(Đã dịch) Ta Tại Hỗn Loạn Tu Chân Thế Giới - Chương 49: Truyền thừa?
Từng đạo thiên lôi hung bạo giáng xuống người Trương Dạ không chút nương tình.
Thiết Huyết Ma Y được vận sức, chống đỡ được một phần lực lượng rồi lập tức vỡ nát thành nhiều mảnh vụn.
Đón nhận trọn vẹn đòn chí mạng giáng xuống, đầu Trương Dạ đau rát như muốn nứt ra thành hai mảnh.
Tia sét chảy khắp cơ thể hắn, lần trực tiếp đối mặt này khiến Trương Dạ cảm nhận rõ rệt sự đáng sợ của lôi kiếp như lời đồn.
"Khốn kiếp... ta đã quá xem thường sự đáng sợ của nó rồi..."
Trên thân thể thoáng chốc hiện ra từng vết thương, máu đen thẫm không ngừng rỉ ra từ những vết nứt do tia sét tàn phá nội tạng.
Mùi khét bốc lên mũi hắn, nhưng giờ khắc này Trương Dạ nào còn đủ tỉnh táo để cảm nhận từng chi tiết.
Trong đầu hắn hiện tại chỉ có đau, đau đớn khủng khiếp, đau đến mức chết đi sống lại, khiến dòng suy nghĩ của hắn tạm thời ngưng trệ.
Nhưng đôi mắt kia, vẫn kiên cường giữ vững chút lý trí cuối cùng để ngăn không cho bản thân hắn bất tỉnh.
Một khi bất tỉnh, hắn chắc chắn không thoát khỏi kiếp nạn này.
"Cho ta... dung... hợp!!!"
Thiên phú được vận dụng, cỗ năng lượng cuồng bạo bên trong nhao nhao đè ép, cưỡng chế những tia điện tích mạnh mẽ đang chảy khắp cơ thể.
Dường như lực lượng từ thiên phú vẫn chưa đủ mạnh mẽ, tia điện tích không những kháng cự mà còn ngoài ý muốn đánh bật đạo năng lượng đến từ sự dung hợp.
Trường hợp này Trương Dạ hoàn toàn chưa nghĩ đến, khiến hắn bối rối không biết phải ứng phó ra sao.
"Đây mà là... gian lận ư..."
Tinh lực của Trương Dạ bị rút cạn đến kiệt sức do sử dụng thiên phú quá độ, tóc hắn cháy khét lẹt, cả người nhầy nhụa máu đen, không mảnh vải che thân, trông cực kỳ kinh tởm.
Tia sét vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại, kéo theo những tia khác với lực đạo tương tự thay nhau giáng xuống vị trí Trương Dạ đang đứng.
Sự vô tình của thiên lôi như muốn thể hiện rằng, khu vực này là nơi bất khả xâm phạm mà bất kỳ ai đi qua cũng sẽ phải chôn thây.
Mà lúc này, hình xăm trên nửa thân Trương Dạ bỗng dưng phát sáng nổi bật, Vô Tự Ma Kinh cũng tự động vận chuyển cùng lúc.
"Thứ này... là lúc ở tế đàn với Vô Ưu...?"
Hình xăm hút lấy một phần lực lượng tia sét bá đạo độc chiếm, sau đó phân tán vết mực vốn chỉ lưu lại một nửa trên thân hắn, dần dần trải dài ra khắp toàn bộ thân trên.
Chẳng bao lâu đã lây lan đến phần cổ và che kín thân trên Trương Dạ, trông rất tà dị.
Nói nó là hình xăm thì cũng không đúng, nhìn kỹ lại, sẽ giống một tòa trận pháp hơn.
Đau đớn là điều không thể tránh khỏi, tia sét vốn đã đau điếng kinh hồn. Hình xăm ngược lại cũng chẳng khá hơn, khiến Trương Dạ mặt mày thấm đẫm mồ hôi và nước mắt khi giới hạn chịu đựng của hắn bị xuyên phá.
Chính là cảm giác dùng dao cùn đâm vào thân thể, mổ xẻ, tách từng thớ thịt, rồi từ từ khắc họa từng đường nét hoa văn trên người hắn.
Vô Tự Ma Kinh bên cạnh cũng xảy ra dị biến, vốn là một quyển tâm pháp luyện khí với tốc độ nghịch thiên. Giờ lại tỏa ra từng tia hắc khí đen tuyền giống hệt khí tức của Kiếm Ma lão tổ, thay thế khí tức đen đỏ nhàn nhạt vốn có.
"Là ma khí?"
Thay đổi không chỉ dừng lại ở đó, nó dường như còn biết bảo vệ chủ nhân của mình, tự động vận hành hòng cắn nuốt đạo lôi lực chỉ bằng chút ma khí ít ỏi Trương Dạ tích góp được.
Trương Dạ nhận thấy cả hai nguồn lực lượng tự động phản ứng, đấu tranh vì hắn, tinh thần lập tức được chấn chỉnh lại, đây là cơ hội hiếm có.
"Dung... hợp!! Cho ta dung hợp!!"
Lần nữa thiên phú lại được vận dụng, ba cỗ lực lượng kỳ bí cùng lúc trấn áp một tia điện tích đang quấy phá trong lồng ngực Trương Dạ.
Hắn trực tiếp bỏ qua các tia sét còn lại, chỉ nhắm đến tia sét yếu ớt đang càn quấy nơi lồng ngực mà kiên quyết đối kháng, mặc cho thân thể có biến thành thế nào đi chăng nữa.
Nhất định phải thuần phục được tia thiên lôi này.
Lực lượng va vào nhau, giằng co bất phân thắng bại trong một lúc lâu, tia chân khí của Trương Dạ mang theo lực lượng ăn mòn tất nhiên sẽ có lợi thế hơn khi giao chiến kéo dài.
May mắn cuối cùng vẫn mỉm cười với hắn, phần điện tích nơi lồng ngực hoàn toàn bị cắn nuốt, hóa thành một phần lực lượng của bản thân Trương Dạ.
Chân khí không có biến hóa lớn như những lần trước, tia điện tích sau khi bị hấp thụ đã trở thành một phần của lôi khí vốn đọng trong cơ thể hắn từ lâu.
"Lôi khí, kể từ lúc ta hấp thụ nội đan của Bá Hùng? Thú vị..."
Chỉ một ít lôi khí cũng khiến hắn gần như quên bẵng đi vì nó quá ít ỏi, hầu như không vận dụng được bao nhiêu ngoài tác dụng bổ trợ.
Hai cỗ năng lượng cùng thuộc tính giao nhau, hòa hợp thành một thể.
Lôi khí bên trong sau khi hòa hợp trở nên tinh thuần hơn, những tia sét nhỏ chớp giật xoay quanh lực lượng xám khói.
Nhưng nào có để hắn có cơ hội nghỉ ngơi, tia điện tích còn sót ở khắp cơ thể, ngoài vùng ngực, vẫn tinh nghịch chạy loạn, tàn phá từng đoạn gân cốt.
Nội tạng Trương Dạ không khác gì đống bùi nhùi lúc này, xương cốt gãy vụn, thịt nhão nhoe nhoét trong nội tạng, tinh thần cũng kiệt quệ quá sức.
Sau một lúc lâu thì điện tích cũng dần yếu đi và thẩm thấu vào xương tủy, Trương Dạ chỉ có thể bất lực nằm yên một chỗ cầu mong không có tia sét nào ngẫu nhiên giáng xuống vị trí của hắn, nếu không, hắn chắc chắn sẽ về nơi chín suối.
Thời gian thấm thoắt trôi qua trong vô định, Trương Dạ không nắm rõ được giờ giấc của nơi này kể từ khi kế thừa vương tọa của Thất Đại Tội.
Bởi bầu trời trong mắt hắn, quá quỷ dị.
Kể cả trong đại địa này, những tia sét hắn thấy được là từ rãnh nứt ngăn cách trời trăng kia giáng xuống.
Cơ bản mà nói, định nghĩa thời gian đối với hắn là vô nghĩa.
Khoảng thời gian qua, hắn đều chú tâm vào việc khôi phục cơ thể. Thỉnh thoảng, hắn sẽ thử nghiệm một chút lực lượng mới mẻ vừa nhận được.
Lượng tiên thiên chi khí trong đan điền đã hình thành lớn bằng nắm tay trẻ con, nếu cứ thế này, chẳng bao lâu thì hắn s��� chính thức bước qua ngưỡng cửa Tiên Thiên.
Bù lại, lực lượng mới mẻ khiến Trương Dạ phấn khích khôn nguôi. Lôi khí kể từ khi được nâng cấp, giờ đã có thể hiển hiện ra để công kích lẫn bổ trợ cùng lúc.
Bổ trợ cho Khoái Kiếm sẽ là một con át chủ bài của hắn, bởi tốc độ sấm chớp có thể khiến đối thủ thần không biết quỷ không hay mà tước đi sinh mạng trong giây lát.
Cơ thể Trương Dạ đã hồi phục được bốn phần, những đoạn xương cốt quan trọng cũng dần khôi phục từng chút một, với độ rắn chắc siêu việt gấp nhiều lần so với trước.
Hắn đã dần quen với lực lượng cuồng bạo của thiên lôi, bởi lôi khí của hắn lại có điểm tương đồng với thiên lôi chi lực.
Duy chỉ có một điều làm hắn bất an.
"Tại sao... vẫn không lên được thập trọng?"
Dù đã trải qua đủ loại dày vò để làm sáng tỏ khúc mắc trong lòng. Hắn tiếp tục mài dũa cơ thể bằng lôi kiếp, cảm giác bị dao rọc thịt ban đầu giờ chỉ như bị dùng nĩa đâm vào da thịt.
Đau đớn vẫn tồn tại nhưng không đáng kể, bù lại năng lượng đ��n từ thiên lôi lại trở thành dinh dưỡng đối với hắn, giúp hắn hấp thụ, tu bổ chân khí của bản thân và góp phần vào quá trình chữa trị thương thế.
Trương Dạ mở mắt ra với vẻ điềm tĩnh, dù có đau đớn đến mức nào, nhưng hắn chẳng hề cảm nhận được nỗi sợ hãi, ngay cả khi nghĩ đến cái chết.
Tia thiên lôi đã không làm gì được Trương Dạ, hắn mạnh dạn tiếp tục bước tới, tiếp xúc với viên ngọc xanh kia.
"Chắc chắn... thứ này là bảo vật..." Hắn liếm môi, nhìn lên bầu trời đang dần gia tăng lực công kích của tia sét.
Thiên lôi chi lực màu xanh giờ đã hóa đỏ, rầm vang giáng xuống thân Trương Dạ. Hắn trái lại không quá để ý, tuy đau đớn còn hơn cả ban nãy.
Nhưng hắn nhận định được một điều rằng, sét không đánh chết được hắn, thì việc gì phải lùi?
Cánh tay mưng mủ, lở loét, máu tươi vươn ra, chạm lên viên cầu xanh, khiến nó rướm đầy máu tươi.
"Để ta xem, ngươi rốt cuộc là thứ gì?"
Tay hắn cảm nhận được đầu tiên là lạnh ngắt, sau đó là cảm giác nóng rát đau nhức nơi lòng bàn tay.
Trương Dạ theo b���n năng muốn rụt tay về, nhưng hắn không làm thế. Dẫu đau đớn đến mức nào đi chăng nữa, đây vẫn là một món bảo vật của tuyệt địa đáng sợ này.
Hắn không muốn bỏ qua cơ hội hiếm có này!
Nửa nén nhang thời gian trôi qua, đúng như hắn dự đoán, viên cầu bắt đầu xảy ra dị động.
Nhưng những thương tích tàn tạ trên người Trương Dạ, cùng với sự đau đớn và những tia sét không ngừng va đập, đã khiến hắn ngất đi ngay sau đó.
Tâm trí hắn giờ đã phiêu du đến một nơi thân thuộc, một đại dương rộng lớn, nơi hư ảnh Trương Dạ đang lơ lửng trên không trung.
"Nếu ta đoán không nhầm... nơi đây là thức hải?" Trải qua bao lần đối diện với tình huống tương tự, hắn cũng đã rút ra được kết luận này.
Mắt hắn hướng lên phía trên, một khung cảnh hiện ra.
Trong đó là hình ảnh Trương Dạ bên ngoài tàn tạ nằm gục, tay vẫn đặt lên viên cầu.
"Đó là ta bên ngoài à? Thảm quá..." Trương Dạ lẩm bẩm, lòng cũng thoải mái phần nào bởi vẫn còn một tia sinh cơ cho hắn.
"Ngươi cũng ngoan cường quá nhỉ?" Một giọng nói vang vọng khắp không gian bên trong.
Trương Dạ không hề tỏ ra bất ngờ, xoay người nhìn về phía hư ảnh người trung niên cầm bút, "Các ngươi luôn thích xuất hiện sau lưng người khác như vậy à?"
Hư ảnh trung niên sững sờ, hơi ngạc nhiên hỏi, "Ngươi không bất ngờ? Các ngươi? Là có kẻ từng đến đây trước ta rồi?"
Trương Dạ nhún vai tỏ vẻ không có ý kiến gì.
Tiếp đến, trung niên tiếp tục nói, "Vô nghĩa, không thú vị. Để không làm mất thời gian của cả hai, lão phu là Lôi Đế Kiếp Chủ, chủ nhân của truyền thừa này."
"Ngươi tới được đây, nghĩa là đã thông qua khảo nghiệm. Phần truyền thừa vốn dĩ phải thuộc về ngươi, nhưng có người đã nhanh chân hơn đạt được trước khi ngươi đến, nên hiện tại ngươi chỉ có hai lựa chọn."
"Một, giết kẻ nhận truyền thừa của ta, để giành lại phần vốn dĩ thuộc về ngươi, dĩ nhiên, sau này vẫn sẽ có kẻ đến truy sát ngươi nếu hắn cũng đủ tư cách thông qua khảo nghiệm."
"Hai, trở thành tín đồ của Kiếp Chủ, tuy không hậu hĩnh bằng truyền thừa, nhưng ngươi vẫn sẽ có được lực lượng vô biên đến từ thiên lôi."
Bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.