Ta Sửa Đổi Cảnh Giới Tại Tu Tiên Giới - Chương 3: Chapter 3: Nhập Mộng
Lĩnh Nam Sơn.
Trong một dinh phủ cổ xưa, mái ngói đỏ thẫm, rêu phong phủ đầy.
“Aaa!”
Việt Thần hét lớn rồi tỉnh dậy, đỉnh đầu đau nhức, trán lấm tấm mồ hôi.
Đúng lúc này một giọng nói trong trẻo đột nhiên vang lên trong thức hải của hắn.
“Sao rồi? Đã tìm thấy gì chưa?”
Nữ hài cột tóc hai búi, tuổi chừng 11, hình thái giống như một linh hồn lo lắng nói.
Việt Thần ổn định lại tâm tình xong xuôi, hai mắt đỏ ngầu vọng lại.
“Nắm được đại khái một chút tình hình!”
“Chuyện gì? Nói cho ta nghe với!”
Thấy bộ dạng khẩn trương của nữ hài, Việt Thần không khỏi cười trừ liền đem toàn bộ mọi thứ nói ra trước mặt nàng.
Khoản một thời gian sau, nữ hài hai tay chống nạnh nói:” Coi như không tồi, lần này nhập mộng được một canh giờ, ít nhiều cũng khám phá ra được một chút ký ức của ngươi!”
Việt Thần gật đầu, sắc mặt lại càng thêm nghiêm trọng, hắn cũng chỉ là một người bình thường vô tình xuyên qua đây mà thôi, nhưng điều kì lạ là từ khi xuyên không, ký ức của hắn hầu như trống trơn, không thể nhớ được gì.
Mà thân xác này nói không ngoa là một tiểu tử 15 tuổi, thi thể ốm yếu cực kì, từ lúc sinh ra tay chân tong teo, gầy gò, đứng còn không vững nói chi tập tễnh bước đi.
Lại thêm đến lúc hắn 10 tuổi, đã bị một căn bệnh quái ác khiên cả thần trí lâm vào giấc ngủ triền miên, không thể tỉnh dậy.
Nhưng ngay tại lúc nguy nan này thì Mộng Nhi lại xuất hiện và giúp đỡ hắn.
Mộng Nhi cũng như hắn, đều không hề biết quá khứ vị lai của mình, ký ức duy nhất còn sót lại là họ tên của nàng, nên từ đó về sau nàng luôn nằm trong thức hải của hắn cư trú. Cả hai hỗ trợ lẫn nhau tới bây giờ đã mấy năm rồi.
Đúng lúc này một tiếng cọt kẹt phát ra, cánh cửa mở ra để lộ một vị mỹ phụ.
Dưới ánh đèn mờ ảo
Mái tóc bạch kim của nàng óng ả tựa thác lụa dát bạc, đổ dài xuống bờ vai trần.
Thân hình nàng đẫy đà, đường cong nóng bỏng hiện rõ sau lớp lụa mỏng manh, mỗi chuyển động nhẹ nhàng cũng đủ khiến y phục khẽ run, gợi lên vô vàn tưởng tượng.
Da thịt nàng trắng mịn màng như ngọc, căng tràn sức sống, ẩn dưới lớp phấn son nhàn nhạt lại càng thêm vẻ quyến rũ khó cưỡng.
Đặc biệt là đôi mắt nàng, sâu thẳm như hồ thu tĩnh lặng, long lanh ánh nước, vừa trong veo thuần khiết, lại vừa ẩn chứa một thứ mị lực khó tả, khiến kẻ đối diện chỉ cần nhìn vào đã dễ dàng lạc lối trong biển tình mênh mang.
Việt Thần nằm im lìm trên giường, bất giác nuốt một ngụm nước bọt, đây là mẫu thân của hắn.
“Việt nhi…”
Mỹ phụ môi đỏ run lên, hai mắt xót xa.
Nàng dần tiến tới người hắn, một cổ mùi hương nồng nàn sộc vào mũi Việt Thần khiến tâm tình hắn như muốn điên đảo.
Một bên nàng xuất hiện một bóng hồng, người này trẻ tuổi hơn vị mỹ phụ.
Thiếu nữ quấn khăn che mặt kinh ngạc nói :”Thật sự có tác dụng sao? Điều này sao có thể?”
Ngay cả Cao Mỹ Lệ cũng xúc động khi chứng kiến cảnh tượng này, nhi tử của nàng bấy lâu nay im hơi lặng tiếng nay đã cử động, khoé môi còn mấp mé run run, chứng tỏ sinh mệnh đã dần phục hồi.
Cao Mỹ Lệ sắc mặt nghiêm túc nói :”Nếu chuyện này có thể giúp nhi tử ta sống lại, ta cũng không ngại trao thân thể này cho hắn.”
Thiếu nữ quấn khăn rung động :”Phu nhân, chuyện này…”
Nói đến đây Cao Mỹ Lệ cắt ngang :”Ta đã quyết, ngươi lui ra đi”
Dược Thiên Uyên gật đầu cũng không nói gì, chắp tay cáo từ.
Cao Mỹ Lệ nhìn Việt Thần một lần nữa, hai má đỏ ửng nhỏ nhẹ nói :”Để nương giúp ngươi cảm thấy thoải mái…”