Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 25: Bí Ẩn Cổ Tộc: Tiết Lộ Bản Chất Ma Quái và Chuyến Đi Cấm Địa

Cái tên "Thẩm Quân Hành" thoáng qua trong tâm trí nàng, như một ảo ảnh, rồi tan biến, để lại trong lòng nàng một cảm giác mơ hồ về một bàn tay vô hình đang dẫn lối. Nhưng giờ đây, những cảm xúc mơ hồ đó đã bị nuốt chửng bởi tia hy vọng rực rỡ, bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết, xua đi màn đêm tuyệt vọng đã đeo bám nàng suốt bao ngày qua. Diệp Thanh Hà quỳ bên miệng giếng, hơi thở gấp gáp, đôi tay vẫn còn run rẩy vì xúc động, khẽ vuốt ve mặt nước mát lạnh. Nguồn linh khí thuần khiết, tinh túy từ đáy giếng không ngừng tuôn trào, không chỉ làm dịu đi sự mệt mỏi thể xác mà còn thanh lọc cả tâm hồn nàng, khiến mọi ưu tư, phiền muộn dường như tan biến.

Nàng đưa ánh mắt quét qua những mảnh giấy cổ sơ vừa nhặt được, những ký tự và phù văn lạ lẫm nhảy múa trong tầm nhìn. Chúng không thuộc bất kỳ ngôn ngữ y thuật nào nàng từng học, càng không giống các bài chú đạo gia hay Phật môn mà nàng biết đến. Tuy nhiên, một cảm giác trực giác mãnh liệt mách bảo nàng rằng đây chính là chìa khóa, là lời giải cho bí ẩn về dịch bệnh đang hoành hành. Bên cạnh nàng, bó thảo dược xanh biếc, rực rỡ như ngọc phỉ thúy, tỏa ra một mùi hương dịu mát chưa từng thấy. Mùi hương ấy không quá nồng, nhưng lại có sức lan tỏa diệu kỳ, tựa như một luồng gió xuân thổi qua, mang theo sinh khí và sự tươi mới. Nàng cẩn thận hái một chiếc lá nhỏ từ bó thảo dược, đặt lên lòng bàn tay, cảm nhận từng đường gân lá mềm mại, mọng nước. Một luồng sinh lực yếu ớt nhưng tràn đầy sức sống khẽ truyền vào da thịt nàng.

Diệp Thanh Hà hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí đang quay cuồng vì quá nhiều cảm xúc. Nàng biết, khoảnh khắc này sẽ thay đổi tất cả. Nàng không còn là y giả bất lực, chỉ biết chạy chữa theo những phương pháp thông thường nữa. Nàng đã tìm thấy một con đường mới, một cánh cửa dẫn đến một chân trời y thuật hoàn toàn khác biệt. Nàng cẩn thận trải những mảnh giấy cổ sơ ra trên phiến đá rêu phong bên cạnh giếng, dưới ánh sáng lờ mờ xuyên qua tán lá. Đôi mắt nàng tập trung cao độ, cố gắng giải mã từng đường nét, từng nét vẽ phức tạp của các phù văn. Nàng sao chép chúng một cách tỉ mỉ lên những tờ giấy trắng mang theo, dù chưa hiểu ý nghĩa, nhưng nàng tin rằng mỗi nét vẽ đều ẩn chứa một bí mật.

Nàng cũng không quên phân tích bó thảo dược xanh biếc. Nàng dùng một con dao nhỏ, khéo léo cắt một lát mỏng từ thân cây, đưa lên mũi ngửi, rồi quan sát dưới ánh sáng. Cấu trúc của nó thật độc đáo, không giống bất kỳ loại thảo mộc nào trong các y điển mà nàng đã thuộc nằm lòng. Có một sự thuần khiết, một sự tinh túy lan tỏa từ bên trong, khiến nàng cảm thấy dường như nó có khả năng đối kháng lại mọi tà khí, mọi tạp chất. Nàng thử nghiệm một giọt nước giếng lên một chiếc lá thảo dược đã héo úa. Kỳ lạ thay, chiếc lá ấy dường như sống lại, từ từ căng mọng và xanh tươi trở lại, như thể được tiếp thêm sinh khí. Sự bất ngờ và phấn khích dâng trào trong lòng Diệp Thanh Hà. "Luồng sinh lực này... nó thật kì diệu," nàng thầm thì, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào nhưng đã thêm phần kiên định. "Và loại thảo dược này... chúng kết hợp với nhau sẽ tạo ra sức mạnh gì?"

Nàng quyết định thử nghiệm một cách thận trọng hơn. Nàng lấy ra một vài loại linh dược thông thường mà nàng mang theo, những thứ chỉ có tác dụng nhỏ với căn bệnh hiện tại, và nhỏ một giọt nước giếng vào. Phản ứng hóa học xảy ra ngay lập tức, nhưng không phải là sự xung khắc hay hủy diệt. Thay vào đó, nước giếng dường như khuếch đại dược tính của linh dược, biến chúng trở nên tinh thuần hơn, mạnh mẽ hơn. Nàng cảm nhận được sự chuyển hóa rõ rệt, như thể linh dược đã được "thanh tẩy" và "tái sinh". Nàng tự hỏi: "Liệu đây có phải là con đường để cứu chữa? Một phương pháp chữa trị không phải là đối kháng trực tiếp, mà là thanh lọc và phục hồi sinh mệnh lực đã biến dị?"

Tâm trí Diệp Thanh Hà bắt đầu xâu chuỗi mọi thứ. Những phù văn cổ, thảo dược xanh biếc, và nguồn nước thuần khiết từ giếng. Chúng đều chỉ ra một phương pháp chữa trị nằm ngoài hiểu biết thông thường của nàng, một phương pháp tập trung vào việc khôi phục sự cân bằng của sinh mệnh, thay vì chỉ đơn thuần loại bỏ tà khí hay độc tố. Nàng nhớ lại những lời thầy dạy về "sinh mệnh lực" và "nguyên khí" của con người, những khái niệm mà nàng chỉ hiểu một cách mơ hồ trước đây. Nhưng giờ đây, đứng trước Giếng Cổ Bất Tử này, nàng cảm thấy như một bức màn đã được vén lên, để lộ ra những chân lý sâu xa hơn về y thuật và sự sống.

Nàng ngồi yên lặng, để luồng linh khí từ giếng bao bọc lấy mình, cảm nhận từng tế bào trong cơ thể dường như đang được hồi sinh. Sự mệt mỏi, tuyệt vọng của những ngày qua dần được thay thế bằng một nguồn năng lượng mới, một sự quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Nàng biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy thử thách. Nàng phải nghiên cứu, phải thử nghiệm, phải đối mặt với những điều chưa từng có tiền lệ. Nhưng nàng không còn cô độc nữa, bởi nàng cảm thấy như có một sợi dây vô hình kết nối nàng với nguồn tri thức cổ xưa này, một lời chỉ dẫn thầm lặng từ quá khứ, hay từ một bàn tay vô hình nào đó. Mặt trời bắt đầu ngả về tây, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên mặt nước giếng. Diệp Thanh Hà khẽ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ, đầy hy vọng. Nàng cẩn thận gói ghém những mảnh giấy cổ, bó thảo dược xanh biếc, và mang theo một bình nước từ Giếng Cổ Bất Tử. Nàng rời khỏi khu rừng, trong lòng mang theo một kho báu vô giá, không phải bằng vàng bạc châu báu, mà là bằng tri thức và hy vọng, thứ có thể cứu rỗi cả một trấn nhỏ đang bị dịch bệnh tàn phá. Nàng đã tìm thấy con đường.

***

Trong căn phòng bốc thuốc đơn sơ của mình tại Thanh Thủy Trấn, Diệp Thanh Hà miệt mài nghiên cứu. Đã ba ngày trôi qua kể từ khi nàng trở về từ Giếng Cổ Bất Tử, và trong ba ngày ấy, nàng gần như không chợp mắt. Đèn dầu leo lét trên bàn, soi rõ khuôn mặt gầy guộc của nàng, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ nhưng lại ánh lên sự quyết tâm sắt đá và niềm hưng phấn hiếm có. Xung quanh nàng, những mảnh giấy cổ sơ với các phù văn phức tạp nằm rải rác cùng vô số y thư cổ xưa, từ "Bách Thảo Kinh" đến "Thiên Y Bảo Điển", đều được nàng lật giở không ngừng. Nàng so sánh từng nét vẽ trên phù văn với các đồ hình, biểu tượng trong y thư, cố gắng tìm ra một mối liên hệ, một manh mối dù là nhỏ nhất.

Bình nước từ Giếng Cổ Bất Tử được đặt trang trọng trên bàn, tỏa ra một làn khí mát lành, thanh khiết, làm dịu đi không khí ngột ngạt trong phòng. Nàng đã dùng nước giếng để pha chế các loại linh dược, thử nghiệm trên những mẫu bệnh phẩm nhỏ, và kết quả ban đầu khiến nàng kinh ngạc. Những mẫu bệnh phẩm nhiễm bệnh dường như được thanh lọc, các tế bào biến dị có dấu hiệu được phục hồi, dù chỉ là rất nhỏ. Bó thảo dược xanh biếc cũng được nàng nghiền nát, chiết xuất tinh chất, tạo thành một loại dịch lỏng màu ngọc bích, tỏa hương thơm thanh thoát. Nàng cảm thấy mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một khám phá vĩ đại, một chân trời y thuật hoàn toàn mới mà nàng chưa từng biết đến.

Bên ngoài căn phòng, tiếng rao trong trẻo nhưng có chút yếu ớt của Tiểu Hồng vang lên, xé tan màn đêm yên tĩnh: "Mua hoa đi, hoa tươi mới hái đây! Hoa tươi đẹp lắm, mua đi!" Giọng nói của cô bé dường như đã khản đặc hơn một chút, và tiếng ho khan thỉnh thoảng lại vọng ra từ những căn nhà lân cận, nhắc nhở Diệp Thanh Hà về thực tại nghiệt ngã của Thanh Thủy Trấn. Dịch bệnh vẫn đang lan rộng, và mỗi ngày trôi qua lại có thêm nhiều người ngã xuống.

Một tiếng thở dài não nề vang lên từ con hẻm bên cạnh. Đó là Lý Đại Nương, người phụ nữ hiền lành có mái tóc bạc trắng và khuôn mặt phúc hậu, nhưng giờ đây lại mang vẻ tiều tụy, khắc khổ. Bà đang vội vã đi về nhà, trên tay ôm một giỏ rau củ ít ỏi, ánh mắt xa xăm nhìn về phía những ngôi nhà đang im lìm trong đêm tối. "Ôi chao, bệnh dịch này... biết bao giờ mới hết đây?" Bà lẩm bẩm, giọng nói run run vì lo lắng. "Cứ thế này, cả trấn sẽ không còn một ai mất thôi..." Tiếng than thở của bà như một lưỡi dao cứa vào lòng Diệp Thanh Hà, tiếp thêm cho nàng động lực và áp lực. Nàng không thể gục ngã, không thể dừng lại. Hy vọng của cả trấn đang đặt cả vào nàng.

Diệp Thanh Hà quay lại với những mảnh giấy cổ sơ. Nàng chú ý đến một phù văn đặc biệt, có hình dạng xoắn ốc kỳ lạ, được bao quanh bởi những chấm nhỏ li ti. Nàng lật giở "Thiên Y Bảo Điển", tìm đến chương nói về "Tà Khí Biến Dị" và "Huyết Mạch Thượng Cổ". Đột nhiên, một tia sét đánh ngang qua tâm trí nàng. Trong một trang sách cũ kỹ, nàng tìm thấy một đồ hình gần như y hệt phù văn kia, nhưng nó không phải là một loại độc tố hay tà khí thông thường. Nó được mô tả là "Khí Huyết Ngưng Kết", một dạng năng lượng sinh mệnh đã biến dị, bị tha hóa bởi ma khí cổ xưa từ thời Đại Chiến Tiên Ma.

"Không thể nào..." Diệp Thanh Hà thầm thì, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc. "Căn bệnh này không phải do độc tố hay tà khí thông thường... nó là sự biến dị của sinh mệnh lực, một tàn dư từ thời Thượng Cổ..." Nàng xâu chuỗi mọi thứ lại. Những mô tả về "sinh mệnh lực bị biến dị" trong cổ thư, sự thuần khiết của nước giếng và thảo dược xanh biếc có khả năng thanh lọc, cùng với phù văn bí ẩn... Tất cả đều chỉ ra một sự thật kinh hoàng: căn bệnh này không phải là một loại dịch bệnh thông thường mà y giả có thể dùng thuốc giải độc để chữa trị. Nó là sự tha hóa của chính bản nguyên sinh mệnh, một vết sẹo từ trận chiến kinh thiên động địa hàng ngàn năm trước.

Sự thật này vừa khiến nàng rùng mình, vừa mở ra một cánh cửa tri thức hoàn toàn mới. Nàng nhận ra rằng, để chữa trị căn bệnh này, không thể chỉ đơn thuần dùng thuốc. Cần phải có một phương pháp "tái cấu trúc" hoặc "thanh lọc" sinh mệnh lực đã biến dị, đưa nó trở về trạng thái nguyên thủy. Và những gì nàng tìm thấy ở Giếng Cổ Bất Tử chính là chìa khóa. Nước giếng cung cấp nguồn sinh lực thuần khiết, thảo dược xanh biếc có tác dụng thanh lọc và phục hồi, còn phù văn cổ xưa có thể là một loại "pháp trận" hoặc "công thức" để dẫn dắt quá trình này.

Trong khoảnh khắc đó, Diệp Thanh Hà cảm thấy như một bức tường vô hình trong tâm trí nàng đã sụp đổ. Nàng không còn tuyệt vọng hay nghi ngờ b���n thân nữa. Thay vào đó, một ngọn lửa quyết tâm bùng cháy dữ dội trong lòng nàng. Nàng bắt đầu phác thảo một phương thuốc mới, một loại thuốc kết hợp tinh hoa của thảo dược xanh biếc, nước giếng thuần khiết, và những linh dược thông thường đã được "cường hóa". Nàng còn đưa ra ý tưởng về một "pháp trận thanh lọc" dựa trên các phù văn cổ, có thể được khắc lên cơ thể bệnh nhân hoặc dùng để tẩm ướp thuốc. Đây là một bước đi táo bạo, gần như điên rồ đối với một y giả truyền thống, nhưng nàng không còn lựa chọn nào khác.

Thời gian trôi đi nhanh chóng. Bên ngoài, vầng trăng đã lên cao, chiếu rọi ánh bạc xuống Thanh Thủy Trấn đang chìm trong giấc ngủ lo âu. Diệp Thanh Hà vẫn miệt mài bên bàn, từng nét chữ nàng viết xuống đều mang theo sự tập trung cao độ và niềm hy vọng cháy bỏng. Nàng biết, nàng đang gánh vác một trọng trách lớn lao, không chỉ là cứu sống những người dân vô tội, mà còn là khám phá một lĩnh vực y thuật hoàn toàn mới, một lĩnh vực có thể thay đổi cách nhìn của thế nhân về bệnh tật và sự sống. Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thanh khiết từ nước giếng và thảo dược lan tỏa khắp phòng, như một lời động viên thầm lặng. "Ta sẽ thành công," nàng tự nhủ, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. "Ta nhất định sẽ tìm ra cách."

***

Trong khi Diệp Thanh Hà đang miệt mài tìm kiếm hy vọng giữa đống đổ nát của y thư và cổ vật, Thẩm Quân Hành đã tiến sâu vào lòng Tuyệt Địa Cấm Khu, nơi mà ánh sáng bị bóp méo và ma khí nồng nặc đến mức ngay cả tu sĩ Kim Đan cũng khó lòng chịu nổi. Không khí nơi đây nặng nề như chì, mỗi hơi thở đều mang theo mùi tử khí thối rữa, mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi kim loại gỉ sét, tạo thành một hỗn hợp đáng sợ, khiến lồng ngực người ta như bị bóp nghẹt. Những cơn gió rít gào như tiếng quỷ khóc, luồn lách qua những cột đá đổ nát, những khối xương khổng lồ của các sinh vật thượng cổ, tạo nên những âm thanh ghê rợn, vang vọng không ngừng trong thinh không chết chóc.

Bước chân Thẩm Quân Hành nhẹ như không, mỗi bước đi đều cẩn trọng, không để lại bất kỳ dấu vết nào trên nền đất khô cằn, nứt nẻ. Hắn mặc y phục màu xám tro tối giản, hòa mình vào màn đêm u ám của cấm khu, gần như vô hình. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, thường ngày đã ẩn chứa sự suy tư khó đoán, giờ đây càng thêm tĩnh lặng và sắc bén, quét qua từng tàn tích cổ xưa, từng dấu vết của trận chiến Thượng Cổ. 'Vận Mệnh Chi Nhãn' của hắn đã chỉ ra nơi này ẩn chứa chìa khóa cuối cùng để hiểu rõ căn bệnh đang hoành hành ở Thanh Thủy Trấn, và cũng là một mối đe dọa tiềm tàng lớn hơn nhiều.

Hắn đi qua những cột đá đã bị phong hóa, những phiến đá khổng lồ bị xẻ làm đôi, mang theo dấu vết của những pháp trận khổng lồ đã bị phá hủy. Ma khí ở đây không phải là loại tà khí thông thường, mà là một dạng năng lượng hỗn loạn, nguyên thủy, mang theo sự tàn phá và biến dị. Nó len lỏi vào từng kẽ đá, từng cái cây trụi lá, khiến chúng hóa thành những hình thù kỳ dị, méo mó. Có những vũng bùn lầy sủi bọt độc, phát ra ánh sáng xanh lục yếu ớt, báo hiệu sự hiện diện của những sinh vật biến dị hoặc cấm chế cổ xưa.

Thẩm Quân Hành dừng lại trước một khe nứt sâu dưới lòng đất, nơi ma khí cuồn cuộn bốc lên mạnh mẽ hơn cả. Hắn cảm nhận được một mối liên hệ trực tiếp giữa nơi này và viên ngọc xanh lục mà hắn đã tìm thấy trong Động Thạch Nhũ. Viên ngọc đó không chỉ là một vật phẩm chứa đựng ma khí, mà còn là một phần của một thực thể lớn hơn, một 'hạt giống' của sự hỗn loạn. Hắn khẽ nhắm mắt lại, đôi lông mày khẽ chau vào nhau, tập trung 'Vận Mệnh Chi Nhãn' để xuyên thấu qua tầng tầng lớp lớp ma khí, nhìn thấu bản chất của nó.

Trong khe nứt sâu thẳm, dưới hàng ngàn trượng đất đá, hắn nhìn thấy một vật thể nhỏ bé, phát sáng yếu ớt bằng ánh xanh lục ma mị. Đó là một 'hạt giống ma khí', nhỏ hơn cả ngón tay cái, nhưng lại tỏa ra một luồng năng lượng cực kỳ tinh thuần và cổ xưa, mang theo sự hủy diệt nguyên thủy. Nó không phải là một sinh vật sống, cũng không phải là một vật phẩm nhân tạo, mà là một tàn dư của chính bản nguyên ma khí từ thời Thượng Cổ, một phần của Ma Thần đã ngã xuống. Hắn thầm nghĩ: "Hạt giống này... không ngờ vẫn còn tồn tại sau ngàn vạn năm. Quả nhiên, Thượng Cổ Ma Thần đã để lại nhiều thứ hơn người ta tưởng." Giọng nói của hắn trầm ổn, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của cấm khu, mang theo một chút chua xót.

Thẩm Quân Hành tiến lại gần khe nứt, cẩn thận vươn tay ra. Không khí xung quanh hắn dường như bị bóp méo, ma khí cuộn xoáy dữ dội hơn, như muốn ngăn cản sự tiếp cận của hắn. Tuy nhiên, hắn không hề nao núng. Một luồng linh lực vô hình, tinh thuần bao bọc lấy hắn, tạo thành một lớp bảo vệ vững chắc. Hắn dùng linh lực của mình để thăm dò hạt giống ma khí, cảm nhận sự liên kết sâu xa của nó với sinh mệnh lực bị biến dị mà hắn đã thấy trong các bệnh nhân ở Thanh Thủy Trấn. Hắn nhận ra, căn bệnh đó chỉ là một biểu hiện nhỏ, một hệ quả yếu ớt của sự tha hóa mà hạt giống này có thể gây ra nếu nó được phóng thích hoàn toàn.

"Phải tìm cách khống chế nó, nếu không, sự hỗn loạn sẽ còn lớn hơn nhiều," hắn tự nhủ. Trong ánh mắt sâu thẳm của hắn, một tia lo lắng thoáng qua. Hắn đã thấy trước được viễn cảnh kinh hoàng nếu hạt giống này rơi vào tay kẻ xấu, hoặc nếu nó tự thức tỉnh và bùng nổ sức mạnh. Toàn bộ Tu Tiên Giới sẽ chìm trong biển lửa, và những gì đang xảy ra ở Thanh Thủy Trấn chỉ là một điềm báo nhỏ bé.

Thẩm Quân Hành lấy ra một chiếc hộp ngọc cổ xưa, được chạm khắc những phù văn phức tạp, có khả năng phong ấn ma khí. Hắn cẩn thận sử dụng linh lực, tạo ra một dòng xoáy thu hút hạt giống ma khí từ khe nứt lên. Khi hạt giống ma khí được đưa vào hộp ngọc, những phù văn trên chiếc hộp lập tức sáng lên, tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, phong ấn hoàn toàn luồng năng lượng tà ác bên trong. Tuy nhiên, một luồng áp lực vô hình vẫn lan tỏa ra từ chiếc hộp, khiến không gian xung quanh trở nên nặng nề hơn.

Hắn nhìn chiếc hộp ngọc trong tay, cảm thấy một gánh nặng khôn tả đè nặng lên vai. Hắn đã gián tiếp giúp Diệp Thanh Hà tìm ra manh mối để chữa bệnh dịch, nhưng bản thân hắn lại phải đối mặt với một mối hiểm nguy lớn hơn nhiều, một mối hiểm nguy có thể hủy diệt cả thế giới. Sự cô độc của một 'người dẫn đường' lại một lần nữa bao trùm lấy hắn. Hắn biết, không ai có thể hiểu được những gì hắn đang gánh vác, không ai có thể chia sẻ gánh nặng của hắn.

Hắn ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những con mắt vô định của Thiên Đạo. "Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò," hắn khẽ thì thầm. "Chỉ e... thiên hạ lại loạn." Hắn đã thấy trước được một phần của tương lai, một tương lai mà tham vọng của Mộ Dung Liệt sẽ lớn mạnh không kiểm soát, sự tồn tại của U Minh Giáo và Ma Tôn Thiên Khuyết sẽ không còn là tin đồn mà trở thành hiện thực tàn khốc. Quy mô của sự hỗn loạn sẽ lan rộng hơn, nuốt chửng mọi thứ. Hạt giống ma khí này chỉ là một trong số vô vàn những mối nguy tiềm tàng.

Thẩm Quân Hành quay lưng lại với Tuyệt Địa Cấm Khu, mang theo chiếc hộp ngọc chứa đựng hạt giống ma khí. Bóng lưng hắn cô độc và trầm tĩnh, hòa vào màn đêm. Hắn biết, vai trò của hắn chỉ mới bắt đầu. Hắn là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu. Và con đường phía trước, dù đầy chông gai và bi kịch, hắn vẫn sẽ bước đi, lặng lẽ gieo những hạt mầm hy vọng, và chấp nhận mọi mất mát, chỉ để ngăn thế giới này rơi vào vực thẳm diệt vong.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free