Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 247: Lời Đe Dọa Ma Tôn: Liên Minh Trong Đau Thương
Quán trà Thanh Phong tĩnh lặng như ban đầu, nhưng không khí đã không còn vẻ u ám của đêm khuya nữa. Ánh sáng từ Thiên Cơ Bàn từ từ tắt hẳn, để lại mặt ngọc thạch lạnh lẽo như cũ. Thẩm Quân Hành khẽ mở mắt, ánh nhìn không còn vẻ mệt mỏi suy sụp, mà thay vào đó là một tia sáng kiên định, mạnh mẽ như thép. Hắn đã chứng kiến toàn bộ lịch sử khởi nguyên của U Minh Giáo, từ sự ra đời tàn độc đến những nỗ lực đầu tiên của chính đạo trong việc đối phó. Sự mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng trong đôi mắt hắn đã không còn sự tuyệt vọng. Hắn hiểu rằng cuộc chiến này đã kéo dài hàng ngàn năm, và hắn không thể gục ngã. Trí Giả Cổ Xưa đã từng đối mặt với nó, đã tìm thấy con đường, vậy thì hắn cũng sẽ làm được. Những bài học từ quá khứ, những chiến lược tinh tế của kẻ dẫn đường đầu tiên, tất cả đều được khắc sâu vào tâm trí hắn. Hắn không chỉ nhìn thấy sự lặp lại của lịch sử, mà còn nhìn thấy cách mà lịch sử đã được định hình bởi những người như hắn.
“Ngàn năm trước, họ đã tìm thấy con đường. Giờ đây, đến lượt ta,” Thẩm Quân Hành thì thầm, giọng nói trầm ổn, dứt khoát. Hắn đứng dậy, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía đông, nơi đường chân trời đang dần ửng hồng, báo hiệu một ngày mới sắp ló dạng. Những tia nắng đầu tiên của bình minh xuyên qua màn sương mỏng, chiếu rọi lên khuôn mặt thư sinh của hắn, làm nổi bật sự kiên nghị. Trong khoảnh khắc ấy, hắn cảm thấy gánh nặng trên vai mình vẫn còn đó, nhưng không còn đè nén hắn nữa. Thay vào đó là một sức mạnh mới, một ý chí được tôi luyện qua dòng chảy của thời gian và những bài học từ quá khứ. Hắn đã chấp nhận thực tại tàn khốc, nhưng hắn sẽ không chấp nhận thất bại. Ma Tôn Thiên Khuyết có thể đang trỗi dậy, U Minh Giáo có thể đang gieo rắc nỗi sợ hãi, nhưng ý chí của kẻ dẫn đường sẽ không bao giờ bị dập tắt. Hắn không phải là người đứng trên đỉnh, nhưng hắn sẽ dẫn dắt thế giới đi qua cơn bão tố này. Hắn sẽ gieo những hạt mầm hy vọng vào trong mảnh đất đã hoang tàn của lòng người, như Trí Giả Cổ Xưa đã từng làm. Hắn sẽ kết hợp những chiến lược từ quá khứ với những hiểu biết về hiện tại, để tạo ra một kế hoạch mới, một con đường mới. Thẩm Quân Hành tiến đến bàn, lấy ra một cuộn giấy trắng tinh khôi và một cây bút lông. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của bình minh, của sự khởi đầu mới. Bút lông khẽ lướt trên giấy, bắt đầu viết những dòng đầu tiên của một kế hoạch mới. Đó không chỉ là kế hoạch cho một cuộc chiến, mà là kế hoạch để củng cố niềm tin, để hàn gắn những vết nứt trong lòng người, để chuẩn bị cho một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi với Ma Tôn Thiên Khuyết. Hắn biết, Ma Tôn có thể bị đẩy lùi tạm thời, nhưng mối đe dọa từ tà ác vẫn sẽ còn đó. Và chính hắn, Thẩm Quân Hành, sẽ là người phải đối mặt với nó, với ý chí kiên định của một kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu, nhưng gánh vác vận mệnh của cả một thế giới.
***
Một cảnh tượng khác dần hiện ra trước mắt Thẩm Quân Hành, không phải là thực tại của quán trà Thanh Phong, mà là một lát cắt sâu hơn của quá khứ, một phần của dòng chảy lịch sử mà hắn vừa truy溯. Sau khi Trí Giả Cổ Xưa gửi đi con chim phượng hoàng mang theo thông điệp, không lâu sau đó, liên minh Chính Đạo đã tụ họp.
Giảng Đường của Thái Huyền Tiên Môn, một kiến trúc cổ kính với mái ngói lưu ly và cột trụ chạm khắc rồng phượng, nay mang một vẻ u ám đến lạ. Khắp Giảng Đường rộng rãi, nơi thường vang vọng tiếng giảng bài uyên thâm của các sư phụ và tiếng bút viết của hàng trăm đệ tử, giờ chỉ còn là không khí nặng nề của sự mất mát và nỗi tuyệt vọng. Các hàng ghế đá và gỗ trống trải, lác đác vài chục vị trưởng lão và tông chủ, những khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt đầy mệt mỏi và đau thương. Mùi gỗ trầm hương, mùi giấy và mực, cùng chút mùi linh khí thanh khiết thường thấy, nay hòa lẫn với một mùi hương tanh nồng của huyết tinh và mùi thảo dược nồng gắt, như minh chứng cho những thương vong vừa qua. Bên ngoài, màn mưa phùn vẫn tí tách rơi, gieo vào lòng người thêm nỗi sầu muộn.
Thái Huyền Trưởng Lão, vị tông chủ uy nghiêm của Thái Huyền Tiên Môn, đồng thời là lãnh đạo của liên minh Chính Đạo thời bấy giờ, ngồi chủ tọa trên bục giảng. Khuôn mặt y vốn đã khắc khổ, nay càng hằn sâu những nếp nhăn của lo âu. Mái tóc bạc phơ như sương tuyết, nhưng ánh mắt y vẫn kiên nghị, dù ẩn chứa một sự mệt mỏi không thể che giấu. Y chậm rãi đặt tay lên bàn, một tiếng "cộp" nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng, đủ để khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía y.
“Tổn thất quá nặng nề,” Thái Huyền Trưởng Lão cất giọng, âm điệu trầm buồn, “Chúng ta đã đánh giá thấp sự tàn độc của U Minh Giáo. Hàng vạn sinh linh đã bị ma độc hủy hoại, không chỉ là đệ tử, mà còn là vô số dân chúng vô tội trên khắp các vương quốc.” Y khẽ thở dài, “Không chỉ vậy, những lời đồn đại, những sự nghi kỵ mà chúng gieo rắc đã khiến quân tâm ly tán, khiến niềm tin vào Chính Đạo lung lay. Liệu còn hy vọng gì cho Chính Đạo khi lòng người đã như cỏ rác?”
Cả Giảng Đường chìm vào sự im lặng đáng sợ. Mỗi người đều mang trong lòng nỗi đau riêng, sự bất lực khi chứng kiến đạo hữu, đệ tử của mình dần biến chất, bị ma độc thao túng tâm trí, hoặc gục ngã trong đau đớn.
Lúc này, một bóng người thanh khiết, dịu dàng bước lên. Đó là Dược Tiên Tử, tiền thân của Diệp Thanh Hà. Nàng vận một bộ y phục trắng tinh, mái tóc đen dài búi cao gọn gàng, tôn lên khuôn mặt thanh tú, đôi môi chúm chím ẩn chứa sự lo lắng. Nàng mang theo một chồng trúc giản và vài bình dược liệu, đôi mắt trong veo nhưng đong đầy vẻ đau buồn.
“Thái Huyền Trưởng Lão, các vị tiền bối,” Dược Tiên Tử khẽ cúi đầu, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự nặng nề, “Ma độc của chúng không chỉ hủy hoại thân thể, mà còn gặm nhấm ý chí. Nó len lỏi vào từng tế bào, từng sợi kinh mạch, ăn mòn linh hồn, khiến người nhiễm không thể tự chủ. Dù đã cố gắng hết sức, ngày đêm nghiên cứu, nhưng vẫn chưa tìm được phương thuốc giải quyết tận gốc. Hóa giải tạm thời thì được, nhưng để bài trừ hoàn toàn tà tính của Độc Tâm Tán, e rằng cần một liệu pháp từ căn nguyên. Chúng ta cần thời gian, và hơn hết là sự đoàn kết, sự tin tưởng lẫn nhau để chống lại thứ ma thuật này.”
Nàng đặt một quyển trúc giản lên bàn, trên đó chi chít những công thức, những ghi chú về các loại linh dược và ma độc. Thẩm Quân Hành quan sát từ xa, cảm nhận được sự kiệt sức của Dược Tiên Tử, nhưng cũng thấy rõ ý chí kiên định không hề lay chuyển. Nàng không chấp nhận thất bại, ngay cả khi mọi nỗ lực dường như chỉ là muối bỏ bể trước sự tàn phá khủng khiếp của U Minh Giáo. Hắn thấy rõ sự tương đồng giữa nàng và Diệp Thanh Hà của thời đại mình – một sự tận hiến không mệt mỏi cho y thuật, một trái tim tràn đầy lòng trắc ẩn.
Thái Huyền Trưởng Lão chậm rãi đứng dậy, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt mỏi mệt trong Giảng Đường. Một tia lửa bùng lên trong đôi mắt y. Y đập mạnh bàn, tiếng “rầm” vang dội, phá vỡ sự u ám.
“Không! Chúng ta không thể từ bỏ!” Y gầm lên, giọng nói đầy kiên quyết, “Dù chúng có tàn độc đến đâu, dù lòng người có khó dò đến đâu, Chính Đạo vẫn phải tồn tại! Dược Tiên Tử nói đúng, chúng ta cần thời gian. Và chúng ta cần tìm ra nguồn gốc của mọi sự hỗn loạn này. Phải tìm bằng được U Minh Giáo Chủ, kẻ đứng sau tất cả!”
Y nhìn Dược Tiên Tử, ánh mắt mềm mại hơn chút, “Dược Tiên Tử, cứ tiếp tục nghiên cứu. Liên minh sẽ dốc toàn lực hỗ trợ nàng. Các vị trưởng lão, hãy củng cố niềm tin trong tông môn, trấn an dân chúng. Sẽ có cách, nhất định sẽ có cách!”
Thẩm Quân Hành khẽ gật đầu. Dù trong cảnh tuyệt vọng cùng cực, những hạt giống hy vọng vẫn được gieo. Thái Huyền Trưởng Lão, với vai trò lãnh đạo, đã nỗ lực hết mình để giữ vững ngọn lửa. Nhưng hắn cũng nhận ra, sự thiếu hụt thông tin, sự mơ hồ về kẻ địch chính là điểm yếu chí mạng của Chính Đạo thời bấy giờ. Họ chưa thể hình dung được mức độ thâm hiểm và tầm nhìn xa của U Minh Giáo.
Dược Tiên Tử vẫn miệt mài ghi chép, đôi tay thanh mảnh không ngừng lật tìm trong chồng trúc giản. Nàng khẽ cắn môi, ánh mắt chất chứa nỗi đau khi nghĩ đến vô số sinh linh đang vật vã trong ma độc. "Chúng ta không thể thất bại," nàng thì thầm, "Nhất định phải tìm ra phương pháp. Vì chúng sinh, vì Chính Đạo." Nàng biết rằng chỉ có y thuật và trí tuệ mới có thể là chìa khóa.
***
Trong khi Giảng Đường của Chính Đạo đang chìm trong u ám và nỗi lo sợ, thì ở một nơi khác, sự tà ác lại đang cuồng loạn bùng nổ.
Ma Long Điện. Nơi đây không phải là một công trình kiến trúc thông thường, mà là một quần thể điện thờ được đục đẽo sâu vào lòng một ngọn núi lửa đã tắt, hoặc ít nhất là tưởng chừng đã tắt. Các công trình được xây dựng từ đá núi lửa đen, tạo nên những đường nét góc cạnh, sắc nhọn và mang vẻ u tối, đáng sợ. Điện thờ chính có hình dáng một đầu rồng khổng lồ đang há miệng, mà từ đó, từng đợt ma khí đặc quánh phun trào.
Đêm đó, bầu trời bị bao phủ bởi bão táp dữ dội. Sấm sét cuồng nộ xé toạc màn đêm, thắp sáng chốc lát những tảng đá đen nhọn hoắt như răng nanh của quỷ. Từ sâu trong lòng đất, tiếng gầm gừ trầm đục của dung nham đang sôi sục vọng lên, hòa lẫn với tiếng la hét thê lương của những tù nhân bị xiềng xích trong các hang động ngầm. Tiếng pháp khí ma đạo va chạm, tiếng gió rít qua các khe đá như tiếng quỷ khóc, tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự hỗn loạn.
Mùi lưu huỳnh nồng nặc từ núi lửa, mùi máu tươi tanh tưởi, mùi tử khí và ma khí đặc trưng quyện vào nhau, tạo thành một bầu không khí ngột ngạt, nóng bức và đầy áp lực. Ánh sáng duy nhất đến từ dung nham đỏ rực chảy ngầm trong lòng điện, cùng với những pháp trận ma khí ám lục nhấp nháy liên hồi, rọi sáng cảnh tượng ghê rợn.
Trên bệ đá cao nhất của Ma Long Điện, nơi đầu rồng há miệng, U Minh Giáo Chủ (Cổ Đại) đứng sừng sững. Vóc dáng y cao lớn nhưng gầy gò, ẩn mình trong bộ áo choàng đen rộng thùng thình, che kín gần hết thân thể. Đôi mắt y, phát ra ánh sáng xanh lục yếu ớt trong bóng tối, rợn người như đôi mắt của một con mãng xà cổ xưa, lóe lên vẻ tà ác và cuồng loạn. Dưới chân y, vô số tín đồ ma giáo quỳ bái, thân thể run rẩy vì sợ hãi nhưng ánh mắt lại cuồng nhiệt sùng bái. Họ là những kẻ đã bị y tẩy não, bị ma độc thao túng, trở thành những con rối trung thành nhất.
U Minh Giáo Chủ không nói về chiến thắng mà y vừa giành được, không ca ngợi những chiến công đã khiến Chính Đạo phải run rẩy. Thay vào đó, y cất lên một lời tiên tri kinh hoàng, giọng nói vang vọng khắp Ma Long Điện, như thể hòa cùng tiếng sấm chớp và tiếng gầm của núi lửa.
“Các ngươi nghĩ đây là đỉnh cao của sự tàn phá sao? Không, đây chỉ là khởi đầu!” Y vung tay lên, một luồng ma khí khổng lồ bùng nổ, khiến cả Ma Long Điện rung chuyển. Những viên đá đen lởm chởm rơi xuống, nhưng không ai dám nhúc nhích. “Bóng tối thật sự, vị Ma Tôn của Vô Tận Hư Không, đang thức tỉnh. Chúng ta, U Minh Giáo, chỉ là những kẻ dọn đường cho sự giáng lâm vĩ đại của Ngài! Kỷ nguyên của thần linh và tiên đạo sẽ kết thúc, nhường chỗ cho sự thống trị vĩnh hằng của Hư Không!”
Lời nói của y như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm trí của Thẩm Quân Hành, người đang quan sát cảnh tượng từ dòng thời gian. “Ma Tôn Vô Tận Hư Không” – cái tên đó, cái khái niệm đó, đã được gieo rắc từ ngàn năm trước. Hắn cảm nhận được sự kết nối trực tiếp đến Ma Tôn Thiên Khuyết mà hắn đang đối mặt ở hiện tại. U Minh Giáo Chủ (Cổ Đại) không phải là kẻ đi đầu, y chỉ là một quân cờ, một kẻ dẫn đường cho một thế lực lớn hơn, cổ xưa và tà ác hơn.
U Minh Giáo Chủ (Cổ Đại) tiếp tục gầm thét, “Hãy run sợ đi, những kẻ bám víu vào ánh sáng! Lời nguyền của Ma Tôn sẽ bao trùm tất cả!”
Y vung tay thêm lần nữa, và một luồng ma khí đen kịt từ lòng đất bùng lên, ngưng tụ thành một ảo ảnh khổng lồ trên không trung: một thanh Huyết Hải Ma Đao sắc lạnh, đỏ rực như máu, dài tới hàng trăm trượng, lướt qua bầu trời Ma Long Điện. Từ lưỡi đao, hàng ngàn linh hồn ma quỷ gào thét, tạo thành một cảnh tượng ghê rợn, gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng vào tâm trí các tín đồ đang quỳ bái, và cả những kẻ yếu ớt đang theo dõi từ xa. Sấm sét bên ngoài như đáp lại, càng cuồng nộ hơn, như thể chính Thiên Đạo cũng đang gầm lên trước lời đe dọa này.
Thẩm Quân Hành cảm thấy lạnh toát sống lưng. Hắn đã từng nghĩ U Minh Giáo Chủ hiện tại là một kẻ thâm hiểm bậc nhất, nhưng giờ đây hắn nhận ra rằng, ngay cả kẻ đó cũng chỉ đang tái hiện lại một vai trò đã được định sẵn từ ngàn năm trước. Cái vòng lặp bi kịch này, lời tiên tri về Ma Tôn, sự dọn đường của U Minh Giáo, tất cả đều là một kịch bản đã được viết từ rất lâu rồi. Và giờ đây, hắn đang ở giữa kịch bản đó, với vai trò là người phải phá vỡ nó. Gánh nặng trên vai hắn dường như càng trở nên nặng nề hơn, nhưng đồng thời, một sự kiên định sắt đá cũng hình thành trong tâm trí hắn. Hắn không thể để lịch sử lặp lại.
***
Trong khi nỗi sợ hãi và sự cuồng loạn lan tràn khắp Tu Tiên Giới, thì trên đỉnh Linh Sơn Cửu Phong, nơi sương mù dày đặc quanh năm bao phủ, lại có một động phủ tu luyện ẩn mình giữa thiên nhiên hoang sơ. Không có kiến trúc tráng lệ, chỉ là một hang động tự nhiên được mở rộng và cải tạo đơn giản, nhưng lại toát lên một vẻ thanh tịnh, tĩnh mịch đến lạ. Tiếng gió nhẹ nhàng thổi qua khe núi, mang theo hơi sương mát lành và mùi đất ẩm, thảo mộc thoang thoảng. Đôi khi, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ vách đá vang lên, tạo nên một âm thanh êm dịu, phá vỡ sự tĩnh lặng.
Trong động phủ, Trí Giả Cổ Xưa (Kẻ Dẫn Đường Đầu Tiên) bình thản ngồi trên một phiến đá, ánh mắt sâu xa như chứa đựng cả tinh hà, nhìn qua cửa động nơi sương mù dày đặc bao phủ. Thân hình y gầy gò, vận bộ áo vải thô màu xám tro, trên tay luôn cầm một quyển trúc giản cổ đã ố vàng. Y dường như đã 'nhìn thấy' toàn bộ lời tiên tri của U Minh Giáo Chủ về sự giáng lâm của Ma Tôn Vô Tận Hư Không. Không có bất kỳ sự hoảng loạn hay sợ hãi nào trong ánh mắt y, chỉ có sự điềm tĩnh đến đáng kinh ngạc.
Không lâu sau, Thái Huyền Trưởng Lão (Cổ Đại) và Dược Tiên Tử (Diệp Thanh Hà Tiền Thân) bước vào động phủ. Khuôn mặt họ vẫn còn in hằn vẻ mệt mỏi và lo lắng tột cùng từ Giảng Đường. Dược Tiên Tử vẫn ôm chặt chồng trúc giản nghiên cứu, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ. Họ đến đây cầu kiến, mang theo tất cả nỗi tuyệt vọng và hy vọng mong manh cuối cùng.
“Trí Giả tiền bối,” Thái Huyền Trưởng Lão khẽ khàng lên tiếng, giọng y vẫn còn run rẩy, “Lời của U Minh Giáo Chủ… về Ma Tôn Vô Tận Hư Không… Liệu đó có phải là sự thật? Liệu chúng ta có đang đối mặt với một tai ương lớn hơn cả những gì chúng ta có thể tưởng tượng?”
Dược Tiên Tử cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt cầu khẩn nhìn Trí Giả Cổ Xưa, như muốn tìm kiếm một tia sáng trong màn đêm mịt mùng.
Trí Giả Cổ Xưa không vội vàng trả lời. Y khẽ vuốt râu, ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài màn sương. Một lúc sau, y mới chậm rãi cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng, như tiếng chuông chùa cổ kính.
“Lời của Ma Giáo Chủ không phải hoàn toàn là dối trá. Một bóng tối lớn hơn đang trỗi dậy, một tai ương đã được định sẵn từ hàng ngàn vạn năm trước, sẽ giáng xuống thế gian này. Ma Tôn Vô Tận Hư Không… đó là một khái niệm, một đỉnh điểm của tà ác, của sự hủy diệt, không phải là một cá thể đơn thuần.” Y quay đầu lại, ánh mắt chạm vào Thái Huyền Trưởng Lão và Dược Tiên Tử. “Nhưng cũng chính trong bóng tối sâu thẳm nhất, chúng ta mới thấy rõ ánh sáng của ý chí kiên cường, ánh sáng của hy vọng.”
Y đứng dậy, thân hình gầy gò nhưng toát lên một khí chất siêu phàm. “Đừng tìm cách đánh bại toàn bộ, vì đó là điều không thể trong một sớm một chiều. Mà hãy tìm cách tồn tại và chờ đợi thời cơ. Gieo hạt giống của niềm tin và sự đoàn kết vào trong mảnh đất đã hoang tàn của lòng người. Chỉ khi lòng người không còn chia rẽ, khi niềm tin được củng cố, khi các ngươi có thể chung tay đối mặt với Ma Tôn, thì cơ hội mới thực sự xuất hiện.”
Thẩm Quân Hành, người đang chứng kiến cảnh tượng này, cảm thấy từng lời của Trí Giả Cổ Xưa như đang nói với chính hắn. Sự kiên nhẫn ngàn năm, sự đoàn kết, và ý chí kiên cường. Đó chính là con đường mà hắn cũng phải đi.
“Để đối phó với một mối đe dọa như Ma Tôn, cần có sự kiên nhẫn ngàn năm và một ‘người dẫn đường’ đủ mạnh mẽ để thay đổi vận mệnh,” Trí Giả Cổ Xưa tiếp tục, ánh mắt y nhìn xa xăm, như xuyên qua dòng thời gian. “Các ngươi chỉ cần giữ vững ngọn lửa, truyền lại cho thế hệ sau. Bởi vì, ‘Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò.’ Chỉ khi lòng người quy về một mối, thì mới có thể hóa giải được tai ương.”
Y đưa tay đặt lên một vật phẩm hình tròn bằng ngọc thạch, có khắc đầy phù văn cổ xưa, giống hệt Thiên Cơ Bàn của Thẩm Quân Hành nhưng thô sơ hơn. Một luồng ánh sáng mờ ảo lóe lên từ nó, rồi y khẽ gỡ xuống, lấy từ bên trong một quyển trúc giản cổ đã ố vàng, nhưng vẫn còn nguyên vẹn.
“Đây là những gì ta có thể làm. Nó chứa đựng những mưu kế, những lời tiên đoán mơ hồ về những điểm yếu của U Minh Giáo và con đường để củng cố nội bộ Chính Đạo. Nó không phải là một kế sách hoàn chỉnh, mà là những lời gợi mở, những hạt giống. Hãy dùng nó để củng cố niềm tin, để chuẩn bị cho một tương lai xa xôi,” Trí Giả Cổ Xưa nói, rồi đưa quyển trúc giản cho Thái Huyền Trưởng Lão.
Thái Huyền Trưởng Lão run rẩy đón lấy. Dược Tiên Tử cũng tiến lại gần, chăm chú nhìn vào những phù văn cổ xưa trên quyển trúc giản. Cả hai đều cảm nhận được một luồng sức mạnh vô hình, một trí tuệ vượt thời gian đang được truyền thụ.
Thẩm Quân Hành thấu hiểu sâu sắc. Trí Giả Cổ Xưa không trực tiếp ra tay, y chỉ là kẻ dẫn đường, gieo mầm hy vọng và trí tuệ, để những người khác tự mình vượt qua khó khăn. Hắn nhìn thấy chính bản thân mình trong hình bóng của Trí Giả Cổ Xưa – sự cô độc, gánh nặng của kiến thức, và niềm tin vào khả năng tự cường của thế giới. Hắn là người kế thừa, là kẻ tiếp nối con đường mà vị tiền bối này đã mở ra. Mọi con đường đều mang dấu tay của những kẻ dẫn đường thầm lặng.
***
Bình minh đã rạng rõ. Ánh nắng ấm áp, trong trẻo xuyên qua khung cửa sổ quán trà Thanh Phong, chiếu rọi lên bàn gỗ, nơi Thiên Cơ Bàn được đặt nhẹ nhàng. Mùi trà thoang thoảng, dịu nhẹ hòa lẫn với hương gỗ trầm, tạo nên một không gian yên tĩnh, thanh bình. Thẩm Quân Hành từ từ gấp Thiên Cơ Bàn lại, đặt nó lên bàn. Đôi mắt hắn sâu thẳm, nhưng không còn sự hoang mang hay tuyệt vọng. Thay vào đó là một vẻ mệt mỏi đã được tôi luyện thành sự kiên định, một ý chí không thể lay chuyển.
Hắn đã chứng kiến toàn bộ bi kịch 1500 năm trước. Lời đe dọa của U Minh Giáo Chủ (Cổ Đại) về Ma Tôn Vô Tận Hư Không vang vọng trong tâm trí hắn, giờ đây nó không còn là một lời tiên tri xa vời, mà là một thực tại nghiệt ngã đang cận kề. Ma Tôn Thiên Khuyết của thời đại hắn không phải là một sự kiện ngẫu nhiên, mà là sự tiếp nối của một mối đe dọa đã được gieo mầm từ ngàn năm trước. U Minh Giáo, cả cổ đại và hiện tại, chỉ là những kẻ dọn đường, những kẻ mở ra cánh cửa cho bóng tối tối thượng.
Thẩm Quân Hành hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của bình minh, của sự khởi đầu mới. Hắn hiểu rằng, mình không chỉ đang đối phó với U Minh Giáo hiện tại, mà là một bóng ma của quá khứ, một vòng lặp định mệnh mà hắn phải phá vỡ. Gánh nặng của lịch sử và lời tiên tri về Ma Tôn Thiên Khuyết đè nặng lên vai, nhưng ý chí hắn càng trở nên sắt đá.
"Ma Tôn... Lời nguyền đó đã được gieo từ ngàn năm trước. U Minh Giáo Chủ chỉ là kẻ mở đường, và Thiên Khuyết là sự hiện thân của bóng tối đã được dự báo. Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò, nhưng ta không thể để lịch sử lặp lại, không thể để thế giới chìm vào vực thẳm một lần nữa," Thẩm Quân Hành thì thầm, giọng nói trầm ổn, dứt khoát.
Hắn nhìn xuống Thiên Cơ Bàn, ngón tay khẽ chạm vào mặt ngọc thạch lạnh lẽo. Những phù văn cổ xưa trên đó dường như đang phát ra một ánh sáng mờ ảo, đáp lại ý chí của hắn. Những bài học từ Trí Giả Cổ Xưa, từ Dược Tiên Tử, từ Thái Huyền Trưởng Lão của quá khứ, đã hòa quyện với những hiểu biết của hắn về hiện tại, về các nhân vật như Diệp Thanh Hà, Tần Cẩm Y, Mộ Dung Liệt, và cả những hiểm họa đang rình rập.
Hắn không thể thay đổi quá khứ, nhưng hắn có thể định hình tương lai. Hắn không phải người đứng trên đỉnh, nhưng hắn sẽ dẫn dắt thế giới đi qua cơn bão tố này. Hắn sẽ gieo những hạt mầm hy vọng vào trong mảnh đất đã hoang tàn của lòng người, như Trí Giả Cổ Xưa đã từng làm. Hắn sẽ kết hợp những chiến lược từ quá khứ với những hiểu biết về hiện tại, để tạo ra một kế hoạch mới, một con đường mới.
Thẩm Quân Hành cầm Thiên Cơ Bàn lên, xoay nhẹ. Những phù văn cổ xưa trên đó bỗng lóe sáng mạnh mẽ hơn, như hàng ngàn vì sao đang cùng lúc bừng cháy, ám chỉ một kế hoạch lớn hơn, phức tạp hơn đang được hình thành trong tâm trí hắn. Một kế hoạch không chỉ để đối phó với cuộc chiến trước mắt, mà còn là để chuẩn bị cho cuộc đối đầu không thể tránh khỏi với Ma Tôn Thiên Khuyết, để phá vỡ cái vòng lặp bi kịch đã kéo dài ngàn năm. Hắn biết, Ma Tôn có thể bị đẩy lùi tạm thời, nhưng mối đe dọa từ tà ác vẫn sẽ còn đó. Và chính hắn, Thẩm Quân Hành, sẽ là người phải đối mặt với nó, với ý chí kiên định của một kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu, nhưng gánh vác vận mệnh của cả một thế giới.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.