Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 372: Hành Trình Thần Khí: Bước Chân Đầu Tiên Vào Vực Sâu Hỗn Loạn
Trong thinh không vũ trụ, nơi vạn vật đều xoay chuyển theo một quỹ đạo vô hình, thì trên lục địa Tu Tiên, mọi sự lại hỗn loạn như một ván cờ đã bị xáo trộn. Kẻ dẫn đường, Thẩm Quân Hành, đã lặng lẽ gieo đi một hạt mầm hy vọng trong đêm tối, gửi gắm sứ mệnh phục hồi Thiên Đạo Lệnh vào vai một thiếu niên. Đêm đó, khi những lời ủy thác nặng nề còn vang vọng trong tâm trí, Lâm Phong đã không chợp mắt. Ánh trăng ngoài kia có thể lạnh lẽo, nhưng trong lòng cậu, một ngọn lửa ý chí đã bùng lên, soi rọi con đường chông gai phía trước.
***
Trong động phủ tu luyện thâm sâu, nơi linh khí từ lòng đất cuộn trào, Lâm Phong ngồi xếp bằng trên một phiến đá phủ đầy rêu xanh. Ánh sáng dịu nhẹ từ một viên ngọc dạ minh châu treo lơ lửng trên vòm đá soi rõ từng đường nét kiên nghị trên khuôn mặt cậu. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ khe đá cao, hòa cùng tiếng gió lùa nhẹ qua lối vào được che chắn kỹ lưỡng, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch, hoàn hảo cho sự tập trung tuyệt đối. Mùi đất ẩm và đá lạnh lẽo quyện lẫn với một chút linh khí thoang thoảng, thanh tẩy mọi tạp niệm.
Lâm Phong đang ở giai đoạn cuối cùng của việc củng cố tâm pháp "Vô Danh Thiên Thư", một bí truyền mà Thẩm Quân Hành đã đích thân truyền thụ. Sau bao ngày đêm miệt mài khổ luyện, từng luồng chân nguyên trong cơ thể cậu giờ đây đã trở nên tinh thuần và mạnh mẽ hơn gấp bội. Không chỉ là sự tăng tiến về tu vi, điều quan trọng hơn là "Vô Danh Thiên Thư" đã mở ra một cánh cửa mới trong nhận thức của Lâm Phong, giúp cậu thấu hiểu sâu sắc hơn về quy luật vận hành của vạn vật, về những dòng chảy vô hình của vận mệnh mà Thẩm tiên sinh vẫn thường nhắc đến. Cậu cảm thấy tâm trí mình như một hồ nước phẳng lặng, có thể phản chiếu rõ ràng từng gợn sóng nhỏ nhất của thế sự.
"Thẩm tiên sinh đã nói, đây là hy vọng cuối cùng của Tu Tiên Giới... Ta không thể phụ sự tin tưởng của người," Lâm Phong tự nhủ trong thâm tâm, giọng nói nội tâm kiên định như những tảng đá vững chắc xung quanh. Mỗi lời dặn dò của Thẩm Quân Hành vẫn còn văng vẳng bên tai, đặc biệt là câu nói ấy: "Thiên Đạo Lệnh không thể dùng vũ lực để có được, mà cần sự thấu hiểu và trí tuệ. Nó là một bài toán, không phải một cuộc chiến." Điều này càng khắc sâu vào tâm trí cậu rằng con đường phía trước không chỉ đòi hỏi sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến trí tuệ, một cuộc đấu trí với những kẻ âm mưu sâu xa.
Cậu nhắm mắt lại, cảm nhận luồng chân nguyên đang lưu chuyển trong kinh mạch, mạnh mẽ nhưng cũng đầy nhu hòa. "Vô Danh Thiên Thư" không chỉ là công pháp tu luyện, nó còn là một kim chỉ nam, một phương pháp tư duy. Nó dạy Lâm Phong cách nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ, cách tìm ra điểm yếu trong cái mạnh, cách lợi dụng sức mạnh của đối thủ để chống lại chính họ. Điều này khác biệt hoàn toàn so với những công pháp tu luyện thông thường, vốn chỉ chú trọng vào việc tăng cường sức mạnh cá nhân.
Mở mắt ra, ánh nhìn của Lâm Phong không còn sự ngây thơ của thuở ban đầu, mà thay vào đó là vẻ kiên nghị, ẩn chứa sự thấu thị của một người đã nhìn thấy được phần nào bức tranh rộng lớn của thế cuộc. Mái tóc đen gọn gàng, bộ trang phục đơn giản nhưng sạch sẽ, tất cả đều toát lên sự chuẩn bị kỹ lưỡng, không một chút phù phiếm. Cậu đứng dậy, thu lại linh khí quanh thân, từng động tác đều chậm rãi nhưng dứt khoát. Hơi ẩm ướt và cái lạnh lẽo của động phủ dường như không còn ảnh hưởng đến cậu nữa, thay vào đó là một cảm giác bình thản, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.
Trước khi rời đi, Lâm Phong kiểm tra lại trang bị của mình: một thanh kiếm mộc được Thẩm Quân Hành ban tặng, không hề có vẻ ngoài hào nhoáng nhưng ẩn chứa linh lực dồi dào, một vài viên đan dược dưỡng khí và một túi trữ vật nhỏ gọn. Cậu hiểu rằng, trong hành trình này, những vật phẩm tầm thường có thể còn hữu ích hơn cả những bảo vật chói lọi. Thẩm Quân Hành đã dạy cậu rằng sự chuẩn bị tỉ mỉ và khả năng thích nghi mới là chìa khóa để sinh tồn.
Cánh cửa động phủ, được che giấu khéo léo sau một lớp dây leo và đá tảng, từ từ hé mở. Một luồng không khí trong lành của buổi rạng sáng ùa vào, mang theo mùi hương của cây cỏ và sự tĩnh lặng của núi rừng. Lâm Phong bước ra, không một chút do dự, hòa mình vào màn sương sớm còn vương vấn trên những ngọn cây cổ thụ. Phía trước cậu là một hành trình đầy rẫy hiểm nguy, nơi vận mệnh của cả Tu Tiên Giới đang đặt lên vai một thiếu niên. Cậu biết rằng, mọi con đường đều mang dấu tay của Thẩm Quân Hành, và cậu, kẻ dẫn đường tương lai, phải đi theo con đường đó, không chùn bước.
***
Lạc Nhật Thành hiện ra dưới ánh nắng chói chang của buổi trưa, một bức tranh sống động nhưng cũng đầy khắc nghiệt. Những bức tường thành cao lớn, sạm màu thời gian, sừng sững như một minh chứng cho sự kiên cường của vùng đất biên viễn này. Kiến trúc thô mộc, vững chãi từ đá và gỗ cứng, có phần cũ kỹ nhưng vẫn kiên cố, mang đậm dấu ấn của nhiều nền văn hóa pha trộn. Không khí đặc quánh mùi mồ hôi, kim loại gỉ từ những lò rèn không ngừng vang vọng tiếng gõ búa, mùi rượu nồng từ các tửu quán, cùng mùi khói và gia vị từ các quán ăn đường phố. Tiếng hò hét của binh lính tuần tra, tiếng mặc cả ồn ào của thương nhân, tiếng nhạc cụ thô ráp từ góc phố, tiếng vó ngựa và xe thồ chen chúc trên đường lát đá... tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn tạp, ồn ào đến nhức óc. Gió từ sa mạc thổi tới, mang theo bụi cát nóng rát, khiến không khí trở nên khô hanh và bụi bặm.
Lâm Phong, với bộ trang phục giản dị, hòa mình vào dòng người tấp nập. Cậu không vội vã, ánh mắt thư sinh nhưng đầy kiên nghị lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ của người dân và tu sĩ. Cậu thấy sự lo toan hằn sâu trong đôi mắt của những người phàm tục, sự cảnh giác và mệt mỏi của các tu sĩ, những người phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ vùng biên này. Thế sự như cờ, người trong cuộc khó thoát, và cục diện Tu Tiên Giới lúc này, quả thực đã rơi vào một vòng xoáy khó lường. Chính Đạo đã kiệt quệ sau Đại Loạn Yêu Tộc và những cuộc chiến liên miên, tạo cơ hội cho tà ma trỗi dậy.
Cậu ghé vào một quán trà nhỏ, nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh hơn một chút, nơi mùi hương trà thảo mộc dịu nhẹ phần nào xua đi cái nóng bức và mùi tạp nham bên ngoài. Lâm Phong gọi một chén trà, lặng lẽ lắng nghe những câu chuyện phiếm, những tin đồn đang lan truyền trong giới tu sĩ và dân chúng. Người ta nói về những cuộc tấn công của yêu thú dã man hơn, về sự xuất hiện ngày càng nhiều của tàn dư U Minh Giáo ở các vùng biên, và cả những tin đồn mơ hồ về các di tích cổ xưa bỗng nhiên hoạt động trở lại, thu hút không ít kẻ tham lam.
"Này, công tử trẻ tuổi, có vẻ như ngươi đang tìm kiếm tin tức nóng hổi đấy nhỉ?" Một giọng nói khàn khàn vang lên bên tai. Lâm Phong quay đầu lại, thấy một nam nhân ăn mặc giản dị như một thương nhân, đôi mắt láo liên đảo qua đảo lại, nhưng ánh nhìn lại sắc bén hơn vẻ ngoài. Đó chính là Thám Tử Đồ, người mà Thẩm Quân Hành đã nhắc đến, một tai mắt chuyên săn lùng tin tức trong bóng tối.
Lâm Phong đặt chén trà xuống, thần sắc bình tĩnh. "Tại hạ chỉ là lữ khách qua đường, muốn tìm hiểu đôi chút về thế cục Tu Tiên Giới."
Thám Tử Đồ cười khẩy, ngồi xuống đối diện cậu. "Lữ khách qua đường mà lại có khí chất bất phàm như vậy, e là không đơn giản. Ngươi muốn biết gì, cứ hỏi, nhưng muốn có tin tức tốt, thì phải có linh thạch tốt." Y đưa tay ra, làm một động tác xoa ngón tay.
Lâm Phong khẽ gật đầu, đặt một túi linh thạch nhỏ lên bàn. "Ta muốn biết về những dấu hiệu dị thường, những nơi ẩn chứa sức mạnh cổ xưa... đặc biệt là những nơi mà U Minh Giáo có vẻ quan tâm."
Thám Tử Đồ cầm lấy túi linh thạch, cân nhắc trong lòng bàn tay, rồi nhếch mép cười mãn nguyện. "Thiên Đạo Lệnh ư? Vật đó chỉ là truyền thuyết thôi, công tử. Một thứ đã mất tích từ Đại Chiến Tiên Ma, liệu còn có thể tồn tại?" Y nói, cố ý thử dò xét thái độ của Lâm Phong. "Tuy nhiên, gần đây, có tin đồn về một tàn tích cổ trong U Minh Sâm Lâm, nơi U Minh Giáo thường lui tới... có vẻ họ đang tìm kiếm thứ gì đó rất quan trọng. Mấy đợt trước, ta thấy một nhóm hắc y nhân thường xuyên lui tới đó, có cả một tên thủ lĩnh mặc áo choàng đen trùm kín người, và một gã dữ tợn khuôn mặt xăm trổ cầm dao găm, toàn là kẻ máu lạnh. Chúng ta thường gọi hắn là Hắc Y Sứ và Tôn Lão Tam. Chúng không phải là những kẻ dễ đối phó đâu."
Lâm Phong lắng nghe chăm chú, từng chi tiết đều được ghi nhớ trong tâm trí. "Tàn tích cổ... U Minh Sâm Lâm... Hắc Y Sứ và Tôn Lão Tam... Thông tin này rất hữu ích, đa tạ." Cậu nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, cố gắng che giấu sự mừng thầm trong lòng. Tin tức này khớp hoàn toàn với những gì Thẩm Quân Hành đã tiên liệu. "Kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu." Lời ấy giờ đây càng trở nên rõ ràng.
Thám Tử Đồ nhún vai. "Chỉ cần linh thạch đủ, tin tức sẽ tự tìm đến. Nhưng công tử à, U Minh Sâm Lâm không phải nơi dành cho những người yếu bóng vía đâu. Ma khí nồng nặc, yêu thú hoành hành, và lũ U Minh Giáo thì càng lúc càng táo tợn. Ngươi cẩn thận đấy."
Lâm Phong gật đầu, đứng dậy. "Tại hạ đã rõ. Cáo từ." Cậu không nói thêm lời nào, để lại Thám Tử Đồ với sự tò mò về thân phận của thiếu niên này.
Rời khỏi quán trà, Lâm Phong nhanh chóng hòa vào dòng người một lần nữa, nhưng bước chân cậu đã trở nên dứt khoát hơn. Ánh mắt cậu hướng về phía tây, nơi những cánh rừng u ám của U Minh Sâm Lâm ẩn hiện dưới chân trời. Nắng vẫn gắt, gió vẫn mang theo bụi cát, nhưng trong lòng Lâm Phong, một kế hoạch sơ bộ đã hình thành. Nhiệm vụ của cậu không phải là xông pha liều lĩnh, mà là thận trọng dò xét, tận dụng trí tuệ mà "Vô Danh Thiên Thư" đã ban cho.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, nhưng khi Lâm Phong tiến sâu vào U Minh Sâm Lâm, ánh sáng mặt trời dường như bị nuốt chửng bởi tán cây dày đặc. Không khí trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt, khác biệt hoàn toàn với cái nóng khô hanh của Lạc Nhật Thành. Những cây cổ thụ cao lớn, thân cây to đến nỗi mấy người ôm không xuể, che khuất cả bầu trời, khiến không gian luôn mờ ảo như chạng vạng. Rễ cây đan xen chằng chịt trên mặt đất, tạo thành những mê cung tự nhiên, thách thức mỗi bước chân. Đá tảng phủ đầy rêu phong và dây leo, ẩm ướt trơn trượt.
Tiếng gầm gừ ghê rợn của yêu thú vọng lại từ xa, tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng, tiếng lá cây xào xạc một cách đáng sợ như những lời thì thầm của ma quỷ. Gió rít qua kẽ lá như tiếng than khóc não nề, và tiếng suối chảy đục ngầu, mang theo mùi ẩm mốc của đất mục, mùi hôi thối từ các loài thực vật độc, cùng mùi ma khí nồng nặc, nặng trĩu. Cảm giác nguy hiểm rình rập khắp nơi, Lâm Phong cảm nhận được từng luồng khí tức hung ác ẩn mình trong bóng tối. Sương mù dày đặc bắt đầu giăng xuống, khiến tầm nhìn càng trở nên hạn chế, ma khí lượn lờ như những bóng ma, càng làm tăng thêm vẻ u ám, ngột ngạt của khu rừng.
Lâm Phong cẩn trọng từng bước, vận dụng "Vô Danh Thiên Thư" để cảm nhận dòng chảy của ma khí và khí tức yêu thú. Cậu theo một dấu vết nhỏ mà Thám Tử Đồ đã cung cấp – một loại phù chú đặc trưng của U Minh Giáo, được khắc trên vỏ cây một cách tinh vi. Ánh mắt cậu sắc bén quét qua từng ngóc ngách, từng bóng cây, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào.
Đột nhiên, một luồng sát khí mãnh liệt từ phía trước ập tới. Lâm Phong gần như theo bản năng lùi lại, đồng thời một luồng chân nguyên bao quanh cơ thể. Ngay lập tức, một nhóm tàn dư U Minh Giáo, khoảng mười người, mặc hắc y hoặc áo choàng đỏ máu, từ trong sương mù dày đặc và lùm cây rậm rạp xông ra. Chúng đều mang vẻ mặt dữ tợn, ánh mắt tóe lên sự khát máu.
"Kẻ nào dám xâm nhập địa bàn U Minh Giáo? Giết!" Một giọng nói trầm đục vang lên, đó là Hắc Y Sứ, thủ lĩnh của nhóm, mặc áo choàng đen trùm kín người, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lẽo như băng. Hắn không nói nhiều, chỉ trực tiếp ra lệnh, thể hiện sự tàn nhẫn và ngạo mạn của kẻ mạnh.
"Vinh quang thuộc về Giáo Chủ! Mau giết hắn!" Tôn Lão Tam, với khuôn mặt xăm trổ dữ tợn, áo choàng đỏ máu và con dao găm sắc lẹm trong tay, gầm lên một tiếng, dẫn đầu đám người xông tới. Hắn là hiện thân của sự trung thành mù quáng và hiếu chiến.
Lâm Phong không hề hoảng sợ. "Vô Danh Thiên Thư" đã dạy cậu cách phân tích tình huống nhanh chóng. Địa hình nơi này chằng chịt, sương mù dày đặc, rất thích hợp cho việc ẩn nấp và tạo bẫy. Cậu không muốn giao chiến trực diện, bởi biết rằng lực lượng của mình đơn độc, và mục tiêu chính là tìm kiếm Thiên Đạo Lệnh, không phải là lãng phí sức lực vào những trận chiến vô nghĩa.
"Không thể lãng phí sức lực. 'Vô Danh Thiên Thư' chỉ rõ, địa hình này có thể lợi dụng để... chia cắt bọn chúng!" Lâm Phong tự nhủ trong tâm trí, ánh mắt nhanh chóng quét qua những gốc cây cổ thụ, những phiến đá lớn và cả những dòng suối nhỏ chảy xiết.
Khi những đòn tấn công đầu tiên ập đến, Lâm Phong khéo léo tránh né, thân pháp linh hoạt như một cơn gió. Cậu không trả đòn, mà thay vào đó, cậu lùi sâu hơn vào rừng, lợi dụng sương mù và tán cây rậm rạp để che mắt địch. Đồng thời, cậu vận dụng linh lực, kích hoạt một số bẫy tự nhiên đã được chuẩn bị sẵn hoặc những pháp trận nhỏ đơn giản mà cậu đã học được từ Thẩm Quân Hành.
Một gốc cây cổ thụ mục ruỗng bỗng đổ ầm xuống, chắn ngang đường đi của mấy tên U Minh Giáo, khiến chúng phải dừng lại. Một tảng đá lớn trượt từ sườn dốc xuống, suýt chút nữa đè bẹp một tên khác. Lâm Phong không ngừng di chuyển, liên tục tạo ra những chướng ngại vật, những cái bẫy nhỏ nhưng hiệu quả, khiến đội hình của U Minh Giáo bị xé lẻ.
Hắc Y Sứ gầm lên giận dữ. "Tên tiểu tử này... hắn đang chơi trò mèo vờn chuột!" Hắn cảm nhận được sự tinh quái trong cách di chuyển và phản ứng của Lâm Phong.
Tôn Lão Tam vung dao găm chém loạn xạ vào những dây leo cản đường, ánh mắt đỏ ngầu vì tức giận. "Đồ hèn nhát! Có giỏi thì ra đây quyết đấu!"
Nhưng Lâm Phong không nghe theo lời khiêu khích. Cậu hiểu rằng, việc khiến đối thủ tức giận và mất bình tĩnh chính là một phần của chiến lược. Cậu tiếp tục dùng thân pháp quỷ mị, lợi dụng từng khe hở của địa hình, từng làn sương mù để ẩn mình. Từng tên U Minh Giáo bị tách rời, phải đối mặt với những chướng ngại vật bất ngờ, và dần dần, sự phối hợp của chúng bị phá vỡ. Lâm Phong không giết người, cậu chỉ khiến chúng mất phương hướng, kiệt sức và bộc lộ sơ hở. Cuối cùng, nhận thấy không thể truy đuổi hiệu quả trong khu rừng rậm rạp và đầy cạm bẫy này, Hắc Y Sứ đành phải nghiến răng ra lệnh rút lui, thề sẽ tìm được thiếu niên quỷ quyệt này và xé xác cậu ta.
Khi tiếng bước chân của U Minh Giáo xa dần, Lâm Phong mới dừng lại, thở nhẹ một hơi. Sương mù vẫn dày đặc, ma khí vẫn nồng nặc, nhưng cậu biết mình đã tạm thời an toàn. Đây là bài học đầu tiên về việc vận dụng trí tuệ thay vì vũ lực, một bài học mà Thẩm Quân Hành đã dày công truyền dạy.
***
Đêm đã buông xuống hoàn toàn, màn mưa phùn nhẹ bắt đầu rơi, khiến không khí trong U Minh Sâm Lâm càng thêm lạnh lẽo và ẩm ướt. Lâm Phong, với thân pháp nhẹ nhàng, tiến vào một khu vực hoang phế nằm sâu trong rừng. Đây là một phế tích cổ xưa, được Thám Tử Đồ nhắc đến, và cũng là nơi U Minh Giáo đang tìm kiếm. Những khối đá vỡ vụn, những cột trụ đã mục nát, và những bức tường đổ nát rêu phong tạo nên một cảnh tượng hoang tàn, u ám. Không có ánh sáng nào ngoài ánh sáng le lói từ viên ngọc dạ minh châu trên tay Lâm Phong và ánh chớp lờ mờ từ những đám mây đen kịt. Tiếng mưa phùn tí tách rơi trên tán lá và những khối đá đổ nát, hòa cùng tiếng gió rít nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng buồn thảm. Mùi ẩm mốc của đất đá, trộn lẫn với mùi hoai mục của thực vật và ma khí còn vương vất sau sự hiện diện của U Minh Giáo, khiến không gian trở nên nặng nề.
Lâm Phong cẩn thận bước đi trên những phiến đá trơn trượt, ánh mắt không ngừng tìm kiếm. Cậu cảm nhận được những luồng khí tức đặc biệt, những dấu vết của linh lực cổ xưa lẫn lộn với ma khí. "Vô Danh Thiên Thư" giúp cậu nhận ra những phù văn mờ nhạt khắc trên các phiến đá, những ký hiệu đã bị thời gian bào mòn nhưng vẫn ẩn chứa một sức mạnh huyền bí.
Sau một hồi dò xét kỹ lưỡng, Lâm Phong dừng lại trước một bệ đá lớn đã đổ nát, nằm khuất sau một gốc cây cổ thụ bị sét đánh cháy xém. Trên bề mặt bệ đá, cậu phát hiện một vết nứt sâu, và từ bên trong vết nứt đó, một tia sáng yếu ớt lóe lên. Cậu thận trọng dùng linh lực kích hoạt, và một mảnh vật chất cổ xưa, trông như một tấm da thú đã ngả màu úa vàng, từ từ trồi lên.
Mảnh vật chất này không phải là một tấm bản đồ thông thường. Nó được phong ấn bởi vô số phù văn cổ quái, và khi Lâm Phong chạm vào, một luồng năng lượng bí ẩn truyền vào cơ thể cậu, khiến tâm trí cậu rung động. Các ký hiệu trên đó không phải là địa danh hay đường đi, mà là những hình vẽ trừu tượng, những đường nét uốn lượn phức tạp, và những dòng chữ cổ ngữ mà ngay cả "Vô Danh Thiên Thư" cũng chỉ có thể giúp cậu giải mã từng phần.
"Đây không phải một bản đồ đơn thuần... nó là một bài toán, một thử thách về trí tuệ. Đúng như Thẩm tiên sinh đã nói," Lâm Phong thì thầm, ánh mắt sáng lên vẻ thấu hiểu. Cậu nhớ lại lời của Thẩm Quân Hành: "Thiên Đạo Lệnh không thể dùng vũ lực để có được, mà cần sự thấu hiểu và trí tuệ." Mảnh bản đồ này dường như là một trong những mảnh ghép đầu tiên của bài toán ấy. Nó không chỉ chỉ dẫn một địa điểm, mà còn ẩn chứa những bí mật về cách tiếp cận thần khí, yêu cầu sự thấu hiểu sâu sắc về Thiên Đạo, về quy luật vận hành của vũ trụ, hơn là sức mạnh tu vi đơn thuần.
Lâm Phong cẩn thận thu thập mảnh bản đồ, cảm nhận bề mặt thô ráp, lạnh lẽo của nó. Cậu biết rằng, việc tìm kiếm Thiên Đạo Lệnh sẽ không dễ dàng. Nó không phải là một cuộc săn tìm kho báu đơn giản, mà là một hành trình khai mở trí tuệ, một cuộc thử thách bản lĩnh. Sự hiện diện mạnh mẽ của tàn dư U Minh Giáo và Ma Tôn Quân Đoàn ở những nơi như thế này cho thấy mối đe dọa từ phe tà ác vẫn còn rất lớn, ngay cả khi Ma Tôn Thiên Khuyết đang hồi phục trong bóng tối. Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò.
Cậu ngồi xuống một phiến đá khô ráo, dưới màn mưa phùn, và bắt đầu nghiên cứu mảnh bản đồ cổ. Từng phù văn, từng ký hiệu đều chứa đựng một ý nghĩa sâu xa, một tầng lớp tri thức cổ xưa. Lâm Phong biết rằng, đây chỉ là bước khởi đầu, và con đường phía trước còn dài, còn đầy rẫy chông gai và thử thách. Nhưng trong ánh mắt cậu, không có chút nao núng, chỉ có sự kiên định và ý chí sắt đá. Cậu là một kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu, và cậu sẽ làm tròn sứ mệnh của mình, không phụ sự kỳ vọng của Thẩm Quân Hành, không phụ hy vọng của Tu Tiên Giới.
Ngoài kia, màn đêm vẫn bao trùm, mưa vẫn rơi, nhưng trong phế tích cổ xưa, một ngọn lửa trí tuệ vừa được thắp lên, soi rọi con đường cho một thiếu niên đang gánh vác vận mệnh của cả một thế giới. Cuộc chiến thực sự, tìm kiếm Thiên Đạo Lệnh và đối đầu với U Minh Giáo Chủ, chỉ mới bắt đầu, và Lâm Phong, với trí tuệ và bản lĩnh của mình, đã sẵn sàng.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.