Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Ta Làm Công Cho Thiên Đạo - Chương 15: Trúc Cơ Đan

"Triệu huynh, huynh nhìn xem! Ta đã bảo mà! Kẻ này không chỉ đứt đoạn kinh mạch mà đầu óộc có vấn đề luôn rồi."

"Lê gia hiện tại chỉ chữa được kinh mạch, chứ đầu óc thì làm sao mà chữa nổi? Xem ra, bọn họ đã phí công cứu sống một tên đần độn!"

Chứng kiến Lê Khiếu Long vẫn im lặng không nói một lời, Lý Hữu Lộc mỉa mai, cười cợt với Triệu Nham, nhưng Triệu Nham vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, không bàn luận gì thêm.

Mặc dù bị khiêu khích, nhục mạ, nhưng Lê Khiếu Long chẳng hề để tâm. Bởi vì lúc này, hắn còn đang bận tâm đến thông báo từ hệ thống.

Sau khi nhận được thông báo, trong đầu hắn chỉ toàn nghĩ cách giết chết hai kẻ trước mặt này để kiếm điểm công đức. Đối với hắn mà nói, lời lẽ của bọn chúng chẳng đáng giá bằng điểm công đức có thể kiếm được từ chúng.

Thế nhưng nói đi cũng phải nói lại, hiện tại chưa thể ra tay giết chết hai kẻ này được. Bởi vì thân phận của bọn chúng cũng không tầm thường, luôn có người bảo vệ kề bên nên rất khó ra tay. Lý Hữu Lộc kia thì không sao, dù gì hai bên cũng đang đối địch, nếu có cơ hội hắn cũng sẽ ra tay không chút do dự. Còn Triệu Nham, tuy tu vi cao hơn hắn, nhưng không đáng ngại. Thứ đáng ngại chính là thân phận của y, y có sư phụ là một luyện đan sư cấp 3. Một luyện đan sư cấp 3 có địa vị cực kỳ tôn quý, không chỉ tu vi phải đạt đến Kim Đan, mà còn có nhân mạch rộng khắp.

Nếu tạm thời chưa thể làm gì, vậy thì cứ bỏ qua trước đã.

Gạt bỏ những suy nghĩ miên man, Lê Khiếu Long đưa mắt nhìn hai người trước mặt: một kẻ có khuôn mặt xấu xí lại nở nụ cười tự cho là nho nhã, còn tên kia thì vẻ mặt ngạo mạn, nụ cười đầy khinh bỉ. Lê Khiếu Long lười đáp lời, chỉ khẽ chắp tay hữu lễ với Triệu Nham rồi quay người đi thẳng vào trong.

Chứng kiến hành động của Lê Khiếu Long, Lý Hữu Lộc càng được đà càn rỡ hơn: "Triệu huynh, huynh nhìn xem, lần này Lê gia đúng là lỗ vốn nặng, không chỉ cứu lại một tên đần độn mà còn là một kẻ vô lễ!"

Còn Triệu Nham thì khác, y lẳng lặng nhìn Lê Khiếu Long đi vào Xuyên Việt Thương Hội bằng ánh mắt đầy thâm ý, không nói gì, nhưng nụ cười trên môi đã thu lại. Bởi vì y biết, kẻ có thể nhẫn nhịn đến mức này chắc chắn không hề tầm thường.

Nãy giờ, dù Lý Hữu Lộc có khiêu khích thế nào, y cũng không hề xen vào, cũng chẳng lên tiếng. Không phải vì y sợ hãi, mà là không cần thiết. Y là kẻ từ bên ngoài đến, mặc dù có ý định muốn kiếm lợi, nhưng cũng không nhất thiết phải đắc tội với các thế lực tại đây. Điều này không hề có lợi gì cho y cả. Huống hồ y còn phải thầm cảm ơn Lê Khiếu Long, bởi vì không có hắn, y sẽ không bao giờ bán được viên đan dược kia.

Lúc này, cách tốt nhất là đứng ngoài quan sát, sau đó tìm cơ hội kiếm lợi, chứ không thể nào tham gia cuộc tranh đấu này. Bởi vì, với thân phận của y, cho dù có hành động hơi quá đáng, các thế lực ở Thạch Thành cũng sẽ nể mặt mà không tính toán chi li. Nhưng nếu gia nhập vào Lý gia, dồn hai gia tộc kia vào đường cùng, y có thể sẽ là người gặp nguy hiểm khi bên kia muốn cá chết lưới rách.

Dù vậy, y vẫn không ưa người vừa rồi, đơn giản là vì kẻ này trông soái khí hơn y, y ghét điều đó. Thoáng ngẫm nghĩ một chút, có lẽ nên khuấy động một chút, xem có kiếm chác được gì không.

Quay lại với Lê Khiếu Long, khi hắn bước vào bên trong Xuyên Việt Thương Hội, khung cảnh lập tức thay đổi. Trước mắt hắn lúc này là một đại sảnh được trang hoàng lộng lẫy, xa hoa, chia làm hai khu vực. Phía xa kia là quầy hàng chính, bên cạnh là cầu thang dẫn lên các tầng trên. Phía sau quầy, vài người mặc lam y đang tất bật tính tiền cho khách, cạnh đó là những thiếu nữ trẻ tuổi trong bộ thanh y.

Ngay khi hắn vừa bước vào, đang ngắm nhìn khung cảnh xung quanh, một thiếu nữ tầm mười lăm, mười sáu tuổi, khoác thanh y, dung mạo thanh tú, tiến lại gần, đồng thời lễ phép lên tiếng:

"Xin chào công tử, tiểu nữ là Tiểu Thanh. Công tử cần gì, xin cứ nói với tiểu nữ. Tiểu nữ sẽ giúp công tử tìm kiếm."

Nhìn thiếu nữ trước mặt, hệ thống lập tức hiển thị thông tin: "Tiểu Thanh, không tu vi, 3 điểm công đức, một người tương đối bình thường."

"Ta muốn đi dạo, ngắm nhìn xung quanh, tìm hiểu thêm, ngươi có thể giới thiệu về thương hội của các ngươi cho ta không?"

"Dạ, xin mời công tử đi theo tiểu nữ!" Tiểu Thanh lại hành lễ, sau đó đưa tay mời hắn đi theo.

"Thưa công tử, Xuyên Việt Thương Hội chúng ta là thương hội lớn nhất, bao phủ toàn bộ Việt Quốc, ở đây chỉ là một chi nhánh nhỏ mà thôi."

"Hiện tại chúng ta đang đứng ở tầng một. Tầng này chia làm hai khu vực: khu vực tiếp đón khách hàng và khu vực bên trong là nơi đấu giá. Vào mùng một hàng tháng, Xuyên Việt Thương Hội sẽ tổ chức một buổi đấu giá nhỏ, và mỗi năm sẽ có một buổi đấu giá lớn. Nếu công tử có nhu cầu, có thể đến tham gia. Hoặc nếu muốn đấu giá vật phẩm nào đó, chúng tôi cũng có thể nhận ký gửi đấu giá hộ, phí dịch vụ chỉ 5%."

"Tầng hai là khu vực linh thảo và đan dược. Chúng tôi dám đảm bảo rằng, những gì Thạch Thành có, chúng tôi đều có; những gì Thạch Thành không có, chúng tôi có thể cũng có."

"Tầng ba là khu vực binh khí, nơi chuyên bán các loại binh khí tốt nhất Thạch Thành. Nếu công tử chưa có vũ khí vừa ý, có thể lên đó tham khảo, đảm bảo công tử sẽ hài lòng."

"Còn tầng bốn là khu vực nội bộ, mong công tử thông cảm."

"Được rồi, dẫn ta lên tầng hai xem thử đi." Lê Khiếu Long vẫn không quên mục đích chính của mình khi đến đây: tìm hiểu giá cả linh thảo và đan dược.

Tiểu Thanh vội vàng gật đầu, sau đó đi trước, tiến về phía cầu thang rồi đưa tay mời hắn lên trên. Lê Khiếu Long gật đầu, bước lên tầng hai.

Không gian thay đổi, trước mặt hắn là những dãy tủ trưng bày, chia làm hai khu vực: khu vực bên trái khá lớn dành cho linh thảo, còn khu vực bên phải nhỏ hơn là nơi bày bán đan dược. Lê Khiếu Long thấy điều này cũng dễ hiểu, ở một nơi hẻo lánh như vậy, số lượng linh thảo được bày bán nhiều hơn đan dược là điều hiển nhiên.

Bước vào khu vực đan dược trước, xung quanh bày các trụ trưng bày cao tầm một mét, phía trên đặt một hộp pha lê trong suốt, bên trong là đan dược. Đồng thời, phía ngoài hộp có ghi rõ thông tin, tác dụng và giá cả của viên đan dược bên trong. Lê Khiếu Long đi một vòng quanh khu này, hắn đếm được chỉ khoảng chín loại đan dược, nhưng mỗi loại lại được phân chia thành ba phẩm chất: hạ, trung, thượng, nên số lượng trụ trưng bày cũng không ít.

Trong số đan dược này, thứ đáng giá nhất đương nhiên là Trúc Cơ Đan. Theo như thông tin ghi bên ngoài thì đó là một viên Trúc Cơ Đan hạ phẩm, có ba mươi phần trăm tỷ lệ tấn thăng Trúc Cơ, và giá cả của nó cũng cao ngất ngưởng, 200 kim tệ.

Mặc dù không bằng viên đan dược lần trước phụ thân hắn đã đấu giá được cho hắn, tuy nhiên, cần nhớ rằng viên kia là đan dược cấp 6, còn đây chỉ là cấp 2. Lần đó, một phần nguyên nhân là do Xuyên Việt Thương Hội không kiểm tra được dược lực bên trong, nên họ đã giới hạn mức giá. Đồng thời, trong toàn bộ Thạch Thành chỉ duy nhất Lê Gia cần đến nó, nên viên đan dược đó mới có giá 500 kim tệ. Dù vậy, điều này cũng đủ để chứng minh giá trị đáng kinh ngạc của đan dược cấp cao.

Tuy nhiên Lê Khiếu Long chẳng mấy để tâm đến lời giới thiệu bên ngoài hộp, bởi vì hắn đã có hệ thống.

[Trúc Cơ Đan: Hạ phẩm, đan dược cấp 2. Gia tăng 25% cơ hội đột phá Trúc Cơ. Giới thiệu: Đây là loại hàng cấp thấp, chứa quá nhiều độc tố.]

Đây chính là lời giới thiệu của hệ thống khi hắn nhìn vào viên Trúc Cơ Đan kia. Quả thực khiến hắn phải cạn lời, một viên đan dược giá 200 kim tệ, vậy mà trong mắt hệ thống lại chỉ là hàng cấp thấp. Nghĩ lại cũng đúng, bởi vì trong hệ thống còn có vô số vật phẩm siêu việt thần cấp.

Bản chuyển ngữ này thuộc độc quyền của truyen.free, mong bạn đọc lưu ý nguồn gốc chân chính.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free