Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 373: Dung Hợp Thần Khí: Sức Mạnh Thức Tỉnh

Màn mưa phùn cuối cùng cũng đã ngưng rơi, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt bao trùm U Minh Sâm Lâm. Lâm Phong ngồi im lìm trên phiến đá khô ráo, dưới vòm cây cổ thụ, ánh sáng yếu ớt từ viên ngọc dạ minh châu trên tay soi rọi mảnh bản đồ cổ. Từng đường nét, từng phù văn trên tấm da thú úa vàng như đang nhảy múa trong tâm trí cậu, thách thức trí tuệ và sự kiên nhẫn. Cậu biết, đây không phải là một tấm bản đồ chỉ đường thông thường, mà là một mê trận của tri thức cổ xưa, một bài toán mà Thẩm Quân Hành đã ám chỉ. “Thiên Đạo Lệnh không thể dùng vũ lực để có được, mà cần sự thấu hiểu và trí tuệ,” lời nói của vị quân sư lại vang vọng bên tai, như một lời chỉ dẫn vô hình.

Lâm Phong nhắm mắt lại, vận chuyển "Vô Danh Thiên Thư". Tâm pháp này không chỉ là một bộ công pháp tu luyện, mà còn là chìa khóa để mở ra cánh cửa tri thức, giúp cậu cảm nhận và giải mã những ẩn ý sâu xa nhất. Từng phù văn cổ quái trên bản đồ dần hiện rõ trong tâm trí cậu, không còn là những ký hiệu trừu tượng vô nghĩa mà biến thành những dòng chảy năng lượng, những quy luật vận hành của thiên địa. Mảnh bản đồ không chỉ dẫn đến một địa điểm vật lý, mà còn vẽ ra một con đường tinh thần, một lộ trình để "đánh thức" một thứ gì đó. Nó ẩn chứa những nguyên lý luyện khí thượng cổ, những cấu trúc trận pháp mà ngay cả những tông môn luyện khí danh tiếng nhất hiện nay cũng đã lãng quên.

Cậu mở mắt, ánh nhìn giờ đây đã thấu suốt hơn. Mảnh bản đồ này thực chất là một phần của một pháp trận lớn, một bản vẽ thiết kế để điều chỉnh khí vận, và nó cần được đặt vào một "khí điểm" cụ thể để kích hoạt. Và để thực hiện điều đó, cậu cần một luyện khí sư tài ba, người có thể hiểu được những nguyên lý đã thất truyền và đủ sức mạnh để thao túng địa hỏa, hình thành trận pháp. Trong sâu thẳm tâm trí, một cái tên hiện lên, một cái tên Thẩm Quân Hành đã từng nhắc đến một cách vô tình trong một lần đàm đạo trước đây: Hoắc Minh, kẻ được mệnh danh là "cuồng nhân luyện khí" của Luyện Khí Phong.

Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm u ám của U Minh Sâm Lâm. Lâm Phong thu hồi mảnh bản đồ, cất giữ cẩn thận trong lòng. Con đường phía trước còn dài, nhưng với manh mối này và sự tin tưởng của Thẩm Quân Hành, cậu không còn cảm thấy cô độc nữa. Cậu hít thở sâu, cảm nhận luồng linh khí trong cơ thể đã trở nên mạnh mẽ và tinh thuần hơn sau những ngày rèn luyện và đối mặt với hiểm nguy. Bước chân cậu vững vàng hơn, ánh mắt kiên định, mang theo quyết tâm của một thiếu niên đang gánh vác vận mệnh của cả một thế giới. Cậu là một kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu, và cậu sẽ làm tròn sứ mệnh của mình.

***

Trong sâu thẳm của dãy Thiên Sơn hùng vĩ, nơi mây mù quanh năm bao phủ và địa mạch ẩn chứa vô vàn linh khoáng, Luyện Khí Phong sừng sững như một pháo đài bằng đá. Không giống những tông môn lộng lẫy với ngói lưu ly, tường vàng son, kiến trúc ở đây thô mộc nhưng kiên cố, được xây dựng từ những khối đá cứng nhất, vững vàng chống chọi với thử thách của thời gian và sức nóng tàn khốc. Từ xa, đã có thể nghe thấy tiếng búa đập chan chát vào kim loại, những âm thanh vang vọng như khúc giao hưởng bất tận của sự sáng tạo và phá hủy. Tiếng lò lửa địa hỏa rực cháy, gầm gừ như một con mãnh thú khổng lồ bị giam cầm, thỉnh thoảng lại phun ra những luồng khói đen đặc quánh, mang theo mùi kim loại nung chảy, mùi than đá, và mùi tinh hoa khoáng vật nồng đậm, đặc trưng của một nơi mà sự sống và cái chết của pháp khí được định đoạt.

Buổi chiều muộn, nắng gắt như đổ lửa từ trên cao xuống, nhưng bên trong Luyện Khí Phong, sức nóng còn bỏng rát hơn gấp bội. Không khí đặc quánh mùi khói và kim loại, tràn đầy năng lượng hỏa linh khí cuồng bạo. Lâm Phong, với vẻ ngoài thư sinh quen thuộc, đứng trước một trong những xưởng rèn lớn nhất, nơi tiếng búa rèn vang vọng mạnh mẽ nhất. Cậu đã đi bộ ròng rã suốt mấy ngày trời, dựa vào những lời gợi ý mơ hồ từ Thẩm Quân Hành và sự giải mã được từ mảnh bản đồ cổ, cuối cùng cũng tìm đến được nơi này.

Hoắc Minh, luyện khí sư thiên tài nhưng lập dị, được biết đến với biệt danh “cuồng nhân luyện khí”, hiện ra trước mắt Lâm Phong đúng như lời đồn. Hắn đang cặm cụi bên một khối kim loại đỏ rực, mái tóc bù xù dính đầy bụi than, khuôn mặt lem luốc nhưng đôi mắt lại sáng ngời, tinh anh đến lạ thường, như thể chúng có thể nhìn xuyên thấu mọi vật chất. Vóc dáng gầy gò của hắn ẩn chứa một sức mạnh dẻo dai, và mỗi nhát búa vung lên đều mang theo một uy lực kinh người.

"Tiền bối Hoắc Minh," Lâm Phong cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng lễ phép, cố gắng át đi tiếng ồn ào xung quanh. "Vãn bối Lâm Phong, đến đây theo sự chỉ dẫn của một vị cố nhân, mang theo manh mối về một vật phẩm cổ xưa... có thể liên quan đến sự hưng vong của thiên hạ."

Hoắc Minh dừng tay, tiếng búa ngưng bặt, chỉ còn tiếng lửa địa hỏa rực cháy. Hắn chậm rãi quay đầu, đôi mắt sáng quắc quét qua Lâm Phong, như đang đánh giá từng thớ thịt, từng luồng linh khí trong cơ thể cậu thiếu niên. Hắn nhíu mày, bàn tay thoăn thoắt lau vết than trên mặt, để lộ một mảng da trắng bệch. "Cố nhân nào? Hưng vong thiên hạ? Tiểu tử ngươi ăn nói thật khoa trương." Giọng hắn khàn khàn, mang theo chút gắt gỏng của người bị quấy rầy. "Ta chỉ quan tâm đến việc rèn khí. Nếu là vật phẩm tầm thường, đừng làm phí thời gian của ta."

Lâm Phong không hề nao núng. Cậu từ từ lấy ra mảnh bản đồ cổ, cẩn thận mở ra trước mặt Hoắc Minh. "Vãn bối tin rằng, vật phẩm này không tầm thường. Nó là một phần của Thiên Đạo Lệnh."

Khi Hoắc Minh nhìn thấy những ký hiệu cổ quái trên tấm da thú, đôi mắt hắn chợt mở to, sự thờ ơ ban nãy biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự kinh ngạc và tò mò tột độ. Hắn vội vã giật lấy mảnh bản đồ, đôi bàn tay dính đầy bụi than run run lật qua lật lại. "Thiên Đạo Lệnh? Thứ này... đã thất truyền hàng vạn năm! Ngươi tìm thấy manh mối ở đâu mà lại biết được?" Hắn thì thầm, giọng điệu đầy phấn khích, gần như quên mất sự hiện diện của Lâm Phong. Hoắc Minh vốn là một người say mê luyện khí đến mức cuồng dại, với hắn, những vật phẩm cổ xưa, đặc biệt là thần khí thất lạc, còn đáng giá hơn cả sinh mạng.

Lâm Phong kiên nhẫn kể lại hành trình của mình, từ lời dặn dò của Thẩm Quân Hành, đến việc giải mã 'Vô Danh Thiên Thư' và những gì cậu phát hiện được ở U Minh Sâm Lâm. Cậu không giấu giếm việc mảnh bản đồ này không phải là chỉ dẫn địa lý, mà là một pháp trận tinh vi, một bản thiết kế để "đánh thức" một thứ gì đó. Cậu cũng nhấn mạnh những nguyên lý luyện khí cổ xưa ẩn chứa trong đó, những điều mà ngay cả Hoắc Minh, một luyện khí sư hàng đầu, cũng sẽ phải kinh ngạc.

Hoắc Minh lắng nghe, ban đầu còn hoài nghi, nhưng càng nghe, đôi mắt hắn càng sáng lên rực rỡ. Hắn liên tục xoa xoa mảnh bản đồ, đôi lúc lại vỗ đùi đánh đét một cái, như thể vừa khai mở một chân lý nào đó. "Hóa ra là vậy! Khí điểm trấn thiên! Đúng là Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò, vậy mà những thứ này lại được giấu kín dưới vỏ bọc một bản đồ thông thường!" Hắn lẩm bẩm. "Những nguyên lý này... quả nhiên đã thất truyền! Chỉ có những bậc tiền bối thượng cổ mới có thể nghĩ ra! Thật tinh diệu!"

Cuối cùng, hắn ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong. "Tiểu tử ngươi... thật không đơn giản. Vị cố nhân của ngươi là ai mà lại có thể chỉ dẫn được những điều này? Và ngươi, với tu vi như vậy, lại có thể giải mã được những phù văn cổ như thế... Ta bắt đầu tin lời ngươi rồi." Hắn nhìn mảnh bản đồ một lần nữa, đôi mắt lấp lánh như nhìn thấy bảo vật quý giá nhất. "Thiên Đạo Lệnh... nếu thứ này thực sự tồn tại, và có thể được phục hồi, nó sẽ là bảo vật vô giá để trấn áp khí vận loạn lạc của thiên hạ. Đúng là đồ tốt phải được dùng đúng chỗ!" Hoắc Minh gật đầu, khuôn mặt lem luốc nở một nụ cười rạng rỡ. "Được thôi! Ta sẽ hợp tác với ngươi. Dẫn đường đi, tiểu tử! Để xem cái 'khí điểm' mà ngươi nói đó rốt cuộc là cái gì!"

Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng, cậu đã thuyết phục được vị luyện khí sư lập dị này. Một bước quan trọng trong hành trình tìm kiếm Thiên Đạo Lệnh đã hoàn thành.

***

Đêm khuya buông xuống, mang theo hơi lạnh se sắt và lớp sương mù mờ ảo bao phủ vùng núi hẻo lánh. Hoắc Minh và Lâm Phong, hai bóng người cô độc, đang tiến sâu vào một Cổ Thần Di Tích bị lãng quên, nơi chỉ có tiếng gió rít qua các khe hở và tiếng đá rơi lạo xạo làm bạn. Đây là nơi mà mảnh bản đồ cổ đã chỉ dẫn, một "khí điểm" trấn thiên mà Lâm Phong đã giải mã được. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua lớp sương mù, chỉ đủ soi sáng những công trình đá khổng lồ đổ nát, tàn tích của các cung điện, đền thờ với kiến trúc khác lạ, không giống bất kỳ nền văn minh hiện tại nào. Những bức tường phủ đầy rêu phong, tượng đá nứt vỡ, và những trụ cột cao vút đổ nghiêng ngả, tất cả tạo nên một cảnh tượng u ám, tĩnh mịch và huyền bí đến rợn người.

Mùi ẩm mốc của đất mục, mùi đá cũ kỹ trộn lẫn với mùi kim loại gỉ sét và một thứ mùi năng lượng lạ lẫm, cổ xưa nồng đậm trong không khí. Bầu không khí nơi đây nặng nề, như mang theo sự mục ruỗng của thời gian và những bí mật bị chôn vùi hàng vạn năm. Thỉnh thoảng, lại có những âm thanh kỳ lạ không rõ nguồn gốc vang vọng từ sâu thẳm di tích, khiến tâm trí người ta không khỏi nảy sinh những ý nghĩ rùng rợn.

"Cấm chế này... thật tinh diệu, không phải sức người bình thường có thể bố trí," Hoắc Minh thì thầm, đôi mắt hắn sáng quắc trong màn đêm, quét qua những phù văn mờ nhạt khắc trên một cánh cửa đá khổng lồ. Hắn đưa tay chạm vào những ký hiệu, cảm nhận được luồng năng lượng mạnh mẽ đang phong tỏa lối vào. "Ngươi chắc chắn có thể giải được sao? Một bước sai lầm là tan xương nát thịt." Hắn quay sang Lâm Phong, giọng nói có chút nghiêm trọng. Dù đã chứng kiến trí tuệ của Lâm Phong qua việc giải mã bản đồ, nhưng đối mặt với một trận pháp cổ xưa như thế này, Hoắc Minh vẫn không khỏi lo lắng.

Lâm Phong hít sâu một hơi, ánh mắt kiên định nhìn vào cánh cửa đá. "Vô Danh Thiên Thư đã chỉ ra một vài điểm yếu... nhưng cần phải cẩn thận và phối hợp nhịp nhàng." Cậu nhớ lại những lời Thẩm Quân Hành đã dặn dò, rằng Thiên Đạo Lệnh không phải là một pháp khí dễ dàng có được. Nó được bảo vệ bởi những cơ quan và cấm chế tột cùng, nhằm sàng lọc người xứng đáng. "Hơn nữa, đây không chỉ là một trận pháp phòng ngự, mà còn là một phần của nghi thức 'đánh thức' Thiên Đạo Lệnh. Mỗi bước giải mã đều là một bước tiến vào sâu hơn trong bí mật của nó."

Hoắc Minh gật gù, vẻ mặt ngưng trọng. "Vậy ngươi hãy chỉ dẫn. Ta sẽ dùng luyện khí chi thuật để hỗ trợ." Với kinh nghiệm của một luyện khí sư thiên tài, Hoắc Minh có thể cảm nhận được cấu trúc năng lượng của trận pháp, và từ đó, tìm ra những điểm yếu vật lý để hóa giải, trong khi Lâm Phong dùng trí tuệ để giải mã những tầng lớp phù văn.

Hai người bắt đầu phối hợp ăn ý. Lâm Phong, dựa vào "Vô Danh Thiên Thư", chỉ ra từng phù văn cần được kích hoạt hoặc vô hiệu hóa, từng điểm yếu trong dòng chảy năng lượng của trận pháp. Cậu hướng dẫn Hoắc Minh đặt tay vào những vị trí chính xác trên cánh cửa đá, truyền linh lực theo những phương thức cổ xưa. Hoắc Minh, với sự khéo léo và tinh thông về kim loại, dùng búa gõ nhẹ vào những điểm cụ thể trên tường đá, tạo ra những rung động cộng hưởng, vô hiệu hóa các cơ quan vật lý ẩn giấu.

Từng lớp cấm chế được gỡ bỏ, từng trận pháp phức tạp dần được hóa giải. Có lúc, một mũi tên đá bất ngờ từ vách tường bắn ra, Hoắc Minh nhanh nhẹn dùng búa của mình hất văng. Có lúc, sàn nhà rung chuyển dữ dội, một khe nứt sâu hoắm mở ra dưới chân họ, nhưng Lâm Phong đã kịp thời kéo Hoắc Minh lùi lại, tránh khỏi hiểm nguy. Dưới ánh sáng le lói của ngọc dạ minh châu, khuôn mặt Lâm Phong lấm tấm mồ hôi, nhưng ánh mắt cậu vẫn sắc bén và tập trung cao độ. Cậu cảm nhận được sự kết nối giữa trận pháp cổ xưa này và mảnh bản đồ, như thể chúng là hai mặt của cùng một đồng xu.

Cuối cùng, sau một canh giờ vật lộn với những cơ quan và cấm chế tinh vi, một tiếng "kẽo kẹt" nặng nề vang lên. Cánh cửa đá khổng lồ, đã bị phong ấn hàng vạn năm, từ từ mở ra, để lộ một không gian tĩnh lặng, tràn ngập một thứ khí tức cổ xưa và uy nghiêm đến nghẹt thở.

"Thật kinh ngạc!" Hoắc Minh thốt lên, đôi mắt hắn lấp lánh sự phấn khích. "Ngươi đúng là kỳ tài! Cánh cửa đã mở... Thiên Đạo Lệnh... nó ở ngay phía sau!" Hắn nhìn vào bên trong, và rồi, cả người hắn cứng đờ.

Giữa không trung, tại trung tâm của không gian tĩnh lặng ấy, một khối năng lượng màu vàng đồng lơ lửng, phát ra ánh sáng yếu ớt nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, khiến không gian xung quanh như bị bóp méo. Nó không phải là một pháp khí hoàn chỉnh, không có hình thù rõ ràng của một chiếc lệnh bài hay một món vũ khí, mà chỉ là một khối năng lượng tinh túy đang "ngủ đông", một sự hiện diện thuần túy của Thiên Đạo. Đây chính là Thiên Đạo Lệnh, bảo vật trấn áp khí vận của thiên địa, thứ mà bao đời nay người ta vẫn lầm tưởng là một vật phẩm hữu hình.

Lâm Phong cũng cảm thấy một luồng chấn động mạnh mẽ trong tâm trí. "Vô Danh Thiên Thư" trong cơ thể cậu tự động vận chuyển, cộng hưởng với khối năng lượng trước mắt. Cậu có thể cảm nhận được sự thuần khiết và hùng vĩ của nó, một sức mạnh có thể xoay chuyển càn khôn, định đoạt vận mệnh của cả một thế giới. Đây không phải là một món vũ khí để giết chóc, mà là một công cụ để cân bằng, để trấn áp sự hỗn loạn, để giữ cho Thiên Đạo không bị lệch lạc. "Đồ tốt phải được dùng đúng chỗ," lời của Hoắc Minh lại hiện lên trong tâm trí cậu. Đúng vậy, Thiên Đạo Lệnh không thể bị lợi dụng cho mục đích cá nhân.

"Nó... nó đang đợi ta," Lâm Phong thì thầm, không phải với Hoắc Minh, mà là với chính mình, với khối năng lượng thần bí kia. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu.

***

Rạng sáng, Luyện Khí Phong lại rực lửa. Tiếng búa đập không còn nữa, thay vào đó là tiếng lửa địa hỏa gầm gừ dữ dội hơn bao giờ hết, như thể đang reo mừng cho một sự kiện trọng đại sắp diễn ra. Không khí nóng bức đến mức dường như có thể đốt cháy cả linh hồn, nhưng Lâm Phong và Hoắc Minh không hề bận tâm. Cả hai đã quay trở lại xưởng rèn lớn nhất, nơi Hoắc Minh đã chuẩn bị một trận pháp dung hợp phức tạp, nằm ngay giữa một lò luyện khổng lồ.

Khối năng lượng màu vàng đồng của Thiên Đạo Lệnh lơ lửng trên không trung, tại trung tâm trận pháp, phát ra ánh sáng dịu nhẹ nhưng lại mang theo một áp lực vô hình, khiến Hoắc Minh, một luyện khí sư có tu vi cao thâm, cũng phải cảm thấy kính sợ.

"Thần khí này... nó không phải để chiến đấu, mà để trấn áp khí vận của thiên địa," Hoắc Minh giải thích, giọng nói trầm trọng. Hắn nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc và xen lẫn chút lo lắng. "Chỉ có kẻ được Thiên Đạo chọn, với tâm pháp phù hợp như của ngươi, mới có thể dung hợp nó. Nó không thể đơn thuần 'rèn lại' hay 'khống chế'. Ngươi phải chuẩn bị tinh thần, đây là một thử thách sống còn! Nếu không thể dung hợp hoàn toàn, nó sẽ xé toạc thân thể và linh hồn ngươi."

Lâm Phong hít sâu, ánh mắt kiên định, toát lên sự bình tĩnh lạ thường. Cậu hiểu rõ sự nguy hiểm, nhưng gánh nặng vận mệnh của Tu Tiên Giới, lời dặn của Thẩm Quân Hành, và mối đe dọa từ Ma Tôn Thiên Khuyết cùng U Minh Giáo Chủ đã khiến cậu không còn lựa chọn nào khác. "Ta đã sẵn sàng. Sức mạnh này... ta sẽ dùng nó để bảo vệ thế gian khỏi loạn lạc. Đây là con đường mà Thẩm tiên sinh đã chỉ dẫn cho ta, và ta sẽ không lùi bước."

Hoắc Minh gật đầu. "Được! Vậy bắt đầu thôi!"

Lâm Phong ngồi thiền vào trung tâm trận pháp. Hoắc Minh bắt đầu dùng tinh hoa luyện khí của mình, điều khiển địa hỏa, kích hoạt Thiên Đạo Lệnh. Lò lửa địa hỏa bùng lên dữ dội, những luồng hỏa linh khí cuồng bạo được Hoắc Minh khéo léo điều chỉnh, tạo thành một cơn lốc xoáy năng lượng bao trùm khối vàng đồng.

Khối năng lượng của Thiên Đạo Lệnh từ từ bay lơ lửng cao hơn, phát ra ánh sáng mạnh mẽ hơn, rồi dần dần, như một dòng suối vàng kim, nó bắt đầu hòa vào cơ thể Lâm Phong qua đỉnh đầu và lòng bàn tay.

Một cơn đau đớn tột cùng ập đến, như thể hàng ngàn mũi kim đâm xuyên qua từng kinh mạch, từng thớ thịt. Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình đang bị xé toạc, rồi lại được tái tạo. Khối năng lượng của Thiên Đạo Lệnh quá lớn, quá hùng vĩ, nó muốn biến cậu thành tro bụi, nhưng ý chí kiên định của Lâm Phong không cho phép điều đó xảy ra. Cậu nghiến răng, vận chuyển "Vô Danh Thiên Thư" đến cực hạn, cố gắng dung hòa sức mạnh thần khí với linh khí của chính mình.

"Rào!"

Linh khí trong kinh mạch Lâm Phong bùng nổ, xuyên qua mọi giới hạn. Ánh sáng vàng kim từ Thiên Đạo Lệnh bao trùm toàn bộ cơ thể cậu, biến cậu thành một nguồn sáng chói lòa, rực rỡ hơn cả mặt trời ban trưa. Khí tức của cậu không ngừng tăng vọt, từ cảnh giới thấp kém của một thiếu niên, nó đột phá từng tầng, từng tầng, trở nên hùng vĩ và thần thánh. Từ một thư sinh yếu ớt, Lâm Phong giờ đây như một vị thần linh, đứng giữa ánh sáng rực rỡ, mang theo khí vận của cả thiên địa. Cậu cảm nhận được dòng chảy của Thiên Đạo, những quy luật vận hành của vũ trụ, tất cả như đang chảy trong huyết quản mình. Đây không chỉ là sức mạnh chiến đấu, mà là sự thấu hiểu, sự kết nối với vạn vật.

Hoắc Minh đứng bên cạnh, bị sức ép của thần khí đẩy lùi vài bước, nhưng đôi mắt hắn vẫn trừng trừng nhìn cảnh tượng trước mắt, đầy vẻ kinh ngạc và kính sợ. "Kỳ tài... Thẩm Quân Hành đã tìm được một kỳ tài thật sự!" Hắn thì thầm. "Sức mạnh này... nó sẽ thay đổi tất cả. Kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu... nhưng hắn đã tìm được người có thể gánh vác Thiên Đạo Lệnh này." Hắn hiểu rằng, sự dung hợp này không chỉ ban cho Lâm Phong sức mạnh, mà còn ban cho cậu khả năng trấn áp khí vận, trở thành một trụ cột mới của Tu Tiên Giới.

Dần dần, ánh sáng chói lòa dịu đi, và khi nó hoàn toàn tan biến, Thiên Đạo Lệnh cũng đã biến mất, như thể nó chưa từng tồn tại, hoặc đã hoàn toàn hòa nhập vào cơ thể Lâm Phong. Lâm Phong mở mắt, ánh nhìn giờ đây sâu thẳm như vực thẳm, nhưng lại ẩn chứa một tia sáng trí tuệ và uy nghiêm. Cậu đứng dậy, cảm nhận sự thay đổi kinh thiên động địa trong cơ thể mình. Mọi đau đớn đã biến mất, thay vào đó là một cảm giác tràn đầy sức mạnh, nhưng cũng là một gánh nặng vô hình.

Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò. Lâm Phong biết, đây chỉ là khởi đầu. Sức mạnh này không phải để cậu đứng trên đỉnh cao, mà là để cậu có thể gánh vác trách nhiệm, để cậu có thể thực sự trở thành một "kẻ dẫn đường", một người có khả năng thay đổi cục diện, đối đầu với Ma Tôn Thiên Khuyết và U Minh Giáo Chủ. Con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai, nhưng Lâm Phong, với Thiên Đạo Lệnh đã dung hợp và sự hướng dẫn của Thẩm Quân Hành, đã sẵn sàng đối mặt với tất cả. Thế sự như cờ, người trong cuộc khó thoát, nhưng Lâm Phong đã có trong tay một quân cờ then chốt.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free