(Đã dịch) Ta Một Lòng Muốn Chết, Làm Sao Công Thành Danh Toại? - Chương 59: Lão tiên sinh cùng đồng tử
Lão Hoàng luống cuống, chẳng lẽ tên nhóc này yếu ớt đến mức không chịu được một trận đánh như vậy ư? Hắn lại đưa tay sờ ngực Mục Thanh Bạch. Mục Thanh Bạch bỗng mở choàng mắt, thấy cảnh tượng đó, vô cùng hoảng sợ, vội vàng đẩy lão Hoàng ra, lộn nhào lùi lại phía sau. "Ngươi ngươi ngươi, ngươi muốn làm gì?" Lão Hoàng trợn tròn mắt há hốc mồm, mãi một lúc sau mới cất tiếng: "Ngươi còn sống ư?" Mục Thanh Bạch nghe vậy cười khẽ: "Ôi, người như ta chẳng có ưu điểm gì đáng kể cả..." Lão Hoàng thầm nghĩ: Ngươi cũng tự biết điều đó ư. "Nhưng ta có một môn tuyệt kỹ gọi là Quy Tức công, nói trắng ra chính là giả chết!" Lão Hoàng cười khẩy nói đầy mỉa mai: "Không ngờ Mục công tử, người một lòng muốn chết, vậy mà cũng biết sợ chết." Mục Thanh Bạch lắc đầu nói: "Ta không sợ chết." Lão Hoàng liếc xéo: "Được được được, ngươi không sợ chết!" "Ta chỉ là không chịu được đau khổ. Ta đã chết đi sống lại nhiều lần như vậy, nên biết kiểu chết nào đau đớn nhất, kiểu nào sảng khoái nhất." Lão Hoàng không khỏi bật cười, hùa theo lời hắn hỏi: "Vậy ngươi nói xem, kiểu chết nào là đau đớn nhất?" Mục Thanh Bạch nhìn thẳng vào Lão Hoàng, đáp: "Chết đuối, chết đói." Lão Hoàng trong lòng khẽ giật mình. Chẳng biết tại sao, lời Mục Thanh Bạch nói nghe thật sự nghiêm túc, chẳng giống chút nào là nói đùa. Thật giống như... Hắn thật chết qua. Lão Hoàng rất nhanh xua ý nghĩ hoang đường đó khỏi đầu. Ha ha, mình đúng là hồ đồ rồi, người sống sờ sờ làm sao mà chết được? Ăn nói vớ vẩn đúng là chẳng tốn đồng nào, lại còn khoe là chết đến hai lần nữa chứ. Lão Hoàng đỡ Mục Thanh Bạch đứng dậy, tận tình phủi sạch bụi bẩn trên quần áo cho hắn. Trở về với bộ dạng này, e rằng sẽ bị tiểu thư quở trách mất. Hi vọng Mục Thanh Bạch có thể nể tình hành động phủi bụi lấy lòng này của mình mà nói vài lời tốt đẹp hộ hắn. "Hoàng quản gia, bọn họ toàn là những huân quý tử đệ đấy, ngươi ra tay mạnh bạo như vậy, không sợ bọn họ trả thù sao?" "Trả thù?" Bọn chúng dám sao? Cứ về nhà hỏi phụ thân bọn chúng xem, lão già này cầm quân đánh giặc ngày xưa, phụ thân bọn chúng, ai mà chẳng phải gọi lão già này một tiếng tướng quân?
"Ha ha, bọn họ lại không biết lão phu là ai." "Nhưng bọn hắn biết ta mà!" "Cho nên sau này Mục công tử ra ngoài cẩn thận một chút, đừng để bọn chúng bắt được." Mục Thanh Bạch im lặng, không ngờ món nợ này cuối cùng vẫn đổ lên đầu ta đúng không? "Đám thằng nhãi con này là con nhà ai? Lão Hoàng ngươi biết không?" "Không quen biết." Lão Hoàng lắc đầu. "Thôi được, không sao, lát nữa ta sẽ vạch tội hết lượt là xong! Ẩu đả ngự sử giữa đường, ít nhất cũng phải lột da bọn chúng!" Lão Hoàng liếc nhìn Mục Thanh Bạch đầy khinh thường: "Ngươi sao? Một tên tiểu quan lục phẩm mà dám đòi lột da công thần khai qu��c à? Đúng là châu chấu đá xe, không biết lượng sức mình!" Bất quá, lão Hoàng cũng không ngăn cản. Sau khi thiên hạ thái bình, đám huân quý này có hơi quá đáng. Mượn tay Mục Thanh Bạch, để bệ hạ chấn chỉnh lại bọn chúng cũng tốt. Lão Hoàng trong lòng lo lắng bất an, nếu Mục Thanh Bạch trở về với bộ dạng này mà để tiểu thư nhìn thấy, e rằng hắn sẽ bị phạt nặng mất. Bỗng nhiên, trong lòng Lão Hoàng chợt lóe lên một ý nghĩ. Hay là đưa Mục Thanh Bạch ra ngoài đi dạo một lát. "Mục công tử, ngài có muốn đi câu cá không?" ... "Minh đại nhân, tại sao lại tới?" "Để xin bản gốc tấu chương của Mục đại nhân." Ân Thu Bạch đã sớm lường trước cảnh này, vì vậy bình thản đáp: "Đốt rồi." Minh Ngọc bất đắc dĩ: "Ân tướng quân, ngươi làm vậy ta không biết báo cáo kết quả lại cho Bệ hạ thế nào." "Ngươi cứ thuật lại nguyên văn lời ta với Bệ hạ là được." Minh Ngọc tò mò hỏi: "Bệ hạ tò mò sao ngươi lại có thể viết ra văn chương hay đến vậy? Ta cũng tò mò bản gốc của Mục Thanh Bạch tệ đến mức nào mà ngươi lại phải làm thay như thế?" Vành tai Ân Thu Bạch chợt đỏ lên. Nàng tuy có hiểu biết về văn chương, nhưng thực sự không giỏi văn chương. "Những gì ta viết đều là lời Mục công tử nói, tấu chương đều là những lời từ tận đáy lòng." "Tấu chương khuyên can viết rất hay, nhưng Bệ hạ không thích ngươi khuyên can. Bởi vì Bệ hạ một khi đã quyết định làm gì thì nhất định sẽ làm cho bằng được, điều này chắc hẳn ngươi hiểu rõ hơn ta chứ?" Ân Thu Bạch nín thở, bất đắc dĩ gật đầu. Nàng coi như đã hiểu rõ, Minh Ngọc lần này đến đây cũng là mang theo ý chỉ của Bệ hạ. Nói khó nghe thì gọi là "đánh tiếng cảnh cáo", nói dễ nghe thì là "nhắc nhở". "Ân tướng quân, ngài là người Bệ hạ tin tưởng tuyệt đối, trong triều ta gần như là người duy nhất, ngài chẳng cần phải đối đầu với Bệ hạ đâu." Ân Thu Bạch cầm quả hạch trong tay quăng xuống hồ, tạo nên từng vòng gợn sóng lăn tăn. "Ta đã biết." "Bệ hạ có ý là, hãy kiểm soát Mục Thanh Bạch, đừng để hắn viết tấu chương khuyên can nữa. Trước khi Bệ hạ thực hiện quốc sách chuyển từ trồng lúa sang trồng dâu, hãy để hắn yên phận. Nếu hắn không chịu yên phận, thì cứ tìm cho hắn vài việc để làm." Ân Thu Bạch bực bội nói: "Ta đã biết!" Ân Thu Bạch quay người phân phó: "Đi tìm Mục công tử về đây." ... "Mục công tử, đây là hồ đẹp nhất khu vực kinh thành." Mục Thanh Bạch xuống xe nghe vậy, lập tức cảm thấy có gì đó là lạ, không khỏi nghi ngờ hỏi: "Hồ đẹp nhất không phải Kính hồ sao?" Lão Hoàng không nhịn được cười mà nói: "Nói thì nói vậy, thế nhưng ai dám đi Kính hồ câu cá chứ? Với lại, Kính hồ rốt cuộc có cá hay không thì còn là một vấn đề, nhưng cá trong hồ này, thì lại là loài cá mập nhất mà ta từng thấy." Mục Thanh Bạch tỏ vẻ hứng thú. Hoạt động câu cá này, dù ở thời đại nào, cũng luôn có người yêu thích. Lão Hoàng tận tình mang cần câu đến cho Mục Thanh Bạch. Mục Thanh Bạch tiếp nhận cần câu và mồi câu, thấy hai tay hắn trống trơn, nghi ngờ hỏi: "Ngươi không câu sao?" "Ta thì không được rồi, ta còn phải trông coi xe ngựa. Mục công tử cứ đi câu đi, cứ tận hưởng đi!" "Được, ngư��i chờ một lát, ta câu mấy con cá béo về nhà nấu canh cho mà uống!" Lão Hoàng âm thầm mỉm cười, chờ một lát sao? Cá trong hồ này béo tốt là thật, nhưng cá càng béo thì càng kén mồi. Nói gì đến câu mấy con, ngươi ngồi cả ngày ở đây mà câu được một con thì Lão Hoàng này nhận thua! Dù sao, bản thân Lão Hoàng cũng đã đến đây nhiều lần như vậy mà tổng cộng cũng chỉ câu được vài con cá. Gió thu hiu hiu, khiến mặt hồ nổi lên từng vòng gợn sóng lăn tăn. Bên hồ chẳng có ai khác, chỉ có một lão già dắt theo một tiểu đồng, cũng đang câu cá. Mục Thanh Bạch không đến gần, dù sao hắn là một lão câu cá có đạo đức. Người khác khó nhọc thả mồi dụ cá, hắn đương nhiên không thể đến hưởng ké. Mục Thanh Bạch ở phía xa tìm được một điểm câu tuyệt hảo, móc mồi, ném cần, động tác liền mạch mà thành. Lữ Khiên và thư đồng đương nhiên cũng chú ý đến sự xuất hiện của Mục Thanh Bạch. Thư đồng thấy thế, nói: "Tiên sinh, ngài trốn đến tận đây mà vẫn không được yên tĩnh. Những học trò này quả thực không chịu bỏ cuộc, lại còn đuổi đến tận đây." Lữ Khiên vuốt chòm râu, cẩn thận suy tư một lát, hơi hoang mang hỏi: "Trông lạ mặt quá, lão phu hình như chưa từng gặp hắn bao giờ. Hắn là học trò của lão phu sao?" Thư đồng hồi đáp: "Học trò của tiên sinh nhiều như vậy, làm sao có thể nhớ hết được?" Lữ Khiên cũng không suy nghĩ nhiều, đúng như lời thư đồng nói, hắn là đại gia thư pháp lừng danh thiên hạ, lại càng là tiên sinh của Kính Hồ thư viện. Học trò theo học dưới trướng đông không kể xiết, những đệ tử không xuất sắc thì đương nhiên sẽ không để lại ấn tượng gì. "Thôi vậy, hắn có thể nghe ngóng đến nơi này cũng đủ chứng tỏ hắn hiếu học. Tuy lão phu hôm nay nghỉ dạy, nhưng nếu hắn có lòng cầu học, hắn có điều gì muốn hỏi thì hôm nay lão phu sẽ giải đáp cặn kẽ cho hắn." "Tiên sinh nhân hậu, thật là quá hời cho cái tên vô lễ này." Lữ Khiên vừa cười vừa nói: "Tốt, ngươi đi gọi hắn đến đây đi." "Vâng ạ." Thư đồng lập tức vênh váo tự đắc đi về phía Mục Thanh Bạch. "Ồ! Lão Hoàng quả nhiên không lừa ta! Con cá này đúng là béo ú mà!" Mục Thanh Bạch mới ném cần câu được một lát, liền đã câu được một con cá to béo. Lúc này, thư đồng cũng đã đi đến bên cạnh Mục Thanh Bạch. "Uy! Ngươi!" Mục Thanh Bạch liếc mắt nhìn lên, thấy bộ dạng vênh váo hống hách của hắn, rồi nhìn sang lão già ở đằng xa, lập tức hiểu ra. "Chậc chậc, đúng là những tay câu kém cỏi có đủ thứ đồ nghề! Ghế đẩu, lò sưởi... cái gì cũng có, chỉ có điều không câu được con cá nào." "Ai, xem ra chẳng phải ai cũng có đạo đức của người câu cá. Thấy ta câu được cá liền muốn đến hưởng ké." "Được rồi được rồi, nhìn lão già này thật đáng thương, đoán chừng ngồi lâu như vậy mà chẳng câu được con cá nào. Điểm câu này cứ nhường cho hắn vậy, tạm xem như làm việc tốt không cầu danh." Trong mắt Mục Thanh Bạch, vị đại gia thư pháp, văn đàn đại nho được thế nhân công nhận, cứ thế biến thành một lão câu cá đáng thương, trắng tay. Mục Thanh Bạch đem cá nhét vào sọt, thu cần một cách gọn gàng, rồi xách đồ đạc đứng dậy. Thư đồng thấy thế, trong mắt càng thêm khinh thường. "Hừ, ta còn chưa nói gì mà hắn đã định mặt dày đến đây rồi." "Đám học trò này đúng là vì nịnh nọt mà chẳng cần chút thể diện nào." Bản chuyển ngữ này là tài sản của truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.