Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 27: Vận Mệnh Dẫn Lối: Tia Hy Vọng Từ Biển Thạch Anh

Thẩm Quân Hành rời khỏi Hang Động Phong Ấn, mang theo Huyền Băng Linh Thảo và một gánh nặng mới. Bóng lưng hắn cô độc in dấu trên nền đá lạnh lẽo, hòa vào màn đêm đen kịt. Hắn là kẻ dẫn đường, và con đường phía trước, dù đầy rẫy hiểm nguy và sự thức tỉnh của những thế lực cổ xưa, hắn vẫn sẽ phải bước đi một mình. Ánh trăng mờ nhạt chiếu rọi con đường cổ đạo gập ghềnh, nơi Diệp Thanh Hà đang sải bước, mang theo niềm hy vọng mỏng manh và nỗi lo lắng khôn nguôi.

Sáng sớm tại Thanh Thủy Trấn bao trùm trong một màn sương khói mờ mịt, lạnh lẽo, không khác gì nỗi tuyệt vọng đang bao phủ nơi đây. Những ngôi nhà gỗ cũ kỹ hiện lên lờ mờ như những bóng ma, im lìm và nặng trĩu. Tiếng ho khan thỉnh thoảng vang lên từ những căn nhà đóng kín cửa, như một bản giao hưởng ai oán của bệnh tật. Diệp Thanh Hà đứng bên ngoài y quán của mình, hít một hơi thật sâu làn khí se lạnh. Đôi mắt nàng thâm quầng vì những đêm thức trắng, mái tóc đen dài thường ngày búi cao gọn gàng nay đã có vài lọn rủ xuống, lấm tấm những giọt sương đêm. Vẻ mệt mỏi hằn rõ trên gương mặt thanh tú, nhưng ánh nhìn của nàng vẫn kiên định, không chút nao núng. Nàng biết, không còn thời gian để than thở hay chùn bước. Mỗi giây phút trôi qua là thêm một sinh linh đang vật lộn với tử thần.

Trong túi áo mỏng manh của nàng là mảnh phù văn cổ sơ mà Thẩm Quân Hành đã "vô tình" để lại, cùng với một tấm bản đồ phác thảo vội vàng, đầy những ký hiệu khó hiểu nhưng lại chứa đựng một sức mạnh dẫn dắt kỳ lạ. Đó không chỉ là những mảnh giấy vô tri, mà là tia hy vọng cuối cùng, là lời hứa hẹn về một phương thuốc có thể cứu vãn Thanh Thủy Trấn khỏi vực thẳm. Nàng miết nhẹ ngón tay lên những nét vẽ nguệch ngoạc trên tấm bản đồ, cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo, nhưng đầy sinh lực, dường như đang thì thầm với nàng về một nơi xa xôi, bí ẩn.

"Huyền Băng Linh Thảo... nơi giao thoa của băng và lửa..." Diệp Thanh Hà lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng hòa vào tiếng gió sớm. "Nếu những gì Thẩm Quân Hành đã 'gợi ý' là đúng, thì đây là con đường duy nhất." Nàng không hoàn toàn tin tưởng vào những điều thần bí, nàng là một y giả, nàng tin vào sự thật hiển nhiên, vào dược liệu, vào phương pháp. Nhưng trong tình cảnh hiện tại, khi y thuật truyền thống đã đi vào ngõ cụt, nàng không thể không bám víu vào bất kỳ tia sáng nào, dù nó có vẻ hoang đường đến đâu. Sự biến dị của dịch bệnh đã vượt quá mọi kiến thức mà nàng từng học, nó không còn là một căn bệnh thông thường, mà là một thứ ma khí cổ xưa, một lời nguyền từ quá khứ.

Con đường cổ đạo gập ghềnh dưới chân nàng, uốn lượn qua những rặng núi đá vôi xám xịt, được phủ một lớp rêu xanh mỏng manh. Sương mù dần tan, để lộ ra những tán cây cổ thụ cao vút, cành lá đan xen nhau tạo thành một vòm trời xanh thẫm. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán lá, một âm thanh hiếm hoi của sự sống giữa không gian ảm đạm. Diệp Thanh Hà bước đi nhanh chóng, đôi lúc phải né tránh những hòn đá lởm chởm hay những rễ cây cổ thụ trồi lên mặt đất. Nàng cảm thấy từng thớ thịt trong cơ thể mình như đang gào thét vì mệt mỏi, nhưng ý chí lại sắt đá đến lạ thường. Mỗi bước chân của nàng đều mang theo sự nặng trĩu của hàng trăm sinh mạng, của những ánh mắt tuyệt vọng mà nàng đã chứng kiến.

Nàng nhớ đến khuôn mặt xanh xao, yếu ớt của Tiểu Hồng, cô bé bán hoa với nụ cười trong sáng, giờ đây đang nằm thoi thóp trên giường bệnh. Nàng nhớ đến Lý Đại Nương, người phụ nữ hiền lành, phúc hậu, đôi mắt tràn ngập nước mắt khi nhìn đứa cháu gái duy nhất đang dần lụi tàn. Những hình ảnh đó như những ngọn roi vô hình, thúc giục nàng không ngừng nghỉ. Nàng không thể gục ngã, không thể bỏ cuộc. Nàng là hy vọng cuối cùng của họ.

Khi nàng băng qua một khe núi hẹp, một cơn gió lạnh buốt bất ngờ thổi tới, mang theo mùi ẩm mốc của đất đá và hương nồng của thảo dược dại. Diệp Thanh Hà chợt dừng lại, đôi mắt nàng quét qua những vách đá xung quanh. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng cũng rất xa lạ, dường như đang ẩn mình đâu đó trong khe núi. Đó là cảm giác mà nàng đã từng trải qua khi tiếp xúc với những mảnh phù văn cổ xưa, một thứ linh khí tinh thuần, khác biệt hoàn toàn với ma khí đang hoành hành. Nàng biết, Thẩm Quân Hành đã không lừa nàng. Hắn, kẻ bí ẩn đó, đã dẫn nàng đến đúng con đường. Nhưng hắn làm vậy vì mục đích gì? Một lần nữa, câu hỏi đó lại vang vọng trong tâm trí nàng, không có lời giải đáp. Hắn là một quân sư, một trí giả, một kẻ thao túng vận mệnh. Nhưng ẩn sau vẻ ngoài thư sinh, thanh tú đó là một trái tim như thế nào? Nàng không rõ. Nàng chỉ biết, nàng đang bước đi trên con đường mà hắn đã vạch sẵn, như một con cờ trong ván cờ lớn của hắn. Sự thật đó khiến nàng vừa biết ơn, vừa có chút bất an.

Con đường càng lúc càng vắng vẻ, xa rời những dấu vết của con người. Chỉ còn tiếng gió rít qua kẽ lá và tiếng bước chân của nàng vang vọng trên nền đất. Nàng cảm thấy mình như một lữ khách cô độc giữa một thế giới rộng lớn, nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Nhưng nàng không hề đơn độc. Nàng mang theo gánh nặng của cả một trấn nhỏ, mang theo niềm tin của những người dân đang trông chờ vào nàng. Và quan trọng hơn cả, nàng mang theo một trái tim tràn đầy hy vọng, một niềm tin không lay chuyển vào y thuật, vào khả năng cứu chữa. Nàng sẽ tìm thấy Huyền Băng Linh Thảo, nàng sẽ bào chế ra phương thuốc. Nàng sẽ không phụ lòng tin của bất kỳ ai, dù đó là một Tiểu Hồng yếu ớt hay một Thẩm Quân Hành bí ẩn.

Nàng tiếp tục bước đi, ánh nắng ban trưa dần chiếu rọi xuống con đường, xua đi màn sương giá lạnh. Dù mệt mỏi, nàng vẫn giữ vững tốc độ, không để tâm trí mình lạc lối vào những suy nghĩ tiêu cực. Phương Bắc, đó là hướng nàng cần đi. Nàng đã theo dấu những ký hiệu trên bản đồ, những ký hiệu mang đậm phong cách cổ xưa, dường như đã tồn tại từ hàng ngàn năm trước. Nàng biết, đây không phải là một chuyến đi đơn thuần để tìm kiếm thảo dược. Đây là một hành trình khám phá, một cuộc dấn thân vào những bí mật của thế giới, và cũng là một cuộc chiến nội tâm giữa hy vọng và tuyệt vọng.

Bến Phà Cổ, nơi nàng đến vào giữa trưa, hiện ra như một dấu chấm than giữa khung cảnh núi rừng hùng vĩ. Một khúc sông lớn cuồn cuộn chảy xiết, ngăn cách nàng với bờ bên kia. Bến phà được làm bằng những thân gỗ cổ thụ đã cũ kỹ, bạc màu theo thời gian, phủ đầy rêu phong và dấu ấn của những chuyến đi không ngừng nghỉ. Một nhà chờ nhỏ đơn sơ, lợp bằng lá cọ, đứng lặng lẽ bên bờ, như một chứng nhân của những cuộc chia ly và đoàn tụ. Con phà, cũng bằng gỗ, neo đậu bình yên bên bến, thân tàu đã ngả màu xám xịt, nhưng vẫn toát lên vẻ vững chãi, kiên cường.

Tiếng nước vỗ mạn thuyền rì rào, như một lời thì thầm của dòng sông. Tiếng mái chèo cũ kỹ khua nước đâu đó từ xa, tạo nên một âm thanh trầm bổng, đều đặn. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi sông nước đặc trưng, mùi gỗ ẩm mốc và chút tanh nồng của cá. Không khí ở đây yên tĩnh lạ thường, có chút trầm mặc, khiến tâm hồn người lữ khách cảm thấy bình yên đến lạ. Ánh nắng ban trưa chiếu rọi xuống mặt sông, tạo nên những dải sáng lấp lánh, lung linh.

Lão Ngư Phu, với làn da đen sạm vì nắng gió, đầy những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt phúc hậu, đang ngồi tựa lưng vào cột gỗ, miệng ngậm chiếc tẩu thuốc cũ kỹ, đôi mắt lờ đờ nhìn về phía xa xăm, như thể đang dõi theo dòng chảy của thời gian. Chiếc áo tơi sờn cũ khoác trên người ông, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, toát lên vẻ phong trần của một người đã trải qua bao thăng trầm của cuộc đời. Ông không nói gì, chỉ lặng lẽ nhả khói, tạo nên những vòng khói trắng mờ ảo tan vào không trung.

Diệp Thanh Hà bước đến gần, khẽ khàng cất tiếng chào: "Xin chào Lão gia, con muốn qua sông."

Lão Ngư Phu không lập tức trả lời, ông từ từ quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm quét qua Diệp Thanh Hà một lượt, như thể đang đọc vị tâm can nàng. Ánh mắt ấy không mang theo sự phán xét, mà chỉ có vẻ thấu hiểu và chút ưu tư. Cuối cùng, ông khẽ gật đầu, rít một hơi thuốc dài.

"Con gái, cô đi đâu mà vội vã thế? Trông cô có vẻ mệt mỏi lắm." Giọng ông trầm đục, khàn khàn, nhưng đầy vẻ quan tâm.

Diệp Thanh Hà khẽ thở dài, nàng không giấu giếm: "Thưa Lão gia, con là y giả. Dịch bệnh đang hoành hành ở Thanh Thủy Trấn, con cần tìm một loại thảo dược đặc biệt để cứu người." Nàng dừng lại một chút, rồi lấy ra mảnh phù văn và tấm bản đồ, đưa cho ông xem. "Lão gia có biết nơi nào có loại thảo dược này không? Bản đồ này chỉ dẫn đến một nơi xa xôi, con không rõ đường."

Lão Ngư Phu đưa tay đón lấy tấm bản đồ, đôi mắt lờ đờ của ông chợt lóe lên một tia sáng sắc bén khi nhìn thấy những ký hiệu cổ xưa trên đó. Ông trầm ngâm một lúc, rồi nhẹ nhàng trả lại nàng. "Nước chảy đá mòn, vạn sự tùy duyên. Nhưng đôi khi, duyên phận lại được gió biển thổi tới." Ông nói, tay chỉ về phía đông nam, nơi có một dải đường mòn mờ ảo dẫn vào một khu rừng rậm. "Hang Động Phong Ấn... Huyền Băng Linh Thảo... những thứ đó đều là những vật phẩm quý hiếm, cần duyên phận mới có thể gặp được." Ông lại rít một hơi thuốc, rồi tiếp tục, giọng nói chứa đựng đầy ẩn ý: "Nơi giao thoa của băng và lửa, nơi đất trời hòa hợp. Hãy tìm kiếm nơi ánh trăng soi rọi đá quý biển khơi."

Diệp Thanh Hà ngạc nhiên lắng nghe. Những lời ông nói không trực tiếp chỉ đường, nhưng lại trùng khớp một cách kỳ lạ với những manh mối mà nàng đã có. "Nơi giao thoa của băng và lửa... ánh trăng soi rọi đá quý biển khơi..." Nàng lẩm bẩm, cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang kéo nàng về một hướng nào đó. Nàng nhìn theo hướng tay Lão Ngư Phu chỉ, xa xa là một đường chân trời xanh biếc, nơi biển cả mênh mông đang ẩn mình. "Biển sao?" Nàng hỏi lại, có chút không chắc chắn.

Lão Ngư Phu chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn lờ đờ nhìn về phía xa. "Cá hôm nay lại không cắn câu rồi... Nhưng con người thì khác. Có những chuyến đi, không phải để bắt cá, mà để tìm kiếm một thứ gì đó lớn lao hơn." Ông đứng dậy, bước lên con phà, tay cầm lấy mái chèo cũ kỹ. "Lên đi con gái. Dù con đường phía trước có khó khăn đến mấy, chỉ cần giữ vững lòng mình, mọi thứ sẽ có lối ra."

Diệp Thanh Hà bước lên phà, lòng nàng nặng trĩu những suy tư. Lời nói của Lão Ngư Phu như một câu đố khó giải, nhưng lại mang một sức nặng kỳ lạ, khiến nàng cảm thấy có một niềm tin mãnh liệt đang dấy lên trong lòng. Có lẽ, những điều tưởng chừng như ngẫu nhiên này, thực chất lại là những mảnh ghép của một bức tranh lớn hơn, một sự sắp đặt tinh vi mà nàng chưa thể hiểu thấu. Nàng nhìn lại Thanh Thủy Trấn, giờ đây đã khuất xa sau những rặng núi, rồi quay mặt về phía biển, nơi mà một tia hy vọng mới đang chờ đợi. Con phà từ từ rời bến, tiếng mái chèo khua nước đều đặn, đưa nàng đi xa hơn vào một hành trình đầy bí ẩn. Nàng biết, nàng đang bước trên con đường của riêng mình, nhưng cũng là con đường mà một kẻ dẫn đường bí ẩn đã vạch ra.

Sau chuyến phà, Diệp Thanh Hà tiếp tục hành trình, băng qua một con đường mòn ẩn mình trong khu rừng rậm, rồi lướt qua Thôn Vân Thủy nhỏ bé, nơi những mái nhà tranh liêu xiêu nép mình bên sườn núi, im lìm và vắng vẻ. Nàng không dừng lại, vì thời gian không cho phép, và vì mục tiêu của nàng nằm ở nơi xa hơn, nơi mà những lời gợi ý của Lão Ngư Phu đã dẫn dắt. Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, nàng cuối cùng cũng đến được Bãi Biển Thạch Anh – một cảnh tượng hùng vĩ và tráng lệ đến ngỡ ngàng.

Bãi biển rộng mênh mông, trải dài tít tắp, được bao phủ bởi vô số tinh thể thạch anh lớn nhỏ, lấp lánh dưới ánh chiều tà. Những tinh thể này không chỉ có màu trắng trong suốt, mà còn có màu tím nhạt, hồng phấn, xanh biếc, tạo nên một bức tranh đa sắc màu, huyền ảo như một thế giới cổ tích. Tiếng sóng biển rì rào vỗ vào bờ cát, tạo nên một bản nhạc êm dịu, du dương, hòa quyện với tiếng chim hải âu kêu vang vọng từ phía chân trời. Gió nhẹ mơn man qua làn tóc nàng, mang theo mùi mặn mà đặc trưng của biển cả, xen lẫn hương thơm dịu mát của cát ấm và một chút hương hoa dại mọc ven bờ. Bầu không khí nơi đây trong lành, thoáng đãng, yên bình đến lạ, đối lập hoàn toàn với sự ngột ngạt và chết chóc mà nàng vừa rời xa.

Diệp Thanh Hà bước đi trên bãi cát, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp dưới chân. Nàng ngước nhìn bầu trời đang chuyển màu từ đỏ cam sang tím than, những đám mây trôi lững lờ như những dải lụa mỏng. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng thanh khiết, mạnh mẽ đang bao trùm lấy không gian này, một sự đối lập hoàn toàn với ma khí nặng nề ở Thanh Thủy Trấn. "Nơi giao thoa của băng và lửa, nơi đất trời hòa hợp..." Nàng lẩm bẩm, lời nói của Lão Ngư Phu lại vang vọng trong tâm trí nàng. Nàng nhìn những tinh thể thạch anh lấp lánh, một số tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo như băng, một số lại hấp thụ ánh nắng mặt trời, giữ lại hơi ấm của lửa. Quả thực, đây chính là nơi mà "băng và lửa" giao thoa, nơi mà năng lượng thiên địa hội tụ.

Một "cảm giác" kỳ lạ chợt dấy lên trong lòng nàng, một sự thôi thúc không thể giải thích, dẫn nàng đến một gộp đá nhỏ, được bao bọc bởi những tinh thể thạch anh khổng lồ. Ánh trăng non bắt đầu ló dạng, chiếu rọi xuống bãi biển, khiến những tinh thể thạch anh càng thêm lấp lánh, như những viên đá quý khổng lồ. Và chính tại nơi ánh trăng soi rọi mạnh nhất, nàng tìm thấy một khóm Huyền Băng Linh Thảo đang phát sáng yếu ớt, xanh biếc như ngọc, ẩn mình giữa các tinh thể. Chúng không mọc tràn lan, mà chỉ có một khóm nhỏ, dường như đã được tự nhiên tinh luyện qua hàng ngàn năm, hấp thụ linh khí của biển cả và ánh sáng của thạch anh. Chúng mang một vẻ đẹp thuần khiết, thanh cao, tỏa ra một làn khí lạnh lẽo nhưng lại tràn đầy sinh lực.

"Thật kỳ lạ... nơi này... đúng là nơi hội tụ của băng và lửa. Có lẽ đây chính là chìa khóa," Diệp Thanh Hà thì thầm, đôi mắt nàng rạng rỡ niềm hy vọng. Nàng cẩn thận quỳ xuống, dùng dao găm nhỏ nhẹ nhàng thu thập từng nhánh Huyền Băng Linh Thảo, đặt chúng vào hộp ngọc đã chuẩn bị sẵn. Mỗi khi nàng chạm vào, một luồng khí lạnh mát mẻ lan tỏa vào cơ thể nàng, xua đi sự mệt mỏi và tinh thần nàng trở nên minh mẫn hơn bao giờ hết. Nàng cảm thấy như đang kết nối với một sức mạnh cổ xưa, một sự hiểu biết sâu sắc về sinh mệnh và linh hồn.

Không chậm trễ, dưới ánh trăng và năng lượng biển, Diệp Thanh Hà lập tức bắt tay vào việc bào chế thuốc. Nàng trải tấm phù văn cổ sơ lên một tảng đá phẳng, đặt Huyền Băng Linh Thảo đã thu thập được lên đó. Nàng dùng kiến thức y thuật cổ xưa của mình, kết hợp với những gì nàng đã học được từ mảnh phù văn và những manh mối mà Thẩm Quân Hành đã để lại. Nàng cẩn thận nghiền nát thảo dược, thêm vào một vài loại lá cây dại ven biển mà nàng nhận ra có tính chất tương tự như những gì ghi trên phù văn. Làn khí lạnh tỏa ra từ Huyền Băng Linh Thảo hòa quyện với năng lượng thanh khiết của thạch anh, tạo nên một luồng sinh khí mạnh mẽ, bao trùm lấy nàng. Nàng nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần và linh lực vào việc tổng hợp. Từng giọt tinh chất thuốc được chiết xuất ra, có màu xanh ngọc bích, tỏa ra hương thơm dịu mát, thanh khiết. Nàng cảm thấy như mình đang thực hiện một nghi lễ cổ xưa, một sự kết nối giữa y thuật và thiên địa.

Xa xa trên một đỉnh núi đá cheo leo, bóng dáng Thẩm Quân Hành hiện lên mờ ảo. Hắn vẫn mặc y phục màu tối giản, mái tóc đen dài bay trong gió biển. Đôi mắt sâu thẳm của hắn dõi theo từng cử chỉ của Diệp Thanh Hà, một nụ cười nhạt nhòa thoáng hiện trên môi. Hắn nhìn thấy "vận mệnh tuyến" của nàng đã đi đúng hướng, rạng rỡ và vững chắc hơn bao giờ hết. Sự kết nối của nàng với Huyền Băng Linh Thảo và năng lượng của Bãi Biển Thạch Anh không chỉ là một sự trùng hợp, mà là một sự "dẫn đường" tinh vi của hắn. Nàng, với sự kiên cường và lòng trắc ẩn của mình, đã không làm hắn thất vọng.

Thẩm Quân Hành biết, Huyền Băng Linh Thảo này không phải là loại thảo dược thông thường. Nó là một di sản từ thời Thượng Cổ, được tôi luyện qua hàng ngàn năm phong ấn ma khí, mang trong mình năng lượng đối kháng cực mạnh. Việc Diệp Thanh Hà tìm thấy nó và tự tay bào chế phương thuốc thử nghiệm đã chứng tỏ nàng không chỉ là một y giả tài năng, mà còn là một người có duyên với những bí mật của thế giới. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ đang trỗi dậy từ sâu bên trong hang động mà hắn đã rời đi, một luồng năng lượng cổ xưa, đen tối, đối lập hoàn toàn với sự thanh khiết của Bãi Biển Thạch Anh. Dịch bệnh này chỉ là khởi đầu. U Minh Giáo, Ma Tôn Thiên Khuyết, tham vọng của Mộ Dung Liệt... tất cả sẽ cùng nhau tạo nên một cơn bão lớn. Và Diệp Thanh Hà, với phương thuốc này, sẽ là một trong những ngọn hải đăng hiếm hoi trong đêm tối hỗn loạn sắp tới. Gánh nặng trên vai hắn càng lúc càng lớn, nhưng khi nhìn thấy tia hy vọng rạng rỡ nơi Diệp Thanh Hà, hắn lại cảm thấy một chút nhẹ nhõm, dù chỉ là thoáng qua. "Kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu," hắn thầm nhủ, đôi mắt lại trở về vẻ suy tư, cô độc. Mọi con đường đều mang dấu tay hắn, nhưng bản thân hắn lại phải lặng lẽ đứng trong bóng tối.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mù còn vương vấn trên mái nhà, Diệp Thanh Hà trở về Thanh Thủy Trấn. Dáng người nàng gầy gò, đôi mắt vẫn thâm quầng, nhưng bước chân lại vô cùng vững vàng, gương mặt rạng ngời một niềm hy vọng mãnh liệt. Nàng không nghỉ ngơi, mà lập tức đến thẳng y quán của mình, nơi không khí vẫn nặng nề bởi mùi thuốc bắc và sự u ám của bệnh tật.

Trong y quán, Tiểu Hồng nằm thoi thóp trên chiếc giường gỗ đơn sơ, khuôn mặt xanh xao như tờ giấy, hơi thở yếu ớt và từng cơn ho khan xé lòng. Lý Đại Nương, với lưng còng và mái tóc bạc, đang ngồi bên cạnh, đôi mắt đỏ hoe vì khóc, không ngừng vuốt ve bàn tay lạnh giá của đứa cháu gái. Vài người dân khác cũng có mặt, họ ngồi lặng lẽ, không nói một lời, chỉ có tiếng thở dài và những ánh mắt tuyệt vọng dõi theo Tiểu Hồng, như thể đang chứng kiến sự lụi tàn của một bông hoa.

"Diệp cô nương!" Lý Đại Nương ngẩng đầu lên, giọng nói khản đặc vì lo lắng và mệt mỏi, "Con bé... con bé đã sốt cao cả đêm, hơi thở ngày càng yếu đi..."

Diệp Thanh Hà không nói nhiều, nàng chỉ khẽ gật đầu, đặt chiếc hộp ngọc chứa thuốc xuống bàn, rồi đi thẳng đến bên giường Tiểu Hồng. Nàng cẩn thận vén chăn, kiểm tra mạch của cô bé. Mạch đập yếu ớt, hụt hẫng, biểu hiện rõ ràng của sự sống đang dần cạn kiệt. Nàng cảm nhận được luồng ma khí lạnh lẽo đang xâm chiếm cơ thể non nớt của Tiểu Hồng.

Nàng lấy ra lọ thuốc màu xanh ngọc bích mà nàng đã bào chế dưới ánh trăng đêm qua. Hương thơm thanh khiết, dịu mát của thuốc lập tức lan tỏa khắp căn phòng, xua đi chút mùi ẩm mốc và thuốc bắc. Những người dân có mặt đều ngạc nhiên, họ chưa từng ngửi thấy mùi thuốc nào đặc biệt như vậy.

"Đây là loại thuốc thử nghiệm mà con đã bào chế được," Diệp Thanh Hà nói, giọng nàng trầm ổn nhưng đầy tự tin. "Con sẽ cho Tiểu Hồng uống trước. Mong rằng nó sẽ có hiệu quả."

Lý Đại Nương nhìn lọ thuốc trong tay nàng, đôi mắt già nua lộ rõ sự nghi ngờ và hy vọng đan xen. "Thuốc... thuốc mới sao? Liệu có... có được không?"

"Con không chắc chắn 100%, nhưng đây là hy vọng cuối cùng của chúng ta," Diệp Thanh Hà đáp, ánh mắt nàng kiên định. Nàng cẩn thận đổ một thìa thuốc vào miệng Tiểu Hồng. Giọt thuốc xanh biếc từ từ trôi xuống cổ họng cô bé. Cả căn phòng chìm vào sự im lặng đến nghẹt thở, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Tiểu Hồng, chờ đợi một phép màu.

Thời gian như ngừng trôi. Từng giây phút trôi qua đều là sự căng thẳng tột độ. Tiểu Hồng vẫn nằm bất động, hơi thở vẫn yếu ớt. Lý Đại Nương bắt đầu khóc thút thít, bà đã nghĩ rằng hy vọng cuối cùng này cũng sẽ tan biến. Nhưng rồi, sau một lúc chờ đợi, một điều kỳ diệu đã xảy ra.

Một tiếng ho khan nhẹ hơn rất nhiều, rồi một tiếng thở dài, dễ chịu hơn vang lên từ Tiểu Hồng. Đôi mắt cô bé khẽ động đậy, rồi từ từ mở ra. Ánh mắt trong veo, không còn vẻ mơ màng, vô hồn như trước. Khuôn mặt xanh xao của cô bé dần dần hồng hào trở lại, và cơn sốt cũng hạ đi đáng kể.

"Tiểu Hồng... con bé tỉnh rồi!" Lý Đại Nương reo lên, giọng nói vỡ òa trong niềm vui sướng và kinh ngạc. Bà vội vàng ôm chầm lấy Tiểu Hồng, nước mắt tuôn rơi như mưa.

Những người dân có mặt cũng vỡ òa trong niềm vui. Tiếng reo hò, tiếng mừng rỡ vang vọng khắp y quán, xua tan đi bầu không khí u ám trước đó. Họ không thể tin vào mắt mình. Cô bé Tiểu Hồng, người mà họ đã nghĩ rằng không thể qua khỏi, giờ đây đã tỉnh lại, và thậm chí còn có vẻ khá hơn trước.

Diệp Thanh Hà thở phào nhẹ nhõm, nhưng nàng không để cảm xúc lấn át lý trí. Nàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, cẩn thận kiểm tra lại mạch của Tiểu Hồng, ghi chép lại các phản ứng của thuốc vào cuốn sổ tay cũ kỹ của mình. "Mạch đã ổn định hơn, ma khí cũng đã bị đẩy lùi một phần," nàng lẩm bẩm. "Đây chỉ là bước đầu. Chúng ta còn rất nhiều việc phải làm."

Nàng quay lại nhìn Lý Đại Nương và những người dân đang hân hoan. "Loại thuốc này có hiệu quả, nhưng chúng ta cần phải bào chế thêm rất nhiều để chữa trị cho tất cả mọi người. Hơn nữa, nó cần được tinh chỉnh để đạt hiệu quả tối đa và đảm bảo không có tác dụng phụ."

Niềm vui sướng lan tỏa nhanh chóng khắp Thanh Thủy Trấn. Tin tức về loại thuốc kỳ diệu của Diệp Thanh Hà, về sự hồi phục thần kỳ của Tiểu Hồng, được truyền đi nhanh như gió. Những người dân đang tuyệt vọng lại thắp lên một tia hy vọng mới, một niềm tin vào khả năng chiến thắng bệnh tật. Họ bắt đầu đổ xô đến y quán, không phải để than khóc, mà để tìm kiếm sự giúp đỡ, để tin tưởng vào vị y giả kiên cường này.

Diệp Thanh Hà biết rằng đây chỉ là một chiến thắng nhỏ bé, một khởi đầu cho một cuộc chiến lớn hơn. Nàng vẫn còn phải đối mặt với thách thức về nguồn nguyên liệu, về số lượng thuốc, và về bản chất thực sự của dịch bệnh này. Nhưng ít nhất, nàng đã có một tia sáng, một bằng chứng cho thấy con đường nàng đang đi là đúng đắn. Nàng ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương mù đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho ánh nắng ban mai rực rỡ. Một cảm giác cô độc chợt ập đến. Nàng biết, phía sau thành công này, là sự sắp đặt tinh vi của Thẩm Quân Hành, người mà nàng không thể chia sẻ niềm vui, cũng không thể thấu hiểu hoàn toàn. Mọi con đường đều mang dấu tay hắn, nhưng bản thân hắn lại tan biến vào hư vô, trở thành một huyền thoại vô danh.

Thẩm Quân Hành, từ một nơi xa xăm, cảm nhận được làn sóng hy vọng đang lan tỏa khắp Thanh Thủy Trấn. Hắn biết, Diệp Thanh Hà đã thành công. Đây là một bước tiến quan trọng, nhưng cũng chỉ là giọt nước trong đại dương của sự hỗn loạn. Nguồn gốc dịch bệnh liên quan đến ma khí cổ xưa, sự thức tỉnh của những thực thể bị phong ấn từ Đại Chiến Tiên Ma, và tham vọng không đáy của các thế lực tà ác như U Minh Giáo và Ma Tôn Thiên Khuyết – tất cả đang dần hình thành một cơn bão tố. Hắn vẫn phải tiếp tục "dẫn đường", tiếp tục thao túng số phận, để đảm bảo rằng thế giới này không rơi vào vực thẳm. Nhưng gánh nặng của một "kẻ dẫn đường" là không thể chia sẻ, và sự cô độc ấy, hắn phải tự mình gánh chịu. "Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò," hắn thầm thì, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một nỗi u hoài khôn tả. "Chỉ e... thiên hạ lại loạn."

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free