Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 440: Huyết Ảnh Phá Thiên: Bí Mật Lộ Diện
Tiếng gào thét của chiến trường vẫn không ngừng nghỉ, nhưng giờ đây, xen lẫn trong đó là những tiếng kêu thảm thiết và sự hỗn loạn rõ rệt từ phía Ma Tộc. Các mũi nhọn của Lạc Băng Nguyệt, Cố Trường Phong và Lâm Phong đã thành công phá vỡ những phòng tuyến ngoại vi, tạo ra những vết nứt sâu hơn trong hệ thống phòng ngự của Ma Tôn Thiên Khuyết. Hắn, Ma Tôn Thiên Khuyết, kẻ từng ngạo nghễ tuyên bố bá chủ thiên hạ, giờ đây đang bị đẩy vào thế bị động, sự phẫn nộ và kinh ngạc dâng trào trong lòng hắn. Hắn gầm lên, tiếng gầm rung chuyển cả chiến trường, ma khí bùng nổ xung quanh hắn như một cơn bão tố, cố gắng bịt kín những sơ hở đang ngày càng lớn.
Nhưng đã quá muộn. Vết nứt đã xuất hiện, và liên minh Chính Đạo đã đâm sâu vào. Thẩm Quân Hành đã nhìn thấy điều này, đã tính toán từng bước đi, từng sự hy sinh. Ma Tôn Thiên Khuyết đang mất dần kiểm soát cục diện, bị mắc kẹt trong cái bẫy khổng lồ mà Thẩm Quân Hành đã giăng sẵn từ rất lâu. Cuộc chiến vẫn còn cam go, cái giá phải trả vẫn còn chồng chất, nhưng giờ đây, Thiên Khuyết Sơn, nơi sẽ diễn ra trận chiến cuối cùng, đã hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết, như một lời hứa hẹn và cũng là một lời nguyền. Mọi con đường đều đang dẫn đến đó, một con đường đẫm máu và nước mắt, nhưng là con đường duy nhất để lấp đầy "Thiên Khuyết" mà Trưởng Lão Thiên Cơ đã nhắc đến.
***
Đêm đã khuya, nhưng trên Thượng Cổ Chiến Trường, không có lấy một khoảnh khắc bình yên thực sự. Gió rít gào như tiếng than khóc của hàng triệu linh hồn đã khuất, cuốn theo bụi mù và mùi đất khô khốc, mùi máu đã hóa thành tro bụi từ những trận chiến đã diễn ra từ bao đời nay. Nơi đây, tàn tích của các thành lũy đổ nát, những tháp canh xiêu vẹo, và vô số mảnh vỡ pháp khí gãy nát nằm rải rác khắp nơi, như những chứng nhân câm lặng của một quá khứ bi tráng. Không khí u ám, nặng nề, phảng phất oán khí nồng nặc, khiến mỗi hơi thở đều mang theo vị đắng chát của sự chết chóc. Ánh sáng từ những ngọn đèn pháp khí tạm bợ chỉ đủ để xua đi bóng tối gần kề, nhưng không thể xua tan đi sự tĩnh lặng đáng sợ xen lẫn những âm thanh kỳ lạ, tiếng xương cốt va chạm trong gió, hay tiếng vọng của những ma thú lang thang.
Trong một căn lều chỉ huy được dựng vội vã giữa đống đổ nát, Thẩm Quân Hành ngồi bất động trước Thiên Cơ Bàn. Ánh sáng từ bảo vật cổ xưa này vốn dĩ phải rực rỡ, nhưng giờ đây lại mờ nhạt như ngọn nến trước gió, chỉ đủ soi rõ tấm bản đồ chiến trường được trải ra. Vẻ ngoài thư sinh, thanh tú của hắn giờ đây càng thêm nhợt nhạt, làn da trắng bệch như ít tiếp xúc ánh mặt trời, và một lớp mồ hôi lạnh lấm tấm trên vầng trán rộng. Y phục màu xanh đậm đã bạc màu vì bụi và sương gió, ôm lấy dáng người mảnh khảnh nhưng ẩn chứa sự kiên định đến sắt đá. Mái tóc đen dài của hắn buông xõa, một vài sợi vương trên khuôn mặt gầy gò, che đi đôi mắt sâu thẳm như vực thẳm.
Hắn đã kiệt sức. Từng tế bào trong cơ thể dường như đang gào thét đòi nghỉ ngơi, nhưng ý chí của hắn lại mạnh mẽ hơn bất kỳ sự mệt mỏi nào. Đôi mắt hắn, dù mệt mỏi đến cực độ, vẫn sắc bén như cũ, không ngừng lướt qua từng chi tiết nhỏ nhất trên bản đồ, truy tìm kẽ hở cuối cùng của Ma Tôn Thiên Khuyết. Những đường nét phức tạp trên Thiên Cơ Bàn liên tục thay đổi, phản ánh những biến động năng lượng khổng lồ trên chiến trường. Hắn đã tính toán, đã dự đoán, đã hi sinh. Giờ đây, chỉ còn một bước cuối cùng, một bước đi quyết định sẽ định đoạt số phận của toàn bộ Tu Tiên Giới.
“Kẽ hở... ở đây.” Giọng Thẩm Quân Hành khàn đặc, chỉ đủ để chính hắn nghe thấy. Hắn thì thầm, ngón tay mảnh khảnh lướt nhẹ trên một điểm ảnh mờ ảo trên Thiên Cơ Bàn, nơi những đường năng lượng ma khí giao nhau một cách bất thường. Đó là một điểm yếu mà chỉ có "Vận Mệnh Chi Nhãn" của hắn mới có thể nhìn thấu, một sơ hở mà Ma Tôn Thiên Khuyết cố gắng che giấu bằng mọi giá. "Lâm Phong, ngươi phải tin ta. Đây là con đường duy nhất." Lời nói này không phải là một mệnh lệnh, mà là một lời khẩn cầu, một gánh nặng mà hắn đặt lên vai người thiếu niên kia.
Thông qua một kênh truyền âm bí mật, một giọng nói trẻ trung nhưng đầy kiên định vang lên trong tâm trí Thẩm Quân Hành. "Tiên sinh, ta đã sẵn sàng. Nhưng sức mạnh này... nó vượt quá giới hạn của ta." Đó là Lâm Phong. Sự do dự trong giọng nói của anh không phải là sợ hãi, mà là sự kinh ngạc trước nguồn sức mạnh vừa được khai phá, một thứ gì đó nguyên thủy và mạnh mẽ đến mức khiến chính anh cũng phải rùng mình. Thẩm Quân Hành nhắm mắt lại, một thoáng đau đớn lướt qua trên khuôn mặt. Hắn biết, để Lâm Phong có thể kích hoạt được sức mạnh đó, hắn đã phải đẩy anh đến bờ vực, khai thác tiềm năng sâu thẳm nhất, một bí pháp mà hắn đã chuẩn bị từ rất lâu, chỉ dành cho thời khắc này.
Thiên Cơ Bàn đột nhiên rung lên dữ dội, ánh sáng từ nó bùng lên rồi lại nhanh chóng mờ đi, như thể nó đang phản ứng lại một luồng năng lượng khổng lồ sắp được giải phóng. Thẩm Quân Hành mở mắt, ánh nhìn đã trở lại vẻ sắc bén lạnh lùng. Hắn không nói thêm lời nào, chỉ tập trung toàn bộ tinh thần vào Thiên Cơ Bàn, đồng thời truyền đạt những khẩu quyết bí mật, những chỉ dẫn chi tiết về cách điều khiển và giải phóng nguồn sức mạnh cổ xưa đang cuộn trào trong huyết mạch Lâm Phong. Đây không chỉ là một kế hoạch chiến thuật, mà còn là một canh bạc sinh tử, một cuộc đánh cược vào ý chí và tiềm năng của một người trẻ tuổi, người mà hắn đã dẫn dắt từng bước, chờ đợi khoảnh khắc này.
Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng từ xa, một luồng khí tức quen thuộc đang trỗi dậy, pha lẫn giữa sự tinh khiết của chính đạo và một chút gì đó cuồng dại, nguyên thủy mà hắn đã cấy ghép vào. "Thiên Đạo khó lường, lòng người càng khó dò," hắn thầm nghĩ, "nhưng vận mệnh này... ta nhất định phải nắm giữ." Hắn biết, cái giá phải trả cho chiến thắng này sẽ là vô cùng đắt, và Lâm Phong, người đang gánh vác sứ mệnh này, sẽ là một trong những người phải chịu đựng gánh nặng lớn nhất. Nhưng đây là con đường duy nhất để lấp đầy vết nứt của thế giới, để ngăn chặn thế giới rơi vào vực thẳm diệt vong. Ánh mắt Thẩm Quân Hành càng thêm kiên định, không một chút dao động. Mọi con đường đều mang dấu tay hắn, và giờ đây, dấu tay ấy đang dẫn tới một trận quyết chiến không thể tránh khỏi.
***
Cận bình minh, thời khắc đen tối nhất của đêm, gió lạnh buốt mang theo hơi ẩm và ma khí nồng nặc, như những mũi kim châm vào da thịt. Bầu trời vẫn u ám, những đám mây đen kịt không ngừng cuộn xoáy, phủ lên cảnh tượng hùng vĩ nhưng đáng sợ của Thiên Khuyết Sơn. Từ xa nhìn lại, ngọn núi này như một con quái vật khổng lồ đang ngủ say, bao bọc bởi một lớp ma khí dày đặc, tạo thành bức tường phòng ngự kiên cố nhất của Ma Tôn Thiên Khuyết. Những tia chớp tím ẩn hiện trong ma khí, thỉnh thoảng xé toạc màn đêm, soi rõ những bóng dáng lờ mờ của ma thú và quân đoàn ma tộc đang tuần tra. Mùi lưu huỳnh và tử khí từ bên trong kết giới ma khí xộc thẳng vào khứu giác, khiến người ta cảm thấy ngột ngạt, khó thở.
Lâm Phong, dẫn đầu một đội quân nhỏ gồm những tinh anh của liên minh, đang đứng trước bức tường phòng ngự tưởng chừng bất khả xâm phạm ấy. Vẻ ngoài thư sinh của anh giờ đây đã biến mất, thay vào đó là một ánh mắt kiên nghị, rực lửa, ẩn chứa sự điên cuồng và quyết tâm tột độ. Trang phục đơn giản của anh đã lấm lem bụi đất và vết máu khô, nhưng khí chất tỏa ra từ anh lại mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh cảm nhận được một luồng sức mạnh kỳ lạ đang bùng nổ trong huyết quản, một loại năng lượng nguyên thủy mà Thẩm Quân Hành đã kích hoạt. Nó không hoàn toàn thuộc về chính đạo, cũng không hẳn là ma khí, mà là một sự kết hợp kỳ lạ, một bí pháp cổ xưa được Thẩm Quân Hành nghiên cứu và cấy ghép vào anh, nhằm mục đích duy nhất: xé toạc lớp phòng ngự của Ma Tôn.
Luồng năng lượng này cuộn xoáy trong đan điền, lan tỏa khắp tứ chi bách hải, mang theo một cảm giác đau đớn dữ dội nhưng cũng vô cùng mạnh mẽ. Từng thớ thịt, từng khớp xương của Lâm Phong dường như đang bị xé toạc rồi tái tạo, vượt qua giới hạn mà anh từng biết. Mái tóc đen của anh bay phấp phới trong gió, đôi mắt anh đã không còn vẻ ngây thơ của tuổi trẻ, mà thay vào đó là một sự sắc bén, quyết đoán đến rợn người. Anh biết, đây là con đường duy nhất để hoàn thành sứ mệnh, để không phụ lòng tin của Thẩm Quân Hành và sự hi sinh của vô số tiền bối. Anh đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì.
"Vì chính nghĩa, vì Tu Tiên Giới! Huyết Ảnh Phá Thiên!" Lâm Phong gầm lên, tiếng gầm của anh vang vọng giữa tiếng gió rít, hòa vào tiếng gầm thét của những ma thú xung quanh. Giọng nói trong trẻo thường ngày của anh giờ đây đã biến thành một âm thanh trầm đục, đầy uy lực. Toàn thân anh bùng lên một luồng huyết quang đỏ thẫm, không phải là máu, mà là năng lượng nguyên thủy được kích hoạt, tạo thành một bóng hình mờ ảo sau lưng anh, như một vị chiến thần bước ra từ cổ chiến trường. Đó chính là "Huyết Ảnh Phá Thiên", bí pháp mà Thẩm Quân Hành đã dày công nghiên cứu.
Chỉ trong một khắc, Lâm Phong lao thẳng về phía kết giới ma khí. Anh không dùng kiếm, không dùng pháp khí, mà dùng chính cơ thể mình làm mũi nhọn, biến thành một luồng huyết quang xé toạc không gian. Luồng năng lượng đỏ thẫm ấy mang theo sức mạnh hủy diệt kinh hoàng, va chạm mạnh mẽ với lớp kết giới ma khí dày đặc của Ma Tôn. Một tiếng "RẮC!" chói tai vang lên, như thể một tấm gương khổng lồ đang bị vỡ vụn. Kết giới ma khí vốn vững chắc như tường đồng vách sắt, giờ đây lại xuất hiện một vết nứt lớn, lan rộng nhanh chóng.
Phía sau Lâm Phong, Lạc Băng Nguyệt, với vẻ đẹp lạnh lùng, thoát tục như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén nhưng ẩn chứa sự kiên cường, đã kịp thời ra lệnh. Bạch y của nàng tung bay trong gió, thần thái cao ngạo nhưng bên trong lại thuần khiết, cương trực. "Tấn công! Không để chúng hồi phục!" Giọng nói trong trẻo của nàng dứt khoát, mang theo một sức mạnh không thể chối từ. Nàng dẫn đầu một đội tinh nhuệ khác, lao thẳng vào vết nứt mà Lâm Phong vừa tạo ra, kiếm quang lấp lánh như tuyết, xé toạc những ma thú và quân đoàn ma tộc đang cố gắng bịt kín kẽ hở.
Cố Trường Phong, với gương mặt lạnh lùng, cương nghị, cùng mái tóc bạc trắng như sương, cũng không hề chậm trễ. Ánh mắt sắc bén như kiếm của hắn lóe lên một tia quyết đoán. Hắn vung thanh cổ kiếm không vỏ sau lưng, tạo ra một làn kiếm khí hùng tráng, mở rộng thêm vết nứt, phối hợp ăn ý với Lạc Băng Nguyệt. "Tiên sinh đã tính toán tất cả," hắn thầm nhủ, "chúng ta chỉ cần làm đúng theo kế hoạch." Dưới sự dẫn dắt của họ, quân liên minh như một dòng thác lũ, ào ạt đổ vào bên trong, tạo ra một áp lực khổng lồ lên hệ thống phòng ngự của Ma Tôn. Trận chiến đột nhiên chuyển mình một cách chóng mặt, từ phòng ngự sang tấn công tổng lực. Tim Lâm Phong đập thình thịch, đau đớn xen lẫn hưng phấn, anh biết, anh đã hoàn thành được bước đầu tiên, và giờ đây, mục tiêu cuối cùng đã ở ngay trước mắt.
***
Ngay sau đòn tấn công long trời lở đất của Lâm Phong, bầu trời vẫn u ám, nhưng một vết nứt khổng lồ không chỉ xuất hiện trên kết giới ma khí, mà còn xé toạc cả không gian xung quanh. Đó không phải là một phòng tuyến vật lý thông thường, mà là một màn che không gian được tạo ra bởi Ma Tôn, một ảo ảnh tinh vi che giấu vị trí ẩn náu thực sự của hắn. Khi luồng huyết quang từ "Huyết Ảnh Phá Thiên" của Lâm Phong xé toạc lớp màn che này, một không gian u ám, tăm tối, đầy rẫy tử khí và oán niệm lập tức hiện ra trước mắt toàn bộ liên quân.
Phía sau vết nứt không gian, một Viễn Cổ Thần Mộ hiện ra. Nó không phải là một ngôi mộ đơn lẻ, mà là một quần thể kiến trúc đổ nát, những khối đá khổng lồ bị phong hóa theo thời gian, những bức tường mục nát phủ đầy rêu phong và huyết nhục khô cứng. Mùi lưu huỳnh, tử khí và một thứ mùi tanh tưởi, ghê tởm khác xộc thẳng vào mũi, khiến những tu sĩ yếu ớt phải nôn mửa. Những linh hồn oan nghiệt bị giam cầm trong thần mộ gào thét không ngừng, tạo thành một bản giao hưởng kinh hoàng của sự đau khổ và tuyệt vọng.
Ở trung tâm của Viễn Cổ Thần Mộ, giữa những tàn tích của các bia đá cổ xưa và những tượng thần đã bị ăn mòn, Ma Tôn Thiên Khuyết đang ngồi khoanh chân. Hắn có vóc dáng to lớn, cơ bắp cuồn cuộn, nhưng giờ đây lại mang vẻ suy yếu, cơ thể hắn được bao phủ bởi những vết thương chằng chịt, máu đen không ngừng rỉ ra từ các vết nứt trên da thịt. Áo choàng da thú của hắn đã rách nát, lộ ra những hình xăm ma quái và đặc điểm dị thường của ma tộc, những chiếc sừng sắc nhọn trên trán dường như đang run rẩy vì tức giận. Hắn đang hấp thụ năng lượng từ những linh hồn bị giam cầm trong thần mộ, và từ một giếng cổ màu đen kịt ở phía sau, nơi luân chuyển dòng năng lượng tà ác nguyên thủy. Đây chính là nguồn sức mạnh bí mật mà hắn dùng để hồi phục và duy trì sức mạnh đáng sợ sau mỗi lần bị tổn thương.
Khi vết nứt không gian bị xé toạc, Ma Tôn Thiên Khuyết đột ngột mở bừng đôi mắt đỏ ngầu, ánh mắt hắn tràn ngập sự giận dữ, bất ngờ và một chút hoảng loạn không thể che giấu. Hắn gầm lên một tiếng, tiếng gầm rung chuyển cả chiến trường, làm rung lắc cả Viễn Cổ Thần Mộ. Ma khí cuồn cuộn từ cơ thể hắn bùng nổ, cố gắng bịt kín vết nứt, nhưng đã quá muộn.
"Thẩm Quân Hành! Ngươi... dám!" Tiếng gầm của Ma Tôn Thiên Khuyết vang vọng, không còn sự ngạo nghễ, mà thay vào đó là sự phẫn nộ tột cùng và một chút run rẩy khó nhận thấy. Hắn không ngờ rằng, sau bao nhiêu lớp phòng ngự, bao nhiêu ảo ảnh, Thẩm Quân Hành lại có thể tìm ra được vị trí ẩn náu cuối cùng của hắn, và còn lợi dụng một tên tiểu tử như Lâm Phong để xé toạc nó. Hắn cảm thấy mình như một con thú bị dồn vào đường cùng, bị lột trần mọi bí mật trước con mắt phán xét của kẻ thù.
Cả chiến trường chấn động. Quân Chính Đạo kinh ngạc nhìn về phía Viễn Cổ Thần Mộ vừa bị lộ diện, nhận ra nguồn gốc sức mạnh của Ma Tôn. Một làn sóng sợ hãi xen lẫn hy vọng dâng trào trong lòng họ. Trong khi đó, quân Ma Tộc hoảng loạn tột độ. Vị trí ẩn náu của Ma Tôn bị phơi bày, và hắn dường như đang ở trạng thái yếu ớt nhất, khiến tinh thần chiến đấu của chúng suy giảm đáng kể.
Ma Tôn Thiên Khuyết đứng dậy, cơ thể hắn vẫn còn suy yếu, nhưng sát khí tỏa ra lại càng thêm dữ dội. Hắn vung tay, một thanh Huyết Hải Ma Đao khổng lồ, được tạo thành từ vô số linh hồn oan nghiệt, xuất hiện trong tay hắn, phát ra tiếng gào thét thê lương. Hắn phản công dữ dội, một luồng ma khí đen kịt lao thẳng về phía Lâm Phong, nhưng đòn tấn công của hắn đã để lộ một sơ hở lớn.
Từ xa, trên đỉnh một ngọn đồi đá, Thẩm Quân Hành quan sát toàn bộ cục diện. Gương mặt hắn vẫn nhợt nhạt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại lóe lên một tia sáng trí tuệ sắc bén, ánh lên sự kiên định. Hắn đã tính toán đúng. Mọi thứ đang diễn ra theo đúng những gì hắn dự liệu. Hắn biết, Ma Tôn Thiên Khuyết sẽ bùng nổ sức mạnh cuối cùng, tuyệt vọng và tàn khốc hơn bao giờ hết. Nhưng hắn cũng biết, đây chính là thời cơ.
Quân liên minh, dưới sự chỉ huy của Lạc Băng Nguyệt và Cố Trường Phong, đã nhận ra tình hình. Tiếng kèn lệnh xung trận vang lên, xé tan màn đêm u ám. "Tổng tấn công!" Lạc Băng Nguyệt hét lớn, giọng nói của nàng chứa đựng sự quyết đoán không gì lay chuyển. Quân liên minh như một cơn thủy triều, ào ạt đổ về phía Viễn Cổ Thần Mộ, chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.
Thẩm Quân Hành khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự mệt mỏi tột độ và gánh nặng của một chiến lược gia. Hắn biết, Lâm Phong đã hoàn thành nhiệm vụ của mình một cách xuất sắc, đã khai phá được sức mạnh tiềm ẩn, và vai trò của anh trong tương lai sẽ còn lớn hơn nữa. Hắn cũng biết, Viễn Cổ Thần Mộ này không chỉ là nơi ẩn náu, mà còn là một bí mật sâu xa hơn về nguồn gốc sức mạnh của Ma Tôn, một điều cần phải được khám phá.
Hắn nhìn về phía Viễn Cổ Thần Mộ, nơi Ma Tôn Thiên Khuyết đang gầm thét trong cuồng nộ, và nhìn về phía Hoắc Minh đang cặm cụi ở hậu phương. "Vũ khí cuối cùng" của Hoắc Minh sẽ là yếu tố bất ngờ, một con át chủ bài sẽ được triển khai trong trận quyết chiến sắp tới. Mọi thứ đang hội tụ tại Thiên Khuyết Sơn. Cái giá của chiến thắng sẽ rất đắt, nhưng đây là con đường duy nhất để lấp đầy "Thiên Khuyết" mà thế giới đang phải đối mặt. Thẩm Quân Hành xoay người, bóng lưng hắn hòa vào màn đêm, như một kẻ dẫn đường thầm lặng, sắp sửa tan biến vào hư vô sau khi hoàn thành sứ mệnh của mình.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.