Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 28: Huyền Thảo Trấn Tà: Vén Màn Bí Ẩn Cổ Trận
Tiểu Hồng đã tỉnh lại, mang theo một tia hy vọng rực rỡ xua tan màn sương u ám bao phủ Thanh Thủy Trấn. Nhưng niềm vui ấy, đối với Diệp Thanh Hà, chỉ như một cơn gió nhẹ lướt qua mặt hồ đang dậy sóng. Nàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt trong veo ẩn chứa những suy tư sâu sắc. Mạch của Tiểu Hồng đã ổn định hơn, ma khí cũng đã bị đẩy lùi một phần, nhưng điều đó không có nghĩa là dịch bệnh đã được giải quyết triệt để.
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ trải vàng trên những mái nhà ngói cổ kính của Thanh Thủy Trấn, xua đi hơi lạnh ẩm ướt còn vương lại sau đêm. Tiếng gà gáy vang vọng từ các khu vườn nhỏ, cùng tiếng trẻ con tíu tít chơi đùa vọng lại từ xa, pha lẫn với tiếng nước sông chảy róc rách dưới cây cầu đá cổ kính. Mùi lúa mới thoảng qua trong gió, hòa cùng mùi khói bếp ấm nồng từ những ngôi nhà đã bắt đầu nhóm lửa, tạo nên một bức tranh yên bình, tĩnh lặng đến lạ lùng. Nhưng sự yên bình ấy, dưới góc nhìn của Diệp Thanh Hà, lại mong manh như sương sớm.
Nàng đứng trong y quán, ánh mắt lướt qua từng người bệnh. Tiểu Hồng, cô bé xinh xắn với mái tóc tết đơn giản, đã có thể ngồi dậy trên giường, tay ôm bó hoa dại tươi mới hái, khuôn mặt đã hồng hào trở lại. Nàng đang cười khúc khích với Lý Đại Nương, người phụ nữ lưng còng, tóc bạc phơ, khuôn mặt phúc hậu giờ đây rạng rỡ niềm vui.
"Diệp cô nương, người là ân nhân của Tiểu Hồng, là phúc tinh của Thanh Thủy Trấn này!" Lý Đại Nương nắm lấy tay Diệp Thanh Hà, đôi mắt đầy những nếp nhăn trìu mến ướt đẫm. "Nếu không có cô, Tiểu Hồng nhà tôi đã... đã không còn nữa rồi." Giọng bà run run, tràn đầy biết ơn.
Diệp Thanh Hà mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt nàng vẫn lướt qua những gương mặt khác. "Lý Đại Nương đừng khách sáo. Đây là việc con nên làm." Nàng đáp lời, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp. "Nhưng mọi người đừng vội mừng. Phương thuốc này dù hiệu quả, nhưng vẫn chưa đủ triệt để." Nàng giải thích, sự kiên định hiện rõ trong từng lời nói. "Một số người bệnh nhẹ hơn, dù đã thuyên giảm, nhưng ma khí vẫn còn ẩn tàng trong cơ thể. Con e rằng nếu không nhổ tận gốc, dịch bệnh vẫn có thể tái phát."
Quả nhiên, chỉ vài canh giờ sau đó, một vài người bệnh tưởng chừng đã ổn định lại bắt đầu xuất hiện những triệu chứng mới, dù không trầm trọng như ban đầu, nhưng đủ để khiến Diệp Thanh Hà nhận ra phương thuốc hiện tại, dù được bào chế từ Huyền Băng Linh Thảo và môi trường đặc biệt của Bãi Biển Thạch Anh, vẫn chưa đủ sức mạnh để thanh lọc hoàn toàn nguồn gốc ma khí.
Nàng rời y quán, bước chậm rãi dọc theo bờ sông, để gió nhẹ vuốt ve mái tóc đen dài. Dòng nước chảy xiết, mang theo những khúc gỗ mục và vài cánh hoa dại trôi lững lờ. Bầu không khí trong lành buổi sáng sớm giúp nàng tĩnh tâm hơn, nhưng trong lòng vẫn nặng trĩu. Nàng liên tục hồi tưởng lại mảnh phù văn cổ sơ, cuốn cổ thư cũ kỹ, và những "may mắn" kỳ lạ đã dẫn nàng đến Huyền Băng Linh Thảo. Tất cả những điều đó, nàng biết, không thể nào chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Có một bàn tay vô hình đang dẫn dắt nàng, nhưng bàn tay ấy thuộc về ai, và vì mục đích gì? Câu hỏi ấy như một sợi tơ, cứ quấn lấy tâm trí nàng, không cách nào gỡ bỏ.
Khi nàng đến một khúc sông vắng vẻ, nơi có một cây liễu cổ thụ rủ bóng xuống mặt nước, nàng thấy một lão nhân đang ngồi câu cá. Lão Ngư Ông, với mái tóc bạc phơ như tuyết, làn da sạm nắng và những nếp nhăn hằn sâu trên khuôn mặt hiền từ, khoác chiếc áo tơi cũ kỹ. Hắn ngồi yên lặng, cần câu cắm sâu xuống nước, dường như đã hòa mình vào cảnh vật xung quanh. Hơi thở hắn bình thản, đôi mắt khép hờ như đang nhập định, không màng thế sự.
Diệp Thanh Hà dừng lại, khẽ cúi đầu chào. "Lão trượng."
Lão Ngư Ông chậm rãi mở mắt, đôi mắt đục ngầu nhưng ẩn chứa sự minh triết. Hắn nhìn nàng, mỉm cười hiền từ. "Diệp cô nương, cô bé đã đỡ hơn rồi chứ?" Giọng hắn trầm ổn, mang theo sự từng trải của tháng năm.
"Dạ, Tiểu Hồng đã qua cơn nguy kịch, nhưng gốc rễ dịch bệnh dường như chưa được nhổ tận gốc." Diệp Thanh Hà thở dài, ánh mắt xa xăm nhìn về phía những ngọn núi mờ sương. "Dù đã có Huyền Băng Linh Thảo, nhưng ma khí vẫn còn ẩn tàng, khiến con bé và một số người khác có thể tái phát bất cứ lúc nào."
Lão Ngư Ông không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, kéo cần câu lên. Một con cá nhỏ đang giãy giụa trên lưỡi câu. Hắn cẩn thận gỡ cá, rồi thả nó xuống nước, nhìn nó bơi đi. "Nước chảy đá mòn, vạn sự tùy duyên," hắn chậm rãi nói, giọng điệu bình thản như dòng nước. "Nhưng đôi khi, duyên phận cũng cần người khai mở." Hắn quay sang nhìn Diệp Thanh Hà, ánh mắt như xuyên thấu tâm can nàng. "Ta từng nghe kể, nơi núi sâu có 'Huyết Thạch', thứ có thể thanh lọc vạn vật, ngay cả oán khí ngàn năm cũng khó mà chống lại."
Diệp Thanh Hà giật mình. "Huyết Thạch?" Nàng lặp lại, trong lòng dấy lên một tia sáng. Tên gọi này nghe có vẻ tà dị, nhưng lời nói của Lão Ngư Ông lại chất chứa sự thâm sâu khó dò. Nàng nhớ lại những ghi chép cổ xưa trong cuốn sách mà nàng tình cờ tìm thấy, có nhắc đến một loại khoáng thạch mang năng lượng cực âm, nhưng lại có khả năng thanh tẩy mọi tà uế. Liệu đây có phải là lời gợi ý mà nàng đang tìm kiếm?
Lão Ngư Ông chỉ mỉm cười, không nói thêm gì, lại tiếp tục vung cần câu. Hắn không giải thích, không chỉ dẫn rõ ràng, nhưng lời nói của hắn lại như một hạt giống gieo vào tâm trí Diệp Thanh Hà, mở ra một cánh cửa mới cho nàng. Nàng đứng đó, suy tư thật lâu, rồi khẽ cúi đầu chào Lão Ngư Ông, trong lòng tràn ngập sự biết ơn và một nỗi băn khoăn mới. Nàng biết, con đường phía trước vẫn còn dài, và những bí ẩn xung quanh dịch bệnh này, cũng như những "may mắn" kỳ lạ, vẫn còn đang chờ nàng giải đáp. Nàng siết chặt cuốn sổ tay cũ kỹ của mình, nơi ghi chép những kiến thức y thuật cổ xưa và những điều nàng đã học được. Một loại đá mang tên 'Huyết Thạch'... nàng sẽ tìm hiểu về nó.
***
Trong khi Diệp Thanh Hà đang vật lộn với những bí ẩn của dịch bệnh và những lời gợi mở đầy ẩn ý, Thẩm Quân Hành đã dấn thân vào một vùng đất hoàn toàn khác, nơi thời gian dường như đã ngừng trôi từ hàng vạn năm trước. Đây là Thượng Cổ Chiến Trường, một di tích bi tráng của Đại Chiến Tiên Ma, nơi vô số cường giả đã ngã xuống, để lại sau lưng những tàn tích hoang tàn và oán khí ngút trời.
Bầu trời nơi đây luôn u ám, mây đen vần vũ như một tấm màn tang bao phủ cả không gian. Gió lớn rít gào như tiếng than khóc của hàng triệu linh hồn oan khuất, thổi tung bụi mù và cát sỏi, tạo nên một cảnh tượng hoang tàn đến rợn người. Không có kiến trúc nguyên vẹn nào tồn tại, chỉ còn lại những tàn tích đổ nát của các thành lũy khổng lồ, tháp canh sụp đổ, và những cổng thành bị pháp thuật cường đại xé nát. Khắp nơi, những mảnh vỡ pháp khí, vũ khí gãy nát, và xương cốt khổng lồ của những sinh vật cổ xưa nằm rải rác, như những lời nhắc nhở im lặng về sự khốc liệt của trận chiến đã qua. Đất đai khô cằn, nứt nẻ, với những hố sâu hun hút do các đòn pháp thuật kinh thiên động địa để lại. Mùi đất khô, mùi kim loại gỉ, mùi tử khí nồng nặc và oán khí đậm đặc hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí nặng nề, mang theo nỗi đau và sự chết chóc.
Thẩm Quân Hành, với vẻ ngoài thư sinh thanh tú, làn da trắng nhợt, lại hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi sự u ám và oán khí nơi đây. Hắn mặc y phục màu xám tro tối giản, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng. Đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm của hắn lướt qua khung cảnh hoang tàn, không một chút biểu cảm sợ hãi hay kinh ngạc. Trong tay hắn, Thiên Cơ Bàn phát ra ánh sáng mờ ảo, huyền bí, như một ngôi sao dẫn lối trong màn đêm vĩnh cửu.
Hắn chậm rãi bước đi, mỗi bước chân đều cẩn trọng, không gây ra dù chỉ một tiếng động nhỏ. Dưới chân hắn, những mảnh xương cốt vụn vỡ lạo xạo, nhưng âm thanh ấy dường như bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít gào. Oán khí nồng nặc bao trùm, cố gắng xâm nhập vào tâm trí và cơ thể phàm trần của hắn, nhưng đều bị một lực lượng vô hình, kiên định đẩy lùi. Hắn không dùng tu vi để chống đỡ, mà dùng chính sự thấu thị và trí tuệ của mình để điều hòa, để hiểu rõ bản chất của luồng năng lượng thù địch này.
"Quả nhiên, nguồn gốc ma khí không chỉ đơn thuần là tàn dư," Thẩm Quân Hành khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm ổn, hòa lẫn vào tiếng gió. Hắn nhìn Thiên Cơ Bàn trong tay, ánh sáng từ nó dẫn hắn đến một khu vực đặc biệt, nơi oán khí dường như cô đặc hơn, tạo thành một tầng sương đen lượn lờ trên mặt đất. "Sự biến dị của dịch bệnh tại Thanh Thủy Trấn... không phải là ngẫu nhiên."
Hắn dừng lại trước một phiến đá cổ khổng lồ, đã bị nứt vỡ thành nhiều mảnh, nhưng vẫn còn sừng sững giữa cảnh hoang tàn. Trên bề mặt đá, những phù văn cổ xưa được khắc sâu, đã mờ nhạt theo thời gian, nhưng vẫn ẩn chứa một sức mạnh đáng sợ. Thẩm Quân Hành đưa tay chạm nhẹ vào phiến đá, nhắm mắt lại, cảm nhận luồng năng lượng tàn dư từ hàng vạn năm trước. Từng đường nét phù văn, từng ký hiệu cổ xưa hiện rõ trong tâm trí hắn, như thể hắn đang đọc một cuốn sách mở.
"Đây là..." Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm lóe lên một tia sáng trí tuệ sắc bén. "Huyết Ma Trận... một trận pháp cổ xưa được dùng để phong ấn và thu nạp oán khí, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi." Hắn nhận ra, trận pháp này không chỉ để trấn áp ma khí, mà còn có khả năng chuyển hóa và phóng thích nó, gây ra những hậu quả khó lường nếu bị kích hoạt sai cách. Hắn cảm nhận được sự liên kết giữa trận pháp này và nguồn gốc dịch bệnh tại Thanh Thủy Trấn. Ma khí cổ xưa, bị phong ấn hàng vạn năm, đã tìm được đường thoát, gây ra tai ương cho thế gian.
Tiếp tục theo sự dẫn lối của Thiên Cơ Bàn, hắn tìm thấy một mảnh ngọc giản vỡ nát, nằm lẫn trong đống đổ nát của một tháp canh cổ. Ngọc giản này đã mất đi phần lớn năng lượng, nhưng vẫn còn lưu giữ một phần thông tin quan trọng. Thẩm Quân Hành nhẹ nhàng nhặt lấy, đưa vào giữa trán. Từng dòng chữ cổ xưa, từng hình ảnh mờ ảo hiện lên trong tâm trí hắn. Đó là những ghi chép về cách thức vận hành của Huyết Ma Trận, và quan trọng hơn, cách hóa giải nó.
"Tịnh Hóa Thần Thạch..." Hắn lẩm bẩm, ánh mắt sắc bén nhìn vào mảnh ngọc giản. "Thứ có thể thanh lọc ma khí tận gốc, phá giải trận pháp này." Huyết Ma Trận không chỉ đơn thuần là một trận pháp, mà còn là một phần của hệ thống phong ấn khổng lồ được tạo ra trong Đại Chiến Tiên Ma để ngăn chặn sự trỗi dậy của một thực thể tà ác nào đó. Dịch bệnh tại Thanh Thủy Trấn chỉ là một biểu hiện nhỏ của sự suy yếu của phong ấn này. Để cứu vãn, không chỉ cần chữa trị triệu chứng, mà phải nhổ tận gốc mầm mống tai họa.
Thẩm Quân Hành biết, Tịnh Hóa Thần Thạch là một loại linh thạch cực kỳ quý hiếm, ẩn chứa sức mạnh thanh tẩy nguyên thủy. Nó không dễ tìm, và chắc chắn không thể xuất hiện một cách ngẫu nhiên. Hắn cần phải "dẫn đường" cho Diệp Thanh Hà, nhưng không phải bằng cách trực tiếp chỉ điểm. Nàng phải tự mình tìm ra, tự mình tin vào con đường của mình. "Thế sự như cờ, người trong cuộc khó thoát," hắn khẽ thở dài, trong lòng chất chứa nỗi u hoài khôn tả. "Ta chưa từng muốn đứng trên đỉnh, chỉ không muốn thế giới rơi xuống vực."
Oán khí từ Thượng Cổ Chiến Trường dường như cảm nhận được sự hiện diện của hắn, bắt đầu cuộn xoáy mạnh hơn, tạo thành những bóng hình mờ ảo cố gắng tiếp cận. Nhưng Thẩm Quân Hành chỉ đứng đó, bình thản, như một tảng đá giữa dòng thác lũ. Hắn đã thu thập đủ thông tin. Gánh nặng của việc thao túng số phận, của việc phải đối mặt với những tàn dư cổ xưa và những hiểm nguy tiềm tàng, lại một lần nữa đè nặng lên đôi vai gầy của hắn. Sự cô độc ấy, hắn phải tự mình gánh chịu, vì không một ai có thể hiểu được tầm nhìn và gánh nặng của một kẻ dẫn đường.
***
Vài ngày sau, Thanh Thủy Trấn đã hoàn toàn rũ bỏ vẻ u ám của dịch bệnh, trở lại với sự sống động và yên bình vốn có. Ánh nắng chiều tà dịu dàng phủ lên những mái nhà, nhuộm vàng cả không gian. Tiếng trẻ con cười đùa vang vọng khắp nơi, tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng nước sông chảy róc rách, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản hòa ca của cuộc sống. Mùi lúa mới và mùi khói bếp vẫn vấn vương trong không khí, nhưng giờ đây còn thoảng thêm mùi hương thảo dược thanh khiết, như một lời nhắc nhở về những ngày tháng khó khăn đã qua và niềm hy vọng mới.
Diệp Thanh Hà đứng giữa quảng trường nhỏ của Thanh Thủy Trấn, nơi những người dân khỏe mạnh đang vây quanh nàng, đôi mắt họ tràn đầy lòng biết ơn và sự ngưỡng mộ. Nàng đã thành công. Sau lời gợi ý từ Lão Ngư Ông, nàng đã dấn thân vào sâu trong núi, không ngừng tìm kiếm. Bằng một sự "tình cờ" kỳ lạ khác, nàng đã tìm thấy một hang động nhỏ ẩn mình sau thác nước, nơi có những phiến đá màu đỏ sẫm, phát ra một luồng năng lượng tinh khiết, mạnh mẽ. Đó chính là Huyết Thạch mà Lão Ngư Ông đã nhắc đến.
Nàng đã nhanh chóng kết hợp Huyết Thạch với Huyền Băng Linh Thảo, cùng với những hiểu biết cổ xưa từ cuốn sách cũ kỹ, để chế tạo ra phương thuốc cuối cùng. Loại thuốc này không chỉ trấn áp ma khí, mà còn thanh lọc tận gốc, khôi phục sinh lực cho người bệnh. Toàn bộ Thanh Thủy Trấn đã được cứu. Không còn ai tái phát, và những người bệnh nặng nhất cũng đã hoàn toàn bình phục.
Tiểu Hồng, giờ đây đã hoàn toàn khỏe mạnh, chạy đến ôm chầm lấy nàng, trên tay cô bé là một bó hoa đồng nội rực rỡ sắc màu. "Diệp cô nương, người là tiên nữ!" Cô bé reo lên, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió. "Cô đã cứu con, cứu cả làng!"
Lý Đại Nương, với khuôn mặt phúc hậu rạng rỡ, cũng tiến đến, nắm lấy tay Diệp Thanh Hà. "Thật sự là phúc lớn của Thanh Thủy Trấn chúng ta có Diệp cô nương! Cô đã mang sự sống trở lại cho chúng tôi!" Giọng bà nghẹn ngào, nhưng tràn đầy niềm vui sướng và lòng biết ơn sâu sắc. Những người dân khác cũng đồng loạt cúi đầu, bày tỏ sự kính trọng và cảm kích.
Diệp Thanh Hà mỉm cười, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay run rẩy của Lý Đại Nương, và niềm vui sướng từ ánh mắt trong veo của Tiểu Hồng. Nàng nhẹ nhõm, hạnh phúc, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một dòng suy nghĩ khác lại cuộn trào. "Không thể nào... những điều này không phải là ngẫu nhiên." Nàng tự nhủ, ánh mắt nàng mơ hồ nhìn về phía dãy núi xa xăm, nơi Hang Động Phong Ấn và Thượng Cổ Chiến Trường nằm ẩn mình.
Từ việc tình cờ tìm thấy mảnh phù văn cổ, đến việc được Lão Ngư Ông gợi ý về Huyết Thạch, và trước đó là việc khám phá ra Huyền Băng Linh Thảo tại Bãi Biển Thạch Anh... tất cả đều diễn ra một cách quá mức hoàn hảo, quá mức trùng hợp. Mỗi khi nàng lâm vào bế tắc, một "cơ duyên" lại xuất hiện, dẫn nàng đi đúng hướng. Nàng không còn tin vào sự ngẫu nhiên nữa. Nàng bắt đầu nhận ra sự tồn tại của một "người chỉ dẫn" bí ẩn, một thế lực đang âm thầm thao túng vận mệnh, từng bước dẫn dắt nàng.
Ai đang giúp nàng? Và vì sao? Người đó là ai, mang theo mục đích gì? Những câu hỏi ấy cứ vang vọng trong tâm trí Diệp Thanh Hà, vừa khiến nàng cảm thấy biết ơn sâu sắc, vừa dấy lên một nỗi băn khoăn khó tả. Nàng ngước nhìn bầu trời xanh trong, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt, để lại những vệt mây hồng rực rỡ. Một cảm giác cô độc chợt ập đến, nhưng không phải cô độc của bản thân, mà là cảm giác về sự cô độc của người đứng sau tất cả, người đã lặng lẽ kiến tạo nên những "cơ duyên" này.
Mọi con đường đều mang dấu tay hắn, nhưng bản thân hắn lại tan biến vào hư vô, trở thành một huyền thoại vô danh. Diệp Thanh Hà biết rằng, thành công này không chỉ thuộc về mình nàng. Nàng cảm nhận được một mối liên kết vô hình, một sợi dây định mệnh đang ràng buộc nàng với "người chỉ dẫn" bí ẩn đó. Và nàng biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường y thuật của nàng, và cả vận mệnh của nàng, đã hoàn toàn thay đổi, không thể quay đầu lại.
Trong một góc khuất của Thanh Thủy Trấn, Lão Ngư Ông vẫn ngồi bên bờ sông, cần câu cắm sâu dưới nước. Hắn khẽ mỉm cười, đôi mắt đục ngầu nhìn về phía y quán, nơi Diệp Thanh Hà đang đứng giữa những người dân hân hoan. "Nước chảy đá mòn, vạn sự tùy duyên," hắn thì thầm, giọng nói trầm ổn. "Và duyên phận đã được khai mở." Hắn biết, một hạt giống đã được gieo, và nó sẽ nảy mầm, phát triển, trở thành một phần quan trọng trong đại cục.
Thẩm Quân Hành, từ một nơi rất xa, cảm nhận được sự thay đổi trong "vận mệnh tuyến" của Diệp Thanh Hà, một sự minh triết mới đang trỗi dậy trong tâm hồn nàng. Hắn biết, nàng đã bắt đầu nhận ra. Nhưng nhận ra chỉ là bước đầu. Con đường phía trước vẫn còn đầy rẫy chông gai và bi kịch. Nguồn gốc ma khí từ Thượng Cổ Chiến Trường, sự biến chủng của dịch bệnh, và tham vọng không đáy của các thế lực tà ác – tất cả đang hình thành một cơn bão tố lớn hơn nhiều. "Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò," hắn thầm thì, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một nỗi u hoài khôn tả. "Chỉ e... thiên hạ lại loạn." Gánh nặng của một "kẻ dẫn đường" là không thể chia sẻ, và sự cô độc ấy, hắn phải tự mình gánh chịu, tiếp tục lặng lẽ thao túng số phận, vì một lý tưởng cao cả hơn mà không ai hay biết.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.