(Đã dịch) Ta Làm Công Cho Thiên Đạo - Chương 14: Điểm Công Đức Âm
Thạch Thành, khu phường thị.
Xung quanh là những tòa lầu mang kiến trúc cổ xưa, hai bên đường bày biện những sạp hàng nhỏ bán đồ ăn vặt, đồ chơi, hoặc các loại vải vóc.
Lúc này, một thiếu niên thanh cao, vận bạch y, khuôn mặt tuấn tú đang chăm chú quan sát mọi thứ. Người này không ai khác chính là Lê Khiếu Long. Sau khi dùng bữa sáng xong, hắn liền rời khỏi Lê phủ, đi thẳng đến đây.
Khu vực hắn đang đứng hiện tại là phía Tây Bắc của phường thị, do Lê Gia quản lý. Phần lớn các cửa hàng buôn bán ở đây thuộc về Lê Gia, phần còn lại của một vài gia tộc nhỏ hoặc cá nhân.
Thạch Thành được phân chia quyền lực bởi bốn gia tộc lớn: Lê, Chu, Lý và Thượng Quan. Mỗi gia tộc chiếm giữ một phía của Thạch Thành: Lê Gia ở Tây Bắc, Chu Gia ở Đông Bắc, Lý Gia ở Tây Nam, còn lại là Thượng Quan Gia.
Mỗi gia tộc không chỉ có địa bàn riêng trong Thạch Thành mà ngay tại khu phường thị trung tâm do phủ thành chủ quản lý, mỗi nhà cũng đều sở hữu một khu vực tương ứng.
Sau một thoáng bị cảnh vật mới mẻ cuốn hút, Lê Khiếu Long lấy lại sự tập trung, nhớ đến mục đích của chuyến ra ngoài lần này.
Chuyến đi này, mục đích của hắn chính là thăm dò các loại dược liệu, linh thảo, đồng thời cũng muốn biết giá cả của chúng để tiện tính toán sau này.
Nghĩ là làm, hắn đi vào một cửa tiệm mang biển hiệu: Lê Gia Dược Điếm.
Chưởng quỹ là một lão nhân khoảng sáu mươi tuổi, mặc y phục xanh. Thấy hắn bước v��o, ông liền vội vã tiến lên đón, cất tiếng chào: "Nhị thiếu gia, không biết ngọn gió nào đã đưa ngài đến đây vậy?"
Lê Khiếu Long cũng không khách khí: "Thôi lão, lão có thể nói cho ta biết giá cả của các loại dược liệu có trong tiệm không?" Nhưng nghĩ lại, thấy việc đó phiền phức, hắn liền đổi ý: "Trong tiệm có sổ sách không? Ta muốn xem qua một chút!"
Lê Thôi, luyện khí tầng 9, là cận vệ trung thành từng theo Lê Thanh Huyền. Sau vì có chút kiến thức đọc viết, ông được cân nhắc lên làm chưởng quỹ của Dược Điếm.
Nghe thấy yêu cầu có phần đường đột của vị Nhị thiếu gia nhà mình, Lê Thôi hơi sững sờ, không biết bản thân đã làm gì sai, hay có kẻ nào gièm pha mà vị thiếu gia này lại đột nhiên đến kiểm tra như vậy.
Thấy sắc mặt Thôi lão hơi khó coi, Lê Khiếu Long thầm kêu không ổn. Có lẽ hành động của bản thân đã khiến vị chưởng quỹ tận tụy này hiểu lầm, nghĩ rằng hắn đang nghi ngờ lão.
Hắn vội vàng giải thích: "Thôi lão, lão đừng đa nghi, ta không hề nghi ngờ lão đâu. Chẳng qua ta muốn tìm hiểu thêm về giá cả dư���c liệu, nhưng sợ nếu lão giới thiệu từng món sẽ làm lỡ việc buôn bán của dược điếm nên mới muốn xem sổ sách."
Biết bản thân đã hiểu lầm vị thiếu gia trước mặt, Lê Thôi vội chắp tay cúi người: "Mong Nhị thiếu gia thứ lỗi, là lão hủ đa nghi."
Nói rồi, ông vội vã đến quầy, lấy ra một cuốn thư tịch và đưa cho Lê Khiếu Long.
"Đây là giá nhập hàng và bán hàng của tất cả các loại dược liệu có trong tiệm. Thiếu gia, mời ngài xem." Đoạn, ông tận tình mời Lê Khiếu Long vào một gian phòng nhỏ, rồi định đi pha trà.
Nhưng đã bị Lê Khiếu Long ngăn cản, vì hắn chỉ muốn xem lướt qua chứ không có ý định đọc hết, và chỉ tập trung vào các loại dược liệu, linh thảo dành cho tu chân giả, bỏ qua hoàn toàn những loại thông thường.
...
Nửa nén nhang sau, Lê Khiếu Long rời khỏi dược điếm của Lê Gia. Thực ra, trong đầu hắn lúc này chỉ đọng lại giá của một vài thứ, bởi vì phần lớn thứ mà Lê Gia buôn bán đều là các loại dược liệu phổ thông, không có nhiều tác dụng với hắn. Đồng thời, hắn cũng có thêm chút kiến thức về thế giới tu chân tại Thạch Thành.
Có thể nói, thế giới tu chân ở đây khá nghèo nàn, ít sử dụng linh dược, đa phần là thuốc trị thương và các loại bồi bổ cơ thể cơ bản.
Thay đổi hướng đi, Lê Khiếu Long tiến đến trung tâm phường thị. Trước mắt hắn là một cửa tiệm bốn tầng bề thế.
Ở quanh khu vực này, nó được xem như đối trọng với phủ Thành chủ ở bên cạnh, tạo thành hai tòa kiến trúc đặc trưng của Thạch Thành.
Xuyên Việt Thương Hội, nghe đồn là thế lực trải rộng khắp Việt Quốc, mà tại Thạch Thành chỉ là một chi nhánh nhỏ. Cho nên, đối với thương hội này, chẳng những tứ đại gia tộc phải kiêng dè, ngay cả phủ thành chủ cũng phải nể mặt vài phần.
Chứng kiến tòa lầu hùng vĩ trước mặt, Lê Khiếu Long liền hiểu đây chính là nơi mình cần đến. Nếu ở đây mà còn không tìm thấy thứ gì có ích cho hắn nữa, thì có lục tung cả Thạch Thành cũng bằng không.
Lê Khiếu Long đi đến gần, đang chuẩn bị bước vào bên trong, nhưng vừa tới cửa, hắn liền nghe thấy tiếng ồn ào từ phía sau. Quay đầu nhìn lại, hắn thấy hai thiếu niên đang nghênh ngang tiến về phía này. Phía sau là một đám bảy, tám người thân hình cường tráng, lưng đeo trường đao. Nhìn vào quần áo của những người này, không khó để nhận ra đó là hộ vệ của hai thiếu niên phía trước.
Nhưng hắn chỉ liếc qua một cái, bởi lúc này không cần thiết phải gây chuyện phiền phức. Đang lúc Lê Khiếu Long quay người định bước vào, thì một trong hai thiếu niên kia đột nhiên cất tiếng gọi lớn: "Ối chà, đây chẳng phải phế vật Lê Gia hay sao? Sao vậy! Hôm nay lại có hứng thú ra ngoài dạo chơi thế này?"
Rồi cùng với người kia, chúng vội vàng tiến đến trước mặt Lê Khiếu Long với vẻ mặt cười cợt, trêu ngươi.
"Nghe bảo nhị thiếu gia Lê Gia đã chữa trị được kinh mạch rồi. Chúc mừng, chúc mừng!"
"Nhưng ta lại thấy Lê Gia đã mắc phải sai lầm lớn. Dùng năm trăm kim tệ chỉ để cứu một tên phế vật, bọn họ đúng là ngu xuẩn."
"Triệu huynh, huynh thấy ta nói có đúng không?" Hắn quay đầu nói với người thiếu niên có vẻ ngoài xấu xí đứng phía sau.
Người kia chỉ gật đầu rồi cười mỉm, không tỏ vẻ gì nhiều.
Nhưng khác với biểu hiện của hai người, Lê Khiếu Long vẫn giữ vẻ bình tĩnh, kèm theo chút nghi hoặc.
Bởi vì ngay lúc này, trước mắt hắn hiện ra bảng thông tin của hai người này.
[Lý Hữu Lộc: 17 tuổi Tư chất: bình thường Tu vi: luyện khí tầng 5. Điểm công đức: -320. Giới thiệu: Là con thứ hai của gia chủ Lý Gia Thạch Thành, Lý Vạn Tài...]
[Triệu Nham: 19 tuổi Tư chất: tốt Tu vi: luyện khí tầng 8. Điểm công đức: -1680. Giới thiệu: Đồ đệ của Triệu Thạch, luyện đan sư cấp 3]
Bảng thông tin giúp hắn biết rõ thân phận của đối phương, nhưng chừng đó vẫn khiến Lê Khiếu Long nghi hoặc. Những điều này dù không có hệ thống hắn cũng có thể đoán ra, chỉ là không rõ tên tuổi cụ thể. Có hệ thống, mọi thứ chi tiết hơn nhiều, đồng thời hắn cũng biết được điểm công đức của hai người này đều âm.
Điều khiến hắn thắc mắc chính là thông báo hệ thống hiện ra sau khi đọc bảng thông tin của hai người.
[Hệ Thống: Đinh, ký chủ phát hiện đối tượng có điểm công đức âm. Đây là những kẻ thương thiên hại lý, đáng phải tru diệt. Là đại diện cho Thiên đạo, cho công lý, ký chủ không thể cứ để những kẻ này nhởn nhơ hoành hành như vậy được. Mong ký chủ hãy mau mau ra tay, tiêu diệt những kẻ này, trừ họa cho thế gian. Phần thưởng khi ký chủ tiêu diệt đối phương sẽ là toàn bộ điểm công đức âm mà chúng đang mang.]
Trước kia, khi hệ thống nâng cấp khả năng nhận diện, có thể tra xét điểm công đức của người khác, hắn cũng đã định hỏi lão Thiên rồi, tuy nhiên lúc đó đang có việc riêng nên chưa kịp hỏi. Nhưng hiện tại...
Không cần hỏi lão Thiên, hắn đều biết, chỉ cần tiêu diệt những kẻ có điểm công đức âm, hắn sẽ nhận được điểm công đức bằng với số điểm âm của chúng. Nói như vậy, đây chính là một con đường khác để hắn tích lũy điểm công đức ngoài việc chờ nhiệm vụ do hệ thống ban bố.
Suy đi tính lại, hắn cảm thấy cách này khá phù hợp, vì nếu cứ phải đợi đến khi hệ thống ban bố nhiệm vụ mới có thêm điểm công đức thì bao giờ hắn mới có thể trở nên cường đại?
Hãy nhớ rằng, mọi quyền biên tập cho nội dung này thuộc về truyen.free, cảm ơn sự ủng hộ của bạn.