Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 202: Ma Tôn Thức Tỉnh: Huyết Tẩy Linh Mạch
Trong khi cả Tu Tiên Giới đang bị cuốn vào vòng xoáy của lo lắng và sợ hãi, Thẩm Quân Hành lại ngồi tĩnh lặng trong góc quen thuộc của Quán Trà Thanh Phong. Quán trà được xây dựng bằng gỗ truyền thống, có một sân vườn nhỏ với cây cảnh và hòn non bộ, tạo nên một không gian trang nhã, ấm cúng. Tiếng nước sôi nhẹ nhàng trên bếp lửa, tiếng chén trà chạm nhau lách cách, tiếng nói chuyện thì thầm của vài vị khách khác, và thỉnh thoảng là tiếng nhạc cổ cầm du dương từ một góc khuất, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thanh bình và tao nhã. Mùi trà thơm lừng, mùi gỗ ấm áp, và mùi hương hoa thoang thoảng từ vườn cây nhỏ, tất cả bao bọc lấy Thẩm Quân Hành, tạo nên một bức bình phong hoàn hảo che giấu đi những gợn sóng đang dậy lên trong tâm trí hắn.
Thẩm Quân Hành nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn. Nước trà vẫn còn ấm nóng, hương trà vấn vít nơi đầu mũi, nhưng tâm trí hắn đã không còn ở nơi đây nữa. Trên bàn, Thiên Cơ Bàn màu ngọc bích tỏa ra một ánh sáng mờ ảo, các phù văn cổ xưa trên mặt bàn chuyển động liên tục, phản chiếu những biến động dữ dội của thiên địa mà người thường không thể thấy. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận từng luồng ma khí vừa bùng phát từ Hắc Ám Thâm Uyên, từng tín hiệu hỗn loạn từ Thiên Đạo Lệnh, từng tiếng gầm gừ xa xăm dưới lòng đất ở Thiên Đạo Tông, và cả sự lo lắng đang dâng lên trong tâm trí Linh Lung Các Chủ. Tất cả những mảnh ghép ấy, dù rời rạc đối với người khác, lại hiện rõ ràng trong tâm trí hắn, tạo thành một bức tranh toàn cảnh về đại kiếp nạn sắp tới.
Hắn biết, U Minh Giáo chỉ là khởi đầu, một vỏ bọc, một công cụ cho một thế lực cổ xưa hơn, đáng sợ hơn: Ma Tôn. Mối đe dọa này đã được hắn nhìn thấy từ rất lâu rồi, từ khi hắn còn là một thiếu niên, khi khả năng thấu thị vận mệnh của hắn mới thức tỉnh. Hắn đã âm thầm chuẩn bị cho ngày này, gieo những hạt mầm hy vọng, vun đắp những liên minh tiềm năng, và cả những mưu kế thâm sâu.
"Ma khí đã trỗi dậy... U Minh Giáo, chỉ là con tốt thí cho đại kiếp này," Thẩm Quân Hành khẽ tự nói với chính mình, giọng nói trầm ổn, nhưng ẩn chứa một sự mệt mỏi và cô độc tột cùng. "Thiên Đạo Lệnh, cũng chỉ là một chìa khóa. Ván cờ lớn hơn, đã khai màn rồi." Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm, ánh nhìn chứa đựng sự thấu thị vận mệnh. Ánh chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả Quán Trà Thanh Phong, nhưng không thể xua đi cái bóng tối đang bao trùm lấy tâm trí hắn.
Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai và bi kịch. Các hiện tượng dị thường và ma khí sẽ ngày càng gia tăng, dẫn đến những cuộc xâm lược và phá hoại quy mô lớn hơn từ U Minh Giáo và các thế lực tà ác khác. Thiên Đạo Lệnh sẽ trở thành một vật phẩm trung tâm trong cuộc chiến chống Ma Tôn, không chỉ là một pháp bảo mà còn là chìa khóa ảnh hưởng đến Thiên Đạo Khí Vận của toàn bộ Tu Tiên Giới. Hắn sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến kéo dài, yêu cầu sự kiên nhẫn và mưu kế tinh vi, đặc biệt trong việc xây dựng liên minh và mạng lưới tình báo từ những bước đầu tiên, khi mà các tông môn Chính Đạo còn chưa nhận ra toàn bộ mức độ nghiêm trọng của mối đe dọa.
Gánh nặng của vận mệnh đè nặng lên vai hắn, nhưng Thẩm Quân Hành không hề nao núng. Hắn là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu. Mọi con đường đều mang dấu tay hắn, nhưng hắn sẽ vẫn tan biến vào hư vô khi mọi chuyện kết thúc. Đại kiếp nạn đã bắt đầu, và hắn phải gánh vác nó một lần nữa, âm thầm, cô độc, vì một lý tưởng cao cả hơn: ngăn chặn thế giới rơi vào vực thẳm diệt vong. Chỉ e... thiên hạ lại loạn. Thế sự như cờ, người trong cuộc khó thoát. Và hắn, Thẩm Quân Hành, là người đang cố gắng thay đổi ván cờ ấy, một mình.
***
Trong sâu thẳm Hắc Ám Thâm Uyên, nơi ánh sáng chưa bao giờ chạm tới, chỉ có những vách đá đen kịt lởm chởm vươn lên như những ngón tay quỷ dị, bị phong hóa bởi vô số năm tháng của tà khí và tử khí. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi máu tanh đã khô cứng từ những huyết tế cổ xưa, và một thứ mùi ẩm mốc của sự mục nát, hòa quyện với ma khí đặc trưng khiến mọi sinh vật sống đều phải nín thở. Tiếng gió rít gào thê lương lướt qua những kẽ đá, mang theo tiếng than khóc yếu ớt của vô số linh hồn bị giam cầm vĩnh viễn trong vực sâu, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng xiềng xích va chạm chan chát vang vọng từ những khu vực tối tăm nhất, nơi những bí mật khủng khiếp nhất của Ma Đạo được cất giấu. Bầu không khí nơi đây luôn tối tăm, lạnh lẽo đến thấu xương, một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm, chỉ bị phá vỡ bởi những âm thanh đột ngột, ghê rợn, khiến người ta phải rùng mình.
Chính giữa một tế đàn cổ xưa, được chạm khắc từ xương thú khổng lồ và đá âm hàn, Thiên Đạo Lệnh lơ lửng, tỏa ra một ánh sáng đỏ đen lập lòe, như nhịp đập của một trái tim mục nát. Xung quanh tế đàn, ma khí cuồn cuộn từ vực sâu tụ lại, xoáy thành những cơn lốc đen kịt, nuốt chửng cả ánh sáng yếu ớt của Thiên Đạo Lệnh, rồi lại nhả ra những luồng khí tức tử vong. U Minh Giáo Chủ, thân hình cao lớn, gầy gò, ẩn mình hoàn toàn trong bộ áo choàng đen rộng thùng thình, đứng uy nghi phía sau Mạc Vô Tâm. Đôi mắt hắn, hai đốm sáng đỏ rực rỡ trong bóng tối, lóe lên sự tàn bạo và một niềm kiêu hãnh điên cuồng. Vẻ ngoài ghê rợn của hắn càng tăng thêm vẻ ma mị cho khung cảnh vốn đã đầy rẫy tử khí này.
Phía trước U Minh Giáo Chủ, Mạc Vô Tâm, với làn da tái nhợt như tờ giấy và đôi mắt thâm quầng sâu hoắm, mặc áo bào đen thêu hình đầu lâu bằng chỉ bạc, tay cầm chặt cây phất trần bằng xương đã ngả màu ố vàng, đang đứng quay lưng lại tế đàn. Hắn run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là vì sự hưng phấn tột độ khi sức mạnh ma đạo chảy tràn trong huyết quản. Giọng nói khàn đặc, như tiếng sột soạt của xương cốt, vang vọng khắp Hắc Ám Thâm Uyên, từng câu niệm chú cổ xưa, ẩn chứa sức mạnh ma quỷ đáng sợ. Mỗi âm tiết phát ra, những luồng ma khí từ vực sâu lại càng cuộn trào mạnh mẽ hơn, dồn dập hơn, như những con sóng dữ dội xô vào Thiên Đạo Lệnh. Các phù văn trên tế đàn lần lượt sáng lên, ánh sáng đỏ sẫm nhuộm cả không gian, phản chiếu lên khuôn mặt gầy gò của Mạc Vô Tâm, khiến hắn trông càng thêm quỷ dị.
Hắn vung cây phất trần bằng xương, một làn khói đen kịt như mực từ đầu phất trần bốc lên, bay thẳng vào Thiên Đạo Lệnh. Chiếc lệnh bài rung lên bần bật, ánh sáng đỏ đen bỗng chốc bùng lên chói mắt, rồi lại vụt tắt, chỉ còn lại màu đen thẫm của ma khí.
"Ma khí cuồn cuộn, huyết tế đã hoàn thành!" Mạc Vô Tâm thét lên, giọng hắn khàn đặc vì kiệt sức nhưng tràn đầy cuồng tín. "Linh hồn các ngươi sẽ là vật tế cho đại đạo của ta!"
Cùng lúc đó, từ sâu thẳm Thiên Đạo Lệnh, một luồng ý thức cổ xưa, khổng lồ và tàn bạo bỗng nhiên bùng nổ, xuyên thẳng qua lớp vỏ bọc đen kịt của ma khí, bao trùm toàn bộ Hắc Ám Thâm Uyên. Đó là một cảm giác áp bức đến nghẹt thở, một sự hiện diện tột cùng của cái ác, của sự hủy diệt và hỗn loạn. Những bức tường đá rung chuyển dữ dội, những linh hồn bị giam cầm trong vực sâu gào thét thảm thiết hơn bao giờ hết, như những con thú bị nhốt trong lồng, cảm nhận được sự trở lại của chủ nhân tàn bạo. Ngay cả U Minh Giáo Chủ, người đã mưu tính hàng ngàn năm cho ngày này, cũng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mình, khiến hắn phải khẽ hít một hơi lạnh. Đây chính là Ma Tôn Thiên Khuyết, thức tỉnh hoàn toàn!
Thiên Đạo Lệnh, giờ đây đã không còn là vật phẩm trấn áp tà khí, mà hoàn toàn bị ma hóa. Nó biến thành một vật dẫn ma khí khủng khiếp, một trái tim đen tối đang đập mạnh mẽ, không ngừng hút lấy ma khí từ vực sâu và khuếch tán ra xung quanh. Nó trở thành một lỗ đen nhỏ, xoáy sâu vào không gian, khiến mọi thứ xung quanh như bị vặn vẹo. U Minh Giáo Chủ nhìn chằm chằm vào Thiên Đạo Lệnh đang biến đổi, đôi mắt đỏ rực của hắn lóe lên tia sáng của sự thỏa mãn tột độ. Hắn đã thành công. Kế hoạch ngàn năm đã đạt được bước ngoặt quan trọng nhất.
"Thiên Khuyết, cuối cùng ngươi cũng trở về! Tu Tiên Giới sẽ phải quỳ gối dưới chân chúng ta!" U Minh Giáo Chủ cất tiếng, giọng nói khàn đặc nhưng vang vọng khắp Hắc Ám Thâm Uyên, mang theo âm hưởng của cõi chết, như một lời tuyên chiến đẫm máu gửi tới toàn bộ Tu Tiên Giới. Hắn giơ tay lên, một vòng xoáy ma khí khổng lồ xuất hiện trên đỉnh đầu, hút lấy toàn bộ luồng ma khí vừa bùng phát, rồi lại ngưng tụ thành một hình ảnh mờ ảo của một vị Ma Tôn cổ xưa, uy nghi và lạnh lẽo. Ván cờ lớn nhất trong lịch sử Tu Tiên Giới, nay đã chính thức được khai màn. U Minh Giáo Chủ nở một nụ cười quỷ dị, ẩn sau lớp áo choàng đen, và ánh mắt hắn lướt qua Mạc Vô Tâm, như một con diều hâu nhìn con mồi đã hoàn thành nhiệm vụ. "Tốt lắm, Mạc Vô Tâm. Ngươi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Giờ thì, hãy để cả thế giới nếm trải cơn thịnh nộ của Ma Tôn!" Hắn vung tay, một luồng ma khí đen đặc bay ra, bao trùm lấy Mạc Vô Tâm, khiến hắn ta rơi vào trạng thái như bị điều khiển, đôi mắt trở nên vô hồn, chỉ còn lại sự cuồng tín đến điên dại.
***
Bình minh vừa ló dạng trên Linh Sơn Cửu Phong, mang theo những tia nắng đầu tiên xuyên qua làn sương mỏng, dát vàng lên những đỉnh núi hùng vĩ. Nơi đây là một trong những linh mạch quan trọng của Tu Tiên Giới, nơi linh khí dồi dào, tụ hội từ các mạch ngầm của đại địa, nuôi dưỡng vô số tiên thảo, linh dược và là nơi cư ngụ của nhiều tông môn nhỏ cùng các tu sĩ ẩn dật. Tiếng gió lùa qua khe núi tạo thành những bản nhạc du dương, tiếng chim hót véo von từ những tán cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách từ các khe đá, tất cả hòa quyện tạo nên một bức tranh thiên nhiên thanh bình và hùng tráng. Mùi thảo mộc tươi mát, mùi đất đá tự nhiên, hòa cùng mùi sương sớm và linh khí trong lành, khiến tâm hồn người phàm cũng cảm thấy nhẹ nhõm, thư thái. Trên cao, những đám mây trắng trôi lãng đãng quanh các đỉnh núi, mang đến cảm giác gần gũi với trời đất, một nơi hoàn hảo cho việc tu hành và cảm ngộ thiên đạo.
Nhưng sự yên bình ấy chỉ kéo dài trong chốc lát. Bỗng nhiên, không trung rung chuyển dữ dội, một luồng ma khí đen kịt từ phương xa cuồn cuộn kéo đến, nuốt chửng cả ánh sáng ban mai, biến bầu trời trong xanh thành một màn đêm u ám. Tiếng gầm rú hung tợn, xé toạc không gian, vang vọng khắp Cửu Phong, khiến chim chóc hoảng loạn bay tán loạn, linh thú gầm gừ lo sợ.
Một đội quân ma đạo khổng lồ, đen đặc như một cơn thủy triều tử vong, đột ngột xuất hiện trên bầu trời, từ trên cao đổ xuống như những con quỷ dữ. Hàng vạn Ma Tôn Quân Đoàn, với thân hình gớm ghiếc, khí tức tàn bạo, đôi mắt đỏ ngầu khát máu, lao thẳng vào các tông môn nhỏ và các điểm tu luyện trên núi. Dẫn đầu binh đoàn ấy là Bạch Cốt Tôn Giả, chỉ còn là bộ xương khô bọc trong tấm áo bào đen rách nát, đôi mắt xanh biếc phát ra ánh sáng quỷ dị, tràn đầy sát ý và cuồng nhiệt. Hắn không nói một lời, chỉ vung tay ra hiệu. Ngay lập tức, Ma Tôn Quân Đoàn như những con thiêu thân khát máu, lao vào cuộc tàn sát.
Các tu sĩ Chính Đạo, đang tĩnh tọa hoặc luyện công trong động phủ, hoàn toàn bị bất ngờ. Họ chưa kịp phản ứng, chưa kịp dựng lên bất kỳ trận pháp phòng ngự nào, thì đã bị binh đoàn ma đạo tràn ngập. Tiếng kêu la kinh hoàng, tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng pháp thuật nổ tung rền vang khắp núi. Linh Sơn Cửu Phong, từ một nơi thánh địa tu hành, nhanh chóng biến thành một chiến trường đẫm máu. Mùi máu tươi tanh nồng xộc lên mũi, hòa lẫn với mùi khói và ma khí đặc quánh, tạo nên một sự hỗn loạn khủng khiếp.
"Không một kẻ sống sót! Linh mạch này sẽ là của Ma Tôn!" Bạch Cốt Tôn Giả cất tiếng, giọng hắn vang vọng như tiếng kim loại cọ xát, khô khốc nhưng tràn đầy sự tàn bạo và cuồng nhiệt, đôi mắt xanh biếc quét qua từng ngọn núi, như đang thưởng thức cảnh tượng hủy diệt do hắn tạo ra. Hắn không cần bất cứ ai sống sót, mục tiêu duy nhất là phá hủy và chiếm đoạt.
Các tu sĩ Chính Đạo, dù kinh hoàng và tuyệt vọng, vẫn cố gắng kháng cự. Một số vận dụng pháp khí, một số khác thi triển pháp thuật, cố gắng đẩy lùi làn sóng ma đạo. Nhưng họ quá ít ỏi, quá yếu ớt so với binh đoàn khổng lồ và tàn bạo của Ma Tôn. Một vị trưởng lão của một tông môn nhỏ, tu vi đã đạt đến Nguyên Anh kỳ, hét lên một tiếng giận dữ, vung kiếm cố gắng chém tan một con ma vật khổng lồ. Nhưng ngay lập tức, hàng chục ma vật khác đã lao đến, xé xác ông ta thành từng mảnh. Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả một vách đá.
Linh khí của Cửu Phong nhanh chóng bị ma khí ô nhiễm. Những cây cối xanh tươi héo úa, chuyển sang màu đen xám. Những dòng suối trong vắt biến thành màu đỏ như máu. Các trận pháp tụ linh bị phá hủy tan tành, năng lượng linh mạch bị Ma Tôn Quân Đoàn cưỡng ép chuyển hóa thành ma khí, biến những đỉnh núi thiêng thành địa ngục trần gian. Tiếng la hét, tiếng rên rỉ, tiếng cầu cứu dần dần tắt lịm, chỉ còn lại tiếng gầm gừ hung tợn của ma vật và tiếng cười ghê rợn của Bạch Cốt Tôn Giả.
Mạng sống các ngươi, cống hiến cho Ma Tôn! Hắn lẩm bẩm, như một lời cầu nguyện quỷ dị, rồi vung tay thêm một lần nữa. Một cột sáng ma khí khổng lồ từ lòng đất Linh Sơn Cửu Phong bỗng chốc vọt lên trời, xuyên thủng mây đen, kết nối với luồng ma khí từ Hắc Ám Thâm Uyên. Điều này đánh dấu sự thất thủ hoàn toàn của Linh Sơn Cửu Phong, linh mạch đã bị ma hóa, trở thành một căn cứ vững chắc cho Ma Tôn Quân Đoàn. Những tu sĩ Chính Đạo còn sống sót, dù chỉ là số ít, cũng đã bị áp đảo hoàn toàn, bị bắt giữ hoặc bị giết chết một cách tàn bạo. Khung cảnh cuối cùng của Linh Sơn Cửu Phong là một biển lửa và ma khí, một nỗi kinh hoàng hằn sâu vào ký ức của những kẻ may mắn trốn thoát được, báo hiệu một kỷ nguyên đen tối đã bắt đầu.
***
Ánh chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả Quán Trà Thanh Phong, nhưng không thể xua đi cái bóng tối đang bao trùm lấy tâm trí Thẩm Quân Hành. Không khí trong quán trà vẫn ấm cúng, thoang thoảng mùi trà thơm lừng, mùi gỗ ấm áp, và mùi hương hoa thoang thoảng từ vườn cây nhỏ, nhưng sự yên bình ấy giờ đây mang một vẻ gì đó tang thương, như một bức màn che giấu đi sự hỗn loạn đang diễn ra bên ngoài. Thẩm Quân Hành ngồi ở góc quen thuộc, vẻ ngoài vẫn thư sinh, thanh tú, làn da trắng nhợt như ít tiếp xúc ánh mặt trời. Hắn mặc y phục màu xám tro không họa tiết, tôn lên dáng người mảnh khảnh nhưng ẩn chứa sự kiên định. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, nhưng đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm của hắn lại lộ rõ vẻ suy tư, thấu thị, và cả một gánh nặng vô hình đang đè nặng.
Hắn nhẹ nhàng đặt Thiên Cơ Bàn màu ngọc bích lên bàn. Các phù văn cổ xưa trên mặt bàn không còn chuyển động mờ ảo nữa, mà giờ đây luân chuyển điên cuồng, phát ra một ánh sáng đỏ đen lập lòe, phản chiếu những hình ảnh đổ nát, khói lửa, và những luồng ma khí đen đặc bao trùm Linh Sơn Cửu Phong. Từng hình ảnh hiện lên, rõ ràng đến mức Thẩm Quân Hành có thể cảm nhận được tiếng la hét thảm thiết của các tu sĩ Chính Đạo, mùi máu tanh nồng và mùi lưu huỳnh đặc quánh của ma khí. Trái tim hắn không khỏi trĩu nặng. Hắn đã dự đoán Ma Tôn sẽ thức tỉnh, nhưng không ngờ lại nhanh chóng và tàn bạo đến vậy, vượt xa mọi tính toán ban đầu của hắn.
Vụ việc tại Linh Sơn Cửu Phong nhanh chóng được truyền đi khắp Tu Tiên Giới, dù chỉ là những tin tức rời rạc, mơ hồ ban đầu, nhưng cũng đủ để gieo rắc sự kinh hoàng. Các tông môn Chính Đạo vốn đang trong giai đoạn phục hồi sau Đại Loạn Yêu Tộc, nay lại phải đối mặt với một mối đe dọa còn khủng khiếp hơn gấp bội. Sự hoang mang, sợ hãi lan tràn như một dịch bệnh.
"Nhanh hơn dự kiến... và tàn bạo hơn nhiều. Đây không còn là cuộc đối đầu của những mưu kế đơn thuần nữa." Thẩm Quân Hành khẽ tự nói với chính mình, giọng nói trầm ổn, nhưng ẩn chứa một sự mệt mỏi và cô độc tột cùng. Hắn nhìn chằm chằm vào Thiên Cơ Bàn, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả vạn vật, ánh nhìn thấu thị xuyên qua những lớp phù văn loạn xạ, thấy rõ sự hủy diệt khủng khiếp của Linh Sơn Cửu Phong. Chiến lược ban đầu của hắn, tập trung vào việc gây chia rẽ U Minh Giáo và xây dựng liên minh từ từ, giờ đây cần phải được điều chỉnh khẩn cấp. Đối thủ này không chỉ mưu mô, mà còn sở hữu sức mạnh hủy diệt trực tiếp và quy mô chưa từng thấy.
Một luồng linh thức quen thuộc, mang theo sự lo lắng và tuyệt vọng tột cùng, chợt truyền đến tâm trí Thẩm Quân Hành. Đó là Linh Lung Các Chủ, người mà Thẩm Quân Hành biết rằng đang ở Vạn Tượng Sơn Trang, trung tâm giao dịch thông tin lớn nhất Tu Tiên Giới. Giọng nói của nàng, vốn luôn ngọt ngào và sắc sảo, giờ đây run rẩy, đầy vẻ kinh hoàng.
"Tin tức từ Linh Sơn Cửu Phong... là một thảm họa. Ma khí bao trùm, không một ai sống sót." Linh Lung Các Chủ truyền âm, từng lời như nhát dao cứa vào không khí vốn đã nặng nề. "Cả linh mạch đã bị nhiễm độc hoàn toàn, trở thành một tử địa. Đây... đây là sự khởi đầu của một đại kiếp nạn thực sự."
Thẩm Quân Hành không đáp lời ngay. Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà ấm áp, cố gắng giữ cho tâm trí mình không bị cuốn vào vòng xoáy của tuyệt vọng. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Sức mạnh hủy diệt và quy mô của Ma Tôn Quân Đoàn sẽ là mối đe dọa thường trực cho Tu Tiên Giới. Linh Sơn Cửu Phong bị ô nhiễm ma khí sẽ trở thành một vùng đất chết, một căn cứ vững chắc của Ma Tôn, tượng trưng cho sự mất mát to lớn của Chính Đạo.
Hắn mở mắt, ánh nhìn sắc bén như kiếm. "Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò," hắn khẽ lẩm bẩm, ánh mắt quét qua những phù văn vẫn đang luân chuyển dữ dội trên Thiên Cơ Bàn. "Nhưng... thế sự như cờ, người trong cuộc khó thoát. Và ván cờ này... đã đến lúc phải thay đổi luật chơi."
Thẩm Quân Hành biết, hắn sẽ phải hành động quyết liệt hơn, có thể phải lộ diện một phần hoặc can thiệp trực tiếp hơn vào các sự kiện để thúc đẩy liên minh Chính Đạo. Sự hoang mang của Tu Tiên Giới sẽ mở đường cho các âm mưu chia rẽ và ám sát của U Minh Giáo Chủ trong tương lai, và hắn phải chuẩn bị cho điều đó. Thiên Đạo Lệnh, giờ đã bị ma hóa, sẽ có vai trò then chốt trong việc khuếch đại ma khí và ảnh hưởng đến Thiên Đạo Khí Vận của thế giới. Mọi con đường đều mang dấu tay hắn, nhưng lần này, hắn phải để dấu tay ấy hiện rõ hơn một chút, ít nhất là trong mắt những người đủ trí tuệ để nhận ra.
Gánh nặng của vận mệnh đè nặng lên vai hắn, nhưng Thẩm Quân Hành không hề nao núng. Hắn là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu. Chỉ e... thiên hạ lại loạn, và lần này, cơn hỗn loạn sẽ còn thảm khốc hơn bao giờ hết. Hắn phải nhanh chóng gieo mầm hy vọng, phải tìm cách liên kết những mảnh ghép rời rạc của Chính Đạo lại với nhau, trước khi toàn bộ Tu Tiên Giới rơi vào vực thẳm diệt vong dưới bàn tay của Ma Tôn. Một cuộc chiến mới, khủng khiếp hơn, đã thực sự bắt đầu.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.