Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 352: Gieo Mầm Trách Nhiệm: Thăm Dò Thiên Cơ, Lạc Lối Vực Sâu
Đêm khuya tại Quán Trà Thanh Phong dần tan, chỉ còn lại ánh nến leo lét hắt bóng lên khuôn mặt trầm tĩnh của Thẩm Quân Hành. Lời của Linh Lung Các Chủ vẫn văng vẳng bên tai, như một lời khẳng định cho gánh nặng mà hắn đang mang vác. Hắn không đáp, bởi lẽ mọi lời lẽ đều trở nên vô nghĩa trước dòng chảy cuồn cuộn của vận mệnh. Nhấp cạn chén trà đã nguội lạnh, Thẩm Quân Hành đứng dậy, bóng dáng mảnh khảnh hòa vào màn đêm, để lại Quán Trà Thanh Phong chìm trong sự tĩnh mịch, chỉ có Linh Lung Các Chủ ở lại, tiếp tục công việc thầm lặng của nàng, một mắt xích không thể thiếu trong guồng quay to lớn mà hắn đã thiết lập. Hắn là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu. Nhưng con đường nào, ai sẽ là người đi, và liệu họ có đủ sức gánh vác ngọn cờ mà hắn đã giương lên? Câu hỏi đó, vẫn còn lơ lửng trong không trung, như một lời tiên tri chưa được giải mã.
***
Bình minh hé rạng, xé toạc màn sương mờ ảo bao phủ Thanh Thủy Trấn. Ánh nắng vàng như mật đổ tràn trên những mái ngói rêu phong, len lỏi qua kẽ lá, đánh thức vạn vật sau giấc ngủ dài. Thẩm Quân Hành, tự lúc nào đã đứng trên một ngọn đồi nhỏ cách trấn không xa, y phục màu xanh đậm hòa lẫn vào màu xanh của cây cối, gần như vô hình. Hắn nhìn xuống Thanh Thủy Trấn, nơi cuộc sống đang cựa mình thức giấc. Kiến trúc nhà cửa bằng gỗ và gạch ngói đơn giản, san sát nhau, tạo nên một bức tranh yên bình đến lạ. Một cây cầu đá cổ kính, phủ đầy rêu phong, vắt mình qua dòng sông nhỏ, nơi tiếng nước chảy róc rách không ngừng nghỉ, như một khúc ca bất tận của thời gian. Trung tâm trấn, chợ nhỏ đã bắt đầu nhộn nhịp, tiếng gà gáy thỉnh thoảng vọng lại từ những khu vườn, tiếng trẻ con chơi đùa rộn ràng, tiếng rao hàng của tiểu thương lảnh lót hòa cùng tiếng nói chuyện thân mật của những người dân chất phác. Một mùi hương đặc trưng của lúa mới, mùi sông nước, mùi đất ẩm sau sương đêm, xen lẫn mùi khói bếp ấm nồng lan tỏa trong không khí, tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng, mang đậm hơi thở của cuộc sống nông thôn, thuần phác và chân thật. Không khí nơi đây trong lành, mát mẻ, như gột rửa đi những bụi trần và toan tính của thế sự.
Ánh mắt Thẩm Quân Hành sâu thẳm, lướt qua từng ngóc ngách của trấn, cuối cùng dừng lại ở một bóng dáng quen thuộc. Đó là Lâm Phong. Chàng trai trẻ đang tỉ mẩn giúp một lão bà dựng lại mái hiên bị tốc sau trận gió đêm qua, đôi tay thoăn thoắt nhưng cũng rất cẩn trọng, sợ làm hỏng những thanh gỗ đã cũ mục. Gương mặt cậu lấm lem bùn đất, nhưng ánh mắt lại sáng ngời, đầy vẻ thiện lương và nhiệt huyết. Khi lão bà trao cho cậu một chén trà gừng nóng hổi, Lâm Phong nở nụ cười ngây thơ, ánh mắt ánh lên sự biết ơn chân thành. Hắn quan sát cách Lâm Phong tương tác với mọi người – với nụ cười hiền lành dành cho lũ trẻ, với lời hỏi thăm ân cần dành cho những người già, với sự kiên nhẫn khi lắng nghe những câu chuyện vụn vặt của người dân. Mỗi hành động, mỗi cử chỉ của cậu, dù nhỏ bé đến mấy, đều không thoát khỏi cặp mắt thấu thị của Thẩm Quân Hành.
Trong nội tâm, Thẩm Quân Hành thầm đánh giá: *Ý chí kiên định, tâm tính thuần phác... Đó là những phẩm chất đáng quý. Nhưng thiếu đi sự định hướng và mài giũa cần thiết. Một viên ngọc thô, liệu có thể chịu được sức nặng của thiên mệnh?* Hắn nhớ lại những gì đã chứng kiến từ Lâm Phong trong những ngày qua: cách cậu không ngừng cố gắng học hỏi, cách cậu không ngại khó khăn giúp đỡ người khác, và cả sự kiên cường toát ra từ đôi mắt khi đối mặt với những thử thách nhỏ nhặt nhất của cuộc sống. Đó là một ý chí không gì lay chuyển được, một ngọn lửa nhỏ nhưng bền bỉ, có khả năng bùng cháy thành đại hỏa.
Tuy nhiên, sự thuần phác ấy cũng là một con dao hai lưỡi. Thế gian này không chỉ có thiện lương mà còn đầy rẫy những cạm bẫy, những toan tính hiểm ác. Để trở thành người dẫn đường, không chỉ cần có trái tim, mà còn phải có trí tuệ, có sự quyết đoán, thậm chí là sự tàn nhẫn khi cần thiết. Thẩm Quân Hành biết rõ điều đó hơn ai hết, bởi hắn đã sống với gánh nặng ấy quá lâu. Hắn đã thấy vô số thiên tài lụi tàn vì sự ngây thơ, vô số anh hùng gục ngã vì thiếu đi sự cảnh giác.
*Thế giới này cần một ngọn đuốc mới,* Thẩm Quân Hành suy tư, ánh mắt thoáng qua một tia cô độc, *không phải một kẻ thao túng ẩn mình mãi mãi.* Hắn đã gieo những hạt mầm hy vọng, đã uốn nắn dòng chảy của vận mệnh, nhưng hắn không thể mãi mãi là người đứng sau tấm màn. Sẽ có một ngày, tấm màn đó phải được vén lên, và một người khác phải bước ra ánh sáng, gánh vác trọng trách này. Liệu Lâm Phong có phải là người đó? Hay chỉ là một trong số hàng vạn quân cờ mà hắn đã từng sắp đặt, một quân cờ sẽ hoàn thành sứ mệnh rồi lại chìm vào quên lãng?
Hắn nhẹ nhàng đưa tay chạm vào Thiên Cơ Bàn đang đeo trên cổ. Một luồng ánh sáng mờ ảo, gần như không thể nhận ra bằng mắt thường, lướt qua Lâm Phong từ xa, như đang kiểm nghiệm vận mệnh, phân tích từng sợi tơ nhân quả vướng vít quanh chàng trai trẻ. Thiên Cơ Bàn rung nhẹ trong lòng bàn tay hắn, phát ra những tín hiệu mơ hồ mà chỉ Thẩm Quân Hành mới có thể giải mã. Nó cho hắn thấy những tiềm năng ẩn chứa, những ngã rẽ định mệnh, và cả những hiểm nguy đang rình rập. Cuộc đời Lâm Phong, trong mắt hắn, như một dòng sông chưa định hình, có thể đổ ra biển lớn, cũng có thể lạc vào vũng lầy. Và hắn, kẻ dẫn đường, có nhiệm vụ phải định hướng dòng chảy ấy, một cách tinh tế, không để lại dấu vết. Sự can thiệp của hắn, dù nhỏ nhất, cũng có thể tạo ra những gợn sóng lớn trong dòng chảy vận mệnh. Hắn phải làm điều đó một cách cẩn trọng, như người nghệ nhân chạm khắc lên ngọc, mỗi nhát dao đều phải chính xác và đầy chủ ý.
Thẩm Quân Hành vẫn đứng đó, như một bức tượng sống, quan sát cho đến khi Lâm Phong hoàn thành công việc và rời đi. Bóng dáng cậu khuất dần sau những con hẻm nhỏ của trấn, để lại hắn một mình trên ngọn đồi. Một làn gió nhẹ thổi qua, làm lay động vạt áo hắn, mang theo mùi hương của cỏ dại và đất trời. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự giao thoa giữa thiên địa, giữa nhân gian và tiên cảnh. Mọi con đường đều mang dấu tay hắn, nhưng bản thân hắn lại tan biến vào hư vô. Đó là số mệnh của hắn, và hắn chấp nhận nó, bởi lẽ có những gánh nặng chỉ một mình hắn mới có thể gánh vác, vì một lý tưởng cao cả hơn – ngăn chặn thế giới rơi vào vực thẳm diệt vong.
***
Buổi chiều buông xuống, mang theo ánh hoàng hôn dịu nhẹ nhuộm hồng cả một góc trời. Lâm Phong, sau một ngày dài mệt mỏi với công việc đồng áng và giúp đỡ người dân trong trấn, ghé vào Quán Trà Thanh Phong quen thuộc. Đây là nơi cậu thường tìm đến để nghỉ ngơi, uống một chén trà thanh đạm và lắng nghe những câu chuyện phiếm của người lớn. Quán trà được xây dựng bằng kiến trúc gỗ truyền thống, có một sân vườn nhỏ xinh xắn với cây cảnh được cắt tỉa cẩn thận và một hòn non bộ nhỏ róc rách tiếng nước chảy. Bàn ghế làm bằng tre hoặc gỗ chạm khắc tinh xảo, tạo nên một không gian trang nhã, ấm cúng. Tiếng nước sôi nhẹ từ lò sưởi, tiếng chén trà chạm nhau lách cách, tiếng nói chuyện thì thầm của vài vị khách vãng lai, và cả tiếng nhạc cổ cầm du dương từ một góc khuất, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thanh bình, tao nhã. Mùi trà thơm lừng, mùi gỗ, mùi hương hoa từ vườn thoang thoảng trong không khí, xoa dịu mọi mệt mỏi. Ánh sáng dịu nhẹ của đèn lồng treo cao làm không gian thêm phần lãng mạn.
Lâm Phong chọn một góc quen thuộc, nơi có thể nhìn ra sân vườn. Cậu gọi một chén trà xanh, rồi lơ đãng nhìn ra ngoài. Tuy nhiên, khi ngồi xuống, cậu chợt nhận thấy một chiếc hộp gỗ nhỏ được đặt ngay ngắn trên bàn mình. Chiếc hộp được làm từ loại gỗ không tên, vân gỗ tự nhiên, không có bất kỳ hoa văn hay chạm khắc nào, trông đơn giản nhưng lại toát lên vẻ cổ kính, huyền bí. Cậu nhìn xung quanh, không thấy ai, cũng không có người phục vụ nào tỏ ý đã đặt nó ở đây.
*Đây là... ai đã để lại?* Lâm Phong thầm nghĩ, cảm thấy một chút tò mò xen lẫn nghi hoặc. Cậu cẩn thận mở chiếc hộp ra. Bên trong, có hai vật phẩm: một cuộn da cũ kỹ, đã ngả màu thời gian, và một mảnh ngọc giản không có dấu hiệu đặc biệt nào, trông như một mảnh ngọc bình thường. Cả hai đều không có chủ nhân, cũng không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy chúng thuộc về ai.
Với sự cẩn trọng vốn có, Lâm Phong chạm nhẹ vào cuộn da. Ngay lập tức, một luồng linh lực nhẹ nhàng, ấm áp nhưng cũng rất mơ hồ, tỏa ra từ cuộn da, khiến cậu giật mình. Cậu mở cuộn da ra. Trên đó, những văn tự cổ xưa, không phải là thứ chữ viết thông thường mà cậu từng học, hiện ra rõ nét. Chúng không phải là những ký tự cố định, mà dường như đang tự biến đổi, nhảy múa, như thể chúng đang sống. Cậu cố gắng đọc, và một ý niệm mơ hồ dần hình thành trong tâm trí cậu, như thể cuộn da đang trực tiếp truyền tải thông tin vào đầu cậu.
Cuộn da ấy, dường như đang khắc họa một thông điệp cổ xưa, vang vọng từ quá khứ xa xăm: *Trách nhiệm không nằm ở sức mạnh, mà ở lựa chọn. Con đường của kẻ dẫn đường, cô độc mà vĩ đại.*
Những lời này như một tiếng sét đánh ngang tai Lâm Phong, khiến cậu sững sờ. Trách nhiệm? Lựa chọn? Con đường của kẻ dẫn đường? Những khái niệm này quá lớn lao, quá xa vời so với cuộc sống bình dị của cậu. Cậu chỉ là một chàng trai trẻ sống ở Thanh Thủy Trấn, làm những công việc thường nhật, giúp đỡ những người xung quanh. Cậu chưa từng nghĩ đến những điều lớn lao như vậy. Nhưng những lời văn tự cổ xưa kia lại có một sức mạnh ám ảnh, gieo vào lòng cậu một hạt giống nghi vấn, một sự thôi thúc khó tả.
Tiếp theo, cậu cầm mảnh ngọc giản lên. Mảnh ngọc này, thoạt nhìn không khác gì một viên đá bình thường, nhưng khi cậu chạm vào, nó bỗng lóe lên một tia sáng mờ ảo, yếu ớt nhưng lại chứa đựng một sức mạnh kỳ lạ. Tia sáng ấy không chiếu ra ngoài, mà như đang hiển thị một hình ảnh trong tâm trí cậu. Đó là một cánh cổng đổ nát, hùng vĩ nhưng hoang tàn, đứng sừng sững giữa một vùng đất hoang vu, bị phong hóa bởi thời gian và chiến tranh. Và trên một ngọn núi cao gần đó, một bóng người đứng cô độc, lưng tựa vào ánh hoàng hôn, nhìn về phía cánh cổng. Bóng người ấy mảnh khảnh, cô độc, nhưng lại toát lên một khí chất kiên định, như đang gánh vác cả một thế giới trên vai.
*Cánh cổng kia, hình ảnh này... sao lại quen thuộc đến vậy?* Lâm Phong cảm thấy một sự rung động kỳ lạ trong tâm hồn, một sự quen thuộc mơ hồ, như thể cậu đã từng thấy nó ở đâu đó trong giấc m��, hoặc trong những ký ức bị lãng quên của tiền kiếp. Hình ảnh bóng người cô độc kia, dù chỉ là một đường nét mờ nhạt, cũng khiến cậu cảm thấy một nỗi chua xót không tên.
Sự thôi thúc từ cuộn da và ngọc giản ngày càng mạnh mẽ. Nó không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời mời gọi, một lời gợi mở về một con đường khác, một số phận khác. Lâm Phong bỗng cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai mình. Cậu chưa từng khao khát quyền lực hay danh vọng, nhưng những lời trên cuộn da và hình ảnh trên ngọc giản lại gợi lên trong cậu một ý niệm về trách nhiệm, về việc phải làm điều gì đó lớn lao hơn cho thế giới này. Cuộc sống bình dị của cậu, từ giây phút này, dường như không còn đơn thuần nữa. Một hạt giống đã được gieo, một cánh cửa đã được mở, và Lâm Phong, chàng trai trẻ của Thanh Thủy Trấn, giờ đây đang đứng trước ngưỡng cửa của một vận mệnh hoàn toàn mới, một con đường đầy chông gai mà cậu chưa từng hình dung tới. Cậu siết chặt cuộn da và ngọc giản trong tay, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn dần tắt, để lại một màn đêm tĩnh mịch, ẩn chứa vô vàn bí ẩn.
***
Trong khi ánh sáng cuối cùng của ngày còn lưu luyến trên đỉnh núi, thì tại Đế Đô Thiên Long, đêm đã buông xuống, mang theo một cơn mưa nặng hạt, như trút nỗi bi ai của đất trời. Sấm chớp giật liên hồi, xé toạc màn đêm u ám, chiếu sáng thoáng chốc lên những nóc cung điện nguy nga rồi lại chìm vào bóng tối thăm thẳm. Bên dưới lòng đất, trong một mật thất tối tăm và ẩm thấp, tiếng sấm chớp và tiếng mưa rơi như một bản giao hưởng kinh hoàng, hòa cùng tiếng gầm gừ điên dại của Mộ Dung Liệt.
Mật thất này được xây dựng sâu dưới nền đất của cung điện, kiến trúc đá cổ xưa mang đậm vẻ u ám, với những bức tường đá lạnh lẽo phủ đầy rêu phong và những vết tích của thời gian. Không có ánh sáng tự nhiên nào lọt vào, chỉ có những ngọn nến làm từ mỡ người cháy leo lét trên những giá đỡ bằng xương, hắt ra thứ ánh sáng xanh xám quỷ dị, khiến mọi thứ trở nên méo mó và đáng sợ. Không khí trong mật thất đặc quánh mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh nồng nặc và cả mùi mục nát khó tả, như thể nơi đây đã chứng kiến vô số nghi lễ tà ác và sự hy sinh ghê rợn. Hơi lạnh từ đất bốc lên, bao trùm lấy không gian, khiến người ta rùng mình.
Mộ Dung Liệt, vị Hoàng đế một thời lẫy lừng, giờ đây trông tiều tụy đến không thể nhận ra. Vóc dáng uy mãnh ngày nào giờ gầy gò, hốc hác, y phục hoàng bào rách nát, vấy bẩn. Gương mặt góc cạnh của hắn giờ đây bị bao phủ bởi những đường nét hằn học, ánh mắt đỏ ngầu, đầy những tia máu, phản chiếu sự điên cuồng và tuyệt vọng. Hắn quỳ giữa một vòng tròn phù văn hắc ám được vẽ bằng máu tươi, những phù văn ấy bốc lên khói đen nghi ngút, tạo thành những hình thù quỷ dị vặn vẹo trong không khí. Xung quanh hắn là những vật tế phẩm ghê rợn: những bộ xương người, những nội tạng còn tươi, và những linh hồn bị giam cầm đang rên rỉ thảm thiết. Những cuốn tà thư cổ xưa, bìa bọc bằng da người, nằm ngổn ngang trên nền đá lạnh lẽo, mở ra những trang ghi chép những cấm thuật hắc ám nhất của Tu Tiên Giới.
Quyền lực của Mộ Dung Liệt đang lung lay dữ dội. Các thế lực ngầm mà Thẩm Quân Hành đã gieo mầm đang bắt đầu trỗi dậy, những cuộc nổi loạn nhỏ lẻ bùng phát khắp nơi, các tướng lĩnh dưới trướng hắn thì đào tẩu, các bá tánh thì oán than. Hoàng triều Thiên Long, từng một thời hùng mạnh, nay chỉ còn là một cái vỏ rỗng ruột. Sự tuyệt vọng đã đẩy hắn đến bờ vực của sự tha hóa, khiến hắn bất chấp mọi giá để níu giữ những gì mình đang có, để không phải đối mặt với sự sụp đổ.
"Thiên Khuyết! U Minh Giáo Chủ! Các ngươi dám... dám chống lại trẫm!" Mộ Dung Liệt gầm gừ, giọng nói khản đặc, lạc đi vì nỗi căm hờn và sự điên loạn. Hắn ngước nhìn trần mật thất, như đang nói chuyện với những kẻ thù vô hình, ánh mắt tóe lửa. "Trẫm sẽ cho các ngươi biết thế nào là sự tuyệt vọng thực sự!"
Hắn rút một thanh chủy thủ bằng xương, khắc đầy những phù văn tà ác, rạch mạnh vào lòng bàn tay mình. Máu tươi tuôn ra, hắn dùng nó để vẽ thêm những phù văn phức tạp lên nền đá, miệng lẩm bẩm những câu chú ngữ cổ xưa, đầy rẫy tà khí và năng lượng âm hàn. Mỗi nét vẽ, mỗi câu chú, đều khiến một luồng khí lạnh lẽo thấu xương lan tỏa, làm các vật tế phẩm xung quanh rùng mình, và những linh hồn bị giam cầm rú lên thảm thiết.
"Sức mạnh... ta cần sức mạnh!" Mộ Dung Liệt cười điên dại, tiếng cười vang vọng trong mật thất, hòa cùng tiếng sấm chớp bên ngoài, tạo thành một khung cảnh địa ngục trần gian. Nụ cười ấy méo mó, ghê rợn, phản ánh sự mất trí và nỗi ám ảnh của hắn. "Dù phải trả giá bằng cả linh hồn, trẫm cũng sẽ không lùi bước!"
Một khối năng lượng hắc ám khổng lồ, đen đặc và cuồn cuộn như mực, bắt đầu hình thành xung quanh hắn, nuốt chửng lấy ánh sáng yếu ớt của ngọn nến. Năng lượng này không chỉ tụ tập tà khí từ những vật tế phẩm và môi trường xung quanh, mà còn không ngừng ăn mòn sinh khí của chính Mộ Dung Liệt. Gân xanh nổi lên khắp mặt hắn, hơi thở trở nên dồn dập, và một cơn ho dữ dội bất ngờ ập đến. Hắn ho ra một ngụm máu tươi, bắn tung tóe lên vòng phù văn, nhưng vẫn không dừng lại. Ánh mắt hắn vẫn đầy sự điên cuồng và quyết tâm. Hắn không quan tâm đến cái giá phải trả, chỉ khao khát sức mạnh để lật ngược tình thế, để trả thù những kẻ đã đẩy hắn vào đường cùng, để duy trì đế chế đang sụp đổ của mình.
Cơn mưa bên ngoài càng lúc càng nặng hạt, tiếng sấm nổ vang rền như tiếng trống trận, báo hiệu một cuộc chiến mới, một sự tàn phá sắp đến. Mộ Dung Liệt, trong mật thất tăm tối, đang dấn thân vào con đường không lối thoát, tự biến mình thành một quân cờ bị thao túng bởi chính sự tuyệt vọng và tham vọng của mình, một bài học sống động về sự tha hóa của quyền lực. Hắn không hề hay biết rằng, mỗi hành động của hắn, mỗi quyết định điên rồ của hắn, đều nằm trong tầm mắt của một kẻ dẫn đường vô hình, một người đang lặng lẽ sắp đặt những quân cờ khác trên bàn cờ định mệnh, để rồi cuối cùng, mọi thứ sẽ quy về một mục đích duy nhất: không để thế giới rơi vào vực thẳm diệt vong. Nhưng trước khi ánh sáng có thể chiến thắng bóng tối, sẽ còn rất nhiều bi kịch phải diễn ra, và rất nhiều người phải hy sinh.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.