Ta Sửa Đổi Cảnh Giới Tại Tu Tiên Giới - Chương 2: Chapter 2: Không ổn!
.
__1318
Chương 2: Không ổn!
“E hèm!”
Một âm thanh như tiếng chim hoạ mi phát ra, tựa như một nàng tiên giáng trần.
Nàng đối với dục tình đã cắt đứt nên thấy cảnh tượng này cũng không quá mất tự nhiên.
Việt Thần sợ hãi vụt tay lại, quay ra sau lưng liền thấy một nữ tử, nhan sắc giống như được hoạ ra từ tranh vẽ vậy.
“Các ngươi tốt!” - Nữ tử thản nhiên cười nói.
Việt Thần chắp tay, hắn là phế vật, được đối đãi như vậy đã tốt lắm rồi…
“ À… bạn… à không, vị cô nương này… thật xin lỗi, ta vẫn chưa quen cách xưng hô như vậy!”
Nữ tử cười ngọt ngào nói :”Ta hiểu, mọi người ở đây cũng mất một khoản thời gian mới hoà nhập được, ngươi cứ tự nhiên có gì cứ hỏi!”
Việt Thần nghĩ chút thì nói :”Có thể cho ta cùng nữ tử này ở cùng không?”
Nữ tử mặc áo đỏ kinh ngạc:”Ồ, là nữ nhân của ngươi sao?”
Việt Thần lắc đầu :”Không phải việc của ngươi”
Nữ tử tóc đỏ nhíu mày, ở trong thần nhãn của nàng có thể nhìn ra được quá khứ của hai người này ở địa cầu, chẳng phải song tu xong sẽ là của nhau sao? Tại sao những người ở địa cầu này lại coi rẻ tình yêu tới như vậy?
Việt Thần thấy nữ tử tóc đỏ đứng yên không nói gì, Việt Thần cũng không giấu nói :”Nàng là hão hữu tốt, trên mức hảo hữu một tí, ở thế giới của ta gọi đó là người tình!”
Nữ tử áo đỏ trợn mắt :”Người tình??? Thứ quỷ gì?”
Việt Thần hai tay chắp sau lưng, bộ dạng hết sức than ôi :”Ầy, thời của bọn ta khác xưa với các ngươi nhiều.”
“Vậy ý ngươi nói, nếu đây không phải nữ nhân của ngươi thì nếu như sau này nàng lỡ may có quan hệ khác với nam tử nào đó, ngươi không phải đầu đội nón xanh sao?” - Nữ tử áo đỏ căng mắt ra cãi.
“Ngươi hỏi nhiều như vậy làm gì?”
Thấy Việt Thần không còn kiên nhẫn, nữ tử áo đỏ cũng trề môi một cái rồi dẫn bọn hắn tới bệ đá.
Đây là một phiến đá nhỏ xơ xác, gồm từ những vật nhỏ vụn đá tạo thành, trung tâm chằn chịt những đạo văn tối nghĩa.
Ẩn sâu đám mây là một cây cầu, uốn lượn mềm mại giữa tầng không, tựa như dải lụa vàng óng ả vắt ngang lưng chừng núi. Hai bàn tay đá khổng lồ, rêu phong cổ kính, vươn ra từ vách núi cheo leo, nâng đỡ lấy cây cầu như một báu vật vô giá.
Những ngón tay đá thô ráp, sần sùi, mang dấu vết của thời gian, tương phản hoàn toàn với vẻ đẹp tinh xảo, lộng lẫy của Lăng Vân Kiều.
Nữ tử áo đỏ tên Liễu Xuân Tiên, là quản sự duy nhất, tiếp quản người xuyên việt đến nơi đã phó ước.
Nàng như lơ lửng trên không trung, tay niệm pháp quyết, tròn miệng lẩm bẩm.
Một lúc sau, từ bệ đá bỗng hiện lên một cỗ linh hồn mờ nhạt, uy áp vô hình toả ra, khiến sắc mặt của cả hai thoáng thay đổi. Ngọc Bích cũng bị sự hù doạ này mà trốn sau lưng Việt Thần.
Mặc dù đã chuẩn bị trước nhưng Việt Thần cũng thất thố một phen, một linh hồn vừa hiện lên tương tác với hắn? Moá, đem chuyện này kể cho đám bạn địa cầu thôi cũng đủ ngưu bức cả đời.
Linh hồn này là một vị nữ tử, nàng ta nhìn tới Ngọc Bích xong đảo mắt tới Việt Thần, ánh mắt trở nên đặc sắc.
Liễu Xuân Tiên thấy vậy hỏi :”Sư tỷ, việc này có nên nhờ Tông chủ kiểm tra lại một lần nữa không?”
Linh hồn bình tĩnh nói :”Không cần, xác thực hai người này đúng là phế vật.!”
“Thật sự là phế vật?” - Liễu Xuân Tiên không dám tin nói.
Việt Thần lúc này cũng ngẩn ra? Đây không phải là lần đầu, nhìn cách bọn họ nhìn mình giống như nhìn một con quái vật, sắc thái có phần kiêng kỵ rất cao.
“Từ bao giờ phế vật lại được coi trọng như vậy ah…”
Liễu Xuân Tiên than thở một cái tính nói ra gì đó thì bị linh hồn ngăn cản lại.
Thiên cơ bất khả lộ!
Bàn chuyện xong xui, Liễu Xuân Tiên chính thức dẫn hai người tới giữa cầu. Ở đó đã xuất hiện một cái vòng tròn màu xám xịt.
Từ trong ánh mắt Việt Thần có thể thấy, vật hình tròn này bề ngoài mỹ miều óng ánh nhưng sau bên trong lại toả ra khí tức cực kì quỷ dị.
Việt Thần không ngần ngại nói :”Ngươi bảo chúng ta phải bước vào đây sao?”
Liễu Xuân Tiên trịnh trọng nói :”Đây là kết giới đặc biệt, sẽ giúp các ngươi trở về thời kỳ sơ khai…”
“Thời kỳ sơ khai?” - Việt Thần thắc mắc hỏi.
Liễu Xuân Tiên gật đầu giải đáp :”Nơi này hiện tại đã bị ngoại vực xâm chiếm, căn cơ bổn nguyên đã bị hao tổn nặng nề, nếu không phải bất đắc dĩ, chúng ta cũng không thể làm được gì…”
Giải thích xong xuôi, Việt Thần lúc này mới ngớ người ra.
Nơi này có tên Lăng Vân Kiều, đám người xuyên việt giả họ được một vị nam tử áo lam hộ tống tới đầu cầu, chỉ riêng hai người bọn họ là đưa tới cuối cầu.
Theo như lời vị thiếu nữ áo đỏ này nói, mỗi kết giới truyền tống sẽ đưa họ đến những đại lục khác nhau, mỗi đại lục đều có niên đại khác nhau.
Tức là nếu như đám người kia đi trước, họ sẽ đến tương lai sau này, gọi tắt là Tân Đại Lục.
Còn hai người bọn họ sẽ phải quay về từ quá khứ, nơi Tân Đại Lục chưa khởi sinh.
Chẳng biết là lý do gì, nhưng Việt Thần cảm giác có mùi cực kì nguy hiểm.
Thấy Việt Thần u mê bất định, Ngọc Bích cũng nắm tay hắn lại nói :”Đừng sợ, ta sẽ ở bên ngươi!”
Nhìn thấy ánh mắt kiên định của nàng, Việt Thần cũng dở khóc dở cười.
Liễu Xuân Tiên chỉ tay tới giữa trung tâm nói :”Các ngươi tự chọn một kết giới, việc này ta không thể quản!”
Nàng đi tới từng toà kết giới, ánh sáng dịu nhẹ bắt đầu tản ra, hình thành ra ba phiến vị diện kỳ ảo, không có trật tự.
Cái này giống như một mô hình thu nhỏ vậy, theo mắt Việt Thần là vậy.
Liễu Xuân Tiên bắt đầu nói tiếp :”Ba nơi này tồn tại song song thời gian với nhau, các ngươi hãy chọn thật cẩn thận”
Nói đoạn, tay ngọc chỉ tới từng phiến đá nàng lại nói tiếp :”Nơi này là từ thời hậu Âu Lạc, thời điểm sau khi Thánh Nhân Sơn Tinh hoá thần nhập thánh phi thăng…”
“Nơi này là thời Văn Lang, sau khi…”
Tất cả những sự kiện quan trọng đều được thiếu nữ kể ra rất rành mạch.
Việt Thần gật gù, tiếp nhận từng thông tin quan trọng.
Cho đến khi nàng nói đến phiến vị diện cuối cùng.
“Cuối cùng là Xích Quỷ Đại Lục, thời sơ khai nguyên thủy…”
Nói đến đây thì Liễu Xuân Tiên dừng lại, ánh mắt như có ý vị sâu xa.
Việt Thần cũng có cảm giác điều gì đó không ổn, chỉ là vẫn chưa kịp hoàng hồn thì từ sau lưng hắn truyền về một cảm giác đau nhói.
Bốp!
Việt Thần la oái lên một tiếng, chính thức bị đá vào trong Xích Quỷ Đại Lục.
“Con mẹ nó!! Cái chó gì…!”
“Ahhhhhhh”
Hắn la lên một tiếng hoảng hốt không cam lòng rồi âm thanh liền tắt.