Ta là kẻ dẫn đường, không phải người đi đầu - Chương 497: Huyền Thoại Tan Biến: Khắc Dấu Vô Danh
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, màn đêm buông xuống bao trùm mật thất. Chỉ có ánh đèn lồng dịu nhẹ soi sáng ba gương mặt trầm tư. Họ không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ nhấp trà, mỗi người một nỗi niềm riêng, nhưng cùng chung một một sự thấu hiểu sâu sắc về người đã chọn con đường vô danh. Bên ngoài kia, thế giới đang bước vào một đêm yên bình, một đêm mà Thẩm Quân Hành đã đánh đổi bằng cả cuộc đời mình để kiến tạo. Và bên trong mật thất này, ba con người lặng lẽ gìn giữ một phần sự thật, một phần di sản vô hình của kẻ dẫn đường vĩ đại. Dẫu cho thế sự có xoay vần, lịch sử có viết lại thế nào, trong tâm khảm họ, cái tên Thẩm Quân Hành sẽ mãi là một ngọn hải đăng không bao giờ tắt.
Đêm khuya, khi vạn vật chìm vào giấc ngủ sâu, khi cả thế gian dường như đã yên bình đến độ không còn một gợn sóng, trong một động phủ tu luyện cổ kính, sâu thẳm dưới lòng đất, một nghi lễ cuối cùng đang diễn ra. Động phủ này vốn là một hang động tự nhiên được khoét rộng, những vách đá thô ráp vẫn còn nguyên vẹn, chỉ được gia cố bằng vài pháp trận đơn giản, ẩn mình dưới lớp cỏ cây và đá tảng mục nát, hiếm ai biết đến sự tồn tại của nó. Bên trong, không khí lạnh lẽo và ẩm ướt, mùi đất pha lẫn mùi đá lạnh lẽo đặc trưng của những nơi bị cô lập với thế giới bên ngoài. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một kẽ đá nào đó vang vọng, âm vang trong sự tĩnh lặng đến rợn người, tựa như nhịp đập chậm rãi của thời gian đang trôi. Thi thoảng, một làn gió mỏng lùa qua khe đá hẹp trên cao, mang theo tiếng thì thầm vô định, như lời từ biệt của những linh hồn cổ xưa. Ánh sáng duy nhất trong động phủ không đến từ nến hay đèn dầu, mà từ một vài viên ngọc dạ minh châu được khảm sâu vào vách đá, toả ra thứ ánh sáng xanh nhạt, mờ ảo, càng làm tăng thêm vẻ huyền bí và cô tịch cho không gian.
Giữa động phủ, trên một bàn đá thô sơ, Thiên Cơ Bàn đang phát ra ánh sáng lung linh huyền ảo. Các phù văn cổ xưa trên bề mặt nó nhấp nháy, tựa như những vì sao xa xăm trong một vũ trụ thu nhỏ, xoay chuyển không ngừng, phản chiếu lên khuôn mặt Thẩm Quân Hành. Hắn ngồi tĩnh tọa trên một chiếc bồ đoàn bằng cói, dáng vẻ thư sinh, thanh tú, làn da trắng nhợt như ít tiếp xúc với ánh mặt trời. Y phục màu xanh đậm giản dị, không họa tiết, càng tôn lên dáng người mảnh khảnh nhưng lại ẩn chứa một sự kiên định đến khó tin. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một sợi lụa đen, buông xõa trên vai, tạo nên vẻ thâm trầm, u tịch. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, vốn dĩ đã là vực thẳm của trí tuệ và suy tư, giờ đây lại càng thêm tĩnh lặng, như chứa đựng toàn bộ vũ trụ bao la. Hắn nhìn Thiên Cơ Bàn, nhìn thấu những đường nét cuối cùng của kỷ nguyên hòa bình, nhìn thấy thế giới đã đi đúng hướng, nhìn thấy những hạt mầm hy vọng hắn gieo đã đơm hoa kết trái. Một nụ cười thoáng hiện trên môi hắn, mờ nhạt như sương khói, nhưng lại chất chứa cả một đời người.
Hắn đã hoàn tất mọi sắp đặt. Mọi mưu kế, mọi tính toán, mọi hy sinh, đều đã đi đến hồi kết. Thế giới đã an toàn, bình yên đã trở lại. Giờ đây, chỉ còn lại một hành động cuối cùng, một nghi thức tột cùng của sự từ bỏ – tự xóa bỏ chính mình, để không còn bất kỳ dấu vết nào của "kẻ dẫn đường" có thể làm xáo trộn thế giới mới, để không ai còn nhớ đến hắn, để hắn thực sự trở thành một huyền thoại vô danh. Bởi lẽ, hắn chưa từng muốn đứng trên đỉnh, chỉ không muốn thế giới rơi xuống vực. Lý tưởng ấy, giờ đây, đã hoàn thành một cách trọn vẹn.
"Thế giới đã an toàn..." Thẩm Quân Hành tự nhủ trong tâm trí, giọng nói nội tâm trầm ổn, không một chút gợn sóng, "Ta có thể an nghỉ." Đó không phải là lời nói của sự mệt mỏi hay tuyệt vọng, mà là sự thanh thản tột cùng của một người đã hoàn thành sứ mệnh cao cả, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của vận mệnh mà hắn đã tự nguyện gánh vác suốt bao năm qua. Hắn đã chấp nhận số phận bị lãng quên, đã chấp nhận sự cô độc tột cùng của kẻ đứng sau tấm màn, và giờ đây, khoảnh khắc cuối cùng đã đến.
Thẩm Quân Hành từ từ nhắm mắt lại, một hơi thở dài thoát ra, nhẹ như cánh chim. Hắn đặt cả hai tay lên Thiên Cơ Bàn. Lập tức, linh lực thuần khiết, không chút tạp niệm, cuồn cuộn từ đan điền của hắn tuôn ra, không phải để điều khiển hay dự đoán, mà là để hòa tan, để tan biến. Dòng linh lực này không mang theo bất kỳ dấu ấn cá nhân nào, không có dấu vết của công pháp, không có hơi thở của nguyên thần. Nó là linh lực nguyên bản, tinh túy nhất, được Thẩm Quân Hành điều khiển một cách tinh vi để thực hiện hành động cuối cùng của mình. Thiên Cơ Bàn, pháp bảo đã đồng hành cùng hắn qua bao thăng trầm, giờ đây rung động kịch liệt. Các phù văn cổ xưa trên đó sáng rực, phóng ra vô số tia sáng ngũ sắc, rực rỡ như một vũ điệu của sự hủy diệt và tái sinh, bao bọc lấy Thẩm Quân Hành. Ánh sáng ấy không chói chang, mà mềm mại, huyền ảo, như những sợi tơ lụa vô hình đang nhẹ nhàng ôm lấy hắn.
Hình ảnh hắn dần trở nên mờ ảo, như một làn khói bị gió thổi tan. Từng đường nét trên khuôn mặt, từng nếp gấp trên y phục, từng sợi tóc đen, đều dần dần hòa vào ánh sáng, tan biến đi. Không có máu thịt, không có xương cốt, không có linh hồn hay nguyên thần. Hắn tan biến một cách hoàn toàn, triệt để, không để lại bất kỳ một dấu vết vật chất hay tinh thần nào. Sự biến mất này không phải là cái chết, mà là sự trở về hư vô, sự hòa nhập vào bản nguyên của vũ trụ. Khi ánh sáng đạt đến cực điểm, bao trùm cả động phủ bằng một biển màu rực rỡ, rồi đột ngột vụt tắt, như một vì sao băng vụt qua bầu trời đêm.
Nơi Thẩm Quân Hành từng ngồi, giờ chỉ còn lại một khoảng không tĩnh lặng đến vô cùng. Thiên Cơ Bàn, cùng với hắn, đã hoàn toàn biến mất. Không một hạt bụi, không một dấu vết. Ngay cả linh khí trong động phủ cũng trở nên trống rỗng một cách kỳ lạ, như thể một lỗ hổng vô hình vừa được tạo ra, hút cạn mọi sinh khí và sự sống. Tiếng nước nhỏ giọt vẫn đều đặn, tiếng gió vẫn thì thầm, nhưng không còn ai ở đó để lắng nghe. Một huyền thoại đã tự mình kết thúc, một kẻ dẫn đường đã hoàn thành sứ mệnh của mình, trở về với vô danh. Động phủ lại chìm vào bóng tối và sự cô tịch vĩnh cửu, như thể chưa từng có ai từng đặt chân đến đây, chưa từng có một cuộc đời vĩ đại nào từng kết thúc tại nơi này.
***
Cùng lúc đó, dưới ánh trăng tròn vành vạnh, soi rọi xuống mặt Hồ Nguyệt Ảnh phẳng lặng như gương, Lạc Băng Nguyệt đứng bất động bên bờ hồ. Ánh trăng bạc chiếu rọi bóng hình cô đơn của nàng, bạch y tinh khôi của nàng càng trở nên nổi bật trong màn đêm. Làn da trắng sứ không tì vết, mái tóc đen dài mượt mà như thác nước, đôi mắt phượng sắc bén nhưng giờ đây lại ẩn chứa một nỗi u hoài sâu thẳm. Nàng vẫn đang trên hành trình tìm kiếm vô vọng. Mỗi bước chân của nàng đều mang theo sự kiên định và một nỗi mong chờ không tên, dù nàng không biết mình đang mong chờ điều gì, chỉ là một khát khao mãnh liệt được tìm thấy một điều gì đó đã mất. Tiếng nước hồ gợn sóng nhẹ nhàng vỗ vào bờ, tiếng côn trùng rỉ rả từ xa xăm vọng lại, tiếng gió nhẹ mơn man qua những tán cây, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng, huyền ảo, và có chút bi thương. Không khí trong lành, mát mẻ của đêm khuya ôm lấy nàng, nhưng không thể xoa dịu nỗi trống trải trong tâm hồn.
Bỗng nhiên, một cảm giác trống rỗng kinh hoàng ập đến, như một luồng điện xẹt qua tâm trí nàng, thấu tận xương tủy. Nó không phải là một cơn đau thể xác, mà là một sự mất mát tinh thần không thể diễn tả. Như một sợi dây vô hình, một mối liên kết tâm linh sâu sắc đã kết nối nàng với Thẩm Quân Hành, giờ đây bị cắt đứt vĩnh viễn, không chút do dự, không chút lưu luyến. Nỗi đau thắt nghẹn trong tim nàng, một sự mất mát không thể gọi tên, nhưng kèm theo đó lại là một sự giải thoát kỳ lạ, một sự chấp nhận không thể chối từ. Nàng biết, nàng biết một cách chắc chắn, rằng Thẩm Quân Hành đã thực sự ra đi, không còn chút vấn vương nào trên thế gian này. Mọi nỗ lực tìm kiếm của nàng, mọi hy vọng nhỏ nhoi, đều tan biến trong khoảnh khắc đó.
Ngay lập tức, một câu nói vang lên trong tâm trí nàng, rõ ràng như tiếng chuông ngân vọng từ cõi hư vô, như một lời thì thầm từ tận sâu thẳm linh hồn: "Ta chưa từng muốn đứng trên đỉnh, chỉ không muốn thế giới rơi xuống vực." Đó là triết lý sống của hắn, là lý do cho mọi hành động của hắn, là lời giải đáp cho mọi thắc mắc của nàng. Nó không chỉ là một câu nói, mà là một lời tiên tri, một lời tuyên ngôn, và giờ đây, là một lời từ biệt cuối cùng.
Lạc Băng Nguyệt từ từ quỳ xuống bên bờ hồ, nước mắt chảy dài trên má, nóng hổi rồi lạnh lẽo khi hòa vào làn nước hồ. Nàng không khóc nức nở, không gào thét bi thương, chỉ có những giọt lệ lặng lẽ tuôn rơi, phản chiếu ánh trăng bạc, như những viên pha lê vỡ vụn. Nàng ngước nhìn vầng trăng, ánh mắt vừa bi thương vừa kiên định. Nỗi đau mất mát là thật, nhưng sự chấp nhận cũng mạnh mẽ không kém. Hắn đã đi, nhưng di sản của hắn vẫn còn. Nàng siết chặt thanh kiếm của mình, thanh kiếm đã cùng nàng trải qua bao trận chiến, đã cùng nàng chứng kiến sự thay đổi của thế giới. Một lời thề không tiếng vang hình thành trong tâm trí nàng: Nàng sẽ bảo vệ thế giới mà hắn đã hy sinh để cứu rỗi, một thế giới mà hắn đã chấp nhận bị lãng quên để kiến tạo. Nàng cảm thấy một gánh nặng mới đè lên vai, gánh nặng của sự hiểu biết, của sự mất mát, và của trách nhiệm. Nàng không còn là một kẻ tìm kiếm mù quáng, mà đã trở thành một người gánh vác, một người sẽ gìn giữ ngọn lửa hy vọng mà Thẩm Quân Hành đã thắp lên. Nàng sẽ sống vì những gì hắn đã làm, và sẽ chiến đấu vì bình yên mà hắn đã đổi bằng cả cuộc đời. Gió đêm vẫn thổi, hồ vẫn lặng, và Lạc Băng Nguyệt vẫn quỳ đó, như một pho tượng đá cô độc dưới ánh trăng, mang trong mình cả một biển trời bi thương và một ngọn núi trách nhiệm.
***
Sáng sớm hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua cửa sổ chạm vào những trang sách cũ, Diệp Thanh Hà đang ngồi trong thư phòng quen thuộc tại Vạn Tượng Sơn Trang. Không khí trong lành và yên ả của buổi sớm mai tràn ngập căn phòng, mang theo mùi hương trầm dịu nhẹ từ lư hương đặt trên bàn, pha lẫn mùi giấy cũ và mực tàu, tạo nên một không gian tĩnh mịch và tri thức. Nàng mặc y phục màu xanh ngọc nhã nhặn, mái tóc đen dài mượt mà được búi cao gọn gàng, tôn lên vẻ thanh tao, dịu dàng. Đôi mắt trong sáng, hiền hậu của nàng lướt qua những dòng chữ cổ về lịch sử và vận mệnh, nhưng tâm trí nàng lại không hoàn toàn tập trung vào đó.
Nàng đột nhiên dừng lại, ngón tay thanh thoát khẽ khàng đặt lên một dòng chữ, nhưng ánh mắt nàng lại trở nên sâu thẳm, như vừa trải qua một cú sốc tinh thần dữ dội, nhưng đồng thời lại tràn ngập sự thấu hiểu. Giống như Lạc Băng Nguyệt, nàng cũng cảm nhận được một sự biến mất tối hậu của một thực thể vĩ đại, một sự đứt gãy vô hình trong dòng chảy của Thiên Đạo. Một khoảng trống rỗng đột ngột xuất hiện trong tâm trí nàng, một sự trống vắng đến lạ lùng, nhưng không hề đáng sợ, mà lại mang theo một cảm giác bình yên đến khó tả. Mọi thứ dường như đã được đặt đúng vị trí của nó.
Và rồi, câu nói triết lý kia hiện rõ mồn một trong tâm trí nàng, như một tia sáng xuyên qua màn sương: "Ta chưa từng muốn đứng trên đỉnh, chỉ không muốn thế giới rơi xuống vực." Lời nói ấy, từng được Thẩm Quân Hành thốt ra trong một khoảnh khắc hiếm hoi của sự bộc bạch, giờ đây lại vang vọng trong tâm hồn nàng, rõ ràng và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Nàng mỉm cười buồn bã, một nụ cười chấp nhận, một nụ cười hiểu thấu. Hắn đã thực sự làm được điều hắn muốn.
Diệp Thanh Hà khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như tơ, mang theo chút tiếc nuối nhưng cũng đầy tự hào. "Thẩm Quân Hành... người đã thực sự làm được điều mình muốn. Một huyền thoại vô danh." Nàng nói khẽ, giọng nàng nhẹ nhàng, ấm áp nhưng ẩn chứa sự đau đớn, như thể đang thì thầm với chính mình, hoặc với một bóng hình vô hình. Nàng đặt bút xuống, biết rằng gánh nặng của việc ghi nhớ và gìn giữ sự thật đã thuộc về mình, một mình nàng. Bởi lẽ, nàng là người hiểu hắn nhất, là người đã chứng kiến những mưu kế thâm sâu, những hy sinh thầm lặng, và cả những nỗi cô độc mà hắn đã phải chịu đựng.
Nàng nhẹ nhàng lấy ra một cuốn sổ da cũ kỹ, đã được nàng cất giữ cẩn thận trong một ngăn bí mật của bàn làm việc. Bề mặt cuốn sổ đã sờn cũ, nhưng mỗi đường nét trên đó đều được nàng nâng niu, trân trọng. Đây không phải là một cuốn sổ ghi chép thông thường, mà là một kho tàng của những bí mật, những lời dự đoán, những lời tự sự mà Thẩm Quân Hành đã từng viết, và chỉ duy nhất nàng được phép chạm vào, được phép đọc. Nàng đặt cây bút lông xuống trang giấy trắng, bắt đầu viết những dòng đầu tiên về một "Huyền Thoại Vô Danh". Nàng viết về người đã cứu rỗi thế giới nhưng không hề để lại tên tuổi, về triết lý của hắn, về sự hy sinh thầm lặng, về gánh nặng mà hắn đã mang. Nàng viết về những mưu kế xoay chuyển càn khôn, về những cuộc chiến trí tuệ ẩn mình sau mỗi trận chiến đẫm máu.
Nàng biết, bản ghi chép này sẽ không bao giờ được công bố rộng rãi. Nó sẽ là một bí mật, một di sản vô hình mà chỉ một số ít người, và có lẽ chỉ mình nàng, mới có thể thực sự hiểu và gìn giữ cho những thế hệ mai sau. Nó sẽ là một lời nhắc nhở không bao giờ được phép quên đi, rằng bình yên mà thế giới đang tận hưởng không tự nhiên mà có, mà nó được đổi bằng cả một cuộc đời, một sự hy sinh tột cùng của một kẻ dẫn đường. Ánh nắng ban mai tiếp tục chiếu rọi vào căn phòng, soi sáng bàn tay nàng đang cần mẫn viết, và khuôn mặt nàng, tuy buồn bã, nhưng lại toát lên một vẻ kiên định, một sự bình yên nội tại. Thế giới bên ngoài vẫn tiếp tục vận hành, không ai hay biết về sự ra đi của một trí giả vĩ đại, nhưng trong căn phòng này, một huyền thoại đang được ghi lại, để không bao giờ bị lãng quên, ít nhất là trong trái tim của những người thực sự thấu hiểu.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.