Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 218: Tử Thủ Huyết Thành: Mộ Dung Chi Nộ
Tiếng kim loại cọ sát vào đá, như một tiếng thở dài mỏng manh, khép lại chương trước của một bi kịch đang diễn ra. Thẩm Quân Hành hạ Thiên Cơ Bàn, đôi mắt sâu thẳm mang theo sự mệt mỏi cùng cực, nhưng tia sáng trí tuệ vừa lóe lên đã kịp soi rọi mịt mờ vận mệnh. Hoàng Thành Thiên Lan đang đứng trên bờ vực, và giờ đây, mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của thành trì này đều phụ thuộc vào những quân cờ đang chiến đấu trong tuyệt vọng, và cả những tính toán lạnh lùng của kẻ dẫn đường. Bên ngoài, màn đêm vẫn bao trùm, nhưng không còn là sự tĩnh mịch, mà là một bức màn đen dày đặc bao bọc lấy tiếng gầm gừ của chiến tranh, tiếng rên xiết của sinh linh, và tiếng gào thét của Ma Tôn Quân đang nuốt chửng từng tấc đất.
***
Tại Cổng Thiên Vũ, nơi từng là một trong những điểm phòng thủ kiên cố nhất của Hoàng Thành Thiên Lan, giờ đây chỉ còn là một biển lửa và máu. Màn đêm dày đặc, bị xé toạc bởi những tia chớp dữ dội, lộ ra cảnh tượng hãi hùng: những bức tường thành kiên cố nay đã nứt vỡ, đổ nát, như những hàm răng gãy của một con quái vật cổ xưa. Mưa như trút nước, không ngừng xối xả xuống chiến trường, hòa lẫn với máu tươi tạo thành những dòng suối đỏ ngầu chảy xiết trên nền đất đá. Gió rít gào như tiếng quỷ khóc, cuốn theo khói lửa cay xè và mùi tử khí nồng nặc, quyện chặt với mùi ma khí đặc quánh, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở.
Quân đội của Mộ Dung Liệt, dù đã tan tác và kiệt sức, vẫn cố gắng giữ vững từng tấc đất. Họ là những chiến binh dày dạn kinh nghiệm, nhưng trước làn sóng tấn công như thủy triều của Ma Tôn Quân, sự dũng mãnh của họ dường như chỉ là một nỗ lực tuyệt vọng để trì hoãn cái chết. Những binh sĩ mặc giáp trụ của Mộ Dung Liệt, những người đã theo hắn từ những ngày đầu chinh chiến, giờ đây mình mẩy tả tơi, giáp trụ nhuốm đầy bùn đất và máu, nhưng ánh mắt họ vẫn tóe lên sự kiên cường đến khó tin. Mỗi người ngã xuống là một khoảng trống được lấp đầy ngay lập tức bởi những người khác, họ chiến đấu với một ý chí sắt đá, như thể sinh mệnh đã không còn quan trọng, chỉ còn lại nhiệm vụ giữ vững vị trí này, dù chỉ thêm một khắc.
Mộ Dung Liệt, vóc dáng uy mãnh, cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn, giờ đây mình đầy vết thương lớn nhỏ, máu chảy dọc theo những kẽ hở của giáp trụ đỏ thẫm, hòa vào dòng nước mưa lạnh buốt. Thanh đại đao khổng lồ trong tay hắn đã cùn mẻ, nhưng mỗi nhát chém vẫn mang theo sức mạnh long trời lở đất, chém tan rã từng đợt tấn công của ma nhân. Hắn đứng sừng sững giữa tiền tuyến, như một tượng đài bất khuất giữa biển lửa và xác chết. Mái tóc đen dài, ướt sũng, bết vào trán, đôi mắt rực lửa với ánh nhìn sắc như dao, ẩn chứa cả tham vọng lẫn sự tuyệt vọng đang cuộn trào. Hắn gầm lên, tiếng nói vang dội át cả tiếng sấm sét: “Ta là Mộ Dung Liệt! Kẻ nào dám bước qua đây, ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là địa ngục!”
Lời gầm thét của hắn như một liều thuốc kích thích, truyền thêm sức mạnh cho những binh sĩ đang kiệt sức. Họ đáp lại bằng những tiếng hò reo yếu ớt nhưng đầy quyết tâm, vung vũ khí lên cao, lao vào vòng vây của ma nhân. Mỗi người lính đều hiểu rõ, đây không chỉ là trận chiến bảo vệ Hoàng Thành, mà còn là trận chiến bảo vệ danh dự, bảo vệ những gì còn sót lại của họ. Cảnh tượng bi tráng ấy, trong mắt Thẩm Quân Hành đang quan sát từ xa, chỉ có thể được gói gọn trong hai chữ: tử thủ.
Từ phía Ma Tôn Quân, Ma Nữ xuất hiện giữa làn khói đen và ma khí cuồn cuộn, vẻ đẹp hoang dại của nàng càng trở nên rực rỡ dưới ánh chớp. Y phục đen bó sát, mái tóc đỏ rực như lửa, đôi mắt điên cuồng nhìn Mộ Dung Liệt với vẻ thích thú pha lẫn khinh miệt. Nàng cười khẩy, giọng nói quyến rũ nhưng lạnh lẽo, vang vọng giữa tiếng gầm rú của chiến trường: “Ồ, một tên phàm nhân dũng cảm. Nhưng sự dũng cảm của ngươi chỉ là vô nghĩa trước sức mạnh của Ma Tôn Quân!” Nàng vung tay, một luồng ma khí đen kịt hóa thành hàng ngàn mũi tên, lao thẳng vào hàng ngũ binh sĩ Mộ Dung Liệt, gây ra những tiếng thét đau đớn và cảnh tượng đổ gục hàng loạt.
Bên cạnh Ma Nữ là Huyết Thủ, tay nhuộm máu, khuôn mặt dữ tợn, mặc áo choàng đỏ như thể được dệt từ máu tươi. Hắn gầm lên những tiếng khát máu, vung vẩy thanh đao lớn, dẫn đầu một toán ma nhân hung hãn lao vào vị trí của Mộ Dung Liệt, như những con thú hoang dã đánh hơi thấy mùi con mồi sắp chết. Tống Yêu Nữ thì ẩn mình trong bóng tối hơn một chút, nhưng những ảo ảnh mê hoặc và làn tà khí cô ta điều khiển vẫn len lỏi vào từng ngóc ngách của chiến trường, gieo rắc sự hoang mang, sợ hãi vào tâm trí những binh sĩ đã kiệt sức. Một số người bắt đầu run rẩy, vũ khí tuột khỏi tay, nhìn xung quanh với ánh mắt trống rỗng, trước khi bị ma nhân xé xác.
Mộ Dung Liệt nhìn cảnh tượng bi thương đó, trái tim hắn như bị hàng ngàn mũi dao đâm xuyên. Hắn căm giận, căm giận Ma Tôn Quân, căm giận cả sự bất lực của chính mình. Hắn biết, mình đã bị Thẩm Quân Hành lợi dụng, biết rằng vị trí này là một cái bẫy chết chóc để câu kéo thời gian cho kẻ khác, nhưng hắn không còn lựa chọn nào. Danh dự của một kẻ làm tướng, sự sống còn của những binh sĩ trung thành theo hắn, đã buộc hắn phải đứng đây, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Hắn nghiến răng, một tia tàn nhẫn lóe lên trong đôi mắt rực lửa. “Muốn bước qua đây? Vậy thì hãy bước qua xác của ta!” Hắn vận dụng toàn bộ tu vi còn sót lại, một luồng chân nguyên hùng hậu bùng phát từ cơ thể, bao phủ thanh đại đao trong ánh sáng đỏ rực, chém thẳng vào Huyết Thủ.
Hai cường giả va chạm, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, làm rung chuyển cả Cổng Thiên Vũ vốn đã đổ nát. Huyết Thủ bị đánh bật lùi vài bước, khuôn mặt dữ tợn lộ vẻ kinh ngạc. Ma Nữ nhíu mày, nhận ra sự dũng mãnh và ngoan cường của Mộ Dung Liệt vượt quá dự liệu. Nàng không biết rằng, trước khi trở thành quân vương, Mộ Dung Liệt từng là một chiến tướng bách chiến bách thắng, và dù tham vọng có che mờ lý trí, bản năng chiến đấu của hắn vẫn được khắc sâu vào từng thớ thịt.
Nhưng sức người có hạn, và sức của một cá nhân, dù mạnh đến đâu, cũng khó lòng chống lại cả một đạo quân ma nhân cuồng loạn. Binh sĩ Mộ Dung Liệt ngã xuống liên tục, những tiếng thét cuối cùng của họ bị tiếng gầm rú của Ma Tôn Quân và tiếng mưa gió nuốt chửng. Một tướng lĩnh thân cận của Mộ Dung Liệt, Mạnh Đại Ca, thân mang trăm vết thương, vẫn cố gắng đứng chắn trước hắn, nhưng cuối cùng cũng bị một mũi thương của ma nhân đâm xuyên qua tim. Hắn ngã xuống, đôi mắt vẫn nhìn Mộ Dung Liệt với vẻ trung thành tuyệt đối.
Mộ Dung Liệt chứng kiến cảnh đó, một tiếng gầm phẫn nộ vang lên từ tận đáy lòng. Hắn cảm thấy mình như một con thú bị dồn vào đường cùng, không còn gì để mất. Giờ đây, hắn chiến đấu không chỉ vì mệnh lệnh của Thẩm Quân Hành, không chỉ vì Hoàng Thành, mà còn vì những binh sĩ đã chết vì hắn, vì những người đã tin tưởng hắn. Hắn lao vào vòng vây ma nhân, mỗi nhát đao đều mang theo sự điên cuồng và tuyệt vọng, xé toạc hàng ngũ địch. Máu ma nhân bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả người hắn, khiến hắn trông như một ác quỷ từ địa ngục trở về.
Ma Nữ và Huyết Thủ thấy vậy, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn. Chúng ra lệnh cho toàn bộ Ma Tôn Quân dồn ép, không cho Mộ Dung Liệt một kẽ hở nào. Ma khí cuồn cuộn như sóng dữ, nhấn chìm Cổng Thiên Vũ trong một màu đen u ám. Dù Mộ Dung Liệt có dũng mãnh đến mấy, hắn cũng không thể chống đỡ mãi. Hắn biết, thời gian của mình đã cạn. Nhưng hắn vẫn sẽ chiến đấu, chiến đấu cho đến khi không còn đứng vững được nữa. Bởi vì, đây là Cổng Thiên Vũ, và hắn là Mộ Dung Liệt, kẻ đã thề sẽ không bao giờ lùi bước. Hắn, Mộ Dung Liệt, sẽ dùng sinh mạng của mình và của binh sĩ để câu kéo thời gian, để đổi lấy một hy vọng mong manh cho Hoàng Thành này.
***
Cách đó không xa, trong một đài quan sát cổ kính nằm khuất trong một góc ít người lui tới của Hoàng Thành, Thẩm Quân Hành lặng lẽ đứng đó, như một bức tượng tạc từ đá cẩm thạch trắng. Đài quan sát này vốn dĩ đã đổ nát, tường đá phủ đầy rêu phong, nhưng giờ đây lại được che chắn bởi một pháp trận phòng hộ yếu ớt, phát ra ánh sáng xanh lam mờ ảo, cố gắng ngăn cách thế giới bên trong với cơn bão loạn bên ngoài. Tiếng gió lùa qua những khe hở trên tường đá tạo thành những âm thanh rít gào thê lương, hòa lẫn với tiếng sấm sét rền vang từ xa và tiếng vọng mờ nhạt của chiến trường đang diễn ra tại Cổng Thiên Vũ, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt.
Trong không gian tĩnh mịch nhưng đầy áp lực ấy, mùi ẩm mốc của đá cũ quyện chặt với mùi khói và bụi từ chiến trường phảng phất qua kẽ hở, tạo nên một cảm giác nặng nề, ngột ngạt. Trên một phiến đá cổ kính đặt giữa phòng, Thiên Cơ Bàn của Thẩm Quân Hành đang phát ra ánh sáng vàng nhạt, rải rác những phù văn cổ xưa lung linh như những vì sao xa xôi. Trên bề mặt Thiên Cơ Bàn, một màn hình nước phép đang phản chiếu chân thực cảnh tượng bi tráng tại Cổng Thiên Vũ, nơi Mộ Dung Liệt đang tử thủ.
Khuôn mặt Thẩm Quân Hành trắng bệch như tờ giấy, dưới ánh sáng yếu ớt của Thiên Cơ Bàn càng lộ rõ vẻ thư sinh, thanh tú, nhưng giờ đây lại mang theo sự mệt mỏi và kiệt sức tột độ. Đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm, ánh nhìn xuyên thấu qua màn hình nước phép, như đang muốn nhìn thấu cả vận mệnh của từng binh sĩ ngã xuống. Hắn không nói một lời, chỉ nhẹ nhàng di chuyển các ngón tay thon dài trên bề mặt Thiên Cơ Bàn, điều chỉnh những chi tiết nhỏ nhặt trong kế hoạch của mình. Mỗi cử động đều chậm rãi, chính xác, như một nghệ nhân đang hoàn thiện một kiệt tác tinh xảo, nhưng ẩn chứa bên trong là một gánh nặng ngút trời, là sự tính toán lạnh lùng trên bàn cờ sinh tử.
Kim Linh Nhi đứng bên cạnh, vẻ mặt nhỏ nhắn, lanh lợi thường ngày giờ đây đầy lo lắng. Đôi mắt to tròn của nàng không ngừng nhìn về phía Thẩm Quân Hành, rồi lại nhìn về màn hình nước phép, nơi cảnh tượng đổ máu đang diễn ra. Trong lòng nàng, chú sói con Tiểu Lang đang run rẩy, đôi mắt tinh anh của nó liên tục nhìn về một hướng cụ thể, nơi mà tà khí đang cuồn cuộn như một dòng sông đen ngòm, không ngừng lan tỏa. Tiểu Lang thỉnh thoảng lại hú nhỏ, tiếng kêu yếu ớt nhưng đầy cảnh giác, như đang cố gắng truyền đạt một điều gì đó về mối nguy hiểm ẩn sâu.
“Tiên sinh,” Kim Linh Nhi thì thầm, giọng nói run rẩy, “Mộ Dung Liệt… hắn sẽ không cầm cự được bao lâu nữa. Mà Tiểu Lang… nó cứ rên rỉ và nhìn về phía đó,” nàng chỉ tay về phía màn hình n��ớc phép, nơi một khu vực của Cổng Thiên Vũ đang bị ma khí bao phủ dày đặc, “Nó nói… có gì đó không ổn ở dưới đó, một luồng khí lạnh lẽo và tăm tối hơn cả ma khí.”
Thẩm Quân Hành khẽ nhắm mắt lại trong giây lát, như đang cố gắng xua đi sự mệt mỏi đang xâm chiếm tâm trí, hoặc đang cố gắng đọc vị vận mệnh đang dần trở nên mờ mịt. Hắn mở mắt ra, ánh nhìn sâu thẳm nhưng giờ đây có thêm một tia sáng trí tuệ sắc bén, như một tia chớp lóe lên giữa đêm tối. Giọng nói của hắn trầm ổn, nhưng hơi khàn, mang theo sự mệt mỏi rõ rệt: “Bản năng của linh thú không bao giờ sai. Tà khí… chúng đang tìm cách phá hủy từ bên trong.” Hắn khẽ vuốt ve Thiên Cơ Bàn, ánh mắt lướt qua các phù văn cổ xưa đang phát ra ánh sáng xanh yếu ớt.
“Mộ Dung Liệt,” hắn thì thầm, lời nói dường như không phải dành cho Kim Linh Nhi, mà là cho chính mình, hoặc cho vận mệnh đang được hắn điều khiển. “Hắn là một quân cờ tốt, một con dao sắc bén, nhưng cũng là một kẻ cô độc, khao khát được công nhận. Hắn sẽ chiến đấu đến cùng, không phải vì ta, mà vì danh dự của chính hắn. Và đó chính là điều ta cần.”
Thẩm Quân Hành nhận ra ý đồ của U Minh Giáo Chủ không chỉ là tấn công trực diện mà còn thông qua sự phá hoại ngầm của Mạc Vô Tâm. Tống Yêu Nữ chỉ là một phần nhỏ trong kế hoạch đó, một con rối được điều khiển để làm suy yếu tinh thần và phá vỡ pháp trận từ bên trong. Nhưng thứ mà Tiểu Lang đang cảm nhận, luồng khí lạnh lẽo và tăm tối hơn cả ma khí, đó là dấu hiệu của một thứ gì đó nguyên thủy hơn, độc ác hơn, có lẽ là sự can thiệp trực tiếp của Mạc Vô Tâm vào nguồn địa mạch của Hoàng Thành.
Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi mực và giấy cũ trong phòng hòa lẫn với mùi ma khí từ xa, tạo nên một không khí căng thẳng tột độ, nặng nề bởi sự tuyệt vọng của trận chiến. Hắn biết, "một khắc" đó của Cố Trường Phong ở tuyến phòng thủ thứ hai đã đổi lấy thời gian quý giá cho Mộ Dung Liệt. Và giờ đây, Mộ Dung Liệt đang dùng sinh mạng của mình và quân đội của hắn để câu kéo thêm "một khắc" nữa. Mỗi khắc trôi qua là một sinh mệnh bị tước đoạt, một gánh nặng đè lên tâm trí hắn. Hắn là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu. Hắn phải đưa ra những quyết định lạnh lùng, dù trái tim hắn đang bị xé nát bởi sự mất mát. Sự mệt mỏi và trắng bệch của hắn ngày càng rõ rệt, không chỉ là do thể chất, mà còn là tổn thương tinh thần sâu sắc khi chứng kiến sự sụp đổ và cái chết. Hắn cảm nhận được sự cần thiết của một sức mạnh trực tiếp, một sức mạnh mà hắn không có.
“Mộ Dung Liệt, hãy cầm cự thêm chút nữa…” Thẩm Quân Hành khẽ khàng lặp lại, ánh mắt không rời khỏi màn hình nước phép, nơi hình ảnh Mộ Dung Liệt đang chiến đấu trong tuyệt vọng. “Đây là canh bạc lớn nhất của ta.” Hắn biết, trận tử thủ này không chỉ mua thời gian, mà còn là một phép thử, một sự cân bằng giữa sự hy sinh và lợi ích. Hắn đang đặt cược vào ý chí của một kẻ cuồng vọng, vào sự kiên cường của những chiến binh tuyệt vọng, và vào thời cơ mà hắn đang chờ đợi.
Kim Linh Nhi an ủi Tiểu Lang, vuốt ve bộ lông xám mềm mại của nó, nhưng chú sói con vẫn liên tục hú nhỏ, cố gắng truyền đạt điều gì đó về mối nguy hiểm ẩn sâu dưới lớp tà khí, dưới lòng đất Hoàng Thành. Những tiếng hú ấy, trong tai Thẩm Quân Hành, không chỉ là lời cảnh báo, mà còn là minh chứng cho một âm mưu thâm độc hơn nhiều so với những gì hắn đã dự liệu. U Minh Giáo Chủ không chỉ muốn tiêu diệt, mà còn muốn phá hoại từ bên trong, từ tâm trí của binh sĩ, và sâu hơn nữa, từ chính linh mạch của Hoàng Thành.
Sự bùng phát của tà khí dưới lòng đất, cùng với sự xuất hiện của Tống Yêu Nữ, khẳng định rằng U Minh Giáo Chủ đang hoạt động song song và phối hợp chặt chẽ với Ma Tôn Thiên Khuyết, làm tăng mức độ phức tạp và nguy hiểm của cuộc chiến lên một tầm cao mới. Hắn biết, thời điểm quyết định đã đến. Tuyến phòng thủ chiến lược thứ hai đã bị phá vỡ, đẩy Hoàng Thành Thiên Lan vào tình thế cực kỳ nguy hiểm. Hắn phải đưa ra một kế hoạch liều lĩnh, một giải pháp mới, dù nó có thể yêu cầu những đồng minh không ngờ tới, hoặc những bước đi đầy rủi ro.
Mọi con đường đều mang dấu tay hắn, nhưng bản thân hắn lại phải chịu đựng sự cô độc tột cùng. Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò. Và trận chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ bước vào hồi cam go nhất. Hắn ngước nhìn bầu trời đen kịt qua một khe hở trên vách đá, một tia chớp loang loáng xé toạc màn đêm, soi rọi thoáng qua vẻ mặt kiên định nhưng đầy bi ai của hắn. Hắn biết, dù có phải trả giá bằng bao nhiêu sinh mạng, bao nhiêu nước mắt, hắn cũng phải giữ vững Hoàng Thành này. Bởi vì, nếu Hoàng Thành Thiên Lan thất thủ, thì chỉ e... thiên hạ lại loạn.
***
Khi những tia sáng đầu tiên của bình minh le lói phía chân trời, xuyên qua màn mây đen nặng trĩu, rọi xuống Hoàng Thành Thiên Lan, trận mưa lớn đã dần ngớt, chỉ còn những hạt mưa lất phất bay trong gió nhẹ. Tiếng sấm sét đã im bặt, nhưng tiếng gầm rú của Ma Tôn Quân và tiếng binh khí va chạm vẫn còn vang vọng từ xa, như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về cuộc chiến không ngừng nghỉ.
Trong một quảng trường tương đối an toàn ở trung tâm Hoàng Thành, được che chắn bởi pháp trận phòng ngự mới được kích hoạt, một doanh trại tạm thời đã được dựng lên một cách khẩn trương. Không khí nơi đây vẫn khẩn trương, mệt mỏi, nhưng không còn sự tuyệt vọng tột cùng như trước. Thay vào đó, một ý chí quyết tâm mạnh mẽ đang âm thầm nảy nở. Tiếng binh lính bị thương rên rỉ yếu ớt, tiếng các y sư bận rộn chữa trị, tiếng các tướng lĩnh thảo luận gấp gáp, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh hỗn độn nhưng đầy sức sống. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc hòa lẫn với mùi máu tanh, mùi ẩm ướt của đất đá và mùi mồ hôi của những con người kiệt sức, tạo nên một không gian nặng nề nhưng không hề có ý định đầu hàng.
Tại trung tâm doanh trại, Lý Thanh Phong và Lạc Băng Nguyệt đang cùng các tướng lĩnh khác xem xét một bản đồ chiến trường trải rộng trên bàn đá. Nét mặt ai nấy đều mệt mỏi, hốc hác sau một đêm chiến đấu không ngừng nghỉ, nhưng ánh mắt họ lại tràn đầy ý chí chiến đấu kiên cường. Lý Thanh Phong, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt khắc khổ với vết sẹo ngang má, ánh mắt kiên nghị, siết chặt nắm đấm. Hắn mặc giáp trụ của mình, dù đã bị nứt vỡ và nhuốm máu, vẫn toát lên vẻ uy nghiêm của một vị tướng quân.
“Mộ Dung Liệt đã câu kéo đủ thời gian cho chúng ta.” Lý Thanh Phong nói, giọng nói của hắn nghiêm nghị, trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự đau xót. “Tuyến phòng thủ Cổng Thiên Vũ đã hoàn toàn sụp đổ, nhưng hắn và binh sĩ của hắn đã giữ chân Ma Tôn Quân ít nhất thêm ba canh giờ nữa. Ba canh giờ đó… là vô giá.” Hắn biết, cái giá của ba canh giờ đó là máu, là sinh mạng của hàng vạn binh sĩ Mộ Dung, nhưng đó là sự hy sinh cần thiết.
Lạc Băng Nguyệt đứng bên cạnh, vẻ đẹp lạnh lùng, thoát tục như băng tuyết của nàng vẫn không bị che mờ bởi sự mệt mỏi. Làn da trắng sứ không tì vết, mái tóc đen dài mượt mà như thác nước, đôi mắt phượng sắc bén nhưng ẩn chứa sự phẫn nộ và kiên cường. Nàng siết chặt thanh kiếm trong tay, ánh mắt kiên định nhìn về phía bản đồ, nơi Cổng Thiên Vũ giờ đây chỉ còn là một chấm đỏ đậm. “Chúng ta không thể để sự hy sinh của hắn trở nên vô nghĩa.” Nàng nói, giọng nói trong trẻo, dứt khoát, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của doanh trại. “Ma Tôn Quân đã quá tự mãn. Chúng ta sẽ cho chúng biết thế nào là sự phản kháng của Chính Đạo!”
Dù phẫn nộ và đau xót, Lạc Băng Nguyệt vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết của một người lãnh đạo. Nàng biết, giờ không phải lúc để bi lụy. Thẩm Quân Hành đã giao phó cho nàng nhiệm vụ tái tập hợp lực lượng, và nàng sẽ không phụ lòng tin của hắn. Nàng nhìn Lý Thanh Phong, ánh mắt giao nhau, ngầm hiểu ý chí của đối phương.
Ngay lập tức, Lý Thanh Phong và Lạc Băng Nguyệt đưa ra các chỉ lệnh mới. “Ngụy Vô Song, dẫn đầu các đệ tử pháp trận, mau chóng bố trí Huyền Thiên Pháp Trận cấp cao nhất tại khu vực trung tâm này. Chúng ta cần một lá chắn cuối cùng.” Lý Thanh Phong ra lệnh, giọng nói dứt khoát. “Lạc Băng Nguyệt, nàng hãy dẫn đầu đội tinh nhuệ còn lại, chuẩn bị cho một đợt phản công bất ngờ. Lợi dụng địa hình Hoàng Thành, chúng ta sẽ chia cắt quân địch.”
Các tướng lĩnh cấp dưới lập tức đi truyền đạt mệnh lệnh, doanh trại trở nên hối hả hơn bao giờ hết. Các y sư nhanh chóng hoàn tất công việc, binh sĩ bị thương được đưa đến nơi an toàn hơn. Những binh sĩ còn lành lặn, dù mệt mỏi đến rã rời, vẫn siết chặt vũ khí, ánh mắt bùng lên ngọn lửa quyết tâm. Họ đã chứng kiến quá nhiều sự hy sinh, quá nhiều cái chết, và giờ đây, họ không còn gì để mất.
Lạc Băng Nguyệt tập hợp đội tinh nhuệ của mình, những kiếm khách mạnh nhất của các tông môn Chính Đạo. Vẻ mặt họ dù hằn lên sự mệt mỏi, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên ý chí chiến đấu. Nàng biết, đây là một canh bạc. Một canh bạc mà Thẩm Quân Hành đã sắp đặt, và họ, những quân cờ trên bàn cờ đó, sẽ phải chiến đấu hết mình để giành lấy chiến thắng.
“Quân lệnh như sơn, tiên sinh nói, ta làm!” Lý Thanh Phong khẽ thì thầm, ánh mắt nhìn về phía xa, nơi Thẩm Quân Hành đang ẩn mình. Hắn tin vào sự dẫn dắt của kẻ trí giả đó, dù đôi khi Thẩm Quân Hành phải đưa ra những quyết định nghiệt ngã đến tàn nhẫn. Sự hy sinh của Mộ Dung Liệt và quân đội của hắn đã mua lại thời gian quý báu, và giờ đây, họ phải tận dụng từng giây từng phút đó.
Sự tái tập hợp đang diễn ra với tốc độ nhanh nhất, chuẩn bị cho 'canh bạc sinh tử' mà Thẩm Quân Hành đã sắp đặt. Mộ Dung Liệt đã hoàn thành vai trò của mình, dù hắn có biết hay không, dù hắn có căm hận hay không. Hắn đã trở thành một phần của kế hoạch lớn hơn, một quân cờ bị đẩy vào thế tử thủ để đổi lấy một hy vọng mong manh cho Hoàng Thành Thiên Lan. Và giờ đây, những quân cờ còn lại, với Lý Thanh Phong và Lạc Băng Nguyệt làm chủ tướng, đang đứng trước một trận chiến sinh tử, một trận chiến sẽ quyết định số phận của cả Tu Tiên Giới. Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò. Nhưng trong ánh bình minh mờ ảo, một tia hy vọng mong manh đã lóe lên, dẫn lối cho những chiến binh kiên cường bước vào hồi cuối của cuộc chiến.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.