Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Tà Đế Tam Giới - Chương 3: Chapter 3: Huấn luyện tàn khốc

Sau khi Lê Hoàng Thiên rời đi, Lê Hạo Thiên và Lê Thanh Thiên liếc nhìn nhau. Cả hai cùng nảy sinh một suy nghĩ:

"Theo tam đệ tu luyện!" Hai người đồng thanh thốt lên.

"Đại ca, ngày mai chúng ta đi tìm tam đệ! Hôm nay cũng đã sắp tối rồi." Lê Thanh Thiên bình tĩnh nói.

"Ừ, ngày mai ta nhất định phải bắt tên tiểu tử thối đó dạy cho bằng được! Không ngờ hắn lại ẩn giấu sâu đến vậy." Lê Hạo Thiên gật đầu, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.

Hơn ai hết, hắn hiểu rõ thực lực của Lê Hoàng Thiên. Vốn dĩ đao pháp của hắn đã đạt đến cảnh giới đại thành, vậy mà chỉ sau một ngày tu luyện cùng Lê hoàng thiên hắn đã mơ hồ cảm nhận được cánh cửa đao khí. Điều này khiến hắn không thể không chấn động!

Sáng hôm sau, như thường lệ, Lê Hoàng Thiên chuẩn bị đến tàng thư các của gia tộc thì bất ngờ bị chặn ngay trước cửa. Người cản đường hắn không ai khác chính là hai vị huynh trưởng.

Nhìn ánh mắt của họ, Lê Hoàng Thiên bất giác rùng mình. Cảm giác này... chẳng khác nào tiểu cô nương bị đám sắc lang nhìn chằm chằm!

"Tam đệ, từ hôm nay chúng ta sẽ tu luyện cùng đệ!" Lê Thanh Thiên nghiễm nhiên tuyên bố.

"Đúng vậy! Từ nay chúng ta sẽ cùng đệ tu luyện!" Lê Hạo Thiên cũng dứt khoát lên tiếng, giọng điệu không có chút thương lượng nào.

Lê Hoàng Thiên cau mày, trầm giọng nói:

"Đại ca, nhị ca, hai huynh dù gì cũng là thiên tài trong lớp trẻ Lê tộc. Chỉ cần chăm chỉ tu luyện, nhất định sẽ trở thành cao thủ hàng đầu. Cớ gì lại phải theo ta? Trong gia tộc có rất nhiều trưởng lão dày dạn kinh nghiệm, hai huynh nên tìm họ để được chỉ dạy."

"Không cần! Ta thấy ngươi là đủ rồi, cần gì phiền đến trưởng lão?" Lê Hạo Thiên khoanh tay, kiên quyết nói.

"Đúng vậy! Chúng ta là huynh đệ, để đệ chỉ dạy chắc chắn sẽ tốt hơn họ rất nhiều!" Lê Thanh Thiên cười vỗ vai hắn.

Lê Hoàng Thiên dở khóc dở cười:

"Ta chỉ là một tam giai Huyền Giả, hai huynh đều đã đạt Huyền Anh cảnh. Ta có thể chỉ dạy được gì cho các huynh chứ?"

"Đệ đừng giấu nữa! Hôm qua, nhờ đệ chỉ điểm, đại ca đã mơ hồ chạm đến ngưỡng cửa đao khí rồi! Chúng ta là huynh đệ ruột thịt, chẳng lẽ đệ cứ giấu giếm chúng ta mãi sao?"

Lê Thanh Thiên bỗng nheo mắt, vẻ mặt đầy suy ngẫm, chậm rãi nói:

"Mà sáng nay, cha lại vừa dặn chúng ta phải chăm sóc đệ, để đệ chuyên tâm tu luyện. Ta có nên kể với cha chuyện đệ đánh bại đại ca hôm qua không nhỉ? Chắc cha sẽ vui lắm!"

Lê Hoàng Thiên giật mình: Con mẹ nó! Đây là uy hiếp trắng trợn!

Hắn nhìn nhị ca của mình, lòng thầm cảm thán: Tên này quả nhiên đủ ác!

Lê Hoàng Thiên thở dài, trong lòng không khỏi oán thán: Haizz... rốt cuộc ta đã gây ra cái nghiệt gì thế này...

Bỗng nhiên, ánh mắt hắn trở nên nghiêm nghị, nhìn chằm chằm hai vị huynh trưởng. Không khí lập tức trở nên ngưng trọng, ngay cả Lê Hạo Thiên và Lê Thanh Thiên cũng bất giác nghiêm túc theo. Dù sao, rất ít khi bọn họ thấy tam đệ bày ra bộ dáng này.

"Hai huynh chắc chắn muốn cùng ta tu luyện?" Lê Hoàng Thiên chậm rãi hỏi.

Cả hai người đồng thanh gật đầu: "Đúng!"

"Vậy ta có điều kiện. Nếu không tuân thủ, đừng nghĩ đến chuyện tu luyện với ta nữa!"

Lê Hạo Thiên và Lê Thanh Thiên lập tức chăm chú lắng nghe.

"Trong lúc tu luyện, tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh của ta, bất kể ta bảo các huynh làm gì!"

"Được!" Hai người không chút do dự đáp.

Lê Hoàng Thiên khẽ gật đầu: "Tốt! Vậy các huynh trở về trước, bắt đầu từ ngày mai, canh sáu, đến thác nước Mê Vụ trong Trúc Lâm gặp ta!"

Hai huynh đệ Lê Hạo Thiên lập tức vui mừng quay người rời đi.

"À, chuyện này hai huynh phải giữ bí mật với phụ thân và mẫu thân đó!" Lê Hoàng Thiên đột nhiên nói thêm.

"Đệ cứ yên tâm!" Lê Thanh Thiên phất tay, cười đáp.

Sau đó, hai huynh đệ hớn hở rời đi. Trong lòng tràn đầy mong chờ—với thực lực mà tam đệ thể hiện ngày hôm qua, chắc chắn hắn có thể giúp bọn họ tiến bộ thần tốc!

Sáng sớm hôm sau, khi ánh bình minh vừa ló dạng, tại thác nước Mê Vụ trong Trúc Lâm, Lê Hạo Thiên và Lê Thanh Thiên đã có mặt từ rất sớm. Dòng thác cuồn cuộn đổ xuống, hơi nước mịt mù tỏa ra xung quanh, tạo nên một khung cảnh huyền ảo tựa cõi tiên.

"Tam đệ còn chưa đến?" Lê Hạo Thiên khoanh tay, nhíu mày nói.

"Chắc đệ ấy sắp đến thôi, dù sao cũng chính đệ ấy hẹn chúng ta ở đây." Lê Thanh Thiên mỉm cười đáp.

Hai người đang trò chuyện thì bỗng một giọng nói lạnh nhạt vang lên:

"Các huynh đến đúng giờ, không tệ."

Cả hai quay đầu nhìn lại, thấy Lê Hoàng Thiên chắp tay sau lưng, ung dung bước tới. Dưới ánh sáng mờ ảo của buổi sớm, dáng vẻ hắn bình thản như đã có kế hoạch sẵn trong đầu.

Lê Hạo Thiên cười cợt: "Tam đệ, đệ định huấn luyện chúng ta thế nào đây?"

Lê Hoàng Thiên ngước nhìn dòng thác cao sừng sững trước mặt, chậm rãi nói: "Trước tiên, hai huynh hãy đứng dưới thác nước này một canh giờ."

Cả hai huynh đệ lập tức biến sắc.

"Tam đệ, đệ đùa sao? Thác nước này mạnh như vậy, đứng dưới đó chẳng phải sẽ bị đập cho bầm dập sao?" Lê Thanh Thiên giật mình nói.

"Đây chỉ là bài tập khởi động, nếu không chịu nổi thì về đi." Lê Hoàng Thiên khoanh tay, hờ hững đáp.

Lê Hạo Thiên hừ lạnh: "Được! Ta không tin mình không chịu nổi!"

Dứt lời, hắn vận huyền lực hộ thể rồi lao vào giữa dòng thác. Nước đổ xuống như hàng ngàn thanh kiếm chém vào người, khiến hắn lập tức cảm thấy áp lực kinh người. Chỉ trụ được chưa đầy mười hơi thở, huyền lực hộ thể của hắn liền bị nghiền nát, toàn thân chấn động mạnh, buộc phải nhảy ra ngoài.

"Hộc… hộc… Tam đệ! Đây mà là khởi động á?" Lê Hạo Thiên thở hồng hộc, sắc mặt tái nhợt.

Lê Hoàng Thiên nhếch mép: "Ta còn chưa bắt các huynh ngồi xuống đả tọa đấy, còn muốn tiếp tục không?"

Lê Thanh Thiên nhìn đại ca chật vật thì nuốt nước bọt, nhưng rồi cũng nghiến răng bước vào.

Kết quả... chưa đến năm hơi thở, hắn đã bị đẩy bật ra.

"Khụ… khụ… Tam đệ, có phải đệ đang báo thù chúng ta không?" Lê Thanh Thiên cười khổ.

"Muốn mạnh lên thì phải chịu khổ." Lê Hoàng Thiên hờ hững nói. "Nếu mới chút ít như vậy các huynh đã không chịu được thì cũng không nên làm phiền ta huấn luyện."

Nói xong, hắn cởi bỏ áo bào, chậm rãi bước vào trong thác nước. Nhưng khác với hai huynh trưởng, hắn không hề vận dụng huyền khí, đơn thuần dùng nhục thân chống đỡ. Dòng nước mạnh mẽ đổ xuống lưng hắn, nhưng thân thể hắn vẫn đứng vững như bàn thạch, ung dung như đang dạo chơi giữa cơn mưa nhỏ.

Nhìn thấy cảnh này, Lê Hạo Thiên và Lê Thanh Thiên không khỏi rùng mình. Tam đệ của bọn họ… thật sự đáng sợ!

"Thử lại đi. Nếu một canh giờ không chịu nổi, ít nhất cũng phải trụ được nửa canh giờ." Lê Hoàng Thiên bước ra từ thác nước, lạnh nhạt nói. "Ban đầu các huynh có thể sử dụng huyền khí."

Cả hai huynh trưởng cắn răng bước vào lần nữa. Dưới áp lực khủng khiếp của dòng thác, huyền lực hộ thể liên tục bị nghiền nát, khiến bọn họ phải điều chỉnh huyền khí một cách tinh tế nhất để thích ứng.

Thời gian dần trôi…

Nửa canh giờ…

Đến khi gần hết một canh giờ, cả hai gần như kiệt sức, nhưng sự chấp nhất trong lòng không cho phép họ bỏ cuộc.

Cuối cùng, khi vừa chạm đến giới hạn, Lê Hoàng Thiên mới lên tiếng:

"Được rồi, ra ngoài đi."

Hai huynh đệ lập tức ngã xuống bờ đá, toàn thân bầm dập, cơ thể run lên vì kiệt sức.

Lê Hoàng Thiên cười nhạt: "Đứng lên đi. Hai huynh chạy 50 vòng quanh rừng Trúc Lâm."

Cả hai huynh trưởng: "..."

---

Khi bài huấn luyện gần kết thúc, mặt trời đã gần xuống núi. Lê Hạo Thiên và Lê Thanh Thiên toàn thân đẫm mồ hôi, hơi thở hổn hển, nhưng trong ánh mắt họ lại ánh lên một tia kiên nghị.

Lê Hoàng Thiên nhìn hai người, chậm rãi nói: "Bài tập hôm nay đến đây thôi. Từ mai, ta sẽ tăng độ khó lên gấp đôi."

Lê Hạo Thiên và Lê Thanh Thiên: "Tam đệ, có phải đệ là ác ma không vậy?!"

Lê Hoàng Thiên vứt cho 2 người mỗi người 1 bọc thuốc : Cho cái này vào nước nóng ngâm cơ thể trong 2 giờ.

Hăn cười nhạt, xoay người rời đi, bóng lưng hắn dần khuất trong rừng trúc, để lại hai huynh trưởng ngồi thở dốc, lòng tràn đầy cảm giác bất lực…

Bọn hắn không biết chút nữa thôi khi ngâm cơ thể vào trong nước thuốc cái tư vị địa ngục trần gian mới bắt đầu.

Thuốc hắn cho 2 người họ là loại linh dược cấp cao dùng để luyện thể. do hắn tự chế tạo. Loại thuốc này chủ yếu tôi thể và tinh lọc lại huyền khí của bọn họ nó bồi bổ từ kinh mạch, gân cốt, máu huyết, xương tủy nên chút đau đớn đó không thể tránh khỏi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free