Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 488: Gieo Hạt Tư Duy: Di Chúc Vô Hình
Mưa phùn vẫn rơi ngoài cửa sổ Tàng Kinh Các, gột rửa bụi trần, nhưng trong tâm trí thiếu niên Thẩm Quân Hành, một tầm nhìn mới đã bắt đầu hình thành, rõ ràng và kiên định như ngọn núi giữa trời. Hắn biết rằng, để thế giới tự tìm ra bình yên, hắn phải trở thành một kẻ dẫn đường, chứ không phải một người đi đầu. Hắn sẽ gieo hạt mầm, sắp đặt những cơ chế ẩn mình, nhưng rồi sẽ lặng lẽ biến mất, để thế giới này tự do kiến tạo vận mệnh của chính nó.
Rời khỏi Tàng Kinh Các, Thẩm Quân Hành không vội vã trở về nơi cư ngụ, mà bước chân dẫn hắn đến một Thư Viện Phàm Nhân nằm khuất trong con hẻm nhỏ của thành trấn. Không đồ sộ như Tàng Kinh Các của giới tu tiên, nơi đây chỉ là một tòa nhà bằng gỗ sẫm màu đã bạc phếch theo năm tháng, gạch ngói phong trần, nhưng lại toát lên một vẻ cổ kính, hiền hòa. Bên trong, những kệ sách cao vút bằng gỗ lim, dù không chạm tới trần nhà, cũng đủ để chứa hàng ngàn cuốn sách giấy, cuộn trúc, và những bản viết tay đã ố vàng. Bàn ghế đọc sách bằng gỗ sồi được bố trí ngăn nắp, giản dị mà thoải mái, mời gọi những tâm hồn khao khát tri thức dừng chân. Ánh sáng chiều tà dịu nhẹ từ những khung cửa sổ nhỏ đổ vào, hắt lên những hạt bụi li ti lấp lánh trong không khí, tạo nên một không gian tĩnh lặng, đầy vẻ trang nghiêm học thuật.
Trong thư viện, âm thanh chủ yếu là tiếng lật sách xào xạc của những học giả già, tiếng bút viết sột soạt trên giấy của những thư sinh trẻ tuổi đang miệt mài chép lại kinh điển, và đôi khi là tiếng thì thầm nhỏ nhẹ của những cuộc trao đổi về một đoạn văn, một ý tưởng. Mùi giấy cũ, mực tàu, gỗ mục và một chút bụi thời gian hòa quyện, tạo nên một hương vị đặc trưng của tri thức được lưu giữ, một bầu không khí khiến lòng người trở nên trầm tĩnh, say mê.
Thẩm Quân Hành tìm một góc khuất, nơi ánh sáng yếu hơn một chút, và ngồi xuống. Trước mặt hắn là hàng chồng sách cổ, những bản ghi chép về lịch sử phàm nhân, về các triều đại hưng suy, về những cuộc khởi nghĩa, những cuộc chiến tranh giành quyền lực. Hắn không ngừng lật giở từng trang, ánh mắt sâu thẳm quét qua những dòng chữ, không chỉ đọc mà còn như một cỗ máy tinh vi đang "giải mã". Những ký tự, những câu chuyện, những niên đại không đơn thuần là thông tin, mà là những mảnh ghép rời rạc của một bức tranh vĩ đại hơn về vận mệnh nhân loại. Hắn nhìn thấy những mô thức lặp lại, những quy luật vận hành ẩn mình sau mỗi sự kiện, sau mỗi quyết định của con người. Từ những cuộc chiến tranh đoạt lãnh thổ của các tiểu quốc đến những âm mưu thâm độc nơi cung đình, từ sự trỗi dậy của một minh quân đến sự sụp đổ của một đế chế, tất cả đều tuân theo những chu kỳ nhất định.
"Lịch sử không chỉ là những sự kiện được ghi chép, mà là những mô thức lặp lại, những hạt mầm của vận mệnh," nội tâm Thẩm Quân Hành thì thầm, giọng nói trầm lắng, mang theo sự thấu thị của người đã nhìn quá sâu vào dòng chảy thời gian. Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên đôi vai gầy guộc. "Làm sao để thay đổi dòng chảy mà không làm biến dạng bản chất? Làm sao để phá vỡ vòng lặp luẩn quẩn của hưng thịnh và suy tàn, của hòa bình và chiến tranh, mà không cần đến một bàn tay can thiệp trực tiếp, rồi lại tạo ra một vòng lặp mới?"
Hắn rút ra một cuốn sổ tay nhỏ, bìa da đã cũ, và bắt đầu ghi chép. Không phải là những dòng chữ thông thường, mà là những ký hiệu phức tạp, những sơ đồ tư duy rối rắm mà chỉ mình hắn mới có thể hiểu. Đó là những phân tích về các "nút thắt" của vận mệnh, những "điểm then chốt" mà nếu tác động vào, có thể làm thay đổi toàn cục. Hắn đôi khi nhắm mắt lại, như đang xâu chuỗi vô số sợi tơ vận mệnh đang chằng chịt trong không gian, cảm nhận sự rung động của từng mối liên kết, từng khả năng có thể xảy ra.
Ở một chiếc bàn gần đó, Lão Thư Sinh, một ông lão gầy gò với mái tóc bạc phơ và bộ quần áo vải thô đã sờn cũ, đang say sưa đọc một cuốn kinh thư cổ. Đôi mắt tinh anh của ông được che bởi cặp kính lão gọng tre, nhưng đôi lúc vẫn không giấu được vẻ u hoài. Ông khẽ thở dài, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đầy sự thấu hiểu về thế sự: "Ôi, thế sự thăng trầm, bao giờ mới có một minh quân thực sự dẫn dắt nhân loại?"
Thẩm Quân Hành nghe thấy, nhưng không đáp lời. Hắn biết, minh quân có thể dẫn dắt một thời, nhưng không thể dẫn dắt vĩnh viễn. Quyền lực sẽ bị tha hóa, trí tuệ sẽ mờ nhạt theo năm tháng, và cái chết sẽ đến. Điều cần thiết không phải là một người dẫn đầu, mà là một tư tưởng, một triết lý đủ mạnh để tự nó sống còn, tự nó lan tỏa, tự nó duy trì trật tự. Đó phải là một "di chúc vô hình", một hạt mầm tri thức được gieo vào lòng đất, để khi "kẻ dẫn đường" đã không còn, thế giới vẫn có thể tự mình tìm thấy con đường.
Hắn lại cúi xuống cuốn sổ, những ký hiệu càng trở nên dày đặc. Ý tưởng về việc "nhúng" các thông điệp triết lý vào các tác phẩm văn học, thư tịch cổ, hoặc thậm chí là những câu chuyện dân gian đã bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí hắn. Một cách để để lại dấu vết mà không để lại tên tuổi, một cách để dẫn dắt mà không cần hiện diện.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời, Thẩm Quân Hành rời Thư Viện Phàm Nhân. Hắn lang thang qua những con phố đông đúc của thành trấn, nơi tiếng cười nói, tiếng rao hàng, tiếng bước chân hối hả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống phàm tục. Cuối cùng, hắn dừng lại trước Quán Trà Thanh Phong, một quán trà nhỏ quen thuộc với kiến trúc gỗ truyền thống, mái ngói cong cong và một sân vườn nhỏ xinh xắn với cây cảnh và hòn non bộ thanh lịch.
Không gian bên trong quán trà trang nhã, ấm cúng. Bàn ghế bằng tre và gỗ chạm khắc tinh xảo được sắp đặt gọn gàng. Tiếng nước sôi nhẹ nhàng trên bếp lửa than hồng, tiếng chén trà sứ chạm nhau khe khẽ, tiếng nói chuyện thì thầm của khách hàng và đôi khi là tiếng nhạc cổ cầm lảnh lót từ đâu đó vọng lại, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thanh bình và tao nhã. Mùi trà thơm lừng, mùi gỗ trầm ấm và hương hoa nhài thoang thoảng từ vườn xen lẫn, khiến lòng người thư thái lạ thường.
Thẩm Quân Hành chọn một bàn nhỏ gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra dòng người qua lại trên phố. Hắn gọi một chén trà xanh, và không lâu sau, một cô bé nhỏ tuổi, chừng mười hai, mười ba tuổi, với mái tóc tết gọn gàng và bộ y phục vải thô sạch sẽ, duyên dáng bưng trà đến. Đó là Tô Tiểu Ngư. Đôi mắt cô bé long lanh, nụ cười tươi tắn, một biểu tượng của sự trong sáng và hồn nhiên.
"Tiên sinh, trà của người đây ạ," Tô Tiểu Ngư khẽ nói, giọng trong trẻo như tiếng chim hót, đặt chén trà xuống bàn một cách cẩn thận. Hơi nóng từ chén trà lan tỏa, mang theo mùi hương dịu nhẹ.
Thẩm Quân Hành khẽ gật đầu, ánh mắt thấu thị lướt qua cô bé. Hắn nhìn thấy sự chăm chỉ, sự hồn nhiên, và cả những ước mơ giản dị của một đứa trẻ trong thế giới phàm tục. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Hắn nhìn những nụ cười giản dị của những người buôn bán, những tiếng thở dài khe khẽ của những lữ khách mệt mỏi, những ánh mắt lo âu của những bà mẹ trẻ. Hắn thấy được sự "bình yên" mong manh mà hắn khao khát bảo vệ, một thứ bình yên dễ vỡ như sương mai, dễ bị cuốn trôi bởi bất kỳ cơn bão nào của thời cuộc.
"Bình yên... là thứ dễ vỡ nhất," nội tâm Thẩm Quân Hành suy tư, cảm nhận sự mát lạnh từ chén trà trên tay. "Nó không thể được bảo vệ bằng một bức tường kiên cố hay một thanh kiếm sắc bén mãi mãi. Nó cần một nền tảng vững chắc, một triết lý đủ sâu sắc để tự nó duy trì, tự nó tái tạo, khi kẻ dẫn đường đã không còn."
Hắn nghĩ về những đế chế hùng mạnh đã sụp đổ, những tông môn vĩ đại đã tan biến, tất cả chỉ vì thiếu đi một cơ chế tự vận hành, một tư tưởng đủ mạnh để vượt qua thời gian và sự thay đổi của lòng người. Kẻ dẫn đường có thể định hướng, nhưng không thể mãi mãi cầm tay chỉ lối. Cuộc đời của hắn, sau những chuỗi ngày dài thao túng vận mệnh, can thiệp vào dòng chảy lịch sử, cuối cùng cũng sẽ đến hồi kết. Hắn sẽ biến mất, sẽ bị lãng quên, thậm chí bị bóp méo hình ảnh thành kẻ mưu mô, kẻ thao túng. Nhưng điều quan trọng là, sau khi hắn đi, thế giới này có còn tiếp tục bình yên, tiếp tục tiến lên hay không.
Thẩm Quân Hành khẽ đặt chén trà xuống, rút ra một đồng bạc nhỏ sáng loáng đặt lên bàn. Hắn không nói gì, chỉ để lại một ánh nhìn thấu suốt hướng về Tô Tiểu Ngư, như thể gửi gắm vào đó một lời chúc phúc thầm lặng, một hy vọng cho tương lai của những người bình thường. Đồng bạc lấp lánh dưới ánh đèn lồng đã được thắp lên khi hoàng hôn buông xuống, như một dấu ấn nhỏ bé của một người sắp sửa rời đi.
***
Đêm khuya buông xuống, mang theo hơi se lạnh của núi rừng. Trong một động phủ ẩn mình sâu trong lòng đất, ánh sáng dịu nhẹ từ một viên ngọc dạ minh châu chiếu rọi lên vách đá ẩm ướt, in bóng Huyền Chân Đạo Nhân đang khoanh chân tọa thiền trên một bàn đá thô sơ. Vách hang động tự nhiên được khoét rộng, tạo thành một không gian kín đáo, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ khe đá và tiếng gió lùa nhẹ qua lối vào được che giấu bằng cỏ cây và đá tảng. Mùi đất ẩm, mùi đá lạnh và một chút linh khí nhẹ nhàng từ các pháp trận đơn giản khắc trên vách hang quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, huyền bí.
Thẩm Quân Hành xuất hiện lặng lẽ, không một tiếng động, như thể hắn hòa mình vào bóng tối và không khí xung quanh. Huyền Chân Đạo Nhân mở mắt, ánh mắt thâm thúy không chút ngạc nhiên, như thể ông đã biết trước sự hiện diện của thiếu niên. Hai người không cần ngôn ngữ, chỉ một ánh mắt trao đổi cũng đủ để thấu hiểu.
Sau một lúc tĩnh lặng, Thẩm Quân Hành khẽ cất lời, giọng nói trầm ổn, mang theo sự băn khoăn về con đường hắn đã chọn: "Nếu kẻ dẫn đường không còn, liệu con đường có còn được giữ vững? Liệu những hạt mầm bình yên mà con gieo trồng có còn nảy nở, hay sẽ bị vùi lấp bởi bụi thời gian và lòng tham của nhân thế?"
Huyền Chân Đạo Nhân vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, râu tóc bạc phơ như cước khẽ lay động trong luồng linh khí. Ông chậm rãi đáp, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo sự uyên bác và thấu hiểu nhân quả sâu sắc: "Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân tâm khả lộ. Cái cây không cần người tưới mãi, nếu hạt mầm đủ mạnh. Tri thức không cần người bảo vệ mãi, nếu nó đủ sức mạnh để tự lan truyền. Ngươi muốn để lại dấu vết, hay để lại một dòng chảy?"
Ánh mắt Thẩm Quân Hành lóe lên một tia sáng trí tuệ sắc bén. "Dấu vết sẽ mờ phai, nhưng dòng chảy sẽ không ngừng," hắn thì thầm, như tự nói với chính mình, và cũng như đang tìm kiếm sự xác nhận. "Con muốn để lại một dòng chảy... một di chúc vô hình, dành cho những ai đủ trí tuệ để tìm thấy và thấu hiểu."
Huyền Chân Đạo Nhân khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự tán thưởng. Ông khẽ phất tay, một cuộn trúc cổ xưa màu nâu sậm, được buộc bằng sợi tơ vàng óng ánh, từ trên bàn đá trôi nhẹ nhàng đến trước mặt Thẩm Quân Hành. Cuộn trúc tỏa ra một vầng sáng mờ nhạt, mang theo khí tức của thời gian và tri thức cổ xưa. Thẩm Quân Hành cầm lấy cuộn trúc, cảm nhận sự mượt mà của những phiến trúc được đẽo gọt tinh xảo và sự ấm áp của linh khí còn lưu lại. Hắn cúi đầu tạ lễ Huyền Chân Đạo Nhân, rồi lặng lẽ rời đi, hòa mình vào bóng tối của đêm khuya.
Mang theo cuộn trúc cổ xưa và những lời dạy của Huyền Chân Đạo Nhân, ý tưởng về một "di chúc vô hình" đã hình thành rõ ràng và kiên định hơn trong tâm trí Thẩm Quân Hành. Hắn biết rằng, con đường của hắn sẽ là con đường của sự cô độc tột cùng, của sự hy sinh thầm lặng, của việc chấp nhận bị lãng quên. Nhưng đó cũng là con đường duy nhất để những hạt mầm triết lý của hắn có thể bén rễ, nảy mầm và tự mình tạo nên một dòng chảy vững bền, dẫn dắt thế giới đi qua những bão tố của vận mệnh, không cần đến bàn tay của "kẻ dẫn đường". Mọi con đường đều mang dấu tay hắn, nhưng bản thân hắn sẽ tan biến vào hư vô, trở thành một huyền thoại vô danh, một lời thì thầm của tri thức trong gió.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.