Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 404: Ma Tôn Càn Quét: Tuyệt Vọng Lan Tràn Khắp Cửu Châu
Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ bắt đầu. Và nó bắt đầu bằng những tiếng gào thét thảm thiết, những ánh lửa đỏ rực xuyên màn sương mù dày đặc của buổi sớm.
Thanh Vân Sơn, một tông môn nhỏ tọa lạc giữa những dãy núi trùng điệp phía Đông, vốn nổi tiếng với cảnh sắc thanh tịnh, nơi tiếng chim hót véo von hòa cùng tiếng suối chảy róc rách, tiếng giảng bài trầm bổng của trưởng lão cùng tiếng kiếm khí vút qua của đệ tử tạo nên một bức tranh bình yên đến lạ. Không khí nơi đây trong lành, mát mẻ, tràn đầy linh khí nhẹ nhàng, phảng phất mùi gỗ, mùi đất ẩm và mùi thảo mộc. Những kiến trúc đơn giản, chủ yếu là nhà gỗ, nhà đá, nép mình vào sườn núi, hòa mình vào thiên nhiên, là minh chứng cho sự giản dị và thoát tục của tông phái này. Nhưng vào buổi sáng u ám này, tất cả đã bị xé toạc.
Sương mù chưa kịp tan, đã bị nhuộm đỏ bởi ánh lửa ma diễm và máu tươi. Ma Tôn Quân Đoàn, đông đảo như thủy triều, đã đột kích. Tiếng la hét kinh hoàng, tiếng vũ khí va chạm chan chát và tiếng cười man rợ, khàn đặc của ma tu vang vọng khắp nơi, át đi mọi âm thanh của sự sống.
Pháp trận phòng ngự của Thanh Vân Sơn, vốn được xây dựng để chống lại yêu thú quấy phá, giờ đây trở nên yếu ớt lạ thường trước làn sóng ma khí cuồn cuộn. Các phù văn màu bạc lóe sáng, run rẩy, rồi vỡ vụn từng mảnh như pha lê dưới những đòn tấn công hủy diệt. Từng ngọn núi, từng đỉnh đồi, từng thung lũng xanh mướt, giờ đây chìm trong biển lửa, khói đen cuồn cuộn bốc lên, hòa vào sương mù, tạo thành một bức màn tang tóc.
"Không thể chống cự nổi! Sư huynh, chạy đi!" Một đệ tử trẻ tuổi, mặt mày lấm lem máu, gào lên trong tuyệt vọng, cố gắng kéo một vị sư huynh đang đứng sững sờ trước cảnh tượng đổ nát. Ánh mắt hắn ta tràn ngập sự kinh hoàng và bất lực, nhìn những đồng môn ngã xuống như rạ, linh hồn bị ma khí xâm thực, biến thành những ma vật khát máu. Mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi, hòa cùng mùi khói khét lẹt và mùi tử khí khó chịu, khiến dạ dày quặn thắt.
Vị sư huynh kia, một thanh niên có vẻ ngoài thư sinh, mái tóc đen dài rũ rượi, đôi mắt thất thần, chỉ nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đang nuốt chửng điện thờ tổ sư. Trán hắn lấm tấm mồ hôi lạnh, cơ thể run rẩy bần bật. Hắn đã từng nghĩ đến một cuộc sống bình yên, tu luyện thành công, nhưng giờ đây, tất cả đã tan biến. "Chạy... chạy đi đâu?" Hắn lẩm bẩm, giọng nói lạc hẳn. "Ma Tôn... Ma Tôn là thật sao?"
Một tên ma tu cao lớn, thân hình vạm vỡ, làn da xanh xám, đôi mắt đỏ ngầu như máu, khạc ra một tiếng cười ghê rợn, giọng nói khàn đặc như tiếng đá mài. "Chính Đạo các ngươi cũng chỉ đến thế! Yếu ớt, vô dụng! Dâng hiến linh hồn cho Ma Tôn! Hắn sẽ cho các ngươi sức mạnh, sự trường sinh mà các ngươi hằng khao khát!" Hắn vung cây trường đao đen kịt, chém phăng một đệ tử Thanh Vân Sơn đang cố gắng niệm chú. Máu tươi bắn tung tóe, vương vãi trên nền đá lạnh lẽo. Những tiếng “ầm ầm” vang lên khi các bức tường đá, các cột trụ gỗ mục nát sụp đổ, chôn vùi biết bao sinh linh. Tiếng “rắc rắc” của xương cốt gãy vụn, tiếng “xé toạc” của da thịt bị xé toang, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự chết chóc.
Một vị trưởng lão Thanh Vân Sơn, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt ánh lên sự kiên cường đến cùng cực, đứng sừng sững trên đỉnh điện thờ đổ nát. Ông ta giương cao thanh kiếm cổ xưa, linh lực cuối cùng bùng cháy quanh thân. "Thà chết chứ không hàng! Thanh Vân Sơn ta, thà làm ngọc vỡ còn hơn làm ngói lành!" Giọng nói của ông ta yếu ớt nhưng đầy khí phách, vang vọng giữa tiếng gào thét và hỗn loạn. Nhưng lời thề đó cũng nhanh chóng bị nhấn chìm. Một ma vật khổng lồ, hình thù quái dị, lao tới, móng vuốt sắc nhọn xé nát thân thể già nua của vị trưởng lão. Tiếng "A" thảm thiết bị cắt ngang, và Thanh Vân Sơn chìm hoàn toàn trong biển lửa và ma khí. Ngọn núi linh thiêng giờ đây chỉ còn là một phế tích hoang tàn, một minh chứng nghiệt ngã cho sự tàn bạo của Ma Tôn Thiên Khuyết.
Toàn bộ quá trình diễn ra nhanh chóng đến mức không ai kịp phản ứng. Từ một tông môn nhỏ bé, yên bình, Thanh Vân Sơn đã trở thành một đống đổ nát, xương cốt chất chồng. Cảnh tượng này, dù bi thảm và đau lòng đến mấy, cũng chỉ là một trong vô số những bi kịch đang diễn ra khắp Tu Tiên Giới. Ma Tôn Thiên Khuyết, sau khi san phẳng Lạc Nhật Thành, đã không hề dừng lại. Hắn phái quân đoàn ma tu và yêu thú của mình càn quét các tông môn nhỏ, các thành trì yếu ớt ở biên giới, như một lưỡi hái tử thần không ngừng gặt hái sinh mạng, gieo rắc nỗi sợ hãi và tuyệt vọng lan tràn khắp Cửu Châu. Mỗi thắng lợi của Ma Tôn đều là một nhát dao đâm vào trái tim của Chính Đạo, khiến họ chìm sâu hơn vào vực thẳm của sự hoảng loạn.
***
Đêm đó, tại Giảng Đường của Thái Huyền Tiên Môn, một trong những tông môn lớn và uy tín nhất Chính Đạo, không khí nặng nề đến nghẹt thở. Bên ngoài, trời trong và se lạnh, ánh trăng bạc chiếu rọi những mái ngói cong vút, tạo nên vẻ thanh tịnh thường thấy. Nhưng bên trong, không gian trang nghiêm, đầy mùi hương trầm thanh khiết và gỗ đàn hương, lại tràn ngập sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Tiếng chuông chùa ngân nga yếu ớt từ xa không đủ để xoa dịu bầu không khí căng thẳng.
Trên bục cao, Trưởng Lão Thiên Cơ, với vẻ ngoài già nua, râu tóc bạc phơ như tuyết, gương mặt khắc khổ, nhiều nếp nhăn nhưng đôi mắt lại sáng rực, thấu tỏ vạn vật, đang ngồi ở vị trí chủ tọa. Ánh mắt ông ẩn chứa sự mệt mỏi và nỗi đau khổ sâu sắc. Xung quanh ông là các Tông Chủ và Trưởng Lão đến từ các thế lực lớn của Chính Đạo, những người mà đáng lẽ ra phải là trụ cột của sự ổn định, nhưng giờ đây, gương mặt họ tiều tụy, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi và bất lực. Họ từng là những cường giả hô mưa gọi gió, nhưng trước sức mạnh của Ma Tôn Thiên Khuyết, họ chỉ như những con thuyền nhỏ bé giữa biển cả bão tố.
Trên một pháp trận chiếu ảnh khổng lồ giữa Giảng Đường, những hình ảnh kinh hoàng liên tục hiện lên: những ngọn núi linh thiêng bị san phẳng, những dòng sông nhuốm máu, những thành trì đổ nát, những thi thể chất chồng. Đó là hình ảnh của mười ba tông môn nhỏ, cùng với hai thành trì biên giới khác, đã bị Ma Tôn Quân Đoàn hủy diệt chỉ trong ba ngày ngắn ngủi. Mùi tử khí, mùi máu tanh, mùi khói khét lẹt dường như bay thẳng từ pháp trận vào không khí, đè nặng lên lồng ngực mỗi người.
"Mười ba tông môn nhỏ đã bị diệt vong chỉ trong ba ngày!" Tông Chủ Càn Khôn Các, một lão già râu bạc phơ, đập mạnh tay xuống bàn, giọng nói run rẩy vì phẫn nộ và sợ hãi. "Lại thêm hai thành trì nữa! Chúng ta không thể ngồi yên được nữa! Thiên Đạo Tông, Thái Huyền Tiên Môn, Vạn Kiếm Tông... các vị có thấy cảnh tượng này không?"
Một vị Trưởng Lão từ Vạn Kiếm Tông, khuôn mặt góc cạnh, ánh mắt sắc như kiếm, nhưng giờ đây lại đầy vẻ bất lực, thở dài thườn thượt. "Nhưng lực lượng của Ma Tôn quá mạnh, và hắn hành động không theo quy luật nào cả! Hắn không cần chiếm đất, không cần tài nguyên, hắn chỉ hủy diệt! Cả liên minh cũng khó lòng chống đỡ. Các đệ tử của chúng ta, dù dũng cảm đến đâu, cũng không thể địch nổi ma khí kinh khủng kia!" Giọng ông ta khàn đặc, mỗi lời nói ra đều như vắt kiệt sức lực. Không khí nặng nề đến mức tiếng gió lùa qua khe cửa cũng nghe như tiếng ai oán.
"Mạnh thì sao? Chúng ta yếu sao? Chẳng lẽ lại khoanh tay đứng nhìn Tu Tiên Giới này bị biến thành địa ngục nhân gian?" Tông Chủ Kim Cương Tự, một vị hòa thượng vạm vỡ, trán nổi gân xanh, lên tiếng, giọng nói tuy trầm nhưng đầy sự phẫn uất. "Phải chăng chúng ta nên tập hợp toàn bộ lực lượng về một mối? Kẻ thù chung đang ở trước mắt! Cái chết đang kề bên mỗi tông môn, mỗi con người! Nếu chúng ta còn giữ tư tâm, còn lo sợ mất mát, thì ai sẽ còn sống sót để hưởng cái danh vọng hư ảo đó?"
Cuộc tranh luận bùng nổ. Tiếng la hét, tiếng tranh cãi vang vọng khắp Giảng Đường, át đi cả tiếng chim hót líu lo xa xăm. Các Tông Chủ và Trưởng Lão, mỗi người một ý, người muốn cố thủ, người muốn phản công, người muốn cầu viện, nhưng không ai có thể đưa ra một kế hoạch thực sự hiệu quả. Sự chia rẽ, sự sợ hãi và sự thiếu quyết đoán đã khiến liên minh Chính Đạo trở nên yếu ớt hơn bao giờ hết. Mỗi một câu nói, mỗi một lời tranh cãi đều phảng phất mùi vị của sự tuyệt vọng, của sự giằng xé giữa bản năng sinh tồn và lý tưởng mà họ đã theo đuổi.
Trưởng Lão Thiên Cơ, đôi mắt thấu tỏ vạn vật, lặng lẽ quan sát. Ông đã nhìn thấy những bi kịch này trong quẻ bói từ lâu, và biết rằng đây là cái giá phải trả cho sự kiêu ngạo và chia rẽ của Chính Đạo. Ông đưa tay lên, nhẹ nhàng gõ xuống bàn, một tiếng "cốc" nhỏ nhưng đủ để cắt ngang những cuộc tranh cãi ồn ào. "Bình tĩnh!" Giọng ông yếu ớt, khàn khàn nhưng lại mang một uy lực không thể phủ nhận. "Sự thật là Ma Tôn Thiên Khuyết không cho chúng ta lựa chọn. Hắn không muốn một phần lãnh thổ, hắn muốn hủy diệt toàn bộ. Nếu chúng ta còn tiếp tục chia rẽ, thì Thiên Đạo Tông này, Thái Huyền Tiên Môn này, và toàn bộ Tu Tiên Giới, sẽ chẳng khác gì Thanh Vân Sơn vừa rồi."
Lời nói của Trưởng Lão Thiên Cơ như một gáo nước lạnh tạt vào đám người đang hoảng loạn. Họ bỗng im bặt, nhìn nhau, rồi nhìn lại những hình ảnh máu me trên pháp trận chiếu ảnh. Một nỗi sợ hãi mới, sâu sắc hơn, bắt đầu len lỏi vào tâm trí họ: nỗi sợ hãi về sự diệt vong hoàn toàn. Cuộc tranh cãi tạm lắng xuống, thay vào đó là những ánh mắt lo lắng, suy tư. Dù vẫn còn nhiều hoài nghi và toan tính cá nhân, nhưng họ đã bắt đầu nhận ra một điều duy nhất: họ cần phải thống nhất. Không phải vì danh vọng, không phải vì lợi ích, mà vì sự sống còn.
Sau một hồi im lặng kéo dài, Tông Chủ Thái Huyền Tiên Môn, một người phụ nữ quyền uy nhưng giờ đây nét mặt cũng lộ vẻ mệt mỏi, thở dài. "Vậy thì, chúng ta phải làm gì? Trưởng Lão Thiên Cơ, Ngài có lời khuyên nào không?"
Trưởng Lão Thiên Cơ khép hờ đôi mắt, râu tóc bạc phơ rung nhẹ. Ông biết rằng đây là thời điểm, thời điểm mà những hạt mầm mà một người khác đã gieo trồng từ lâu, sẽ bắt đầu nảy mầm. "Chúng ta cần một kế hoạch. Một kế hoạch toàn diện, không chỉ là phòng ngự. Và chúng ta cần... một người dẫn đường." Ánh mắt ông khẽ liếc về phía một góc Giảng Đường, nơi một bức bình phong được chạm khắc tinh xảo đứng sừng sững, như thể ông đang nhìn xuyên qua nó, nhìn về một bóng hình đang ẩn mình trong bóng tối.
***
Cùng lúc đó, trong một hang động bí ẩn, sâu thẳm dưới lòng đất, nơi ánh sáng không bao giờ chạm tới, chỉ có thể nghe tiếng gió lùa qua khe đá, tiếng vọng của bước chân và đôi khi là tiếng gầm gừ yếu ớt từ xa. Không khí nơi đây u ám, lạnh lẽo, tĩnh mịch và bí ẩn, nặng nề bởi năng lượng phong ấn cổ xưa. Mùi đất ẩm, mùi đá và một mùi năng lượng lạ lùng, cổ kính, bao trùm khắp không gian. Đây là Hang Động Phong Ấn, nơi Thẩm Quân Hành ẩn mình.
Thẩm Quân Hành ngồi tĩnh lặng trước Thiên Cơ Bàn, đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm, ánh nhìn thường chứa đựng sự suy tư, thấu thị, giờ đây dõi theo từng biến động trên bản đồ thiên cơ. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh sáng le lói từ Thiên Cơ Bàn càng thêm vẻ thư sinh, thanh tú. Hắn mặc y phục màu xanh đậm không họa tiết, tôn lên dáng người mảnh khảnh nhưng ẩn chứa sự kiên định đến lạ thường. Mỗi tông môn sụp đổ, mỗi sinh linh mất đi đều là một dao động nhỏ trên Thiên Cơ Bàn, một điểm sáng vụt tắt trên bản đồ, và hắn ghi nhận tất cả. Tiếng "tích tắc" nhỏ của Thiên Cơ Bàn, như tiếng đếm ngược của thời gian, là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng đáng sợ.
Trưởng Lão Thiên Cơ, sau khi rời khỏi Giảng Đường của Thái Huyền Tiên Môn, đã lập tức đến đây. Vẻ mặt ông trầm trọng, ánh mắt đầy lo lắng. Ông đứng bên cạnh Thẩm Quân Hành, không dám quấy rầy sự tập trung của hắn.
"Máu đổ thành sông, xương chất thành núi..." Trưởng Lão Thiên Cơ khẽ thở dài, giọng nói yếu ớt, khàn khàn, nhưng đầy trí tuệ và uy lực. "Thẩm Quân Hành, liệu kế hoạch của ngươi có kịp cứu vãn tất cả? Cái giá này... cái giá này có quá đắt không?"
Thẩm Quân Hành không quay đầu lại, đôi mắt vẫn dán chặt vào Thiên Cơ Bàn. Ngón tay thon dài của hắn khẽ lướt trên những phù văn cổ xưa, cẩn thận điều chỉnh một vài điểm. Giọng nói của hắn trầm ổn, chậm rãi, mang theo một sự lạnh lùng cần thiết của một trí giả. "Cái giá phải trả là không thể tránh khỏi, Trưởng Lão. Ta đã nói từ trước. Để gieo mầm hy vọng, phải chấp nhận mất mát. Để thức tỉnh sự đoàn kết, phải trải qua đau khổ tột cùng. Quan trọng là... ai sẽ sống sót, và thế giới sẽ được định hình lại như thế nào sau cuộc tàn phá này."
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên một tia sáng sắc bén, như thể xuyên thấu qua không gian và thời gian. "Những hạt giống đã gieo, giờ là lúc chúng phải tự mình mọc rễ và vươn lên. Ta chỉ là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu."
Dứt lời, Thẩm Quân Hành lấy ra một linh phù đặc biệt, được khắc họa bằng những hoa văn cổ xưa, phức tạp. Hắn đặt nó lên Thiên Cơ Bàn, linh lực từ bàn truyền vào phù, khiến nó phát ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ. Hắn cẩn thận viết xuống một vài chỉ thị mới, bí ẩn, những dòng chữ không ai có thể giải mã ngoài những người được hắn lựa chọn. Đó là những chỉ thị về việc củng cố các phòng tuyến chiến lược, về việc tập hợp các vật liệu quý hiếm, và về việc kích hoạt một số pháp trận cổ xưa đã bị lãng quên. Những chỉ thị này, dù khó hiểu, nhưng lại là những nước cờ quan trọng trong ván cờ vận mệnh mà hắn đang điều khiển.
"Chỉ e... thiên hạ lại loạn." Thẩm Quân Hành khẽ thở dài trong nội tâm, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Hắn biết rằng sự hủy diệt này là cần thiết để phá vỡ cục diện cũ, để ép buộc Chính Đạo phải đoàn kết, để những hạt mầm mà hắn đã gieo từ trăm năm trước có cơ hội nảy nở. Mỗi một chỉ thị hắn gửi đi là một sợi dây vô hình, kết nối những người hắn tin tưởng, dẫn dắt họ đi trên con đường mà hắn đã định sẵn, dù họ có hiểu hay không. Hắn gánh chịu sự cô độc tột cùng, vì không ai có thể thực sự thấu hiểu gánh nặng và những quyết định lạnh lùng mà hắn phải đưa ra. Nhưng hắn chấp nhận, vì một lý tưởng cao cả hơn: ngăn chặn thế giới rơi vào vực thẳm diệt vong. Thế sự như cờ, người trong cuộc khó thoát, nhưng kẻ dẫn đường lại phải đứng ngoài cuộc, gánh chịu tất cả sự cô độc và hiểu lầm.
Trưởng Lão Thiên Cơ nhìn Thẩm Quân Hành, đôi mắt già nua của ông ẩn chứa sự ngưỡng mộ và xót xa. Ông hiểu rằng Thẩm Quân Hành đang trả cái giá còn đắt hơn bất kỳ ai khác, cái giá của sự cô độc và thấu thị. Ông không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, biết rằng mọi chuyện đã được an bài, dù cho con đường phía trước còn đầy rẫy chông gai và máu xương. Linh phù phát sáng rực rỡ, rồi tan biến vào hư không, mang theo những chỉ thị bí mật của 'kẻ dẫn đường' đến với những người hắn đã chọn.
***
Trong khi đó, giữa đống đổ nát hoang tàn của Lạc Nhật Thành, giờ đây chỉ còn là một phế tích hoang tàn, u ám và đầy oán khí. Tiếng gió rít gào như tiếng than khóc của những linh hồn vô tội, tiếng xương cốt va chạm lạo xạo trên nền đất lạnh lẽo, hòa cùng tiếng vọng của những trận chiến xa xưa, tạo nên một bản nhạc tang tóc. Mùi đất khô, mùi kim loại gỉ, mùi tử khí nồng nặc và mùi máu đã khô quyện vào nhau, ám ảnh khứu giác. Ánh sáng của buổi sáng sớm bị mây mù che phủ, càng làm cảnh vật thêm phần ảm đạm.
Giữa khung cảnh hoang tàn đó, Lạc Băng Nguyệt và Lý Thanh Phong cùng các binh sĩ còn sống sót đang cố gắng xây dựng lại những phòng tuyến tạm bợ. Vẻ đẹp lạnh lùng, thoát tục của Lạc Băng Nguyệt, với làn da trắng sứ không tì vết, mái tóc đen dài mượt mà như thác nước, giờ đây lấm lem tro bụi, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng vẫn ánh lên sự kiên cường và ý chí mạnh mẽ. Dáng người cao ráo, thanh thoát, thường mặc bạch y tinh khôi, nay đã đổi sang giáp trụ gọn gàng, nhưng thần thái cao ngạo, cương trực vẫn không hề suy suyển. Nàng đích thân chỉ huy các binh sĩ di chuyển những tảng đá lớn, dựng lên những bức tường chắn tạm bợ.
Lý Thanh Phong, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt khắc khổ, với vết sẹo ngang má, ánh mắt kiên nghị, cũng không kém phần mệt mỏi. Lớp giáp trụ của hắn dính đầy bụi đất và máu khô, nhưng hắn vẫn giữ vững tinh thần trách nhiệm. Hắn đang bố trí lại binh lực, kiểm tra từng điểm yếu trên phòng tuyến.
"Sư muội Lạc, binh lực chúng ta không đủ, quân Ma Tôn lại đang áp sát." Lý Thanh Phong khẽ nói, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi, nhưng không hề mất đi sự dứt khoát. "Các trinh sát báo cáo rằng chúng đang tập hợp lại ở phía Tây, có thể sẽ có một đợt tấn công mới."
Lạc Băng Nguyệt quay lại, ánh mắt sắc bén nhìn về phía xa xăm, nơi màn sương mù vẫn còn bao phủ. "Chúng ta sẽ giữ vững đến cùng. Tiên sinh đã nói, đây là cơ hội để tôi luyện bản thân. Hơn nữa, chúng ta là tuyến phòng thủ cuối cùng trước khi chúng tràn vào nội địa. Nếu chúng ta sụp đổ, ai sẽ bảo vệ bách tính?" Giọng nói của nàng trong trẻo, dứt khoát, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm sắt đá. Nàng nhớ lại những lời chỉ thị khó hiểu của Thẩm Quân Hành từ lâu, những lời mà giờ đây nàng mới dần hiểu được ý nghĩa.
Xa hơn một chút, Diệp Thanh Hà, nhan sắc dịu dàng, thanh khiết như tiên tử, với làn da trắng hồng và đôi môi chúm chím, mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, đang không ngừng nghỉ chăm sóc thương binh. Nàng mặc y phục màu xanh ngọc nhã nhặn, nhưng giờ đây cũng dính đầy vết máu và đất cát. Đôi mắt trong sáng, hiền hậu của nàng ánh lên vẻ thông tuệ và từ bi, nhưng cũng không giấu được sự đau khổ trước cảnh tượng thảm khốc. Nàng cùng các y sư khác di chuyển giữa những lều trại tạm bợ, băng bó vết thương, truyền linh lực, tận lực cứu lấy từng sinh mạng. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi thuốc sát trùng và mùi mồ hôi trộn lẫn vào nhau, khiến không khí càng thêm nặng nề.
"Cố gắng lên, ngươi sẽ sống sót!" Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên trán một binh sĩ trẻ tuổi đang hấp hối, truyền vào một luồng linh lực ấm áp. Giọng nói của nàng nhẹ nhàng, ấm áp, êm tai, nhưng cũng nhuốm màu xót xa. Nàng chứng kiến quá nhiều cái chết, quá nhiều sự tàn khốc, nhưng nàng biết mình không thể gục ngã. Đây là sứ mệnh của nàng, một sứ mệnh mà nàng đã nhận từ 'Tiên sinh' từ rất lâu rồi.
Trong một góc đổ nát, nơi một bức tường thành còn sót lại, Hoắc Minh, lấm lem tro bụi, khuôn mặt lem luốc, đôi mắt sáng ngời, vẫn miệt mài với công việc của mình. Hắn ta gầy gò, bù xù, nhưng đôi tay lại mạnh mẽ và linh hoạt một cách đáng kinh ngạc. Tiếng "cạch, cạch, cạch" của búa sắt nung chảy kim loại vang lên đều đặn, như một nhịp điệu không ngừng nghỉ, như một điểm sáng của hy vọng mong manh trong khung cảnh hoang tàn. Hắn không nói một lời, chỉ tập trung cao độ vào những vật liệu quý hiếm mà hắn đã nhận được từ Trưởng Lão Thiên Cơ, cùng với những thứ thu thập được từ đống đổ nát. Hắn biết rằng 'thứ đó' phải được hoàn thành. Đó là hy vọng cuối cùng, là con át chủ bài mà 'Tiên sinh' đã dự đoán. Áp lực đè nặng lên vai hắn, nhưng hắn không dừng lại. Đồ tốt phải được dùng đúng chỗ, và đây chính là thời điểm đó.
Trong bối cảnh hỗn loạn và tuyệt vọng bao trùm khắp Tu Tiên Giới, những cá nhân này, dưới sự dẫn dắt vô hình của Thẩm Quân Hành, đang kiên cường đứng vững. Mỗi giọt máu đổ xuống, mỗi sinh linh ngã gục, không chỉ là nỗi đau, mà còn là chất xúc tác, là cái giá cần thiết để tôi luyện ý chí, để thức tỉnh sự đoàn kết. Sự tàn phá của Ma Tôn Thiên Khuyết càng lớn, sự cần thiết của một liên minh Chính Đạo thống nhất càng trở nên rõ ràng. Những hạt mầm đã gieo, giờ đang nảy mầm trong biển lửa và máu. Cái giá của chiến thắng sẽ rất đắt, và sự trống rỗng sau chiến tranh sẽ còn đau đớn hơn. Nhưng lúc này, họ chỉ có thể tiến về phía trước, đối mặt với tương lai đầy bão tố, tin tưởng vào những chỉ thị bí ẩn của kẻ dẫn đường, người vẫn đang lặng lẽ quan sát từ trong bóng tối, chờ đợi thời điểm cuối cùng để tung ra nước cờ quyết định.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.