Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 201: Dấu Hiệu Hung Ác: Ma Khí Khai Mạc
Hắc Ám Thâm Uyên, một cái tên đã đủ để gieo rắc nỗi kinh hoàng vào tâm trí bất kỳ ai trong Tu Tiên Giới. Nơi đây không chỉ là một địa điểm địa lý, mà còn là một vết sẹo hằn sâu trên da thịt thiên địa, một vực thẳm nuốt trọn ánh sáng và sự sống. Trong lòng thâm uyên ấy, ma khí cuồn cuộn như thủy triều dâng, không ngừng gặm nhấm vạn vật, biến đổi cảnh quan thành những hình thù ghê rợn. Các vách đá dựng đứng, lởm chởm, sắc nhọn như răng nanh quỷ dữ, đá đen kịt hoặc đỏ sẫm như máu khô, phủ đầy những u nhọt kỳ dị phát sáng yếu ớt trong bóng đêm vĩnh cửu. Đôi khi, người ta còn thấy thấp thoáng những pháp trận phong ấn khổng lồ đã mục ruỗng, nhưng vẫn còn đó những tàn dư ma lực cường đại, bao phủ lấy vực sâu, hoặc những tượng đá quái dị, hình thù không giống bất kỳ sinh linh nào trên đời, như những vị thần tà ác đang dõi theo.
Không khí nơi đây luôn ngột ngạt, nặng trĩu mùi tử khí nồng nặc, mùi lưu huỳnh khét lẹt, mùi máu tanh đã khô cứng từ vô số sinh linh bị hiến tế, hòa quyện với mùi ma khí đặc trưng, đặc quánh như có thể chạm vào. Thêm vào đó là mùi ẩm mốc của sự mục nát, mùi của những linh dược tà ác đang được ủ luyện, tất cả tạo nên một hỗn hợp kinh tởm, khiến bất kỳ kẻ phàm trần nào hít phải cũng cảm thấy lợm giọng, thậm chí là tan rã linh hồn. Tiếng gió rít gào thê lương như hàng vạn oan hồn đang than khóc, tiếng gầm gừ vọng lên từ vực sâu không rõ là của yêu thú hay ma vật cổ xưa nào đó, tiếng xiềng xích va chạm trong bóng tối, tiếng than khóc thảm thiết của các linh hồn bị giam cầm, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự chết chóc. Đôi khi, mọi âm thanh đều đột ngột im bặt, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đáng sợ, rồi lại bùng nổ trong những âm thanh kinh hoàng hơn. Bầu không khí nơi đây luôn tối tăm, lạnh lẽo, đáng sợ và tuyệt vọng. Ánh sáng hầu như không tồn tại, chỉ có thể nhìn thấy nhờ những luồng ma khí phát ra từ các pháp khí tà ác, hoặc ánh sáng đỏ/xanh lục yếu ớt từ đôi mắt của những kẻ thuộc U Minh Giáo.
Trong trung tâm của Hắc Ám Thâm Uyên, nơi ma khí cuồn cuộn như bão táp, U Minh Giáo Chủ đứng uy nghi. Hắn ta cao lớn, gầy gò, chiếc áo choàng đen rộng thùng thình che khuất toàn bộ thân hình, nhưng không thể che giấu được khí tức âm lãnh, u ám và đầy mưu mô đang tỏa ra từ hắn. Đôi mắt hắn, hai đốm sáng đỏ rực, lập lòe như ánh lửa địa ngục, xuyên qua lớp màn ma khí dày đặc, dõi xuống thân hình xương xẩu đang quỳ gối dưới chân hắn. Đó là Bạch Cốt Tôn Giả, kẻ vừa trở về từ U Minh Sâm Lâm sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Dù chỉ còn là bộ xương khô bọc trong áo bào rách nát, đôi mắt xanh biếc tóe lửa, hắn vẫn tỏa ra một uy áp không kém phần ghê rợn, nhưng trước U Minh Giáo Chủ, hắn không khác gì một tên nô bộc trung thành. Hắn ta nâng niu vật phẩm màu vàng đồng cổ kính, run rẩy dâng lên.
Đó chính là Thiên Đạo Lệnh. Tấm thẻ bài ấy, dù đã bị bao phủ bởi ma khí từ Bạch Cốt Tôn Giả và không khí u ám của Hắc Ám Thâm Uyên, vẫn tỏa ra một ánh sáng vàng đồng mờ ảo, yếu ớt nhưng kiên cường, như một ngọn nến nhỏ bé cố gắng chống chọi lại cơn bão táp. Những phù văn thái cực và đại đạo được chạm khắc tinh xảo trên đó dường như đang cố gắng đẩy lùi ma khí xung quanh, tạo thành một quầng sáng bảo vệ nhỏ bé. Tuy nhiên, theo từng nhịp đập của ma khí trong vực sâu, quầng sáng ấy dần bị lấn át, ánh vàng đồng ngày càng mờ đi, nhường chỗ cho sắc đen sẫm của tà khí. U Minh Giáo Chủ vươn bàn tay gầy gò, xương xẩu, những ngón tay dài nhọn như móng vuốt quỷ, khẽ chạm vào Thiên Đạo Lệnh. Hắn cảm nhận được luồng năng lượng cổ xưa, đầy uy áp đang ẩn chứa bên trong.
"Thiên Đạo Lệnh... Quả nhiên không hổ là vật phẩm có thể dẫn dắt khí vận," Giọng nói của U Minh Giáo Chủ khàn đặc, ghê rợn, như tiếng sột soạt của xương cốt cọ vào nhau, vang vọng khắp Hắc Ám Thâm Uyên, khiến từng luồng ma khí đều phải run rẩy tuân phục. "Bạch Cốt, ngươi đã làm rất tốt."
Bạch Cốt Tôn Giả không đáp lời, hắn chỉ khẽ cúi đầu sâu hơn, đôi mắt xanh biếc tóe lửa càng thêm rực rỡ, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là vì sự hưng phấn và lòng trung thành tột độ. Hắn thì thầm, giọng khô khốc, như tiếng lá khô cọ vào nhau: "Mạng sống các ngươi, cống hiến cho Ma Tôn!" Lời nói đó không chỉ là của riêng hắn, mà còn là một lời thề nguyền đã khắc sâu vào linh hồn hắn từ ngàn năm trước, một lời hứa với vị Ma Tôn vĩ đại.
Không xa đó, Mạc Vô Tâm, với khuôn mặt tái nhợt và đôi mắt thâm quầng, đang thi triển một nghi thức tà thuật cổ xưa. Hắn mặc áo bào đen thêu hình đầu lâu, tay cầm cây phất trần bằng xương, đôi môi không ngừng lẩm bẩm những câu chú ngữ quỷ dị. Phía dưới chân hắn là một pháp trận máu đen rộng lớn, được vẽ bằng máu của vô số sinh linh, và ở trung tâm pháp trận, một luồng năng lượng âm u, cổ xưa đang cuồn cuộn trỗi dậy. Mạc Vô Tâm đang hấp thụ năng lượng từ Thiên Đạo Lệnh thông qua một sợi xích ma khí vô hình, dẫn dắt nó vào pháp trận. Từng khắc, từng khắc, khi nghi thức diễn ra, ma khí trong Hắc Ám Thâm Uyên càng trở nên hỗn loạn và tràn ngập hơn, như thể một cánh cửa vô hình đang dần được hé mở, phô bày ra một thế giới khác, một thế giới của sự hỗn loạn và hủy diệt. Không khí đặc quánh ma khí đột nhiên rung chuyển dữ dội, những cơn chấn động đầu tiên bắt đầu lan tỏa khắp Hắc Ám Thâm Uyên, khiến những tảng đá lởm chởm trên vách núi cũng phải rơi lả tả.
"Mạc Vô Tâm, tăng cường nghi thức!" U Minh Giáo Chủ ra lệnh, giọng nói đầy uy lực và tham vọng. Ánh sáng đỏ từ đôi mắt hắn bùng lên mãnh liệt, chiếu rọi lên khuôn mặt Mạc Vô Tâm. "Cánh cửa đến với sức mạnh vĩnh hằng đang mở ra. Dù chỉ là một tia sáng đầu tiên, nhưng đó sẽ là khởi nguồn của đại kiếp nạn cho kẻ chính đạo!"
Mạc Vô Tâm chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt không chút biểu cảm, nhưng đôi mắt hắn lại lóe lên một tia ám ảnh cuồng nhiệt. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh vào nghi thức, cây phất trần bằng xương trong tay hắn phát ra ánh sáng xanh lục quỷ dị. Từ trong pháp trận máu đen, một cột sáng ma khí khổng lồ bùng lên, xuyên thẳng lên bầu trời tối tăm của Hắc Ám Thâm Uyên, phá tan màn sương mù đen đặc và xuyên qua cả những tầng pháp trận phong ấn cổ xưa đã mục nát. Cột sáng đó không chỉ mang theo ma khí, mà còn là một làn sóng xung kích vô hình, một tiếng gầm thét trầm đục từ sâu thẳm lòng đất, khiến cả Tu Tiên Giới phải rung chuyển. Đó là dấu hiệu, là tiếng chuông báo tử đầu tiên cho một kỷ nguyên mới của chiến tranh và hủy diệt. Dù chỉ là một tia sáng nhỏ nhoi, một tiếng gầm gừ đầu tiên, nhưng nó đã đủ để báo hiệu sự thức tỉnh của một thế lực cổ xưa, một mối đe dọa mà Tu Tiên Giới đã lãng quên suốt hàng ngàn năm, một mối đe dọa được gọi bằng cái tên: Ma Tôn.
***
Cùng lúc đó, trên đỉnh Linh Sơn Thần Long, nơi Thiên Đạo Tông tọa lạc, bình minh vẫn đang cố gắng rực rỡ, nhưng không khí lại mang theo một sự bất an khó tả. Thiên Đạo Tông, với những công trình kiến trúc đồ sộ, được chạm khắc tinh xảo từ đá cẩm thạch trắng và gỗ ngàn năm, vẫn đứng vững vàng giữa tầng mây. Các đỉnh núi được nối với nhau bằng những cây cầu đá lơ lửng, mái ngói vàng son lấp lánh dưới ánh mặt trời buổi sớm, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ và tráng lệ. Các điện đường được trang trí bằng pháp trận hộ vệ kiên cố và các bức bích họa cổ xưa, miêu tả những vị tiên nhân và thần thú huyền thoại, nơi đây luôn tràn ngập linh khí dồi dào, mang lại cảm giác thư thái và dễ chịu. Tiếng chuông chùa ngân nga, trầm bổng, như tiếng vọng từ ngàn năm, tiếng giảng pháp của các trưởng lão vang vọng từ các điện đường, tiếng kiếm khí vút qua của đệ tử luyện công, tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách từ những dòng thác nhỏ, tất cả hòa quyện thành một bản hòa ca của sự thanh bình và tĩnh tại. Mùi hương trầm thanh khiết, mùi thảo dược thoang thoảng từ các dược viên, mùi gỗ đàn hương từ các điện thờ, mùi linh khí trong lành, tất cả đều góp phần tạo nên một không gian thiêng liêng, trang nghiêm và thanh tịnh.
Thế nhưng, sự thanh bình ấy bỗng chốc bị phá vỡ bởi một luồng chấn động vô hình. Trên Đài Quan Tinh cao nhất của Thiên Đạo Tông, Trưởng lão Vương Lão, với râu tóc bạc phơ, lưng hơi còng nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, đang ngồi thiền định. Ông là một trong những trưởng lão uyên thâm nhất của Thiên Đạo Tông, có khả năng cảm nhận sâu sắc những biến động của thiên địa. Ban đầu, ông đang chìm đắm trong trạng thái nhập định, tâm trí yên tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, cảm nhận sự vận hành của linh khí trong vũ trụ. Nhưng đột nhiên, một luồng rung động mạnh mẽ, mang theo khí tức hỗn loạn và tà ác, xộc thẳng vào tâm thức ông. Ông giật mình, mở bừng đôi mắt hiền từ. Linh khí trời đất xung quanh Đài Quan Tinh đang trở nên hỗn loạn một cách kỳ lạ, như một dòng sông đang chảy xiết bỗng nhiên bị chặn lại và chuyển hướng. Các chòm sao trên thiên bàn mà ông thường quan sát, vốn vận hành theo quy luật bất biến của Thiên Đạo, giờ đây dường như cũng đang dịch chuyển, các tinh tú mờ đi, rồi lại lóe sáng một cách thất thường, báo hiệu một điềm chẳng lành.
Vương Lão khẽ lẩm bẩm, giọng nói run rẩy vì lo lắng: "Linh khí hỗn loạn... Thiên tượng biến đổi. Chẳng lẽ đại kiếp sắp đến?" Ông đã sống gần một ngàn năm, đã chứng kiến vô số biến cố của Tu Tiên Giới, nhưng chưa bao giờ ông cảm nhận được một sự bất ổn sâu sắc đến vậy, như thể sợi dây liên kết giữa trời và đất đang dần bị đứt đoạn.
Dưới chân núi, tại Thanh Thủy Trấn, không khí cũng đang bị bao trùm bởi sự sợ hãi và hỗn loạn. Bình minh vừa ló dạng, nhưng thay vì mang đến sự ấm áp và hy vọng, nó lại hé lộ những cảnh tượng đáng sợ. Sương mù bao phủ vào buổi sáng sớm, nhưng không phải là sương mù trắng xóa, mà là những làn hơi ẩm lạnh buốt, mang theo một mùi tanh tưởi khó tả, phảng phất đâu đó mùi tử khí. Tiểu Ngũ, một thanh niên trẻ tuổi, vốn là lính dưới trướng Lý Thanh Phong, nay đã trở về làm người dân thường, đang cùng với những người khác tụ tập trước cổng trấn, khuôn mặt ai nấy đều tái mét vì sợ hãi.
"Trưởng lão, đêm qua có tiếng gầm gừ từ dưới đất, ruộng lúa của nhà ta bỗng nhiên úa tàn hết!" Tiểu Ngũ hoảng sợ kêu lên, gi��ng nói run rẩy, đôi mắt mở to. Hắn chỉ vào cánh đồng lúa xanh tốt của mình, giờ đây đã biến thành một màu vàng úa, khô héo chỉ sau một đêm, như thể toàn bộ sự sống đã bị hút cạn. "Chắc chắn là có yêu ma quấy phá! Chúng ta phải làm sao đây?"
Những người dân khác cũng nhao nhao kể lể về những hiện tượng dị thường mà họ đã chứng kiến. Người thì nói đêm qua có những cơn gió lạnh buốt không rõ nguồn gốc, mang theo tiếng thì thầm quỷ dị, khiến linh hồn họ như bị đông cứng. Người thì kể về những cái cây cổ thụ trong rừng bỗng nhiên héo rũ, lá rụng tả tơi, thân cây nứt nẻ như bị rút cạn nhựa sống. Những tin đồn về ma khí trỗi dậy từ phương Bắc bắt đầu lan truyền như cháy rừng, gieo rắc sự sợ hãi và bất an vào lòng mỗi người dân. Họ vốn quen với cuộc sống thanh bình, giờ đây lại phải đối mặt với những hiện tượng siêu nhiên kinh hoàng, một nỗi sợ hãi vô hình đang dần bóp nghẹt tâm trí họ. Vương Lão, dù ở trên đỉnh núi cao, vẫn cảm nhận được sự hoảng loạn của dân chúng. Ông biết, những gì đang xảy ra không phải là những biến động nhỏ lẻ, mà là những dấu hiệu cảnh báo đầu tiên của một tai ương lớn, một thứ gì đó đã vượt xa khỏi tầm hiểu biết của ông và các tông môn Chính Đạo.
***
Trong khi đó, ở một nơi cách xa sự hoảng loạn của dân chúng và sự lo lắng của các trưởng lão, tại Vạn Tượng Sơn Trang, bầu không khí lại hoàn toàn khác biệt. Nơi đây là trung tâm giao dịch thông tin của toàn bộ Tu Tiên Giới, được xây dựng với kiến trúc tinh xảo và kín đáo. Các khu vực riêng biệt được thiết kế cho giao dịch, nghỉ ngơi, và những cuộc trao đổi thông tin bí mật. Pháp trận bảo vệ kiên cố và tinh vi bao phủ toàn bộ sơn trang, đảm bảo sự an toàn và riêng tư tuyệt đối. Âm thanh ở đây luôn trầm lắng: tiếng nói chuyện thì thầm, tiếng tiền bạc leng keng của các giao dịch, tiếng trà rót nhẹ nhàng, tiếng bút viết sột soạt trên giấy, và tiếng bước chân nhẹ nhàng của các tín sứ. Mùi hương trầm dịu nhẹ, mùi trà thơm lừng, mùi gỗ quý và mùi giấy mới luôn thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí bí ẩn, sang trọng, trang nghiêm và chuyên nghiệp.
Trong một căn phòng kín đáo nhất của Vạn Tượng Sơn Trang, được che chắn bởi vô số pháp trận và rèm châu, Linh Lung Các Chủ ngồi sau tấm rèm lụa mềm mại, màu tím than, với những họa tiết tinh xảo được thêu bằng chỉ vàng. Nàng, với vẻ ngoài quyến rũ và bí ẩn, toát lên sự thông minh và sắc sảo, đang lướt mắt qua vô số báo cáo tình báo được Tiểu Thư Ký đặt gọn gàng trên bàn gỗ đàn hương trước mặt. Ánh sáng trong phòng dịu nhẹ, tạo cảm giác an toàn và tin cậy, nhưng ánh mắt của Linh Lung Các Chủ lại sắc sảo như chim ưng, xuyên thấu từng con chữ, từng thông tin. Tiểu Thư Ký, cô gái trẻ trung nhưng đầy kinh nghiệm, đứng cạnh, đôi lúc khẽ điều chỉnh chồng báo cáo hoặc rót thêm trà.
"Các chủ, đây là tất cả báo cáo về dị tượng trong ba ngày qua. Chúng đều chỉ về cùng một hướng... phương Bắc," Tiểu Thư Ký báo cáo, giọng nói trầm ổn, không chút cảm xúc thừa thãi, nhưng trong đôi mắt nàng vẫn ẩn chứa sự lo lắng.
Linh Lung Các Chủ không đáp lời ngay, nàng chỉ khẽ đưa tay vén nhẹ tấm rèm châu, để lộ ra nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. Ánh mắt thăm thẳm của nàng, như chứa đựng vạn vật, lướt qua từng dòng báo cáo. Từ những dị tượng nhỏ nhất như cây cối héo úa, nguồn nước nhiễm bẩn, cho đến các tin tức về ma khí trỗi dậy ở phương Bắc, nơi U Minh Giáo mới khai sơn. Nàng liên kết chúng với những phân tích về 'trí giả' Thẩm Quân Hành mà nàng đã nhận diện ở chương trước. Từng mảnh ghép rời rạc bỗng chốc khớp vào nhau, tạo thành một bức tranh tổng thể đáng sợ.
Nàng nhớ lại những mưu kế tinh vi của Thẩm Quân Hành trong Đại Loạn Yêu Tộc, cách hắn âm thầm điều khiển cục diện, khiến mọi thứ diễn ra theo ý hắn mà không ai hay biết. Giờ đây, những dị tượng này, những biến động ma khí này, tất cả đều mang một dấu vết quen thuộc, một sự sắp đặt quá mức hoàn hảo để là ngẫu nhiên. Một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng nàng, không chỉ vì mối đe dọa đang hình thành từ U Minh Giáo và Ma Tôn, mà còn vì sự phức tạp của ván cờ này, và vai trò không thể thiếu của Thẩm Quân Hành trong đó. Nàng biết, hắn đã nhìn thấy điều này từ rất lâu rồi.
"Ma khí, dị tượng, và giờ là Thiên Đạo Lệnh..." Linh Lung Các Chủ khẽ thì thầm, giọng nói ngọt ngào, êm tai, nhưng ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. Nàng khẽ chạm ngón tay thon dài vào một tấm bản đồ, nơi có dấu tích của U Minh Sâm Lâm và những dị tượng mới nhất. "Trí giả' này đã nhìn thấy những gì mà chúng ta chỉ mới bắt đầu cảm nhận? Cuộc chiến này, e rằng sẽ còn tàn khốc hơn chúng ta tưởng."
Nàng nhắm mắt lại, trong tâm trí nàng, hình ảnh của Thẩm Quân Hành hiện lên rõ nét. Một kẻ mờ ảo, khó đoán, nhưng lại nắm giữ vận mệnh của thiên hạ trong lòng bàn tay. Mọi động thái của U Minh Giáo, mọi biến động của Ma Khí, đều như đang nằm trong một kế hoạch lớn hơn, mà Thẩm Quân Hành là người duy nhất nhìn thấu. Nàng biết, việc nàng nhận diện được hắn chỉ là khởi đầu, nhưng để hiểu được động cơ và kế hoạch thực sự của hắn, e rằng còn là một chặng đường dài. Cuộc đối đầu trí tuệ giữa nàng và hắn, hay một liên minh bất đắc dĩ, có lẽ chỉ mới bắt đầu.
***
Trong khi cả Tu Tiên Giới đang bị cuốn vào vòng xoáy của lo lắng và sợ hãi, Thẩm Quân Hành lại ngồi tĩnh lặng trong góc quen thuộc của Quán Trà Thanh Phong. Quán trà được xây dựng bằng gỗ truyền thống, có một sân vườn nhỏ với cây cảnh và hòn non bộ, tạo nên một không gian trang nhã, ấm cúng. Tiếng nước sôi nhẹ nhàng trên bếp lửa, tiếng chén trà chạm nhau lách cách, tiếng nói chuyện thì thầm của vài vị khách khác, và thỉnh thoảng là tiếng nhạc cổ cầm du dương từ một góc khuất, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thanh bình và tao nhã. Mùi trà thơm lừng, mùi gỗ ấm áp, và mùi hương hoa thoang thoảng từ vườn cây nhỏ, tất cả bao bọc lấy Thẩm Quân Hành, tạo nên một bức bình phong hoàn hảo che giấu đi những gợn sóng đang dậy lên trong tâm trí hắn.
Thẩm Quân Hành nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn. Nước trà vẫn còn ấm nóng, hương trà vấn vít nơi đầu mũi, nhưng tâm trí hắn đã không còn ở nơi đây nữa. Trên bàn, Thiên Cơ Bàn màu ngọc bích tỏa ra một ánh sáng mờ ảo, các phù văn cổ xưa trên mặt bàn chuyển động liên tục, phản chiếu những biến động dữ dội của thiên địa mà người thường không thể thấy. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận từng luồng ma khí vừa bùng phát từ Hắc Ám Thâm Uyên, từng tín hiệu hỗn loạn từ Thiên Đạo Lệnh, từng tiếng gầm gừ xa xăm dưới lòng đất ở Thiên Đạo Tông, và cả sự lo lắng đang dâng lên trong tâm trí Linh Lung Các Chủ. Tất cả những mảnh ghép ấy, dù rời rạc đối với người khác, lại hiện rõ ràng trong tâm trí hắn, tạo thành một bức tranh toàn cảnh về đại kiếp nạn sắp tới.
Hắn biết, U Minh Giáo chỉ là khởi đầu, một vỏ bọc, một công cụ cho một thế lực cổ xưa hơn, đáng sợ hơn: Ma Tôn. Mối đe dọa này đã được hắn nhìn thấy từ rất lâu rồi, từ khi hắn còn là một thiếu niên, khi khả năng thấu thị vận mệnh của hắn mới thức tỉnh. Hắn đã âm thầm chuẩn bị cho ngày này, gieo những hạt mầm hy vọng, vun đắp những liên minh tiềm năng, và cả những mưu kế thâm sâu.
"Ma khí đã trỗi dậy... U Minh Giáo, chỉ là con tốt thí cho đại kiếp này," Thẩm Quân Hành khẽ tự nói với chính mình, giọng nói trầm ổn, nhưng ẩn chứa một sự mệt mỏi và cô độc tột cùng. "Thiên Đạo Lệnh, cũng chỉ là một chìa khóa. Ván cờ lớn hơn, đã khai màn rồi." Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm, ánh nhìn chứa đựng sự thấu thị vận mệnh. Ánh chiều tà buông xuống, nhuộm vàng cả Quán Trà Thanh Phong, nhưng không thể xua đi cái bóng tối đang bao trùm lấy tâm trí hắn.
Hắn biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai và bi kịch. Các hiện tượng dị thường và ma khí sẽ ngày càng gia tăng, dẫn đến những cuộc xâm lược và phá hoại quy mô lớn hơn từ U Minh Giáo và các thế lực tà ác khác. Thiên Đạo Lệnh sẽ trở thành một vật phẩm trung tâm trong cuộc chiến chống Ma Tôn, không chỉ là một pháp bảo mà còn là chìa khóa ảnh hưởng đến Thiên Đạo Khí Vận của toàn bộ Tu Tiên Giới. Hắn sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến kéo dài, yêu cầu sự kiên nhẫn và mưu kế tinh vi, đặc biệt trong việc xây dựng liên minh và mạng lưới tình báo từ những bước đầu tiên, khi mà các tông môn Chính Đạo còn chưa nhận ra toàn bộ mức độ nghiêm trọng của mối đe dọa.
Gánh nặng của vận mệnh đè nặng lên vai hắn, nhưng Thẩm Quân Hành không hề nao núng. Hắn là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu. Mọi con đường đều mang dấu tay hắn, nhưng hắn sẽ vẫn tan biến vào hư vô khi mọi chuyện kết thúc. Đại kiếp nạn đã bắt đầu, và hắn phải gánh vác nó một lần nữa, âm thầm, cô độc, vì một lý tưởng cao cả hơn: ngăn chặn thế giới rơi vào vực thẳm diệt vong. Chỉ e... thiên hạ lại loạn. Thế sự như cờ, người trong cuộc khó thoát. Và hắn, Thẩm Quân Hành, là người đang cố gắng thay đổi ván cờ ấy, một mình.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.