Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 394: Thần Khí Hoàn Thành: Lá Bài Cuối Cùng
Trong màn đêm dày đặc của Thượng Cổ Chiến Trường, nơi gió rít gào như tiếng oan hồn thê lương, cuốn theo bụi đất và những mảnh xương cốt vụn nát, không khí đặc quánh mùi tử khí và kim loại gỉ sét, Lâm Phong đứng trước phong ấn cổ xưa, ánh mắt kiên định xuyên qua màn sương mờ ảo của oán khí. Tàn tích của những thành lũy đổ nát, những tháp canh vỡ vụn trải dài đến tận chân trời, minh chứng cho một cuộc chiến tranh tàn khốc đã ngủ yên hàng vạn năm, nhưng dư âm của nó vẫn còn vọng mãi trong từng làn gió lạnh. Thiên Cơ Bàn trong tay hắn vẫn rung động không ngừng, như một sinh linh cổ xưa đang thức tỉnh, kết nối với nguồn năng lượng ẩn sâu bên dưới. Ánh sáng xanh nhạt từ nó chiếu rọi xuống phong ấn, nơi những luồng khí đen kịt vẫn đang lượn lờ, thẩm thấu một loại tà khí vô hình.
"Cái giá này, ta sẽ gánh chịu." Lâm Phong thì thầm, giọng nói trầm lắng, không một chút do dự. Hắn không nói với ai, mà là với chính bản thân mình, với gánh nặng của 'Người Dẫn Đường' mà hắn đang mang vác. Thẩm Quân Hành đã từng nói, con đường này không dành cho kẻ yếu tim, không dành cho những ai sợ hãi sự cô độc hay cái giá phải trả. Và giờ đây, hắn đang đứng trước ngưỡng cửa của một quyết định định mệnh.
Hoa Thiên Cốt bước tới gần, vẻ đẹp ma mị của nàng ẩn hiện trong bóng tối, mái tóc đen dài xõa xuống như màn đêm. Đôi mắt sâu thẳm của nàng nhìn chăm chú vào phong ấn, rồi lại liếc qua Lâm Phong, một nỗi buồn khó tả thoáng qua. "Mọi quyền năng đều có một cái giá..." Giọng nàng như tiếng chuông ngân vọng từ ngàn xưa, mang theo sự thấu hiểu về những bí ẩn đã bị lãng quên. Nàng hiểu rõ hơn ai hết, sự hy sinh mà Lâm Phong sắp phải đối mặt không chỉ là tổn hao tu vi hay sinh mệnh, mà là một phần của linh hồn, một vết sẹo vĩnh viễn trên con đường đạo của hắn.
Tần Cẩm Y, với y phục màu tối hòa vào bóng đêm, đôi mắt sắc lạnh như dao, quét nhanh khắp xung quanh. Nàng cảm nhận được sự bất an trong không khí, một sự biến động linh khí cực kỳ nhỏ bé nhưng lại tiềm ẩn mối nguy hiểm khôn lường. "Có biến động linh khí!" Nàng khẽ cảnh báo, tay đã đặt lên chuôi kiếm, sẵn sàng đối phó với bất kỳ tình huống nào. Lý Thanh Phong, thân hình vạm vỡ như tượng đồng, giáp trụ lấp lánh dưới ánh trăng mờ, đứng vững như một ngọn núi chắn gió, đôi mắt kiên nghị không rời khỏi Lâm Phong, sẵn sàng bảo vệ hắn bằng mọi giá.
Lâm Phong gật đầu, ra hiệu cho Tần Cẩm Y và Lý Thanh Phong lùi lại, tạo thành một vòng bảo vệ bên ngoài. Hắn quay sang Hoa Thiên Cốt, ánh mắt chất chứa niềm tin. "Nghi thức, bắt đầu đi."
Hoa Thiên Cốt khẽ gật, nàng đưa tay lên, những ngón tay thon dài như ngọc, nhẹ nhàng vạch trong không trung. Từng nét vẽ mang theo những phù văn cổ xưa, tỏa ra ánh sáng tím nhạt, dần dần hình thành một trận đồ phức tạp trên mặt đất khô cằn. Nàng bắt đầu cất tiếng niệm chú, giọng điệu du dương nhưng lại mang theo một sự trầm mặc bi thương, như đang kể lại một câu chuyện cổ xưa về sự mất mát và hy sinh. Mỗi âm tiết phát ra, những luồng linh khí cổ xưa từ lòng đất như được đánh thức, từ từ trỗi dậy, hòa vào trận pháp.
Lâm Phong đặt Thiên Cơ Bàn vào trung tâm trận pháp, ánh sáng xanh từ nó bỗng chói lòa hơn, kết nối với những phù văn do Hoa Thiên Cốt tạo ra. Hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, rồi từ từ mở ra. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự do dự, chỉ còn lại sự quyết tâm sắt đá. Hắn đặt bàn tay lên phong ấn, truyền vào đó một luồng linh lực thuần khiết, kết nối với Thần khí Phán Quyết đang bị giam cầm bên trong. Đó là một sự kết nối tâm linh, một lời thề không lời, một sự dâng hiến bản nguyên. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh cổ xưa, hùng vĩ nhưng cũng vô cùng hung bạo, đang đáp lại lời kêu gọi của hắn. Nó như một con thú hoang dã, bị xiềng xích quá lâu, giờ đây đang vùng vẫy muốn thoát ra.
Toàn bộ Thượng Cổ Chiến Trường bỗng chấn động kịch liệt. Những tàn tích rung chuyển, bụi đất bay mù mịt, và từ sâu trong lòng đất, một tiếng rống giận dữ vọng lên, không phải từ yêu ma, mà là từ chính phong ấn. Những luồng khí đen kịt bao quanh phong ấn bỗng cuộn xoáy dữ dội, cố gắng chống cự lại nghi thức giải phong. Chúng như những sợi dây xiềng xích vô hình, bám chặt lấy Thần khí Phán Quyết, không muốn cho nó thoát ra. Tần Cẩm Y và Lý Thanh Phong ngay lập tức cảm nhận được áp lực khổng lồ từ sự biến động linh khí này. Lý Thanh Phong rút kiếm, giáp trụ va vào nhau kêu loảng xoảng, sẵn sàng nghênh đón bất kỳ thứ gì có thể xuất hiện từ sự hỗn loạn. Tần Cẩm Y cũng bay lên, đứng trên một tàn tích cao, đôi mắt sắc bén quét khắp không gian, đề phòng mọi mối nguy hiểm.
Lâm Phong cắn răng, sắc mặt hắn dần trở nên trắng bệch. Hắn cảm nhận rõ rệt một phần bản nguyên của mình đang bị rút ra, như một dòng suối linh lực chảy ngược, hòa vào Thần khí Phán Quyết. Đó là cái giá của "kế hoạch táo bạo", sự dâng hiến một phần linh hồn để trở thành cầu nối giữa thần khí và thế gian. Cơn đau không phải là thể xác, mà là từ sâu thẳm linh hồn, như bị xé toạc ra. Nhưng hắn không lùi bước. Hắn biết, nếu hắn thất bại, không chỉ hắn phải trả giá, mà toàn bộ thế gian này sẽ rơi vào vực thẳm diệt vong. "Kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu," hắn thầm nhủ, "nhưng khi cần, phải là người gánh chịu mọi gánh nặng."
Hoa Thiên Cốt tăng cường pháp quyết, những phù văn tím nhạt càng thêm rực rỡ, áp chế những luồng tà khí đang chống cự. Nàng khẽ thở dài, vẻ mặt u buồn càng thêm sâu sắc. Nàng đã chứng kiến quá nhiều sự hy sinh trong suốt hàng vạn năm lịch sử. Giờ đây, một lần nữa, nàng lại chứng kiến một người trẻ tuổi, gánh vác sứ mệnh nặng nề, chấp nhận cái giá mà không ai mong muốn.
Cuối cùng, sau một hồi giằng co kịch liệt, một tiếng nứt vỡ vang vọng khắp Thượng Cổ Chiến Trường, như tiếng thủy tinh vỡ tan. Phong ấn cổ xưa tan biến thành vô số mảnh sáng đen kịt, rồi biến mất hoàn toàn trong không khí. Một luồng uy năng cực kỳ hùng vĩ bỗng bùng nổ, quét tan mọi oán khí và bụi bặm xung quanh. Từ trung tâm của nơi phong ấn, một vật thể hình kiếm bay vọt lên không trung, tỏa ra ánh sáng ngũ sắc chói lòa, rực rỡ như một vì sao băng. Đó là Thần khí Phán Quyết!
Thần khí Phán Quyết lơ lửng trên không trung một khắc, rồi từ từ đáp xuống, nằm gọn trong bàn tay Lâm Phong. Cả người hắn run nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa hắn và thần khí. Thanh kiếm không hề có cảm giác lạnh lẽo hay sắc bén như kim loại thông thường, mà lại ấm áp như một phần của chính hắn. Những đường vân cổ xưa trên thân kiếm giờ đây như sống dậy, phát sáng lấp lánh. Hắn cảm nhận được quyền năng to lớn của nó, khả năng phán xét mọi tội lỗi, khả năng hủy diệt mọi tà niệm. Nhưng hắn cũng cảm nhận được cái giá phải trả. Một phần bản nguyên của hắn, đã hòa làm một với thần khí, vĩnh viễn gắn kết vận mệnh của hắn với nó.
Lâm Phong mở mắt, ánh nhìn vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng sự kiên định thì không hề suy giảm. Hắn nâng Thần khí Phán Quyết lên, ánh sáng của nó chiếu rọi gương mặt hắn, làm nổi bật vẻ thư sinh nhưng ẩn chứa ý chí sắt đá. "Thần khí Phán Quyết, đã thu phục." Giọng hắn khàn đi một chút, nhưng vẫn đầy uy lực. Lý Thanh Phong và Tần Cẩm Y đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn sự khâm phục. Hoa Thiên Cốt tiến lại gần, khẽ chạm vào thanh kiếm, một nụ cười u buồn nở trên môi nàng. "Ngươi... đã thực sự gánh vác nó." Nàng nói, giọng chứa đựng nhiều tầng ý nghĩa.
Chỉ e... thiên hạ lại loạn, và Thần khí Phán Quyết này, sẽ là một trong những ngọn cờ dẫn dắt cuộc chiến cuối cùng. Và Lâm Phong, kẻ dẫn đường, đã khắc sâu dấu tay của mình vào vận mệnh này, bằng chính bản nguyên và quyết tâm của hắn.
***
Từ Thượng Cổ Chiến Trường hoang tàn, đội ngũ của Lâm Phong di chuyển không ngừng nghỉ, mang theo Thần khí Phán Quyết và những thần khí cổ xưa khác đã được thu thập, hướng về Luyện Khí Phong – thánh địa của các luyện khí sư, nơi Hoắc Minh đang chờ đợi. Những ngọn núi trùng điệp vây quanh Luyện Khí Phong như những bức tường thành tự nhiên, ngăn cách thế giới bên ngoài với sự tĩnh lặng và nhiệt huyết của nghệ thuật rèn luyện. Từ xa, đã có thể nhìn thấy những cột khói xám bay lượn trên đỉnh núi, báo hiệu sự hoạt động không ngừng nghỉ của những lò luyện khổng lồ. Không khí càng đến gần càng trở nên nóng bức, đặc quánh mùi khói, kim loại nung chảy và khoáng vật. Tiếng búa đập chan chát vào kim loại, tiếng lò lửa rực cháy như những tiếng thở dốc của một con quái vật khổng lồ, vang vọng khắp thung lũng, tạo nên một bản giao hưởng hùng tráng của sự sáng tạo và hủy diệt.
Khi bước vào Luyện Khí Phong, khung cảnh trước mắt hiện ra là những xưởng rèn kiên cố, được xây dựng từ những tảng đá cứng nhất, có thể chịu được nhiệt độ cao ngất ngưởng và những chấn động mạnh mẽ. Bên trong, hơi nóng tỏa ra hầm hập, làm quần áo người ta nhanh chóng ẩm ướt. Hoắc Minh, đúng như dự đoán, đã vùi mình trong đó, khuôn mặt lem luốc bụi than, mái tóc bù xù bết dính mồ hôi, nhưng đôi mắt hắn lại sáng ngời, rực rỡ như những đốm lửa than hồng. Hắn đang say sưa đập búa vào một khối hợp kim đỏ rực, mỗi nhát búa đều mang theo sức mạnh kinh người và sự tập trung cao độ, như thể hắn và khối kim loại kia đã hòa làm một.
"Đến rồi! Khí tức này... nó sẽ là vũ khí hủy diệt!" Hoắc Minh reo lên khi nhìn thấy Lâm Phong mang theo Thần khí Phán Quyết. Hắn ném chiếc búa xuống, chạy vội tới, không thèm để ý đến mồ hôi hay bụi bẩn. Đôi mắt hắn dán chặt vào Thần khí Phán Quyết, như một đứa trẻ nhìn thấy món đồ chơi yêu thích nhất. Hắn là một thiên tài, một kẻ điên trong lĩnh vực luyện khí, và đối với hắn, không có gì hấp dẫn hơn việc cường hóa một thần khí cổ xưa, đánh thức tiềm năng hủy diệt của nó. "Đồ tốt phải được dùng đúng chỗ!" Hắn lẩm bẩm, bàn tay run rẩy chạm nhẹ vào thân kiếm.
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt quan sát kỹ càng Hoắc Minh. Hắn hiểu sự nhiệt huyết của vị luyện khí sư này, nhưng cũng không quên nhắc nhở. "Cẩn trọng, đừng để nó phản phệ." Thần khí Phán Quyết mang theo uy năng quá lớn, nếu không cẩn thận, không chỉ Hoắc Minh mà toàn bộ Luyện Khí Phong cũng có thể bị hủy diệt.
Hoắc Minh cười khẩy, vẻ mặt đầy tự tin. "Yên tâm đi, Đại tướng quân. Ta đã chuẩn bị cả trăm năm cho khoảnh khắc này rồi. Những công thức cổ xưa nhất, những trận pháp cường hóa mạnh mẽ nhất, tất cả đã sẵn sàng. Ta sẽ không phụ sự tin tưởng của người!" Hắn không chần chừ, lập tức đưa Thần khí Phán Quyết và các thần khí khác mà Lâm Phong đã thu thập được vào lò luyện trung tâm. Lò luyện này không phải là lò luyện thông thường, mà là một pháp trận luyện khí khổng lồ, được kích hoạt bằng địa hỏa từ sâu trong lòng đất, kết hợp với tinh hoa của vô số khoáng thạch quý hiếm.
Những ngày đêm tiếp theo trôi qua trong sự căng thẳng tột độ và tiếng ồn ào không dứt. Hoắc Minh vùi đầu vào công việc, quên ăn quên ngủ. Hắn không chỉ cường hóa Thần khí Phán Quyết, mà còn hàng loạt thần khí cổ xưa khác mà Lâm Phong và đội ngũ đã tìm kiếm được trong suốt hành trình gian nan. Mỗi thần khí đều có những đặc tính riêng, đòi hỏi những phương pháp luyện khí và vật liệu khác nhau. Hắn liên tục điều chỉnh nhiệt độ lò luyện, thay đổi các loại phụ liệu, kích hoạt những trận pháp khắc chế và tăng cường sức mạnh.
Những tia sáng chói lòa liên tục bùng nổ từ lò luyện, đôi khi là màu đỏ rực của lửa, đôi khi là màu xanh lam của băng, đôi khi là màu vàng óng của kim loại tinh khiết. Tiếng búa đập không ngừng nghỉ, vang dội khắp xưởng rèn, hòa cùng tiếng pháp khí va chạm, tiếng gió lùa qua các khe hở mang theo hơi nóng rực. Lâm Phong, Tần Cẩm Y, Lý Thanh Phong và Hoa Thiên Cốt túc trực bên ngoài, đảm bảo an toàn và cung cấp mọi nguyên liệu cần thiết. Lý Thanh Phong cùng các binh sĩ của mình tạo thành một vòng phòng thủ vững chắc, sẵn sàng ngăn chặn bất kỳ sự xâm nhập nào. Tần Cẩm Y với đôi mắt sắc sảo luôn quan sát mọi động tĩnh, đảm bảo không có ai quấy rầy quá trình luyện khí. Hoa Thiên Cốt, với kiến thức uyên bác về cấm thuật và cổ văn, đôi khi lại đưa ra những lời khuyên kịp thời, giúp Hoắc Minh giải quyết những vấn đề khó khăn trong quá trình cường hóa.
Lâm Phong thì đứng đó, ánh mắt không rời khỏi Hoắc Minh. Hắn có thể nhìn thấy sự hao tổn tinh thần và thể chất của vị luyện khí sư trẻ tuổi. Mồ hôi không ngừng tuôn rơi, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, nhưng trên gương mặt lem luốc của Hoắc Minh luôn nở một nụ cười mãn nguyện, một sự hưng phấn tột độ khi hắn chứng kiến những thần khí dần dần thức tỉnh, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Lâm Phong cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên vai mình. Mỗi món thần khí được cường hóa thành công là một tia hy vọng, nhưng cũng là một lời nhắc nhở về trận chiến sinh tử sắp tới, về cái giá mà tất cả họ phải trả. Ma Tôn Thiên Khuyết đang hồi phục, U Minh Giáo Chủ đang ráo riết tìm kiếm sức mạnh cấm kỵ, và Chính Đạo thì đã kiệt quệ sau hàng loạt cuộc chiến. Các thần khí này, chính là lá bài cuối cùng.
Sau nhiều ngày đêm miệt mài, không biết bao nhiêu khoáng thạch quý hiếm đã hóa thành tro bụi, không biết bao nhiêu mồ hôi và tâm huyết đã đổ xuống, Hoắc Minh cuối cùng cũng hoàn thành nghi thức cuối cùng. Hắn gầm lên một tiếng, toàn bộ linh lực trong cơ thể bùng nổ, truyền vào trận pháp. Một luồng ánh sáng chói lòa đến mức làm mù mắt người ta bùng phát từ lò luyện, chiếu sáng cả bầu trời đêm. Tiếng nổ lớn vang vọng, rồi sau đó là một sự tĩnh lặng đáng sợ.
Khi ánh sáng dần tắt, năm món thần khí cổ xưa, bao gồm cả Thần khí Phán Quyết, lơ lửng giữa không trung, tỏa ra vầng hào quang rực rỡ, mạnh mẽ đến mức không khí xung quanh như bị bóp méo. Thần khí Phán Quyết giờ đây không còn chỉ là một thanh kiếm lung linh, mà nó đã trở nên uy nghiêm hơn, mỗi đường vân trên thân kiếm như chứa đựng sức mạnh của cả một thế giới. Sức mạnh của chúng đã tăng vọt lên một cấp độ hoàn toàn mới, vượt xa tưởng tượng ban đầu.
"Hoắc Minh... ngươi đã làm được." Lâm Phong bước tới, giọng nói chứa đầy sự khâm phục và cảm kích. Hoắc Minh ngã quỵ xuống, thở dốc, cả người run rẩy vì kiệt sức, nhưng nụ cười trên môi hắn thì rạng rỡ hơn bao giờ hết. "Đồ tốt... phải được dùng đúng chỗ... và giờ chúng đã sẵn sàng..." Hắn thì thầm, đôi mắt vẫn không rời khỏi những thần khí rực rỡ, như một người cha đang ngắm nhìn đứa con của mình.
Các thần khí đã được cường hóa, sẵn sàng cho trận chiến cuối cùng. Lá bài tẩy của Chính Đạo, giờ đây đã nằm trong tay Lâm Phong.
***
Vạn Tượng Sơn Trang, một nơi luôn ẩn chứa vẻ bí ẩn và sang trọng, giờ đây trở thành địa điểm cho cuộc họp cuối cùng trước trận chiến định mệnh. Trong một căn phòng bí mật được bảo vệ bởi vô số pháp trận kiên cố và tinh vi, ánh sáng dịu nhẹ từ những ngọn đèn ma pháp chiếu rọi, tạo ra một bầu không khí trang nghiêm và kín đáo. Mùi hương trầm dịu nhẹ hòa quyện với mùi trà thơm và gỗ quý, cố gắng xoa dịu sự căng thẳng đang bao trùm. Tiếng nói chuyện thì thầm, tiếng bước chân nhẹ nhàng đã thay thế cho tiếng búa đập và lò lửa rực cháy.
Trên chiếc bàn gỗ quý, Lâm Phong đặt Thiên Cơ Bàn lên trung tâm. Xung quanh Thiên Cơ Bàn là năm món thần khí cổ xưa đã được Hoắc Minh cường hóa, tỏa ra vầng hào quang mờ ảo nhưng đầy uy lực. Thần khí Phán Quyết nằm ở vị trí cao nhất, ánh sáng của nó mạnh mẽ hơn cả, như một vị chúa tể đang chờ đợi mệnh lệnh. Sự hiện diện của chúng tạo thành một cục diện áp chế mạnh mẽ, khiến không gian dường như nặng hơn.
Lâm Phong ngồi ở đầu bàn, vẻ mặt hắn trầm tĩnh, ánh mắt kiên định nhưng sâu thẳm ẩn chứa một sự suy tư nặng nề. Hắn đã không còn là chàng thư sinh ngây thơ của ngày nào. Gánh nặng của 'Người Dẫn Đường' đã tôi luyện hắn thành một nhà lãnh đạo đầy quyết đoán, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, mọi cái giá phải trả. Bên cạnh hắn là Hoắc Minh, dù còn chút mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời, tự hào nhìn những thành quả của mình. Tần Cẩm Y đứng phía sau, y phục màu tối hòa vào bóng đêm, đôi mắt sắc lạnh không ngừng quét khắp căn phòng, đảm bảo không một ai có thể quấy rầy cuộc họp quan trọng này. Lý Thanh Phong, với thân hình vạm vỡ và vết sẹo ngang má, đứng vững như bức tường thành, tay đặt trên chuôi kiếm, sẵn sàng hành động theo mọi mệnh lệnh. Hoa Thiên Cốt, với vẻ đẹp ma mị và đôi mắt u buồn, ngồi đối diện Lâm Phong, lặng lẽ nhìn những thần khí, như đang chiêm nghiệm vận mệnh của chúng.
"Đây là lá bài cuối cùng." Lâm Phong mở lời, giọng nói không chút dao động, nhưng lại chứa đựng một sức nặng vô hình. "Chúng ta không thể thất bại." Hắn nhìn từng người trong căn phòng, ánh mắt dừng lại ở mỗi người như muốn khắc sâu lời nói của mình vào tâm trí họ. "U Minh Giáo Chủ và Ma Tôn Thiên Khuyết đang ráo riết tập hợp lực lượng, tìm kiếm những sức mạnh cấm kỵ để hoàn tất kế hoạch hủy diệt thế giới này. Chính Đạo đã kiệt quệ sau hàng loạt cuộc chiến, chúng ta không còn nhiều lựa chọn. Trận chiến sắp tới sẽ là một trận chiến sinh tử, không có đường lùi."
Hắn đặt tay lên Thiên Cơ Bàn, ánh sáng xanh từ nó bỗng rực rỡ hơn một chút. "Theo Thiên Cơ Bàn và những gì Thẩm Quân Hành đã dự liệu, Ma Tôn Thiên Khuyết đã hồi phục mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và U Minh Giáo Chủ đã thành công trong việc dung hợp một phần sức mạnh cổ xưa từ Cổ Thần Di Tích. Chúng ta sẽ đối mặt với một mối đe dọa chưa từng có tiền lệ. Ngay cả khi chúng ta giành chiến thắng, cái giá phải trả cũng sẽ vô cùng lớn."
Lý Thanh Phong nắm chặt chuôi kiếm, khuôn mặt khắc khổ hiện rõ sự kiên cường. "Đại tướng quân, chúng ta đã sẵn sàng." Giọng nói của hắn chắc nịch, không một chút sợ hãi. "Quân lệnh như sơn, tiên sinh nói, ta làm! Dù phải đổ máu đến giọt cuối cùng, chúng ta cũng sẽ không lùi bước."
Tần Cẩm Y gật đầu, đôi mắt sắc bén toát lên sự quyết tâm. "Ta chỉ làm theo lệnh. Mạng sống này, ta đã không còn màng."
Hoắc Minh xoa xoa những thần khí, ánh mắt đầy nhiệt huyết. "Những món đồ này, đã được cường hóa đến cực hạn. Sức mạnh hủy diệt của chúng đủ để xoay chuyển càn khôn. Chỉ cần dùng đúng cách, chúng ta sẽ có cơ hội." Hắn nói, vẫn giữ vững niềm tin vào công trình của mình.
Hoa Thiên Cốt khẽ thở dài, đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào Thần khí Phán Quyết. "Sức mạnh này... sẽ thay đổi vận mệnh." Nàng nói, giọng điệu u buồn, như thể nàng đã nhìn thấy trước vô số biến cố sẽ xảy ra. "Nhưng quyền năng càng lớn, cái giá phải trả càng đắt. Các ngươi hãy nhớ kỹ điều đó." Lời nàng nhắc nhở về cái giá mà Lâm Phong đã phải trả để thu phục Thần khí Phán Quyết, và có thể là những cái giá còn lớn hơn nữa trong tương lai.
Lâm Phong gật đầu, hắn hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Hắn đã cảm nhận được sự kết nối vĩnh viễn với Thần khí Phán Quyết, một sự kết nối đã thay đổi một phần bản nguyên của hắn. Hắn biết rằng, con đường phía trước đầy rẫy chông gai, và sự hy sinh sẽ là điều không thể tránh khỏi. "Mọi con đường đều mang dấu tay hắn," Lâm Phong thầm nhủ, "và giờ đây, ta sẽ khắc sâu dấu tay của mình vào con đường này, bằng chính bản nguyên và quyết tâm của ta."
Hắn đứng dậy, ánh mắt quét qua những thần khí trên bàn, rồi nhìn về phía cánh cửa bí mật, nơi dẫn ra thế giới bên ngoài. "Kế hoạch đã định. Ngày mai, chúng ta sẽ xuất phát. Hãy chuẩn bị mọi thứ tốt nhất có thể. Trận chiến này, chúng ta sẽ không đơn độc."
Bầu không khí trong phòng vẫn căng thẳng, nhưng giờ đây nó đã được thay thế bằng một sự quyết tâm chung, một ý chí sắt đá muốn bảo vệ thế giới này. Các thần khí tỏa ra ánh sáng mờ ảo, như những ngọn hải đăng giữa biển đêm, dẫn lối cho những chiến binh sắp bước vào cuộc chiến cuối cùng.
Chiến tranh tàn khốc đã cận kề. Và Lâm Phong, kẻ dẫn đường, đã sẵn sàng gánh vác sứ mệnh của mình, đối mặt với vận mệnh mà Thẩm Quân Hành đã tiên liệu, để ngăn chặn thế giới rơi vào vực thẳm diệt vong. Toàn bộ Chính Đạo, dù kiệt quệ, vẫn đặt trọn niềm tin vào hắn, vào những món thần khí đã được cường hóa, và vào một tương lai không còn chiến tranh.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.