Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 347: Thiên Cơ Dẫn Lối: Phương Pháp Chữa Lành Linh Hồn

Ánh nắng ban mai đã lên cao, xuyên qua sương mù còn sót lại, chiếu thẳng vào gương mặt Diệp Thanh Hà, mang theo một lời chúc phúc, một sự thừa nhận cho con đường mới mà nàng sắp đi. Một tia sáng dẫn lối từ Thẩm Quân Hành đã gieo một hạt mầm trong tâm trí nàng, một ý niệm về việc cần phải thấu hiểu sâu sắc hơn về thế giới vô hình của linh hồn và oán niệm. Nàng cảm thấy một gánh nặng mới đè nặng lên vai, nhưng đồng thời cũng là một ý chí kiên cường trỗi dậy. Đây không chỉ là chữa bệnh, mà là cứu rỗi. Và đây, mới chỉ là khởi đầu.

***

Trong Dược Viên Thiên Đỉnh, từng làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hương ngọt ngào của hoa cỏ, mùi đất ẩm và linh khí tinh khiết. Tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng chim hót véo von từ những tán cây cổ thụ, cùng tiếng nước chảy róc rách từ các kênh dẫn linh tuyền, tất cả tạo nên một bản giao hưởng thanh tịnh, yên bình. Nơi đây, vốn dĩ là một chốn bồng lai tiên cảnh, tràn đầy sức sống và linh khí thảo mộc. Tuy nhiên, bầu không khí tĩnh lặng ấy lại bị bao trùm bởi một nỗi đau âm ỉ, bởi những linh hồn đang lay lắt.

Diệp Thanh Hà ngồi giữa những luống thảo dược xanh tươi, nơi những cây linh chi, huyết thảo đang vươn mình đón nắng. Xung quanh nàng, từng nhóm bệnh nhân ngồi lặng lẽ, ánh mắt họ trống rỗng, vô hồn, tựa như những bức tượng đá bị thời gian lãng quên. Làn da của họ nhợt nhạt, đôi môi khô khốc, và sự sống dường như đã bị rút cạn khỏi cơ thể. Họ không rên rỉ, không than vãn, chỉ đơn thuần tồn tại, với một vẻ cam chịu đến đáng sợ. Đây không phải là những vết thương thể xác, mà là những vết sẹo vô hình, ăn sâu vào tận linh hồn, do oán niệm cổ xưa và dư chấn tà thuật của U Minh Giáo Chủ, kết hợp với sự tàn phá của Đại Loạn Yêu Tộc, gieo rắc.

Nàng đã dốc hết tâm huyết, dùng mọi loại đan dược quý giá nhất, những phương pháp châm cứu tinh diệu nhất mà mình từng học được từ Dược Thần Cốc. Kim châm lấp lánh xuyên qua các huyệt đạo, đan dược tỏa ra mùi hương nồng đượm, nhưng tất cả đều như nước đổ lá khoai. Linh lực của nàng chạy qua kinh mạch của bệnh nhân, cố gắng xua đi thứ khí tức đen tối đang ăn mòn họ, nhưng nó quá dai dẳng, quá khó nắm bắt. Nó không phải là một loại độc tố hữu hình, mà là một sự mục rữa từ sâu trong bản nguyên, một sự bẻ cong ý chí, một sự xâm nhập của tà niệm vào tận cốt tủy của linh hồn.

“Không phải thương tổn thể xác, cũng không phải bệnh tật thông thường... Đây là sự mục rữa từ sâu trong linh hồn,” Diệp Thanh Hà khẽ thì thầm, giọng nói nàng khản đặc vì thức trắng nhiều đêm. Đôi mắt trong sáng, hiền hậu của nàng giờ đây ánh lên vẻ trăn trở, bế tắc tột cùng. Nàng đã chứng kiến quá nhiều, đã cố gắng quá sức, nhưng vẫn bất lực. Những gương mặt vô hồn đó ám ảnh nàng, từng tiếng thở dài của những người thân cận họ như những nhát dao cứa vào tim nàng.

Mộc Thanh Liên, với dung mạo thanh tú và cử chỉ điềm đạm, tiến lại gần, đặt tay nhẹ lên vai Diệp Thanh Hà. Y phục xanh biếc của nàng hòa vào màu xanh của cây cỏ, nhưng sự lo lắng trong đôi mắt hiền hòa lại hiện rõ. “Thanh Hà sư muội, người đã nhiều ngày không nghỉ ngơi. Có lẽ chúng ta nên thử một hướng khác?” Giọng nàng nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi và hoài nghi nhẹ về phương pháp mới mà Diệp Thanh Hà đang theo đuổi. Mộc Thanh Liên đã chứng kiến sự kiệt sức của sư muội mình, và nàng biết rằng đôi khi, sự kiên trì mù quáng chỉ dẫn đến bế tắc.

Dược Đồng, cậu bé nhỏ nhắn, lanh lợi trong bộ y phục xanh lá cây, mang theo túi thuốc quen thuộc, cũng đứng lặng lẽ bên cạnh. Cậu bé hiếu học, chăm chỉ, nhưng giờ đây lại bối rối trước những gì đang diễn ra. Cậu đã cố gắng tìm kiếm những loại thảo dược quý hiếm nhất theo yêu cầu của sư phụ, nhưng không loại nào mang lại hiệu quả đáng kể. Ánh mắt Dược Đồng nhìn những bệnh nhân, rồi lại nhìn sư phụ, đầy sự thương cảm và một chút sợ hãi trước thứ bệnh lạ lùng này.

Diệp Thanh Hà ngước nhìn Mộc Thanh Liên, rồi lại quét qua những bệnh nhân và Dược Đồng. Nàng biết Mộc Thanh Liên có ý tốt, nhưng nàng không thể từ bỏ. Một luồng ánh sáng le lói lại lóe lên trong tâm trí nàng, gợi nhớ về ‘gợi ý bí ẩn’ mà nàng nhận được đêm trước. “Hướng khác... Đúng vậy. ‘Tâm Pháp Cổ’, ‘Linh Nguyên Thuật’...” Nàng lẩm bẩm, như đang tự nói với chính mình, giọng điệu đầy kiên định. “Liệu Trưởng Lão Thiên Cơ có thể cho ta câu trả lời?”

Nàng đứng bật dậy, đôi mắt đầy vẻ quyết tâm. Nàng buông bỏ mọi dụng cụ y thuật truyền thống đang nằm ngổn ngang trên mặt đất, những kim châm, những lọ đan dược quý giá, tất cả giờ đây dường như trở nên vô nghĩa. Ánh mắt nàng hướng về phía xa xăm, về phía ngọn núi cao vời vợi nơi Thiên Cơ Các tọa lạc, như đang tìm kiếm một thứ gì đó vô hình, một cánh cửa dẫn đến tri thức bị lãng quên. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, không ai có thể hiểu được sự trăn trở của nàng, không ai có thể chia sẻ gánh nặng này. Nhưng nàng không còn sợ hãi. Tia sáng của Thẩm Quân Hành đã thắp lên một ngọn lửa hy vọng trong tim nàng, và nàng phải theo đuổi nó, dẫu cho có phải đơn độc bước đi.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, nhuộm lên cả những mái ngói cổ kính của Thiên Cơ Các. Không khí mát mẻ, gió nhẹ lay động những tán cây bách cổ thụ xung quanh. Nơi đây, sự tĩnh lặng là chủ đạo. Thỉnh thoảng, có tiếng lật sách xào xạc từ một căn phòng nào đó, hay tiếng bút viết trên giấy cổ, nhưng phần lớn thời gian, chỉ có tiếng gió rì rào như những lời thì thầm của thời gian. Mùi giấy cũ, mực tàu và gỗ quý hòa quyện với hương trầm thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, trang nghiêm, đầy vẻ uyên thâm, khiến người ta cảm thấy muốn học hỏi và chiêm nghiệm.

Diệp Thanh Hà, với dáng vẻ thanh nhã trong bộ y phục xanh ngọc, một mình tìm đến Thiên Cơ Các. Nàng đã bỏ lại những lo toan, những bế tắc ở Dược Viên, mang theo một trái tim đầy khát khao và một tâm trí mở rộng. Bước chân nàng nhẹ nhàng trên những bậc đá rêu phong, mỗi bước đi đều như đang tiến vào một thế giới khác, tách biệt khỏi những ồn ào, hỗn loạn của thế gian.

Nàng được dẫn vào một căn phòng rộng lớn, nơi ánh sáng dịu nhẹ từ một vài pháp khí và ánh trăng mờ ảo hắt vào từ cửa sổ, chiếu rọi lên những giá sách cao ngút, chất đầy kinh điển cổ xưa. Trưởng Lão Thiên Cơ, một lão giả râu tóc bạc phơ như tuyết, dài chấm đất, đang ngồi thiền trước một bức họa cổ. Gương mặt ông khắc khổ, nhiều nếp nhăn hằn sâu dấu ấn của thời gian, nhưng đôi mắt lại sáng rực, thấu tỏ vạn vật, như chứa đựng tinh hoa của hàng ngàn năm lịch sử. Ông mặc y phục giản dị, bằng vải thô, nhưng vẫn toát lên vẻ uyên bác và bí ẩn, một khí chất vượt xa phàm tục. Dường như, ông đã biết trước sự xuất hiện của nàng.

Diệp Thanh Hà nhẹ nhàng quỳ xuống, cung kính hành lễ. “Vãn bối Diệp Thanh Hà bái kiến Trưởng Lão. Vãn bối có một nỗi băn khoăn lớn, xin Trưởng Lão chỉ giáo.” Giọng nàng nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng ẩn chứa một sự chân thành và cấp thiết.

Trưởng Lão Thiên Cơ chậm rãi mở mắt. Ánh nhìn sâu thẳm của ông quét qua Diệp Thanh Hà, như thể có thể xuyên thấu mọi bí mật trong tâm hồn nàng. “Nha đầu, ngươi đến vì những linh hồn đang lạc lối, vì thứ bệnh không thể chữa bằng thuốc sao?” Giọng nói của ông yếu ớt, khàn khàn, nhưng lại đầy trí tuệ và uy lực, khiến từng lời thốt ra như những tiếng chuông ngân vọng trong tâm trí nàng.

Diệp Thanh Hà cúi đầu, lòng nàng chợt nhẹ nhõm, vì biết rằng mình đã tìm đúng người. “Chính là vậy, Trưởng Lão. Vãn bối đã thử mọi cách, nhưng những oán niệm này... chúng không thuộc về thể xác. Chúng như những bóng ma, bám víu vào linh hồn, bẻ cong ý chí, hút cạn sinh khí, khiến con người ta trở nên vô hồn. Y thuật của vãn bối đã đến giới hạn.” Nàng không giấu giếm sự bất lực của mình, vì nàng tin rằng trước vị trí giả này, mọi sự giả dối đều vô nghĩa.

Trưởng Lão Thiên Cơ khẽ thở dài, một tiếng thở dài trầm lắng như tiếng gió lùa qua khe núi nghìn năm. “Thiên cơ biến ảo, nhưng nhân tâm bất biến. Vạn vật đều có linh, linh hồn cũng vậy.” Ông ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua bức họa cổ trước mặt, rồi lại nhìn Diệp Thanh Hà. “Ngươi đã bao giờ nghĩ về sự hòa hợp giữa linh hồn và thiên nhiên chưa?”

Diệp Thanh Hà ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. “Hòa hợp giữa linh hồn và thiên nhiên?” Nàng lặp lại, như để ghi nhớ từng chữ. Đây là một khái niệm hoàn toàn mới mẻ đối với nàng, một dược sư đã quen với việc phân tích dược tính, chẩn đoán bệnh lý.

Trưởng Lão Thiên Cơ không trả lời trực tiếp. Ông chỉ tay vào bức họa cổ đang được treo trước mặt. Đó là một bức tranh thủy mặc với những nét vẽ tinh xảo, cổ xưa, đã phai màu theo thời gian nhưng vẫn toát lên vẻ thần bí. Bức họa miêu tả một dòng suối linh thiêng chảy qua một khu rừng rậm rạp, nước trong vắt đến tận đáy, phản chiếu bầu trời xanh biếc. Chim muông hòa ca trên những cành cây cổ thụ, linh thú hiền hòa dạo chơi giữa ngàn hoa. Và ở trung tâm bức tranh, một nhân vật ẩn mình trong vạt áo đơn giản, đang ngồi thiền định trong tư thế liên hoa, cơ thể dường như hòa làm một với cây cỏ, với suối nguồn, với cả linh khí của thiên địa. Xung quanh nhân vật đó, một luồng ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra, không chói lóa, mà ấm áp, bao dung, xua tan mọi bóng tối.

“Nhìn xem, nha đầu. Linh khí thiên địa là cội nguồn của vạn vật. Con người sinh ra từ linh khí, linh hồn cũng thế. Khi linh hồn bị tổn thương, khi nó bị nhiễm bẩn bởi oán niệm, đó là lúc nó bị tách rời khỏi bản nguyên của mình, khỏi sự hòa hợp với thiên nhiên. Con người hiện đại, với những phép thuật, đan dược cầu kỳ, đã quên mất rằng thứ thuốc chữa lành mạnh mẽ nhất, đôi khi, lại là thứ đơn giản nhất, thanh khiết nhất.” Giọng Trưởng Lão Thiên Cơ dù khàn khàn nhưng lại mang theo một sức nặng khó tả, như những lời kinh cổ, thấm sâu vào tâm hồn.

Diệp Thanh Hà ngắm nhìn bức họa, tâm trí nàng dần dần khai sáng. Nàng chợt nhớ đến lời Thẩm Quân Hành đã từng nói, về việc con người hiện đại đã đánh mất khả năng thấu hiểu những tri thức cổ xưa. “Không phải là chữa trị, mà là dẫn dắt... dẫn dắt về với bản nguyên.” Lời nói của nàng đêm qua lại vang vọng trong tâm trí, giờ đây lại càng thêm rõ ràng. Bức họa cổ này, cùng với những lời của Trưởng Lão Thiên Cơ, đã mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới trong tư duy của nàng. Nàng cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, một sự giác ngộ mạnh mẽ đang bùng nổ trong đầu. Đây chính là mảnh ghép còn thiếu, là kim chỉ nam mà nàng đang tìm kiếm.

***

Sáng sớm hôm sau, trên một đỉnh núi khuất của Linh Sơn Cửu Phong, mây mù bao phủ nhẹ nhàng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, bồng lai tiên cảnh. Không khí se lạnh, mang theo mùi thảo mộc tươi mát, mùi đất đá tự nhiên và mùi sương sớm, trong lành đến mức khiến tâm hồn người ta trở nên thanh tịnh. Tiếng gió lùa qua khe núi vi vu, tiếng chim hót véo von, tiếng suối chảy róc rách từ các khe đá, và đôi khi là tiếng vượn hú vang vọng từ xa, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hoang sơ, hùng tráng. Nơi đây, linh khí thiên nhiên tinh thuần nhất, dường như chưa từng bị ô nhiễm bởi phàm trần.

Diệp Thanh Hà tìm đến đỉnh núi này theo gợi ý của Trưởng Lão Thiên Cơ. Nàng đã leo lên từ trước khi mặt trời mọc, để có thể đón nhận những tinh túy đầu tiên của thiên địa. Nàng tìm một phiến đá bằng phẳng, ngồi xuống trong tư thế liên hoa, nhắm mắt lại. Y phục xanh ngọc của nàng hòa vào màu xanh của núi rừng, tựa như một tiên tử đang hòa mình vào bức tranh thủy mặc của tự nhiên.

Trong tâm trí nàng, những lời của Trưởng Lão Thiên Cơ vẫn còn vang vọng: “Vạn vật đều có linh, linh hồn cũng vậy. Ngươi đã bao giờ nghĩ về sự hòa hợp giữa linh hồn và thiên nhiên chưa?” Nàng cố gắng buông bỏ mọi khái niệm y thuật đã học, mọi công thức đan dược, mọi phương pháp châm cứu tinh vi. Nàng để tâm hồn mình trôi nổi, không suy nghĩ, không phán xét, chỉ đơn thuần cảm nhận.

Nàng cảm nhận từng làn gió nhẹ lướt qua gò má, mang theo hơi lạnh của sương sớm và mùi hương của hoa dại. Nàng lắng nghe tiếng suối reo, tiếng lá cây xào xạc, tiếng chim chuyền cành. Nàng hít thở sâu, để linh khí trong lành của núi rừng tràn ngập buồng phổi, gột rửa đi những tạp niệm, những lo toan vẫn còn vương vấn trong lòng. Dần dần, nàng cảm thấy tâm trí mình trở nên trống rỗng, thanh thản lạ thường.

“Hòa hợp... vạn vật sinh ra từ linh khí, linh hồn cũng vậy. Nếu linh hồn bị tổn thương, hãy để linh khí thiên nhiên chữa lành.” Một ý niệm chợt lóe lên trong tâm trí nàng, như một tia sáng xé toạc màn sương mù của sự bế tắc. Nàng chợt hiểu ra rằng, những oán niệm, những tổn thương tinh thần kia, chính là sự mất cân bằng, sự rời rạc khỏi bản nguyên của linh hồn. Để chữa lành, không phải là dùng sức mạnh để đẩy lùi, mà là dùng sự hòa hợp để dẫn dắt, để khôi phục lại mối liên kết đã bị đứt gãy giữa linh hồn và linh khí thiên địa.

Đúng lúc đó, một giọng nói vô hình vang vọng trong tâm trí nàng, không phải là một âm thanh cụ thể, mà là một cảm giác, một tia sáng trí tuệ, một sự mách bảo sâu thẳm, như thể nó đến từ chính linh hồn nàng, nhưng lại mang một sự thấu triệt vượt xa nàng. “Vạn vật đều là một, Thanh Hà. Hãy lắng nghe tiếng gọi của Đạo.” Đó là giọng nói trầm ổn, chậm rãi, mang tính dẫn dắt của Thẩm Quân Hành, dù hắn không hề xuất hiện trực tiếp. Hắn vẫn luôn ở đó, lặng lẽ dẫn lối, ngay cả khi nàng không hề hay biết. Lời nói đó không phải là một mệnh lệnh, mà là một gợi mở, một sự xác nhận cho con đường mà nàng đang đi.

Diệp Thanh Hà mở mắt. Ánh mắt nàng giờ đây không còn sự trăn trở hay bế tắc, mà thay vào đó là sự trong trẻo, thanh bình và một tia sáng của sự giác ngộ. Nàng từ từ đưa tay ra, đặt lòng bàn tay ngửa lên. Ngay lập tức, từ kẽ đá khô cằn bên cạnh, một đóa hoa dại nhỏ bé, với những cánh hoa màu xanh lam dịu nhẹ, nở rộ trong lòng bàn tay nàng. Ánh sáng xanh lam tỏa ra từ đóa hoa, không chói chang mà ấm áp, bao dung, như thể nó chứa đựng toàn bộ linh khí tinh hoa của ngọn núi này.

Linh khí từ đóa hoa lan tỏa, rồi từ từ hòa vào cơ thể nàng, không phải là một sự hấp thụ mạnh mẽ, mà là một sự giao hòa, một sự hòa nhập nhẹ nhàng. Nàng cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp, thanh khiết chảy khắp châu thân, gột rửa từng tấc da, thớ thịt, từng kinh mạch, và quan trọng hơn, nó len lỏi vào tận sâu trong linh hồn nàng, xoa dịu những vết thương vô hình mà nàng đã vô tình gánh chịu trong quá trình chữa bệnh.

Một nụ cười nhẹ nhàng nở trên đôi môi chúm chím của Diệp Thanh Hà. Nụ cười ấy không chỉ là niềm vui, mà là sự bình an, là sự thấu hiểu. Nàng đã tìm thấy con đường. Con đường này không phải là y thuật thông thường, mà là một phương pháp chữa lành tâm linh, một sự kết nối với bản nguyên của vạn vật. Đây sẽ là chìa khóa để chống lại những tà thuật và ô nhiễm tinh thần mà Ma Tôn và U Minh Giáo Chủ đã gieo rắc, một phương pháp mang lại hy vọng cho những người bị ảnh hưởng bởi sự ô nhiễm tinh thần sau Đại Loạn Yêu Tộc. Nàng biết, hành trình này mới chỉ bắt đầu, và nó sẽ vô cùng gian nan. Nhưng giờ đây, nàng đã có một kim chỉ nam, một niềm tin vững chắc. Trưởng Lão Thiên Cơ có thể nắm giữ nhiều bí mật hơn về nguồn gốc của 'oán niệm cổ xưa' và mối liên hệ với Đại Loạn Yêu Tộc, nhưng bây giờ, nàng đã có hướng đi của riêng mình.

Đây là sự giác ngộ, là sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới trong y đạo.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free