hắn chỉ kịp thốt lên:

"Chết tiệt! Ta chỉ muốn nghỉ hưu thôi mà!"

Rồi một luồng ánh sáng bao phủ hắn...

Hệ thống tu luyện:

Khai Mạch

Huyền Giả

Huyền Đan

Huyền Anh

Huyền Vương

Huyền Thần

Huyền Tôn

Huyền Đế

Tiên Huyền Thiên Giới

Trong một căn phòng sang trọng, bà vú bé theo một bé trai kháu khỉnh bước ra.

"Xin chúc mừng Nhị gia, là tam công tử! Xin Nhị đương gia đặt tên cho công tử."

Lê Bá Thiên, Nhị đương gia của Lê tộc thượng cổ, một cường giả Bát Cảnh Tôn Giả, bước lên ôm đứa trẻ vào lòng. Đôi mắt đứa bé nhìn xung quanh một cách lạ lẫm, nhưng điều kỳ lạ nhất chính là nó không hề khóc.

"Gọi nó là Hoàng Thiên. Hoàng trong hoàng giả, Thiên trong thiên hạ."

Lê Hoàng Thiên ngơ ngác nhìn bàn tay nhỏ bé của mình, nhìn những người xung quanh rồi thầm rủa:

"Con mẹ nó! Ta đầu thai rồi!!!"

Mười năm sau – Tiên Huyền Thiên Giới, năm 109 Hoang Cổ

Lê Hoàng Thiên, con trai thứ ba của Lê Bá Thiên và Trường Sinh Tiêu Dao, thiên kim tiểu thư Trường Sinh Thế Gia. Năm nay hắn đã mười một tuổi.

Khác với những thiếu niên khác trong gia tộc, hắn không chăm chỉ tu luyện, cũng chẳng ăn chơi trác táng. Ngày nào cũng chỉ thấy hắn vùi đầu trong tàng thư các của gia tộc, đọc đủ loại sách từ thượng cổ đến công pháp, đan dược, lịch sử thế giới tu chân...

"Người đâu, Tam thiếu gia đang làm gì?" – Lê Bá Thiên cau mày hỏi. Ông cũng rất nhức đầu với đứa con trai thứ 3 này của mình. Nó không hăng hái như đại ca, cũng không trầm ổn như nhị ca, nó dùng rất nhiều tài nguyên tu luyện nhưng lại chẳng để tâm đến vấn đề tu luyên xuất ngày thấy nó trong thư viện gia tộc thôi.

Một thân ảnh quỷ mị xuất hiện: "Thưa Nhị đương gia, Tam thiếu gia đang đọc sách trong tàng thư các."

"Hừ! Tên tiểu tử thối đó ngày nào cũng vùi đầu vào sách vở vớ vẩn. Nếu hắn chịu tu luyện nghiêm túc, có khi đã không thua kém hai ca ca của hắn."

"Thôi đi! Hài tử còn nhỏ, cứ để con muốn làm gì thì làm. Với địa vị của Lê tộc chúng ta, chẳng ai dám làm khó con cả." – Trường Sinh Tiêu Dao nhẹ nhàng đưa chén trà cho Lê bá thiên

"Nàng cứ chiều hư hắn!"

"Nhị đương gia, thực ra cảnh giới của Tam công tử cũng không thấp hơn các tộc nhân cùng lứa. Chỉ là Đại công tử và Nhị công tử quá vượt trội mà thôi." – Ảnh Tử, thuộc hạ thân tín của Lê Bá Thiên, lên tiếng.

-Tàng Thư Các – Lê Gia

Lê Hoàng Thiên đang lim dim ngủ, trên tay là cuốn Bách Độc Toàn Giám. Cuốn sách ghi chép tất cả các loại độc nổi tiếng trong thiên hạ.

Rầm rầm rầm!

Hắn giật mình tỉnh giấc, khó chịu lẩm bẩm:

"Con mẹ nó! Đứa nào dám phá giấc ngủ trưa của ông đây?!"

Nhìn lên, hắn thấy mọi người trong tàng thư các đổ xô đi đâu đó.

"Nhanh lên! Sư huynh Lê hạo thiên lại sắp khiêu chiến Thiếu chủ! Mau đến diễn võ trường!" – Một người hô lớn.

Lê Hoàng Thiên xoa cằm: "Cứ lâu lâu đai ca lại tỉ thí cùng sư huynh... Đại ca không thấy chán sao? Kệ họ, ta đọc sách của ta!"

"Này! Ngươi không đi xem sư huynh hạo Thiên giao đấu với đại ca Mộc Bạch sao?" – Một giọng nói lanh lảnh vang lên.

Hắn ngước lên, là Lê Tuyết Nhi, con gái rượu của Đại bá, thiên tài với thể chất Ngũ Hành. Năm nay nàng mười tuổi, nhỏ hơn hắn một tuổi. Khi nàng sinh ra đã rung động rất nhiều bất hủ thế lực có cả đối địch cũng có đồng minh của Lê gia. Vì với thể chất ngũ hành chỉ cần nàng không ngã xuống chắc chắn sau này Lê tộc sẽ lại có them một Huyền Đế. Mà Huyền đế đã là sức mạnh cao cấp nhất tại Huyền thiên giới nó nói lên sự đáng sợ của thể chất ngũ hành cũng như tiềm năng vô hạn của Lê Tuyết Nhi.

Còn mẹ nó! Lão tử phải đi xem ba đứa trẻ con vật lộn à? – Hắn nghĩ thầm.

“hừ có gì mà xem với 3 cái võ công mèo 3 chân đó.”.Hắn nói

"Hừ! Ngươi chỉ là một tên Tam giai Huyền Giả mà cũng dám bảo võ công của sư huynh và đại ca là mèo 3 chân? Đúng là khoác lác!" – Lê Tuyết Nhi bĩu môi.

"Ngươi cũng chỉ mới Tam giai Huyền Giả thôi." – Hắn nhún vai.

"Nhưng ta nhỏ tuổi hơn ngươi! Với lại thể chất của ta sau này tu luyện sẽ càng nhanh hơn ngươi!" – Lê Tuyết Nhi kiêu ngạo.

"Khi giao đấu, kẻ địch có quan tâm ngươi ít tuổi hơn không? Khi gặp nguy hiểm, kẻ thù có chờ ngươi trưởng thành không? Ngu ngốc!" – Hắn lạnh nhạt nói, trả sách lên kệ rồi bước ra ngoài, tiến về diễn võ trường. Mặc kệ một đôi mắt phía sau như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

Sâu trong tàng thư các, một lão giả tóc bạc phơ chậm rãi mở mắt, lẩm bẩm:

"Tiểu tử thú vị! Mới mười một tuổi mà đã nhận thức được những điều ngay cả thiên tài của gia tộc cũng khó có thể lĩnh ngộ."

Diễn Võ Trường – Lê Gia

Bầu không khí nơi diễn võ trường náo nhiệt hơn bao giờ hết. Hàng trăm đệ tử Lê gia đứng vây quanh lôi đài, ánh mắt tràn đầy mong chờ. Ở chính giữa, hai thiếu niên đứng đối diện nhau, khí thế bức người.

Lê Hạo Thiên – con trai trưởng của Lê Bá Thiên, năm nay mười bốn tuổi, đã bước vào Huyền anh Cảnh sơ kỳ, chiến thể trời sinh thiên tài hàng đầu của lê tộc.

Lê Mộc Bạch – con trai của gia chủ Lê vân long, hơn Hạo Thiên một tuổi, thực lực mạnh mẽ,song linh căn thổ-kim từ nhỏ đã được bồi dưỡng để trở thành người kế thừa chức gia chủ của gia tộc.

Cả hai đã từng giao đấu vô số lần, nhưng đều là lê mộc bạch hơn một bậc. Hôm nay, trận chiến giữa họ một lần nữa được tổ chức, trở thành tâm điểm chú ý cho lớp nhỏ tuổi của Lê gia.

Trên lôi đài, trưởng lão chấp sự cao giọng tuyên bố:

"Hai vị thiếu chủ đã chuẩn bị xong chưa?"

Lê Hạo Thiên nắm chặt huyền thiết đao, ánh mắt sắc bén như chim ưng.

"Ta đã sẵn sàng!"

Lê Mộc Bạch khẽ nhếch môi, trên tay là một thanh trường thương bằng huyền thiết, khí thế không chút thua kém.

"Đến đây đi, ta đang chờ!"

"Bắt đầu!"

Ầm!

Lê Hạo Thiên tung người lao lên như một tia chớp, thân pháp nhanh đến mức để lại tàn ảnh. Thanh đao trong tay hắn chém ra một đường đao quang sắc bén, mang theo uy thế bức người.

Lê Mộc Bạch không lùi bước, trường thương vung ra như một con giao long giáng thế, đánh thẳng xuống đầu đối thủ.

"Keng!"

Hai vũ khí va chạm, sóng xung kích lan tỏa khiến cát bụi bốc lên mịt mù.

"Hay lắm!" – Một đệ tử hô lên.

Không ai chịu nhường ai, một người công, một người thủ, từng chiêu từng thức đều mang khí thế bức người.

Lê Hạo Thiên bất ngờ đổi chiêu, thân hình xoay tròn, mũi đao đâm thẳng về phía vai trái của Lê Mộc Bạch.

Nhưng ngay trong sát na ấy, Lê Mộc Bạch lùi mạnh về sau, trường thương quét ngang phản công.

Ầm!

Một chưởng đánh thẳng vào ngực Lê Hạo Thiên, khiến hắn lùi lại ba bước, khóe môi rỉ máu.

"Chiến kỹ của ngươi tiến bộ không ít." – Lê Hạo Thiên lau vết máu, khóe miệng nhếch lên.

"Ngươi cũng vậy!" – Lê Mộc Bạch đáp, ánh mắt không hề lơ là.

Cuộc chiến tiếp tục, không ai chịu nhường ai.

Lê hoàng thiên đứng phía dưới lôi đài trông 2 vị sư huynh giao đấu hắn thầm lắc đầu. nếu là đứa trể 14,15 tuổi giao đấu thì 2 vị sư huynh của hắn cũng gọi là có chút kỹ sảo thực lực thật sự không tầm thường. nhưng trong mắt hắn 1 kể 17 tuổi đã từng vào sinh ra tử, diết cả nghìn sinh mạng thì thật sự là lỗ hổng trồng chất. nếu đổi hắn đấu với 1 trong 2 người kia thì chỉ cần 1 chiêu cũng đủ lấy mạng của họ.thế nên hắn mới ít khi xem những cuôc đối đầu của lớp trẻ của lê tộc. Tuy lê tộc là 1 bất hủ thế gia cao thủ thiên tài nhiều không tả siết nhưng thực sự để hắn học hỏi cũng chỉ có mấy lão quái vật cao tâng Lê tộc là có thể chỉ bảo hắn. Vậy nên hắn mới suất ngày ở trong tang thư các gia tộc, với hắn thì những chi thức ở đó có ích hơn nhiều.

“Tam đệ đệ cũng đến xem đại ca đấu võ hả. Nhị ca lê thanh thiên thấy hắn liền bước đến.

Hắn nhẹ gật đầu. mỉm cười nói

“Tuy không thú vị lắm nhưng thỉnh thoảng cũng cần đi cổ vũ cho đại ca 1 chút."

“ha ha nhị ca hắn cười lớn: lần này đại ca quyết tâm lắm huynh ấy khổ luyện bá đao quyết ngày đem như vậy để hôm nay có thể đánh bại đại ca mộc bạch đó."

Hắn nhẹ lắc đầu. nói

“có vể đại ca phải luyện them rồi thương pháp của mộc bạch đại ca đã đạt đến cảnh giới tùy tâm rồi. linh căn thổ kim làm cho huyền khí của huynh ấy vừa sắc bén vừa trầm ổn. đại ca tuy có thể chất chiến thể nhưng kỹ sảo chưa đủ. Dựa vào sức mạnh khó đánh lại sư huynh mộc bạch.

Lê thanh thiên nhìn lê hoàng thiên. Hắn không nghĩ tam đệ của mình lại đưa ra nhật sét về cuộc tỉ thí. Tam đệ của hắn từ trước đến nay đều không thích tu luyện, hắn cả ngày chỉ chốn trong tàng thư các gia tộc. đến cha hắn cũng đã từng nói chuyện bảo 2 anh em hắn để ý tam đệ. Giúp cho việc tu luyện của tam đệ. Vậy mà hôm nay tên nhóc này lại đưa ra nhận xét, không những thế hắn nhận sét những điều mà ngay cả lê thanh thiên tu vi huyền anh cảnh sơ kỳ cũng không nhìn ra được.

Theo thời gian cuộc chiến cũng đến hồi kết. đúng như lê hoàng thiên nói lê hạo thiên giao đấu chủ yếu ỷ vào chiến thể bá đao quyết luyện tới đại thành lại chỉ thể hiển ra sự bá đạo mà mất đi sự uyển chuyển, ngược lại lê mộc bạch cành đánh càng khí tức càng trầm ổn. trường thương kết hợp với huyền khí hệ kim sắc bén, kết hợp huyền khí hệ thổ trầm ổn. giao đấu được nừa canh giờ lê mộc bạch bắt được sơ hở quết 1 thương đánh bay đao của lê hạo thiên tiếp tục đâm ra 1 thương trước ngực của đối thủ.

“Ta thua” lê hạo thiên thở dài nói. Hắn rất muốn thắng. hắn và sư đệ lê thanh thiên luôn được các tộc lão trong gia tộc khen ngợi cùng với lê mộc bạch là tam long của lê tộc. nhưng hắn hay nhị đệ đều chưa 1 lần thắng được Lê mộc bạch. 2 người bọn hắn khí giao đấu với lê mộc bạch đều có cảm giác bị áp chế thua đối phương 1 bậc. mặc dù bọn hắn nhỏ tuổi hơn lê mộc bạch nhưng cũng không đến nỗi không 1 lần thắng được chứ, bọn hắn cũng là 1 trong tam long sao lại thua kếm nhiều như vậy.

“Sư đệ nhường rồi.” lê mộc bạch áo trắng phấp phới ôm quyền nói.

“Thắng là thắng thua là thua không có cái gì gọi là nhường hay không nhường. Rồi sẽ có ngày ta đánh bại ngươi.” Lê hạo thiên thẳng thắn nói. Hắn thu lấy trường đao và dời khỏi diễn võ trường.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free