Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta Sửa Đổi Cảnh Giới Tại Tu Tiên Giới - Chương 10: Chapter 10: Chằn Tinh

Việt Thần giựt mình, hắn cố gắng nhớ lại một chút ký ức năm xưa nhưng lại không tài nào nhớ nỗi, chỉ biết rằng từ lúc hắn bị vứt ở trên đỉnh núi Cửu Tiêu Sơn lúc còn nhỏ, hắn đã được một con chó nuôi nấng.

Việt Thần gắng sức đưa tay nhỏ tới vạt áo mỹ phụ, chu miệng a a mấy cái.

Hắn giống như một tiểu hài tử nằm gọn trong bầu ngực vị phu nhân này.

Mỹ phụ cười khanh khách áp má hắn vào trong lòng ngực :”Tiểu thiếu chủ thật nghịch ngợm a!”

Nói đoạn bỗng nhiên ở bên ngoài hiện lên một thanh âm nứt vỡ, hàng loạt tiếng rầm rầm phát ra như ở ngoài đang có ai đó đánh vào.

Sắc mặt mỹ phụ nhíu lại, nàng nhẹ nhàng đặt hắn lên cái võng nói :”Thiếu chủ đừng sợ, ta phải đi ra ngoài một chut lát trở về sẽ có quà cho ngài!” - Mỹ phụ nói xong nháy mắt một cái, môi đỏ chạm lên trán Việt Thần một tiếng chụt rồi dần biến mất.

Khung cảnh bắt đầu mờ dần mờ dần, nhắm thấy tâm lý Việt Thần đang dần biến ảo vô cùng, đây là hệ quả của ở trong mộng cảnh quá lâu, máu huyết sẽ bị Dị Mộng thôn phệ.

Mộng Nhi hiện lên chậm rãi áp tay lên má hắn nói :”Thở ra chậm rãi, thật chậm. Bây giờ muội sẽ truyền Thanh Tâm Chú cho huynh, học xong tâm trí của huynh sẽ ổn định lại!”

Việt Thần gật đầu, lắng nghe pháp quyết.

Chừng vài canh giờ sau.

Việt Thần hai mắt đỏ ngầu, đỉnh đầu ong ong như có búa bổ vào, cảnh tượng khung cảnh dần dần thay đổi ngay tức khắc, ngay cả thân thể hắn cũng thay đổi, có thể là vì bị tác động thời gian nên tâm trí của Việt Thần không theo kịp.

Việt Thần nhăn mặt, trên trán lấm tấm mồ hôi, ở giữa thức hại giống như nở ra một búp hoa bạch tuyết, những bụi phấn trên nhành lá đang ôm ấp lấy tâm trí hắn.

Chẳng biết là bao lâu sau hắn tỉnh dậy, một hơi thở nặng nhọc tuông ra.

“Ai ui…” - Hắn rên rỉ một cái, mắt nhìn khung cảnh xung quanh, nơi này có cảm giác giống y hệt ở trong mộng cảnh của Chằn Tinh, chỉ có điều cảnh vật đã bị bụi bẩn bám lên, nhìn âm u cực kì.

"Cũng may là không gãy cái xương nào!”

Việt Thần thầm than một tiếng, ánh mắt hắn dần lộ ra kinh ngạc nhìn xuống thân thể mình :”Chằn Tinh đã băng bó vết thương cho ta sao?”

Việt Thần nói xong, hai mắt ngắm nghía xung quanh thân thể, cạnh giường còn có rất nhiều băng gạt, vải rách dính đầy máu của hắn.

Cổ thi thể này bị đánh cực kì nặng, tuy nói xương không nứt gãy nhưng lục phủ ngũ tạng cũng không phải không bị nội thương nặng.

Mà quá trình Dung Huyết lần này mang lại lợi ích thật sự quá lớn, từ lúc chạy trốn tới giờ, ngoài những sát chiêu của thiếu nữ nhỏ nhắn ra thì hắn không đỡ được, còn lại đều đã đánh qua.

Nhưng cái quan trọng là hắn có cảm giác giống như mình đã vô thức hấp thụ mấy phần đòn công kích của đối phương, lại vừa có thể lợi dụng Dung Huyết làm nhanh quá trình hồi phục.

Giai đoạn tiểu cảnh giới nho nhỏ này thật sự quá kinh khủng, nhưng tại sao lại không có ai có thể đạt được?

Đúng lúc hắn còn đang phân vân thì tự dưng Việt Thần trố mắt ra, tay sờ xoạng lên ngực, ngay ở giữa vị trí trung tâm hiện lên một đóm sáng như hoả diệm, hừng hựng bốc cháy.

“A” ,- Mộng Nhi đột ngột xuất hiện miệng há ra thành chữ O

“Làm sao? Có chuyện gì sao?” - Việt Thần thắc mắc

Mộng Nhi lắc đầu nhưng thanh âm vẫn lộ ra vẻ sợ hãi :”Ta cảm thấy vật này rất quen thuộc nhưng lại không thể nào nhớ tên!”

Việt Thần cũng lâm vào trong suy tư, hắn nhớ đến lại khung cảnh ban nước tiên cho một thiếu nữ có tên Doãn Tích Miên, vì quá say mê mà tát vào mông nàng, kết quả hắn bị một luồng lực lượng rất khủng bố đánh bay đi.

“Thì ra là thế!”

Việt Thần như tỉnh ra từ cơn mê, việc hắn đột nhiên mất đi hiệu lực ẩn thân chắc cũng là do đốm lửa kì dị này.

Việt Thần không suy nghĩ nữa, hắn bắt đầu phủi bụi trên y phục, ngay ngắn ngồi dậy.

Gương mặt đã quen với bụi bậm nay đã sạch sẽ hơn trước, từ ngoài chiếc gương đồng cũ kỹ có thể thấy rõ ràng khuôn mặt hắn, góc cạnh nam tính đồng nhất, ánh mắt thâm sâu thật giả khó phân, tóc dài hơn vai xoã tự do tung bay, y phục đen tuyền mờ ảo.

Khung cảnh tăm tối vì ánh sáng không thể chiếu được vào sau hang, nhưng vẫn có đèn dầu nhỏ thắp sáng, bàn ghế đơn sơ giản dị, chỉ riêng chỗ hắn nằm thì lại rất ấm áp.

Chỉ là ngay lúc hắn còn lỡ dỡ chưa biết làm gì thì từ ngoài âm cốc đã xuất hiện một con trăn khổng lồ.

Việt Thần trợn mắt, thân thể bất giác run rẩy lùi ra sau mấy bước.

Con trăn này cực kì to, làn da sần sùi kì dị đang trườn vào sau, lớp vảy tử sắc được thẫm bởi máu tanh, càng làm tăng thêm phần đáng sợ khi có ai nhìn thấy.

Việt Thần nuốt một ngụm nước bọt khô khốc, hắn cảm nhận được sự nguy hiểm tột cùng khi đối diện với con trăn to tướng này.

Thân trăn dài ngoằn hơn 150 trượng, hình thể này nếu so với những loài trăn thông thường chắc cũng to hơn gấp mấy chục lần, vậy mà trên đầu nó còn mọc sừng, hai mắt đỏ chót như có hung uy.

Con trăn thấy Việt Thần hoảng sợ, nó hé miêng xè xè mấy cái rồi liền ngay lặp tức hoá lại thành vị mỹ phụ như trong dị mộng mà hắn đã thấy.

Mỹ phụ có làn da bánh mật, hai má giống như vẩy lên một búp hoa hồng nhạt, bầu vú cong ngạo nghễ phô thiên cái địa ra trước mắt hắn.

Chỉ là nàng có vẻ đang rất yếu, nhìn thấy thần sắc tiều tụy kia, Việt Thần căn bản cũng không biết nói gì…

Mỹ phụ thấy Việt Thần tỉnh dây thần trí như nắm lại được tí tỉnh táo nói “Thiếu gia… gia… thiếu gia gia…”

Mỹ phụ lắp bắp nói, phát âm không rõ ràng, giống như thần trí đang bất ổn.

Việt Thần tinh mắt một cái liền biết ngay, người này nhận nhầm mình với một người nào đó, nên lúc hắn bị thương nặng, mỹ phụ này đã chữa trị cho hắn.

"Có thể nàng ta đã xem mình là vị thiếu chủ trong giấc mơ kia" - Việt Thần ngẫm nghĩ một thoáng liền đoán ra

Vừa tính nói gì đó, thì đúng lúc này. Việt Thần liềm trợn mắt, giọng hơi run rẩy.

Mỹ phụ lúc này hầu như đã loã thể trước hắn, nàng nhẹ nhàng quỳ xuống, chắp hai tay bái lạy hắn, gương mặt đập xuống nền đất…

“Thiếu chủ… muốn… bị chơi hư… ta…”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free