Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 487: Khởi Đầu Của Kẻ Dẫn Đường: Ánh Mắt Thấu Thị
Nàng rời khỏi Hồ Nguyệt Ảnh, nơi đã chứng kiến sự chia ly bi thương và sự hồi sinh của ý chí. Hướng về phía Thiên Đạo Tông, nơi Lâm Phong đang chờ đợi, nơi thế giới đang cần một ngọn cờ và một thanh kiếm để bảo vệ bình yên. Bình minh của một thế giới không còn bóng dáng Thẩm Quân Hành, nhưng vẫn mang theo di sản vô danh của hắn, và nàng, Lạc Băng Nguyệt, sẽ là hiện thân của di sản ấy. Sứ mệnh của nàng, giờ đây, mới thực sự bắt đầu. Nàng là người bảo vệ bình yên, là thanh kiếm của thế giới, và nàng sẽ không bao giờ phụ lòng tin tưởng của kẻ dẫn đường. Mọi con đường đều mang dấu tay hắn, nhưng bản thân hắn lại tan biến vào hư vô, trở thành một huyền thoại vô danh, và nàng, sẽ là người giữ gìn ngọn lửa bất diệt của huyền thoại ấy.
***
Dòng chảy bất tận của thời gian, đôi khi, lại cuộn mình trở về quá khứ, nơi những hạt mầm đầu tiên của định mệnh được gieo xuống. Hai mươi năm trước, khi Lạc Băng Nguyệt vẫn còn là một cô bé ngây thơ chưa cầm kiếm, và Thiên Đạo Tông còn chưa trải qua những biến cố long trời lở đất, thế giới này vẫn chìm đắm trong vòng lặp của hưng thịnh và suy tàn. Nơi một góc của Đại Lục Tu Tiên, một thiếu niên thư sinh, với vẻ ngoài thanh tú, làn da trắng nhợt như ít tiếp xúc ánh mặt trời, đang lặng lẽ đứng giữa sự ồn ào của một khu chợ đêm phồn hoa, nhưng đôi mắt hắn lại thấy rõ những điều mà người đời không hay biết.
Đó là một buổi trưa nắng gay gắt, gió nhẹ mang theo bụi và hơi nóng oi ả, nhưng không thể xua đi cái không khí sôi động đến ngột ngạt của Chợ Đêm Phồn Hoa, vốn đang dần hồi sinh sau một cuộc giao tranh nhỏ. Các gian hàng tạm bợ, lều bạt dựng san sát nhau, với những cột gỗ chưa kịp đẽo gọt kỹ càng, những mái tranh còn vương vãi lá khô. Đèn lồng đủ màu sắc, xanh đỏ tím vàng, dù ban ngày không cần thắp sáng, vẫn được treo khắp nơi, phấp phới trong gió như những lá cờ cầu nguyện cho sự bình yên mong manh. Lối đi chật hẹp, đông đúc người qua lại, chen chúc nhau tạo thành một dòng chảy bất tận của thân người và tiếng nói. Tiếng rao hàng huyên náo, cao vút, trầm bổng, hòa cùng tiếng mặc cả dai dẳng, tiếng cười nói giòn tan của trẻ nhỏ, tiếng nhạc cụ đường phố lanh lảnh từ góc phố, và tiếng bước chân xô đẩy lẫn lộn. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn, một bức tranh sống động về sự kiên cường của con người sau chiến tranh.
Mùi hương nơi đây cũng phong phú và phức tạp không kém. Mùi thức ăn đường phố nồng nàn từ những xiên thịt nướng, những nồi canh nóng hổi, quyện lẫn mùi hương liệu từ các tiệm thuốc bắc, mùi khói nghi ngút từ những lò rèn nhỏ, và cả mùi mồ hôi của đám đông người qua lại. Một không khí náo nhiệt, ồn ào và có chút hỗn loạn bao trùm, nhưng đối với Thẩm Quân Hành, thiếu niên khoảng mười lăm mười sáu tuổi đang đứng lặng lẽ ở một góc khu chợ, tất cả những âm thanh, hình ảnh, mùi vị ấy đều chỉ là vỏ bọc cho một thực tại sâu xa hơn. Hắn mặc y phục màu xám tro tối giản, không họa tiết, tôn lên dáng người mảnh khảnh nhưng ẩn chứa một sự kiên định lạ thường. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng sau gáy, để lộ khuôn mặt ít biểu cảm rõ rệt, khó đoán, hiếm khi nở nụ cười thật sự.
Đôi mắt hắn, sâu thẳm như vực thẳm thăm thẳm, không chỉ thấy cảnh tượng hỗn độn trước mắt. Chúng thấu thị những chuỗi nhân quả đang đan xen, những số phận bị đảo lộn không cách nào vãn hồi. Hắn thấy rõ những vết sẹo vô hình hằn sâu trong tâm hồn những người lính trở về, ánh mắt mờ mịt của một bà mẹ mất con, sự háo hức mù quáng của một thương nhân muốn làm giàu từ đống tro tàn, và cả sự tham lam ranh mãnh ẩn sau nụ cười của một vị quan nhỏ đang ra sức vơ vét.
"Mỗi lần chiến tranh qua đi, luôn có một kẻ tự xưng là anh hùng," Thẩm Quân Hành thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm lắng, mang theo chút suy tư non nớt nhưng đã chất chứa một sự u hoài. "Họ dựng nên tượng đài, viết nên sử sách. Nhưng rồi hòa bình kéo dài được bao lâu? Vết nứt kia liệu có lành lặn? Hay nó chỉ được che đậy bằng một lớp vữa mỏng, chờ đợi một ngày lại nứt toác ra?" Hắn nhìn một nhóm binh lính còn sót lại, khoác trên mình bộ giáp cũ kỹ, đang cười nói ồn ào bên một quán rượu, bàn tay vẫn còn lăm lăm chuôi kiếm. Hắn thấy trong tương lai gần, những người lính này sẽ lại vung kiếm vì một lý do khác, có thể không phải vì chính nghĩa, mà vì miếng cơm manh áo, vì sự thù hận còn sót lại.
Hắn nhắm mắt lại, một cảm giác choáng váng ập đến. Những hình ảnh tương lai chồng chéo lên hiện tại, như những dải lụa mỏng manh, lướt qua tâm trí hắn. Một cuộc nổi dậy nhỏ ở phương Bắc, một âm mưu ám sát vị tông chủ mới, một trận dịch bệnh bùng phát vì sự thiếu thốn, một thiên tai bất ngờ nhấn chìm một làng mạc ven biển. Tất cả đều là những mầm mống xung đột mới đang nhen nhóm, những hạt giống của bi kịch đang chờ đợi để đâm chồi. Chúng khiến hắn chìm sâu vào suy tư, một gánh nặng vô hình đè nén lên đôi vai gầy guộc của thiếu niên. Hắn không hiểu tại sao mình lại có thể nhìn thấy những điều này, cũng không hiểu làm sao để ngăn chặn chúng. Sự phù phiếm của quyền lực, sự mong manh của hòa bình, tất cả hiện rõ mồn một trước đôi mắt thấu thị của hắn, tạo nên một sự cô độc tột cùng mà tuổi trẻ của hắn chưa từng biết đến. Hắn vẫn đứng đó, như một cái bóng giữa dòng người, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, từng hành động, cố gắng tìm kiếm một quy luật nào đó, một sợi chỉ đỏ có thể nối kết tất cả những mảnh ghép rời rạc của vận mệnh.
***
Khi nắng chiều dần buông, nhuộm một màu vàng cam lên những mái nhà và con đường bụi bặm, Thẩm Quân Hành rời khỏi khu chợ, bước chân hướng về Quán Trà Thanh Phong. Nơi đây, khác hẳn với sự ồn ào náo nhiệt vừa rồi, lại mang một vẻ yên tĩnh đến lạ lùng. Quán trà được xây dựng theo kiến trúc gỗ truyền thống, với những mái ngói cong vút và những bức tường gỗ chạm khắc tinh xảo. Một sân vườn nhỏ nằm phía sau, nơi cây cảnh được cắt tỉa gọn gàng, những bụi hoa trà khoe sắc thắm và một hòn non bộ nhỏ róc rách tiếng nước chảy, tạo nên một không gian trang nhã, ấm cúng. Bàn ghế làm từ tre hoặc gỗ quý, được sắp xếp ngay ngắn, tạo cảm giác thanh bình và tao nhã.
Tiếng nước sôi nhẹ từ ấm trà, tiếng chén trà chạm nhau lách cách, tiếng nói chuyện thì thầm đủ nghe, và đôi khi là tiếng nhạc cổ cầm du dương từ một căn phòng riêng biệt, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, xoa dịu những căng thẳng còn sót lại trong tâm trí. Mùi trà thơm lừng, mùi gỗ trầm ấm, và mùi hương hoa dịu nhẹ từ vườn thoang thoảng trong không khí, mang lại một cảm giác trong lành, thư thái. Thẩm Quân Hành chọn một bàn ở góc khuất, ngồi xuống một mình, nhấm nháp tách trà nóng hổi, cố gắng sắp xếp những dòng thông tin hỗn loạn đang cuồn cuộn trong tâm trí. Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu nhanh chóng nhường chỗ cho hậu vị ngọt dịu, như chính những gì hắn đang cảm nhận về thế giới này: đẹp đẽ nhưng cũng đầy cay đắng.
Đúng lúc đó, một bóng người chậm rãi tiến đến. Đó là Huyền Chân Đạo Nhân, với râu tóc bạc phơ như tuyết, mặc một bộ đạo bào cũ kỹ đã sờn màu thời gian, nhưng ánh mắt lại thâm thúy như biển hồ không đáy. Trên tay ông luôn mang theo một cuốn sách cổ đã ố vàng, bìa sách phủ đầy những ký tự xa xưa. Ông mỉm cười khó hiểu, không nói một lời, chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống bàn đối diện Thẩm Quân Hành, tự rót cho mình một chén trà. Huyền Chân Đạo Nhân không nói thẳng về khả năng đặc biệt của Thẩm Quân Hành, nhưng lời nói của ông luôn đầy ẩn ý, gợi mở về trách nhiệm và sự cân bằng của Thiên Đạo.
"Thế gian này như một ván cờ, mỗi người đều là một quân cờ," Huyền Chân Đạo Nhân trầm giọng nói, âm thanh như tiếng suối chảy, nhưng lại ẩn chứa sức nặng của ngàn năm trí tuệ. "Kẻ phàm phu chỉ thấy quân cờ của mình, kẻ tu luyện thấy vài nước cờ. Nhưng có những kẻ, lại có thể nhìn thấy cả bàn cờ, thậm chí là những ván cờ chưa được bày ra. Con, có phải là một trong số đó?"
Thẩm Quân Hành không đáp, chỉ lặng lẽ đặt chén trà xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Huyền Chân Đạo Nhân. Hắn biết vị đạo nhân này đã nhìn thấu mình, hoặc ít nhất là một phần nào đó. Trong tâm trí hắn, những câu hỏi cứ liên tục xoáy sâu. "Nếu ta thực sự nhìn thấy như vậy, vậy thì ta nên làm gì? Can thiệp ư? Nhưng nếu can thiệp quá sâu, liệu có phá vỡ quy luật tự nhiên, hay chỉ tạo ra một sự hỗn loạn lớn hơn, một bi kịch khác mà ta không thể lường trước?"
Huyền Chân Đạo Nhân như đọc được suy nghĩ của hắn, lại mỉm cười nhẹ. "Thiên cơ bất khả lộ, nhưng nhân tâm khả lộ. Điều mà con thấy, không phải là Thiên Đạo tuyệt đối, mà là sự phản chiếu của nhân tâm. Lòng người tham lam, ích kỷ, si mê, hận thù, chính là ngọn nguồn của mọi biến động." Ông nhấp một ngụm trà, ánh mắt lướt qua những đám mây đang trôi lững lờ trên bầu trời chiều. "Sức mạnh lớn nhất không phải là điều khiển, mà là dẫn lối. Để dòng sông tự tìm đường ra biển, không phải dựng đập ngăn dòng. Kẻ mạnh chỉ làm cho dòng sông chảy xiết hơn, nhưng kẻ trí giả sẽ chỉ ra hướng chảy, để dòng sông tự tìm thấy con đường bình yên nhất của nó."
Lời nói của Huyền Chân Đạo Nhân như những hạt mưa rào thấm đẫm vào mảnh đất khô cằn trong tâm hồn Thẩm Quân Hành. Hắn lắng nghe từng câu, từng chữ, ánh mắt đầy suy tư. "Dẫn lối, không phải điều khiển." Một triết lý đơn giản nhưng lại bao hàm một sự phức tạp vô cùng. Liệu có thể dẫn dắt mà không để lại dấu vết? Liệu có thể thay đổi vận mệnh mà không can thiệp trực tiếp? Đó có phải là con đường mà hắn nên đi?
Huyền Chân Đạo Nhân chỉ uống trà và mỉm cười, đôi mắt thâm thúy ánh lên một tia sáng trí tuệ. Ông không nói thêm lời nào nữa, như thể đã trao gửi tất cả những gì cần nói. Chẳng mấy chốc, ông đứng dậy, đặt chén trà xuống, rồi lặng lẽ rời đi, bóng lưng hòa vào ánh chiều tà, để lại Thẩm Quân Hành một mình với những hạt mầm triết lý sâu sắc đang nảy mầm trong tâm trí. Không gian quán trà lại trở về vẻ yên tĩnh ban đầu, chỉ còn tiếng nước chảy róc rách từ hòn non bộ, và tiếng cổ cầm xa xăm, như đang tấu lên một khúc nhạc cho sự cô độc của kẻ thấu thị.
***
Vài ngày sau, khi những cơn mưa phùn nhẹ bắt đầu lất phất rơi, mang theo hơi lạnh của mùa thu, Thẩm Quân Hành đã tìm đến Tàng Kinh Các. Đó là một tòa tháp cao tầng sừng sững, được xây dựng từ gỗ quý và đá cẩm thạch đen bóng, ẩn mình giữa những rặng núi xanh biếc. Từng viên gạch, từng phiến đá đều tỏa ra một vẻ uy nghi cổ kính, như thể nó đã đứng vững ở đây hàng ngàn năm, chứng kiến bao thăng trầm của thế sự. Bên trong, các giá sách cao vút chạm tới trần nhà, chất đầy những cuộn trúc, những bản kinh thư giấy đã ố vàng, và những viên ngọc giản lấp lánh lưu giữ tri thức. Hành lang rộng lớn, được chiếu sáng bằng ánh sáng dịu nhẹ từ những cửa sổ chạm khắc tinh xảo và các pháp khí phát sáng ẩn mình trong vách tường, dẫn tới vô số phòng đọc riêng tư.
Âm thanh trong Tàng Kinh Các chủ yếu là sự tĩnh lặng. Chỉ có tiếng lật sách xào xạc của những học giả, tiếng bút viết sột soạt trên giấy, tiếng bước chân nhẹ nhàng của những người tìm kiếm tri thức, và đôi khi là tiếng thở dài khe khẽ của một ai đó đang chìm đắm trong suy tư. Một mùi hương đặc trưng của giấy cũ, mực tàu, gỗ quý và hương trầm thoang thoảng, quyện lẫn với mùi linh khí nhẹ nhàng từ các công pháp được lưu giữ, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, trang nghiêm, đầy vẻ uyên thâm, gợi mở sự khao khát học hỏi và chiêm nghiệm.
Thẩm Quân Hành chìm đắm trong biển sách, từ lịch sử hưng suy của các triều đại cổ xưa đến triết học sâu xa của những tông môn vĩ đại, từ binh pháp thao lược của các danh tướng đến kinh nghiệm quản trị quốc gia của những vị hoàng đế minh quân. Hắn đọc không ngừng nghỉ, đôi mắt thấu thị lướt qua từng dòng chữ, không chỉ đọc mà còn "nhìn" thấy những mối liên hệ ẩn giấu, những quy luật lặp đi lặp lại đằng sau sự hưng thịnh và suy tàn. Hắn nhận ra rằng, dù lịch sử được ghi chép thế nào, dù những anh hùng có được tôn vinh ra sao, bản chất tham lam, ích kỷ, thù hận và khao khát quyền lực của con người vẫn không thay đổi. Những sai lầm thường lặp lại, chỉ khác ở hình thức và quy mô.
"Lịch sử là một vòng lặp không ngừng," nội tâm Thẩm Quân Hành thì thầm, giọng nói giờ đây đã trầm hơn, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc hơn về thế sự. "Các cường giả ra tay, dẹp loạn, lập lại trật tự. Nhưng rồi trật tự ấy lại mục rữa, lại sản sinh ra những kẻ muốn phá vỡ nó, và vòng lặp cứ thế tiếp diễn. Nếu muốn phá vỡ nó, không thể chỉ dựa vào một người, một vị anh hùng. Cần một cơ chế, một tư tưởng tự vận hành, một con đường mà thế giới có thể tự mình đi tiếp, không cần bàn tay của kẻ dẫn đường."
Ở một góc khuất của Tàng Kinh Các, dưới ánh sáng mờ ảo của một ngọn đèn dầu, một Sử Quan Già già nua đang miệt mài ghi chép. Râu tóc ông bạc phơ như cước, đôi mắt đeo kính lão, tay cầm bút lông cẩn trọng ghi lại từng sự kiện, từng lời nói, như thể đang khắc tạc chúng vào đá. Thỉnh thoảng, ông liếc nhìn Thẩm Quân Hành với ánh mắt tò mò, dường như cảm nhận được điều gì đó khác biệt ở thiếu niên này.
"Chàng trai trẻ, tri thức là vô tận, nhưng sự thật thì luôn bị che giấu," Sử Quan Già cất tiếng nói, giọng khàn khàn nhưng rõ ràng, như tiếng giấy cũ xột xoạt. "Mỗi trang sử đều có hai mặt, một mặt được viết ra, và một mặt bị lãng quên. Lịch sử sẽ phán xét... nhưng ai sẽ phán xét lịch sử?"
Thẩm Quân Hành không đáp lời trực tiếp, nhưng lời nói của Sử Quan Già càng củng cố thêm suy nghĩ của hắn. Hắn ghi chép, so sánh, và liên tục suy ngẫm, phác thảo những sơ đồ phức tạp trong đầu về các 'cơ chế' xã hội và tu luyện. Hắn hình dung về một trật tự mới, một hệ thống bền vững, nơi thế hệ sau có thể tự mình dẫn dắt, tự mình đối mặt với những thử thách, không cần đến sự can thiệp trực tiếp của một cá nhân duy nhất. Đó là một ý tưởng non nớt, nhưng lại mang trong mình hạt giống của một lý tưởng vĩ đại, một con đường mà hắn sẽ theo đuổi suốt cuộc đời mình. Một con đường đầy cô độc, nhưng cũng là con đường duy nhất để thế giới không rơi vào vực thẳm.
Thẩm Quân Hành biết rằng, để thế giới tự tìm ra bình yên, hắn phải trở thành một kẻ dẫn đường, chứ không phải một người đi đầu. Hắn sẽ gieo hạt mầm, sắp đặt những cơ chế ẩn mình, nhưng rồi sẽ lặng lẽ biến mất, để thế giới này tự do kiến tạo vận mệnh của chính nó. Mưa phùn vẫn rơi ngoài cửa sổ, gột rửa bụi trần, nhưng trong tâm trí thiếu niên, một tầm nhìn mới đã bắt đầu hình thành, rõ ràng và kiên định như ngọn núi giữa trời.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.