Tà Đế Tam Giới - Chương 2: Chapter 2: Lê Hoàng Thiên Chỉ Bảo
Trên lôi đài, Lê Mộc Bạch cười khổ. Hắn và Lê Hạo Thiên cùng Lê Thanh Thiên vốn rất thân thiết, ba người lớn lên bên nhau, cùng chơi đùa, cùng luyện tập từ thuở nhỏ. Nhiều lúc hắn cũng muốn nhường cho Lê Hạo Thiên thắng, nhưng không thể. Bởi nếu Lê Hạo Thiên thắng, hắn sẽ phải chịu một hậu quả vô cùng thê thảm.
"Ha ha, đại ca Mộc Bạch, kệ hắn đi. Tính hắn vậy đó, một lúc nữa là hết thôi mà." Lê Thanh Thiên tiến lên vỗ vai Lê Mộc Bạch.
"Ừ, Hạo Thiên đúng là tên võ si. Làm ta cũng bị cha bắt tập luyện mười canh giờ một ngày đây này. Tên điên đó, haizz..." Lê Mộc Bạch thở dài than thở. Cha hắn, Lê Vân Long, gia chủ Lê gia, đã từng nói nếu hắn để thua Hạo Thiên thì sẽ phải làm tùy tùng cho tên cuồng tập luyện kia suốt một năm. Nếu điều đó xảy ra, chắc chắn hắn sẽ bị hành hạ đến chết mất. Thế nên ngày nào hắn cũng phải cố gắng luyện tập từ sáng đến tối, không dám lơ là.
"Ồ, hôm nay Hoàng Thiên và Tuyết Nhi cũng đến xem đại ca tập luyện à? Ha ha!" Lê Mộc Bạch vui vẻ khi thấy Lê Hoàng Thiên và Lê Tuyết Nhi đứng cạnh Lê Thanh Thiên.
"Cũng không hẳn đến xem đại ca tập luyện, chủ yếu ta đến xem đại ca có linh dược quý hiếm cho ta không." Lê Hoàng Thiên mỉm cười nói. Hắn nhỏ tuổi nhất trong số huynh đệ, được cha mẹ cùng các huynh trưởng yêu chiều, thường xuyên cho linh dược, tiên đan hay tài nguyên tu luyện. Hơn nữa, hắn chỉ cần có tài nguyên là có thể mạnh lên nhanh chóng.
"Không có, không có!" Lê Mộc Bạch lập tức xua tay, sắc mặt tái đi. Thực ra, hắn không tiếc gì tam đệ đáng yêu này, nhưng tên này đúng là cái động không đáy. Hắn đã từng lén đưa tất cả tài nguyên tu luyện của mình cho tam đệ nhưng vẫn không đủ. Cứ như thể là ném vào một hố đen, bao nhiêu cũng không thỏa mãn. Ngay cả cha hắn, gia chủ Lê gia, cũng phải e dè mỗi khi nhắc đến tài nguyên trước mặt tam đệ.
Lê Hoàng Thiên chỉ cười, không để tâm. Từ nhỏ hắn đã tu luyện theo con đường tinh lọc huyền khí, khiến huyền khí trong cơ thể tinh khiết đến mức tối đa, không hề xuất hiện tạp chất. Vì vậy, lượng tài nguyên hắn cần cũng gấp nhiều lần so với người bình thường. Nhưng lợi ích của việc tinh lọc huyền khí từ khi mới sinh ra cũng không tưởng. Khi mọi người vượt qua Khai Mạch cảnh đều phải trải qua quá trình tẩy kinh phạt tủy, loại bỏ tạp chất trong cơ thể. Nhưng khi hắn đột phá Khai Mạch, cơ thể hắn không có một chút tạp chất nào. Nếu nói thân thể hắn là thiên tài địa bảo cũng không quá lời.
Trong Mê Vụ Trúc Lâm, Lê Hạo Thiên đứng dưới thác nước, bàn tay siết chặt trường đao. Hắn đang suy ngẫm về trận đấu vừa rồi. Dù bại trận, nhưng hắn thu được không ít lợi ích.
"Đại ca, huynh không sao chứ? Tỷ võ thắng thua là chuyện bình thường, huynh chăm chỉ như vậy rồi cũng sẽ vượt qua được Mộc Bạch huynh thôi." Lê Thanh Thiên đi tới an ủi.
Lê Hoàng Thiên không nói gì, chỉ lẳng lặng quan sát đại ca mình.
"Ta không sao, đệ đừng lo. Ta gọi hai đệ đến là vì có chuyện quan trọng muốn nói. Nhị đệ, ba năm nữa chúng ta sẽ phải rời khỏi gia tộc. Cha muốn chúng ta đến Học viện Huyền Đế để tham gia khảo hạch và nhập học tại đó." Lê Hạo Thiên trầm giọng nói.
"Ta biết." Lê Thanh Thiên gật đầu.
Học viện Huyền Đế là học viện mạnh nhất của Tiên Huyền Thiên Giới, được cả thiên hạ công nhận là thánh địa tu luyện. Muốn vào học ở đó, nhất định phải là thiên tài chân chính. Học viện không quan tâm xuất thân của người tham gia, chỉ cần là thiên tài thì sẽ được thu nhận. Ngược lại, dù là con cháu thế gia, cổ tộc hay hoàng triều bất hủ, nếu không đủ tư chất cũng không thể nhập học.
"Tam đệ, đệ cũng không còn nhỏ nữa, không nên suốt ngày ở trong tàng thư các như vậy. Đệ cần chăm chỉ tu luyện hơn để sau này có thể cùng chúng ta vào Học viện Huyền Đế. Bắt đầu từ mai, đệ sẽ cùng ta và nhị đệ tập luyện." Lê Hạo Thiên nghiêm túc nói với Lê Hoàng Thiên.
Lê Hoàng Thiên cười khổ: "Đại ca, huynh đừng lo cho ta. Ta vẫn đang tu luyện rất tốt, huynh cứ yên tâm đi."
"Không được! Lần này đệ không thể từ chối. Đây là nhiệm vụ cha giao cho ta, ta phải đảm bảo đệ chăm chỉ tập luyện hơn!"
Lê Hoàng Thiên nhíu mày. Nếu hắn theo đại ca tập luyện, hắn sẽ không còn thời gian nghiên cứu bí thư trong tàng thư các nữa. Nhưng nhìn ánh mắt nghiêm nghị của đại ca, hắn biết từ chối cũng vô ích.
Hắn thở dài: "Đại ca, vậy chúng ta giao đấu một trận. Nếu huynh thắng, ta sẽ theo huynh tu luyện. Nếu huynh thua, huynh không được ép ta nữa."
Lê Thanh Thiên kinh ngạc đến há hốc miệng. Tam đệ muốn so đấu với đại ca? Hắn không đùa đấy chứ?
Lê Hạo Thiên hơi bất ngờ nhưng nhanh chóng gật đầu: "Được! Nếu ta thắng, đệ phải ngoan ngoãn tu luyện cùng ta."
“Tam đệ, ta cũng không muốn bắt nạt đệ. Ta sẽ nhường đệ mười chiêu. Nếu trong mười chiêu mà đệ có thể khiến ta bước ra khỏi vòng tròn này, coi như đệ thắng.”
Vừa nói, Lê Hạo Thiên vừa dùng mũi chân vẽ một vòng tròn nhỏ quanh bản thân.
Lê Hoàng Thiên chỉ khẽ lắc đầu, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhàn nhạt. Đây chính là sai lầm của lớp trẻ—quá kiêu ngạo và tự tin. Hôm nay, hắn sẽ cho đại ca một bài học.
“Được.” Hắn đáp gọn.
Vừa dứt lời, thân ảnh hắn như quỷ mị biến mất. Khi xuất hiện lại, hắn đã đứng ngay trước mặt đại ca. Khoảng cách mười trượng bị thu hẹp chỉ trong một bước chân.
Đồng tử của Lê Hạo Thiên co rút. Hắn chỉ thấy tam đệ đột nhiên biến mất, khi xuất hiện thì đã gần trong gang tấc. Theo phản xạ, hắn lập tức muốn rút trường đao bên hông, nhưng phát hiện chuôi đao đã bị một tay của tam đệ đè xuống.
Ngước mắt nhìn lên, hắn thấy Lê Hoàng Thiên đứng sát bên mình, nở một nụ cười nhạt.
Rầm!
Một chưởng vỗ thẳng vào ngực, đánh bay Lê Hạo Thiên ra khỏi vòng tròn.
Sau khi nói “được,” Lê Hoàng Thiên đã thi triển Phong Vân Bộ tiếp cận đại ca, tay phải đè lên chuôi đao, tay trái tung một quyền vào ngực, đánh bay hắn. Toàn bộ quá trình diễn ra chưa đến một giây.
Lê Thanh Thiên đứng cạnh đó cũng sững sờ. Hắn hoàn toàn không thấy tam đệ di chuyển, chỉ chớp mắt một cái đã thấy đại ca bị đánh bay.
Trong sân, Lê Hạo Thiên nhanh chóng bật dậy.
Vì Lê Hoàng Thiên không vận dụng huyền khí nên hắn không bị thương, chỉ đơn thuần là bị chấn động mà bay ra khỏi vòng tròn. Thế nhưng, thay vì cảm thấy xấu hổ hay bực bội, hắn chỉ có sự kinh ngạc tột độ. Hắn không thể đỡ nổi một chiêu của tam đệ!
“Tam đệ, ngươi…” Lê Hạo Thiên không biết phải nói gì. Hắn hoàn toàn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Lê Hoàng Thiên mỉm cười, nhàn nhạt nói: “Đại ca, thực ra ta rất mạnh, chỉ là ta không thích thể hiện thôi.”
Ánh mắt Lê Hạo Thiên trở nên nghiêm nghị, nắm chặt trường đao: “Lại một trận nữa!”
Dứt lời, hắn đạp mạnh xuống đất, lao về phía Lê Hoàng Thiên. Lần này, hắn không còn giữ lại thực lực, toàn lực vận chuyển huyền khí.
Trường đao vung lên, Bá Đao Quyết thi triển đến cực hạn. Nhưng dù đao pháp có bá đạo đến đâu, thân ảnh của Lê Hoàng Thiên vẫn như quỷ mị, nhẹ nhàng né tránh.
“Đại ca, để đệ giúp huynh hoàn thiện đao pháp này.”
Lê Hoàng Thiên nói, trong tay xuất hiện một thanh trường kiếm. Hắn không còn né tránh mà trực tiếp đối chiến. Mũi kiếm điểm thẳng vào cổ tay của Lê Hạo Thiên, buộc hắn phải thu chiêu. Cứ như vậy, Lê Hoàng Thiên liên tục tấn công, khi thì chém, khi thì đâm, ép buộc Lê Hạo Thiên phải điều chỉnh từng đường đao.
Đứng ngoài quan sát, Lê Thanh Thiên há hốc miệng: “Đây con mẹ nó là chỉ dạy chứ giao đấu cái gì!?”
Trước đây, mỗi khi đại ca vung đao, hắn chỉ cảm nhận được sự bá đạo, cường thế. Nhưng lúc này, đao pháp của đại ca lại biến hóa linh hoạt, lúc thì cương mãnh, lúc lại mềm mại như nước, uyển chuyển hơn trước rất nhiều.
Cứ thế, Lê Hạo Thiên được Lê Hoàng Thiên chỉ điểm đao pháp suốt buổi chiều, đến khi hắn không còn đủ sức nâng đao nữa. Hắn nằm bẹp ra đất, thở hổn hển.
Tam đệ này là quái vật gì chứ!? Hắn đường đường là một Nhị Giai Huyền Anh, vậy mà đấu với tam đệ không chỉ thua, còn mệt đến mức không nhấc nổi đao. Trong khi đó, tam đệ thậm chí còn không thở gấp!
“Huynh thua rồi nhé. Từ giờ không được làm phiền ta đọc sách nữa.” Lê Hoàng Thiên mỉm cười, quay người rời đi.
“Chờ một chút!”
Lê Hạo Thiên vừa thở dốc vừa lên tiếng.
“Tam đệ, đệ học võ với ai? Tại sao đệ lại mạnh như vậy?”
Lúc giao đấu, hắn đã vận dụng toàn bộ huyền khí của Huyền Anh để áp chế tam đệ, nhưng đối phương vẫn chỉ bộc lộ thực lực của Tam Giai Huyền Giả, hơn nữa huyền khí chưa từng rơi vào thế hạ phong.
Lê Hoàng Thiên dừng bước, quay đầu lại, chậm rãi nói:
“Đại ca, nhị ca, Lê gia cổ tộc là một đại tộc, mà Tàng Thư Các của Lê gia chính là kho tàng vô giá chứa đựng lịch sử của cả Thiên Huyền Tiên Giới.
Sức mạnh của một người không chỉ nằm ở huyền khí cao hay thấp, mà còn ở cách vận dụng nó. Nếu các huynh chịu cảm nhận sự huyền diệu của huyền khí, học hỏi từ tiền bối, rồi tự tìm ra phương pháp phù hợp với bản thân, thì thực lực của các huynh sẽ mạnh hơn bây giờ rất nhiều.”
Dứt lời, hắn xoay người rời đi.
Lê Hạo Thiên và Lê Thanh Thiên lặng im suy ngẫm.
Cả hai đều là thiên tài kiệt xuất, được mệnh danh là “Tam Long” của Lê tộc. Ngộ tính của bọn họ rất cao.
Sau khi Lê hoàng thiên đi Lê hạo thiên và lê thanh thiên mới nghĩ đến tên tam đệ này của bọn hắn quá không bình thương. hắn ẩn giấu rất sâu mà bọn họ nhìn không thấu. Không, không chỉ bọn họ mà ngay cả đại bá là gia chủ hay phụ thân phụ mẫu của bọn họ cũng không nhìn thấu.