Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 24: Cổ Thư Giải Mã: Nguồn Gốc Dịch Bệnh và Gợi Ý Vô Hình
Bóng dáng thanh mảnh của Thẩm Quân Hành từ từ tan biến vào sâu trong Động Thạch Nhũ, chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt đều đặn và sự tĩnh lặng lạnh lẽo của thế giới dưới lòng đất. Bên ngoài, Thanh Thủy Trấn vẫn chìm trong tiếng khóc than và sự tuyệt vọng, không hay biết rằng, nơi xa xôi kia, một người đang lặng lẽ tìm kiếm ánh sáng cho họ. Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò. Và thế sự như cờ, người trong cuộc khó thoát.
***
Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vọng lại trong không gian tĩnh mịch của Động Thạch Nhũ, tựa như nhịp đập chậm rãi của thời gian hàng vạn năm. Không khí ẩm ướt và lạnh lẽo, mang theo mùi khoáng vật đặc trưng của đất đá sâu thẳm, bao trùm lấy Thẩm Quân Hành khi hắn an tọa trên một khối đá bằng phẳng, giữa những cột thạch nhũ và măng đá đủ mọi hình thù kỳ dị. Ánh sáng yếu ớt từ viên ngọc xanh lục trên tay hắn là nguồn sáng duy nhất trong bóng tối thăm thẳm, hắt lên khuôn mặt thanh tú, trắng nhợt của hắn, khiến ngũ quan càng thêm sắc nét, nhưng cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi và căng thẳng đến cực độ.
Cuộn da dê cổ xưa đã mục nát, màu sắc ngả vàng úa, được Thẩm Quân Hành nhẹ nhàng trải trên đùi. Những phù văn và đồ hình phức tạp, dường như đã bị thời gian bào mòn nhưng vẫn còn lưu giữ một phần linh khí cổ kính, như sống dậy dưới ánh nhìn thấu thị của hắn. Thiên Cơ Bàn, vật phẩm luôn đồng hành cùng hắn, phát ra ánh sáng lam nhạt, không ngừng xoay tròn trên lòng bàn tay, hỗ trợ hắn giải mã những bí ẩn được phong ấn từ thời viễn cổ. Thẩm Quân Hành nhắm hờ đôi mắt sâu thẳm, ánh mắt ấy dường như xuyên thấu cả thời gian và không gian, để nhìn rõ mạch nguồn của vận mệnh.
Hắn tập trung toàn bộ tinh thần vào Thiên Cơ Bàn và khả năng Vận Mệnh Chi Nhãn, từng dòng chữ trên cuộn da dê, từng đường nét trong đồ hình cổ xưa hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Mỗi phù văn, mỗi ký tự đều ẩn chứa một mảnh ghép của lịch sử, một lời giải thích cho bi kịch đang diễn ra. Viên ngọc xanh lục, tưởng chừng vô tri, lại không ngừng phát ra luồng sinh khí âm hàn, lạnh lẽo, như một con quỷ đói khát, cố gắng rút cạn sự sống từ môi trường xung quanh. Thẩm Quân Hành cảm nhận rõ ràng sự tương tác giữa luồng năng lượng tà ác của viên ngọc và khí tức thanh tịnh của Thiên Cơ Bàn. Thiên Cơ Bàn rung lên dữ dội, những ký tự cổ trên bề mặt nó xoay tròn nhanh chóng, phát ra ánh sáng lam chói lòa, tạo thành một lá chắn vô hình, chống lại luồng năng lượng biến dị từ viên ngọc.
"Quả nhiên... tàn dư của Ma Thần, biến dị sinh mệnh lực từ Đại Chiến Tiên Ma." Hắn thầm thì, giọng nói trầm ổn vang vọng trong không gian tĩnh mịch, "Dịch bệnh này không phải do vi khuẩn hay độc tố. Nó là sự suy kiệt và biến dị của sinh mệnh lực, do tàn dư ma khí từ một trận chiến cổ xưa, một trận chiến kinh thiên động địa đã diễn ra ngay tại nơi này, hàng vạn năm về trước."
Cuộn da dê mô tả chi tiết một loại năng lượng tà ác được gọi là "Huyết Ma Khí", một biến thể cực kỳ nguy hiểm của ma khí, có khả năng ăn mòn và biến dị sinh mệnh lực của vạn vật. Chính viên ngọc xanh lục này, theo cổ thư, là "Huyết Linh Châu", một vật phẩm được tạo ra từ cốt lõi của một Ma Tộc cường đại đã bị đánh bại, có tác dụng như một nam châm, thu hút và khuếch đại Huyết Ma Khí. Theo thời gian, khi phong ấn yếu đi, Huyết Linh Châu đã bắt đầu hoạt động, lặng lẽ hút lấy sinh khí của vùng đất xung quanh, biến đổi nó thành thứ độc tố vô hình, gây ra dịch bệnh.
Nhưng cổ thư cũng không chỉ mang đến tuyệt vọng. Giữa những dòng chữ miêu tả sự khủng khiếp của Huyết Ma Khí, một tia hy vọng lóe lên. Cuộn da dê nhắc đến một "Giếng Cổ Bất Tử", một nguồn nước cực kỳ thuần khiết, giàu linh khí, được hình thành từ mạch nguồn của Thiên Địa, có khả năng thanh lọc mọi sự biến dị, kể cả Huyết Ma Khí. Nó được mô tả như một "dòng chảy sinh mệnh", có khả năng tái tạo và chữa lành.
Cùng lúc đó, khi Thẩm Quân Hành đang cố gắng ghi nhớ và tổng hợp thông tin, một luồng khí lạnh lẽo đột ngột xộc thẳng vào tâm trí hắn. Một âm thanh rít gào chói tai, tựa như hàng vạn linh hồn bị giam cầm cùng lúc gào thét, vang vọng trong ý thức hắn. Đó là một tàn hồn Ma Tộc cổ xưa, bị đánh thức bởi sự hiện diện của Huyết Linh Châu và linh khí của Thiên Cơ Bàn, đang cố gắng xâm nhập, cắn nuốt tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được sự tham lam, điên cuồng và khát máu của nó, muốn chiếm đoạt thân xác hắn để hồi sinh.
Thẩm Quân Hành không hề nao núng. Vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh đến đáng sợ, dù mồ hôi lạnh đã thấm ướt vạt áo. Hắn dùng Thiên Cơ Bàn, phát ra một luồng linh lực tinh thuần, trấn áp tàn hồn. Đồng thời, ý chí kiên định của hắn, được tôi luyện qua vô số lần đối mặt với vận mệnh và hiểm nguy, như một bức tường thành vững chắc, ngăn chặn sự xâm nhập. Hắn biết, mình không có thời gian để giao chiến hay phong ấn tàn hồn này. Mục tiêu của hắn là thông tin. Trong khoảnh khắc đối đầu kịch liệt đó, hắn nhanh chóng ghi nhớ và tổng hợp toàn bộ những gì mình đọc được, đặc biệt là vị trí của "Giếng Cổ Bất Tử" được nhắc đến trong cổ thư.
Tàn hồn Ma Tộc vẫn không ngừng gào thét, cố gắng phá vỡ hàng rào phòng ngự của hắn, nhưng Thẩm Quân Hành đã đạt được mục đích. Hắn cẩn thận đặt cuộn da dê và viên ngọc Huyết Linh Châu vào một không gian đặc biệt trong Thiên Cơ Bàn, phong ấn chúng lại để ngăn chặn năng lượng biến dị lan tỏa thêm. Một làn sóng linh lực mạnh mẽ từ Thiên Cơ Bàn bùng lên, đẩy lùi tàn hồn Ma Tộc về lại bóng tối sâu thẳm trong hang động, khiến nó phát ra một tiếng rít gào tuyệt vọng trước khi chìm vào yên lặng.
Hắn đứng thẳng người, hít một hơi sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo và ẩm ướt của hang động. Ánh mắt hắn vẫn sâu thẳm, nhưng giờ đây đã pha lẫn một chút mệt mỏi và sự cô độc đến tận xương tủy. "Muốn thao túng... phải hiểu rõ nguồn gốc. Dù phải trả giá bằng sự cô độc này." Hắn thầm thì. Con đường hắn đi vẫn đầy rẫy hiểm nguy, và gánh nặng trên vai hắn vẫn nặng trĩu. Hắn chưa từng muốn đứng trên đỉnh, chỉ không muốn thế giới rơi xuống vực. Để làm được điều đó, hắn phải tiếp tục, tiếp tục đi sâu vào những bí mật cổ xưa, tiếp tục đối mặt với những tà ác đang ngủ yên, và tiếp tục là một kẻ dẫn đường thầm lặng, không ai biết đến.
***
Sáng sớm hôm sau, một bầu trời âm u, ẩm thấp bao trùm Thanh Thủy Trấn, như thể chính trời đất cũng đang than khóc trước bi kịch của nhân gian. Không khí nặng nề, không còn tiếng trẻ thơ nô đùa, không còn tiếng rao hàng rôm rả. Chỉ có tiếng ho khan thều thào vọng ra từ những căn nhà gỗ đơn sơ, và thỉnh thoảng là tiếng khóc nấc nghẹn ngào của những người thân mất đi người thương yêu. Mùi thuốc đắng trộn lẫn với mùi ẩm mốc và cả mùi tử khí thoang thoảng, len lỏi vào từng ngóc ngách của trấn nhỏ.
Diệp Thanh Hà ngồi cạnh giường bệnh của một lão nhân, đôi mắt trong sáng, hiền hậu thường ngày giờ đây thâm quầng vì thức trắng nhiều đêm. Nhan sắc dịu dàng, thanh khiết như tiên tử của nàng giờ đây vương đầy vẻ mệt mỏi, tái nhợt. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên cổ tay lão nhân, cảm nhận mạch đập yếu ớt, rồi lắc đầu trong tuyệt vọng. Các phương thuốc nàng biết, những kinh nghiệm tích lũy từ nhiều năm hành y, dường như đều trở nên vô dụng trước căn bệnh quái ác này.
Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ. Cảnh tượng ảm đạm của Thanh Thủy Trấn khiến trái tim nàng thắt lại. Từng ngôi nhà, từng khuôn mặt quen thuộc giờ đây đều chìm trong bóng tối của bệnh tật và cái chết. Hy vọng, thứ quý giá hơn cả ngàn vạn linh dược, cũng đang dần cạn kiệt trong tâm trí nàng. Nàng cảm thấy kiệt sức, bất lực, như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão táp dữ dội, không thể chống đỡ.
"Ta không thể... không thể cứu được họ sao? Y thuật của ta... vô dụng rồi sao?" Nàng lầm bầm, giọng nói khàn đặc vì thiếu ngủ và sự đau khổ. Nàng cố gắng điều chế một loại thuốc mới từ những nguyên liệu còn sót lại, nhưng kết quả vẫn không khả quan. Mỗi lần một bệnh nhân trút hơi thở cuối cùng, trái tim nàng lại như bị xé toạc. Nàng tự trách bản thân, nghi ngờ khả năng y thuật của mình. Đôi tay nàng, từng cứu sống biết bao người, giờ đây lại bất lực chứng kiến sự sống lụi tàn.
Lão Ngư Phu, một trong những người đầu tiên bị nhiễm bệnh nhưng may mắn sống sót nhờ thể chất khỏe mạnh, nằm trên giường bệnh gần đó, thều thào ho vài tiếng. Ông cố gắng lên tiếng an ủi nàng: "Yên tâm, Diệp cô nương... cô đã cố gắng hết sức rồi. Số mệnh đã định..."
"Không... ta không chấp nhận số mệnh!" Diệp Thanh Hà khẽ cắn môi, một tia quyết tâm yếu ớt lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi. Nàng không thể từ bỏ. Lòng trắc ẩn và ý chí kiên cường đã ăn sâu vào cốt tủy của nàng. Dù y thuật có giới hạn, nhưng trái tim nhân hậu của nàng thì không.
Nàng đứng dậy, đi đến bên giường Tiểu Bảo, đứa trẻ mà nàng đã chăm sóc từ khi mới lọt lòng. Thằng bé giờ đây thoi thóp, khuôn mặt nhỏ nhắn tái xanh, đôi môi khô nứt. Nhìn thấy sinh linh bé bỏng đang vật lộn với tử thần, trái tim Diệp Thanh Hà như bị bóp nghẹt. Nàng nhẹ nhàng xoa trán Tiểu Bảo, cảm nhận hơi nóng phả ra từ cơ thể bé bỏng. Nàng nhớ lại nụ cười rạng rỡ của thằng bé, nhớ lại những lần nó chạy đến ôm chân nàng khi nàng đi ngang qua. Giờ đây, tất cả chỉ còn là những ký ức đau buồn.
Trong lúc mơ màng vì kiệt sức, nàng thoáng nhớ lại một câu chuyện cổ mà bà nội từng kể về một "Giếng Tiên" huyền thoại. Nơi ấy, người ta đồn rằng có một nguồn nước thần kỳ, có khả năng chữa bách bệnh, thậm chí là hồi sinh người chết. Nhưng nàng nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó. Giếng Tiên chỉ là truyền thuyết, một câu chuyện cổ tích để dỗ dành trẻ con. Hiện thực tàn khốc này không cho phép nàng mơ mộng.
Tuy nhiên, khi nàng nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa, thấy những tán lá cây cổ thụ rậm rạp phía xa, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu nàng, như một tia sáng nhỏ nhoi xuyên qua màn đêm tuyệt vọng: "Phải chăng có một loại thảo dược đặc biệt nào đó mà ta chưa biết? Một loại cây cỏ ẩn mình trong rừng sâu, mang theo linh tính của trời đất, có thể đối kháng với căn bệnh quái ác này?"
Dù chỉ là một tia hy vọng mong manh, nhưng nó đủ để thắp lên ngọn lửa ý chí trong lòng nàng. Nàng không thể ngồi yên chờ đợi cái chết đến. Nàng phải đi, phải tìm kiếm, dù chỉ là một khả năng nhỏ nhất. Diệp Thanh Hà siết chặt nắm tay, dù cơ thể rã rời, nhưng trong ��ôi mắt nàng, một ngọn lửa kiên cường đã bùng cháy trở lại. Nàng sẽ không từ bỏ, chừng nào còn một chút hơi thở.
***
Chiều tà, những tia nắng hoàng hôn yếu ớt cố gắng xuyên qua tán lá rậm rạp của khu Rừng Cây Cổ Thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm ướt. Không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi đất ẩm, lá cây mục và hương nấm rừng, tạo cảm giác thư thái nhưng cũng đầy vẻ hoang sơ. Tiếng chim hót ríu rít, tiếng côn trùng rỉ rả, và tiếng gió xào xạc qua tán lá, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng tĩnh lặng của tự nhiên.
Thẩm Quân Hành, sau khi thoát khỏi Động Thạch Nhũ, đã dùng Thiên Cơ Bàn để định vị Giếng Cổ Bất Tử. Hắn đứng lặng lẽ giữa rừng cây, bóng dáng thanh mảnh ẩn hiện trong những vệt nắng cuối ngày. Khuôn mặt thư sinh của hắn lộ rõ vẻ mệt mỏi sau cuộc giải mã đầy cam go và cuộc đối đầu với tàn hồn Ma Tộc, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc bén, chứa đựng sự suy tư và tính toán thâm sâu. Hắn đã sẵn sàng cho bước đi tiếp theo trong kế hoạch của mình: một "cơ hội" tự nhiên dành cho Diệp Thanh Hà.
Hắn kiểm tra Giếng Cổ Bất Tử. Đó là một giếng đá cổ kính, phủ đầy rêu phong, ẩn mình giữa một cụm cây cổ thụ rậm rạp. Miệng giếng được che phủ bởi những dây leo chằng chịt, nhưng qua kẽ lá, hắn vẫn cảm nhận được luồng linh khí thuần khiết, mát lạnh phả ra từ lòng giếng. Nguồn nước này, đúng như cổ thư đã nói, mang theo khả năng thanh lọc mạnh mẽ, là đối trọng hoàn hảo với Huyết Ma Khí. "Giếng Cổ Bất Tử... nguồn gốc của sự sống. Hy vọng, ngươi sẽ là chìa khóa." Hắn thầm thì, ánh mắt xa xăm nhìn về phía Thanh Thủy Trấn, nơi đang chìm trong bi kịch.
Thẩm Quân Hành không muốn can thiệp trực tiếp, vì điều đó sẽ làm thay đổi quá nhiều mạch nguồn vận mệnh, và quan trọng hơn, không giúp Diệp Thanh Hà thực sự trưởng thành. Nàng cần tự mình tìm thấy con đường, tự mình vượt qua giới hạn của bản thân. Hắn chỉ có thể là người dẫn đường, không phải người đi đầu. Bởi vậy, sự can thiệp của hắn phải thật tinh vi, thật "tự nhiên", như một sự sắp đặt của Thiên Đạo.
Hắn cẩn thận lấy ra những mảnh nhỏ của cuộn da dê mà hắn đã sao chép. Đó không phải là toàn bộ cổ thư, mà chỉ là những phần liên quan đến "thanh lọc sinh mệnh lực" và "nguồn nước tinh khiết", cùng với một vài đồ hình đơn giản chỉ dẫn vị trí của Giếng Cổ Bất Tử. Hắn nhẹ nhàng đặt những mảnh da dê này gần một loại thảo dược hiếm có tên "Thanh Lộ Thảo" đang mọc gần giếng. Loại thảo dược này có màu xanh biếc đặc trưng, tỏa ra một mùi hương thanh khiết đặc trưng, đủ để thu hút sự chú ý của một y giả.
"Cần một 'cơ duyên' đủ tự nhiên, không thể quá lộ liễu. Nàng sẽ tìm thấy nó... theo cách của nàng. Đó là vận mệnh, cũng là sự lựa chọn của nàng." Hắn suy tư, ánh mắt sâu thẳm nhìn vào không gian. Hắn cũng dùng một chút linh lực của mình, cực kỳ tinh tế, để "kích hoạt" sự rung động nhẹ của Giếng Cổ Bất Tử, khiến nó tỏa ra một làn hương thơm dịu mát, thanh khiết lan tỏa vào không khí. Đây là một dấu hiệu vô cùng nhỏ, khó nhận ra đối với người thường, nhưng đối với một y giả nhạy cảm với linh khí và thảo dược như Diệp Thanh Hà, nó sẽ là một sự thôi thúc không thể bỏ qua.
Mọi thứ đã được sắp đặt một cách hoàn hảo, như một bức tranh tự nhiên, không một chút dấu vết của sự can thiệp. Thẩm Quân Hành lặng lẽ rời đi, bóng dáng hắn hòa vào bóng tối của rừng cây cổ thụ, biến mất không một tiếng động. Hắn để lại "cơ hội" cho Diệp Thanh Hà, một cơ hội mà nàng sẽ nghĩ rằng do chính mình tìm thấy, một bước ngoặt sẽ thay đổi hoàn toàn con đường y thuật của nàng, và cũng là khởi đầu cho một tia hy vọng mới cho Thanh Thủy Trấn. Hắn là một kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu, và sự hy sinh thầm lặng của hắn, sự cô độc khi phải thao túng vận mệnh người khác, vẫn sẽ tiếp diễn, không ai hay biết.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Trong khu Rừng Cây Cổ Thụ, nơi mà Thẩm Quân Hành vừa rời đi, Diệp Thanh Hà đang bước đi một cách nặng nhọc. Đôi mắt nàng vô hồn lướt qua những tán cây, cơ thể mệt mỏi rã rời sau nhiều đêm thức trắng và những giờ phút tuyệt vọng. Nàng đi sâu vào rừng, không rõ mình đang tìm kiếm điều gì cụ thể, chỉ biết rằng mình không thể ngồi yên nhìn người dân Thanh Thủy Trấn chết dần chết mòn. Nàng khao khát tìm thấy một loại thảo dược nào đó, một phương thuốc kỳ diệu mà nàng chưa từng biết đến, dù chỉ là một tia hy vọng mong manh nhất.
Tiếng chim hót vang vọng trong không gian tĩnh lặng của rừng, tiếng gió xào xạc qua tán lá nghe như một lời thì thầm. Mùi đất ẩm và cây cỏ tươi mát len lỏi vào khứu giác nàng, nhưng không xua đi được sự mệt mỏi trong tâm trí. Nàng đã đi được một quãng đường khá xa, sâu vào trong rừng, nơi ánh sáng hoàng hôn chỉ còn lờ mờ xuyên qua những kẽ lá.
Bỗng nhiên, một ánh sáng xanh nhạt yếu ớt lóe lên từ khe lá phía trước, như một đốm lửa ma trơi dẫn lối. Cùng lúc đó, một làn hương thơm dịu mát, thanh khiết, không thuộc về bất kỳ loại cây cỏ nào nàng từng biết, thoang thoảng bay đến. Mùi hương ấy không phải là mùi của hoa dại hay thảo mộc thông thường, nó mang một sự tinh túy, một cảm giác thanh lọc lạ thường, như thể có thể xua tan mọi mệt mỏi và bệnh tật. Diệp Thanh Hà khẽ nhíu mày. "Mùi hương này... thật kỳ lạ. Không giống bất kỳ loại thảo dược nào ta từng biết. Và ánh sáng xanh nhạt kia... nó đang dẫn ta đi đâu?" Nàng thầm nghĩ, trong lòng dấy lên một sự tò mò khó hiểu, một tia sáng yếu ớt của hy vọng.
Ánh sáng xanh nhạt và làn hương thơm dịu mát như có linh tính, dẫn dụ nàng đi sâu hơn vào một lùm cây rậm rạp. Nàng nhìn thấy một dấu vết nhỏ, như có ai đó vừa đi qua, một vài cành cây bị gãy khẽ, một vài chiếc lá bị dẫm nát, nhưng lại không có bất kỳ dấu chân rõ ràng nào. Đó là một dấu hiệu tinh vi, đủ để một người có giác quan nhạy bén như nàng nhận ra sự bất thường, nhưng lại quá mờ nhạt để người khác chú ý.
Theo bản năng, Diệp Thanh Hà bước đi theo dấu vết, làn hương thơm và ánh sáng nhỏ. Nàng gạt những cành lá rậm rạp sang một bên, xuyên qua lùm cây. Trước mắt nàng, một cảnh tượng ẩn mình giữa rừng sâu hiện ra. Nàng thấy một loại thảo dược lạ, mang màu xanh biếc rực rỡ, được bao quanh bởi một vài mảnh giấy cổ sơ. Những mảnh giấy này, dù đã cũ nát, nhưng những ký tự và đồ hình trên đó vẫn còn khá rõ nét, như một con đường mòn dẫn lối đến một giếng nước cổ kính.
Khi nàng đến gần, nàng nhận ra đó là một giếng đá cổ kính, phủ đầy rêu phong xanh mướt, ẩn mình giữa những cây cổ thụ cao vút. Miệng giếng được che bằng những dây leo chằng chịt, nhưng nàng vẫn có thể nhìn thấy phiến đá khắc những ký tự cổ xưa. Một luồng linh khí thuần khiết, mát lạnh đột ngột ập vào mặt nàng, xua tan đi phần nào sự mệt mỏi rã rời trong nàng. Nó không phải là cảm giác mát lạnh thông thường, mà là một sự thanh lọc đến từ tận sâu bên trong, khiến tâm hồn nàng trở nên nhẹ nhõm lạ thường.
Diệp Thanh Hà run rẩy đưa tay chạm vào những mảnh giấy cổ sơ. Nàng nhận ra đó là những phù văn và ký tự cổ, mô tả về một loại năng lượng tà ác và một nguồn nước có khả năng thanh lọc. Dù không hiểu hết ý nghĩa, nhưng những từ ngữ như "sinh mệnh lực", "biến dị", "thanh lọc", và "mạch nguồn Thiên Địa" khiến trái tim nàng đập mạnh. Nàng vội vàng gom những mảnh giấy đó lại, như thể đang cầm giữ một kho báu vô giá.
Nàng tiến đến bên giếng, gạt bỏ những dây leo chằng chịt. Nàng nhìn xuống đáy giếng trong vắt, nước trong đến mức có thể nhìn thấy đáy. Từ lòng giếng, một nguồn năng lượng sống dồi dào, tinh thuần không ngừng tuôn trào, tạo nên những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước. Nàng cảm nhận một nguồn sinh lực mạnh mẽ, một sự sống mãnh liệt chưa từng thấy.
Một tia hy vọng bừng lên trong đôi mắt mệt mỏi của Diệp Thanh Hà, rực rỡ như ánh sao băng xuyên qua màn đêm. Nàng quỳ xuống bên miệng giếng, đôi tay khẽ chạm vào mặt nước mát lạnh. Tất cả sự tuyệt vọng, sự bất lực mà nàng đã trải qua trong những ngày qua, dường như tan biến vào hư vô. Nàng đã tìm thấy nó. Giếng Tiên, Giếng Cổ Bất Tử, hay bất cứ tên gọi nào khác, nàng biết, đây chính là chìa khóa để cứu lấy Thanh Thủy Trấn, để cứu lấy những sinh mạng đang thoi thóp. "Ta đã tìm thấy rồi..." Nàng thầm thì, giọng nói run rẩy vì xúc động và hy vọng. Cái tên "Thẩm Quân Hành" thoáng qua trong tâm trí nàng, như một ảo ảnh, rồi tan biến, để lại trong lòng nàng một cảm giác mơ hồ về một bàn tay vô hình đang dẫn lối.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.