Ta Sửa Đổi Cảnh Giới Tại Tu Tiên Giới - Chương 9: Chapter 9: Chằn Tinh Trong Truyện Thạch Sanh Lý Thông?
Doãn Tích Miên xuất hiện trước hai nữ, mắt nàng đắm chìm vào phía trước, nơi đó giống như có một lực từ trường cách ngăn bởi một luồng đạo văn cổ xưa.
Song Nhi hai mắt đăm chiêu nhìn về khoản xa, lúc này mới tò mò nói :”Người không tính để nữ nhi vào đó bắt hắn về hả?”
Song Nguyệt nép đằng sau cũng gật đầu nghiêm túc.
“Hừ!” - Doãn Tích Miên hừ lạnh :”Các ngươi về Việt Tinh Học Viên học hành lại cho đàng hoàng, đường đường là thánh nữ, thân phận đã gần ngang hàng với Đạo Sư, lại không thể giết được một tên Bàn Huyết Cảnh sơ kỳ! Vô dụng quá đi!”
Song Nguyệt bặm môi không cam tâm, nàng kéo tay áo Song Nhi, Song Nhi hiểu ý liền nói :”Cả mẫu thân cũng có giết được hắn đâu?”
“Ngươi nói cái gì?” - Doãn Tích Miên trừng mắt.
Cả hai thấy một màn này liền co rúm tay chân sợ hãi, nhưng Song Nhi vẫn thẳng thắng nói :”Ta muốn gả cho hắn!”
Doãn Tích Miên đặt tay lên trán bất lực nói:”Hắn vừa nãy đã tính cưỡng hiếp cả ba, con còn muốn gả cho hắn?”
Song Nhi tự tin nói :”Là do hắn giỏi, qua mắt được chúng ta là rất khó, mẫu thân phải biết muội muội Song Nguyệt là một kết giới sư, ngay cả nàng còn không nhận ra khí tức của hắn, đủ biết tài nghệ ẩn thân của tên này rất cao siêu, đã đạt tới xuất thần nhập hoá!”
Doãn Tích Miên lâm vào suy tư, lời nói của Song Nhi cũng có lý, bản thân các nàng vốn là yêu nghiệt bên trong những yêu nghiệt, thuật ẩn thân câo siêu có cấp độ Linh Phẩm cũng khó có thể qua mắt được nàng.
“Chẳng lẽ tên này nắm giữ công pháp Tiên Phẩm?” - Song Nguyệt nép đằng sau tỷ tỷ tò mò hỏi
Doãn Tích Miên cắn môi phủ nhận :” Không thể nào!”
“Muội hâm hả? Công pháp Tiên Phẩm viện trưởng đại nhân cũng chỉ có một cái mà thôi, các tông môn hay những gia tộc tại đây nhiều lắm cũng chỉ giữ một bản tàn quyển, thiếu niên này làm sao có khả năng đó?” - Song Nhi giải thích.
“Mặc kệ là gì, hắn đã rơi vào Quỷ Bà Sâm, nơi này không phải là nơi chúng ta có thể vào!” - Doãn Tích Miên thở dài nói.
“Quỷ… Quỷ Bà Sâm?” - Song Nguyệt run rẩy rên rỉ.
Đó là truyền thuyết xưa lơ xưa lắc từ khi hồi nhỏ đã được mấy đám trẻ truyền tụng nhau cho tới bây giờ.
Ở trong Quỷ Bà Sâm, có Chằn Tinh, một con quỷ cao tới 5 trượng, dáng vẻ luộm thuộm, giọng nói khàn đặc và rất thích ăn hài tử.
“Mẫu thân… nơi này… nơi này là Quỷ Bà Sâm?” - Song Nhi cũng không kìm được nói.
Nàng nhìn về phía sau trong tảng đá lớn, ở đó có đầy râỹ rêu phong bám rễ chằn chịt, chính giữa lời ra con đường đất, phía dưới lác đác vài mẫu xương khô, khung ảnh cực kì khiếp đảm.
Doãn Tích Miên gật đầu, thu hồi Hoả Tịch Kiếm :”Tùy duyên đi, nếu hắn còn sống. Các ngươi muốn làm gì thì làm!”
Nói xong nàng biến mất, cũng không quên để lại một câu :”Tháng sau tuyển sinh, các ngươi trước đó về gặp viện trưởng đăng ký nhập mộng, chuẩn bị cho thật kĩ!”
“Vâng!” - Cả hai đồng loạt nói cùng lúc.
Khi mẫu thân các nàng biến mất, cả hai đưa ánh mắt vào xa xăm cố gắng tìm lại bóng hình hồi nãi nhưng không thành.
Không biết là bao lâu, thời gian giống như dài ra vĩnh cửu.
“A”
Việt Thần hét lớn một tiếng rồi tỉnh dậy…
Đập vào mắt hắn là một mỹ phụ, ánh mắt ánh lên tang thương nhưng được cảm xúc khéo léo che giấu đi.
“Tiểu thiếu chủ cuối cùng cũng dậy rồi!”
“A… a…” - Việt Thần muốn nói gì đó, nhưng hắn phát hiện căn bản mình không thể nói được.
Mỹ phụ cười tươi nhấc bổng hắn lên “Khanh khách, gương mặt của ngài rất giống gia chủ đại nhân a”
“Mỹ phụ này… đang ẵm ta sao?” - Việt Thần nghi hoặc nói
Hắn vô thức ngó nhìn xung quanh, nơi đây là một căn nhà nhỏ, nhìn đơn sơ giản dị. Ở ngoài rèm cửa lấp ló có tiếng suối đổ, rất êm tai.
Đúng lúc này, hắn có cảm giác trong đầu mình giống như có ai đó đang nói chuyện, giọng giống như một nữ hài.
“Ui chu cha cái mông tuiii!” - Mộng Nhi té xuống đất kêu rên
“Ahh… ngươi cái thứ loli tiểu quỷ này là gì?” - Việt Thần vừa bất ngờ vừa cười cợt truyền âm.
“Loli cái mã cha huynh! Là muội đây Mộng Nhi!”
“Mộng Nhi?, là ai vậy? Ta vừa mới xuyên không nên bàn tay vàng xuất hiện sao?” - Việt Thần hai mắt dán vào người nữ hài nghi hoặc.
“Aizzzzz!” - Thấy Việt Thần dường như không biết gì cả, nàng bùn bã than nhẹ.
“Huynh phải tỉnh dậy ngay, nếu không ả sẽ ăn thịt huynh!”
Việt Thần sợ hãi nhảy dựng lên :”Cái gì ăn thịt? Ngươi nói lung tung cái gì thế?”
“Má” - Mộng Nhi rủa một tiếng, hai mắt nghiêm túc lại, môi niệm pháp quyết. Một chưởng ấn đánh vào giữa tâm ngực Việt Thần.
Xoẹt!
Một lượng ký ức khổng lồ ùa vào ngay lặp tức, Việt Thần trợn mắt, răng môi cắn lại vì đau đớn, một lúc sau hắn mới mệt mỏi thở ra một ngụm trọc khí.
“Thì ra là thế, ta hiểu rồi!” - Việt Thần lắc đầu nghiêm nghị nói.
Mộng Nhi lúc này mới suy tư :” Hiện tượng Dị Mộng rất khó có thể xảy ra đối với tu tiên giả, bởi vì Dị Mộng có thể khiến huynh vĩnh viễn trầm luân ở trong mộng cảnh!”
“Dị Mộng và Nhập Mộng khác nhau như thế nào?” - Việt Thần thắc mắc nói
“Dị Mộng có thể cho phép huynh xâm nhập vào giấc mơ của người khác, còn nhập mộng thì không thể!”
Việt Thần ồ lên một tiếng, đây là lần đầu tiên hắn nghe nói đến hai từ Dị Mộng,
Việt Thần trầm trọng hỏi :” Vậy nếu theo lời muội nói thì hiện tại Chằn Tinh đang cố ý xâm nhập vào giấc mộng của ta sao?”
“Không có!” - Mộng Nhi lắc đầu sau đó nói :”Là huynh vô ý thức xâm nhập vào mộng cảnh của ả!”
Việt Thần trố mắt :”Lại còn có chuyện này?”
“Khoan, Chằn Tinh ta nghe thấy quen quen, hình như đã đọc truyện này ở đâu rồi?” - Việt Thần nghiền ngẫm.
Thức hải của hắn câu thông với Mộng Nhi nên nàng biết hắn đang nghĩ gì, ngước nhìn nữ phụ có khuôn mặt phúc hậu phía trước đang đùa giỡn với hài tử, Mộng Nhi gãi đầu nói :”Có thể là Chằn Tinh trong truyện Thạch Sanh Lý Thông mà hồi nhỏ huynh thường đọc!”