(Đã dịch) Ta Tại Hỗn Loạn Tu Chân Thế Giới - Chương 21: Chuẩn bị
"Nha đầu, ngươi tên là gì?"
"T-ta gọi Thiên Thư..." Thiên Thư lùi ra khỏi hắn, duy trì khoảng cách rồi đáp.
"Cái kia... mặt ngươi bị làm sao vậy?"
"Một chút tai nạn nghề nghiệp. Ngươi nói là muốn đi theo ta đúng không? Trả lời đi, ngươi làm được gì cho ta?" Trương Dạ lạnh lùng hỏi.
"Ta có thể... xách đồ cho ngươi...?" Thiên Thư vừa dứt lời, đã thấy Trương D�� giơ ngón tay đeo nhẫn lên, ý nói hắn đã có người làm việc đó rồi.
"Ngươi kết hôn rồi!? Là người phụ nữ tuyệt vời nào có thể hy sinh vì tình đến thế!? Hãy trân trọng người ta đi nha!" Thiên Thư trợn mắt há hốc mồm nhìn tay hắn thốt lên.
Quả đúng là như thế, vẻ ngoài của Trương Dạ lúc này cực kỳ gớm ghiếc, khiến người khác nhìn vào chẳng tài nào chịu đựng nổi. Xấu xí đến độ ma chê quỷ hờn.
Vết toác trên miệng làm Trương Dạ cũng tự ti khi cởi mặt nạ ra; nó máu me, lộ cả một mảng răng bên trong do hai bên khóe miệng bị kéo toạc.
Dường như có chút hiểu lầm xảy ra, nhờ đó hắn cũng nhận ra Thiên Thư không mấy quen thuộc với nơi này, bởi nhẫn trữ vật là kiến thức thông thường mà ai bước vào con đường tu chân đều ít nhất biết đến.
"Nghĩ linh tinh. Đây là nhẫn trữ vật. Có thể tùy ý mang theo đồ vật bên người, ngươi không hiểu sao?" Trương Dạ cốc đầu cô, giải quyết hiểu lầm, tiện thể cũng giải thích rõ cho cô.
Nhẫn trữ vật đối với Hậu Thiên rất đắt, vì một chiếc tám mét vuông đã tiêu tốn hơn ba ngàn linh thạch. Nó đắt là vì không phải ai cũng hiểu rõ về không gian ý cảnh để chế tạo được.
"Thế này đi, ta sẽ ở đây khoảng ba ngày nữa. Nếu ngươi cho ta một lý do hợp lý, ta sẽ dẫn ngươi theo." Trương Dạ khoanh hai tay sau lưng, bước đi thong dong.
Hắn cố tình đặt ra thử thách cho cô không phải vô cớ; một phần nhỏ là muốn tự nhiên thu nhận mà không gây nghi ngờ, phần lớn là xem Thiên Thư sở hữu sức mạnh gì khi xuyên không.
Hầu hết đều là những sức mạnh mất cân bằng so với thế giới này, tương tự như tên Tô Hàn và Dương Hiện. Vì vậy, Trương Dạ phải tận dụng con cờ vừa xuất hiện này, tận dụng tối đa sức mạnh của cô, biến cô thành lưỡi gươm sắc bén của mình.
"Nè... đợi ta... Ba ngày thì làm được gì chứ? Ngươi đi đâu vậy?" Thiên Thư nhanh nhảu theo sau lầm bầm. "Người này thật là khó chịu, có mỹ nữ như mình theo mà còn ra vẻ."
"Lắm lời. Cứ đi theo đi."
Hắn dừng chân trước cửa Ngân Lam thương hội. Thương hội bên ngoài to lớn, đồ sộ, với gam màu đỏ chủ đạo, toát lên vẻ xa hoa ngút trời.
Bề ngoài sang trọng thu hút ánh nhìn, bên trong cũng được bài trí không hề kém cạnh so với Hắc Phường, đều khiến người ta muốn lao vào đốt tiền.
"Đại ca, huynh có tiền không mà lại vào đây? Sẽ quê chết đi được đó." Thiên Thư liên tục lải nhải phía sau.
"Ngươi có thể yên lặng một chút không?" Trương Dạ trừng mắt nhìn cô. Thiên Thư có thể không ngại, nhưng Trương Dạ thì lại thấy xấu hổ thay cô.
Trương Dạ vốn là người không thích quá nhiều ánh nhìn đổ vào mình, là tuýp người tránh bị chú ý nhất có thể. Những lúc như thế này, hắn thậm chí còn nảy ra ý định xử lý Thiên Thư.
"Xin chào, ta có thể giúp gì cho ngài?" Một nữ tiếp tân mặc chiếc váy đỏ bó sát tôn lên từng đường cong quyến rũ, khiến người khác phải nóng mắt, bước ra mỉm cười chào đón cả hai.
"Ta muốn mua một ít đồ. Ở đây các ngươi có thứ gì để ẩn giấu khí tức không?" Trương Dạ nói thẳng ra ý định khi đến đây.
"Ẩn giấu khí tức sao? Đúng là chúng ta có... nhưng có nhiều loại lắm. Ngài chọn loại thường hay loại cao cấp? Cao cấp sẽ đắt hơn một chút." Nữ tiếp tân nghiêng đầu nói.
"Giá cả không thành vấn đề, lấy loại cao cấp nhất đi." Trương Dạ vứt chiếc nhẫn vào tay nữ tiếp tân.
Không việc gì phải ngần ngại khi đốt tiền cả, chỉ là vật ngoài thân để gia tăng tỉ lệ sống sót của mình, Trương Dạ nghĩ.
Sau khi thần thức dò xét một vòng bên trong chiếc nhẫn, nữ tiếp tân kinh hãi thay đổi thái độ với Trương Dạ ngay lập tức.
Ban đầu cô còn nghĩ đó là khách hàng bình thường, do bề ngoài đơn giản của Trương Dạ.
Sau khi kiểm tra chiếc nhẫn, sắc mặt cô lập tức thay đổi. Đây là một mối làm ăn béo bở, cơ hội thăng tiến của cô rốt cuộc cũng đến.
"Còn nữa, lấy cho ta một lượng lớn Phá Giới Phù, pháp bảo chuyên dùng cho việc tẩu thoát."
"Ngươi không phải quỷ nghèo? Mà là quỷ sợ chết?"
"Ta bảo ngươi đừng hỏi nữa, giữ trật tự đi."
"Đã rõ, ngài đợi một chút." Tiếp tân cung kính nhận chiếc nhẫn rồi đi vào bên trong với hai tên hộ vệ kèm theo phía sau.
Thời gian một khắc trôi qua, nữ tiếp tân bước ra với vẻ mặt tươi rói.
Dường như cô vừa gặp phải một chuyện vui, ��úng là song hỷ lâm môn.
"Khách quan, thứ ngài muốn đã xong. Mời ngài kiểm kê lại." Tiếp tân đưa hai tay ra trao lại chiếc nhẫn cho hắn.
"Phá Giới Phù bọn ta không thường xuyên nhập về... nên chi nhánh này chỉ còn lại một ít. Pháp bảo là Phong Tốc Hạng Liên và một quyển Liễm Khí Quyết có thể tránh được cả cường giả cao hơn một đại cảnh giới dò xét."
Trương Dạ nhận lấy chiếc nhẫn từ tay cô và dò xét một vòng. Ừm, gần một trăm tấm Phá Giới Phù và một kiện pháp bảo hình dây chuyền, kèm theo một quyển bí tịch Liễm Khí Quyết.
Nhưng chỉ trên một đại cảnh giới thì nguy cơ vẫn còn tồn tại, Trương Dạ suy nghĩ.
"Khách quan chờ đã... hai ngày nữa sẽ có một phiên đấu giá tại thương hội. Nếu ngài có nhã hứng, có thể ghé qua xem một chút." Nữ tiếp tân đưa ra một tấm vé, nói với âm điệu đầy cung kính.
"Được."
Hắn hài lòng nhận lấy tấm vé mời cùng với hơn năm mươi vạn linh thạch còn lại của mình, xoay người rời khỏi phường thị đông đúc, trở về với sự tĩnh lặng của riêng mình.
Hai ngày sau đó, Trương Dạ hầu nh�� đều dành cả ngày ở trong phòng. Việc của hắn ở đây đã xong, chỉ có hứng thú tham gia cái gọi là phiên đấu giá để xem có thứ gì thú vị hay không.
Lúc này, ngay trong gian phòng trọ của hắn, Thiên Thư chăm chú nhìn hắn đầy cảnh giác.
"Đại ca, ngươi thật sự sẽ không làm gì ta?"
"Mơ đi, một tiểu nha đầu thì khiến ta hứng thú chắc?" Trương Dạ ngồi một bên vận công, thuận miệng đáp lời.
Chân khí đầy ứ trong đan điền khiến Trương Dạ bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá lột xác, nhưng hắn đặt mục tiêu tham vọng hơn. Trương Dạ muốn thử Hậu Thiên thập trọng, song cho đến hiện tại, hắn vẫn chưa tìm được cách để đột phá tầng thứ mười.
Hắn hoàn toàn lâm vào ngõ cụt. Gác chuyện này sang một bên, Trương Dạ ngừng tu luyện, nhìn Thiên Thư hỏi.
"Vậy, ngươi là người từ đâu đến?"
"Ta ở một nơi rất xa... không phải người bản địa." Thiên Thư suy nghĩ rồi đáp.
"Kuchisake Onna là gì?" Trương Dạ muốn ngầm xác nhận suy đoán của mình.
"A-a? Ta lỡ lời thôi, không có gì quan trọng đâu. Một người có vẻ ngoài tương tự như ngươi, ý ta là cái vết thương kia..." Thiên Thư khựng lại rồi giải đáp thắc mắc cho hắn.
"Ta hiểu rồi. Vậy, ngươi tại sao lại không tu luyện?"
"Ta không thể tu luyện được! Tóm lại, ngươi nhất định phải thu nhận ta thì ta mới có thể sớm ngày theo kịp ngươi!" Thiên Thư rầu rĩ nói.
"Vậy sao? Con đường ta đi không phải ��ường mà một con người có thể chịu được đâu." Trương Dạ đáp.
"Thế ngươi là quỷ thật sao? Ta mặc kệ, nhất định phải là ngươi!" Thiên Thư rùng mình làm vẻ sợ hãi, nhưng giọng điệu lại chẳng hề tỏ ra chút sợ sệt nào.
Ở với tên này hơn một ngày cũng làm cô hiểu được những điều cơ bản về hắn, nên mới có thể nghịch ngợm như vậy.
Đúng là một khúc gỗ.
"Tuy ta không hiểu lý do vì sao ngươi cố chấp đến mức này, nhưng mà được rồi, có chết trong lúc đó thì ta cũng không quan tâm đâu." Trương Dạ nói xong liền nhắm mắt tĩnh tọa.
Hắn như nghĩ ra điều gì đó nên đang tập trung sắp xếp lại những suy đoán của mình thành một chuỗi sự việc liên kết.
Thiên Thư thấy vậy chỉ phồng má một cái, sau đó cô cũng ngả lưng xuống giường bên cạnh. Ban đầu còn than vãn không chợp mắt được, ấy vậy mà vài phút sau đã ngáy thành tiếng.
Trương Dạ hé mắt quan sát, nhưng vẫn an tọa trên giường, không hề động đậy.
Cho đến khi màn đêm kéo xuống, đưa con phố phồn hoa trở về sự tĩnh lặng.
Ánh trăng bên ngoài cửa sổ rọi sáng căn phòng, nhuộm một màu xanh lam. Chỉ thấy thân ảnh Trương Dạ đứng đó đang nhìn cô gái nhỏ nằm ngủ say sưa.
"Xin lỗi... nhưng ta phải làm thế này."
Trương Dạ lẩm bẩm một đoạn khẩu quyết, một tay đưa xuống trán Thiên Thư, truyền một luồng khí tức trắng mờ thâm nhập vào bên trong.
Một lúc lâu, hắn rụt tay về, khẽ thở phào một hơi, bước về phía giường, tiếp tục tĩnh tọa cho đến ngày mới.
Mà Thiên Thư lúc này cũng đã hé mắt ra nhìn hắn, đôi mắt tròn lóe lên một tia dị sắc.
Cô không rõ người này vừa làm gì với mình, nhưng chắc chắn không phải điều tốt vì hắn làm lén lút như vậy.
Là một thân nữ nhi yếu đuối, tất nhiên là cô sợ hãi, dẫu sao cô cũng là con người bình thường trong xã hội hiện đại.
Nhưng bấy giờ, cô chỉ có hắn là cơ hội đổi đời, nên phải cố gắng nắm bắt lấy.
Thiên Thư thu lại tâm tư cảm xúc của mình, tiếp tục chìm vào giấc ngủ, không để hắn phát giác ra điều gì khác lạ.
Nội dung chuyển ngữ này được truyen.free độc quyền phát hành.