(Đã dịch) Ta Tại Hỗn Loạn Tu Chân Thế Giới - Chương 50: Tấn thăng Tiên Thiên!
"Thế nào? Lựa chọn của ngươi là gì?" Lôi Đế Kiếp Chủ mỉm cười nhìn về phía Trương Dạ.
Trầm ngâm hồi lâu, Trương Dạ mở miệng: "Ngài có thể nói cụ thể hơn về lựa chọn thứ hai không? Làm tín đồ của ngài thì phải làm gì?"
Lựa chọn thứ nhất, Trương Dạ không cần nghĩ ngợi đã bỏ qua. Hắn không muốn dây vào phiền phức, cũng không rảnh rỗi đến mức phải truy cùng diệt tận một người không thù không oán với mình.
Ngược lại, lựa chọn thứ hai nghe có vẻ khả thi hơn nhiều.
Lôi Đế Kiếp Chủ nhàn nhã tiến lại gần hắn và nói: "Trở thành tín đồ của ta, nghĩa là phải tôn thờ, hiệu trung, tuyệt đối trung thành với ta. Đổi lại, ta sẽ phong ngươi làm giáo chủ của giáo phái, để ngươi có thể tận hưởng hương hỏa chi lực một cách trọn vẹn nhất."
"Ngươi không phải không biết, tia sét kia đánh ngươi bầm dập như vậy, là bởi ngươi quá yếu. Có được sức mạnh của ta, nhất thống thiên hạ chỉ là vấn đề thời gian."
Lời mời này quả thực quá sức mê hoặc, nhưng cái tôi của Trương Dạ quá lớn, hắn không muốn bị tù túng, phục tùng ai cả đời, dù là cầu sinh.
Chưa kể, chắc hẳn lão cũng từng nói những lời này với người khác rồi. Trương Dạ không bao giờ xem mình là người đặc biệt duy nhất.
"Hương hỏa chi lực... ta cũng có một thứ tương tự."
"Chưa kể, hy vọng quay về quê nhà cũng sẽ dập tắt khi ở dưới trướng ông ta."
"Có đường sống, nhưng sống như vậy thì khác gì chết đây?"
Trương Dạ suy nghĩ một lát, đành lắc đầu khước từ: "Vậy thì xin thứ lỗi, ta chỉ đành lựa chọn phương án thứ ba, rời đi."
"Ồ? Vẫn chưa đủ với ngươi sao? Hay thế này thì sao, để ta nhận ngươi làm đồ đệ, ta chắc chắn sẽ bồi dưỡng ngươi thành một vị đế tôn trong vòng 500 năm." Lôi Đế Kiếp Chủ chau mày, ông nghĩ Trương Dạ là người tham lam, vội vã thêm vào một vài điều khoản.
Mà chính vì sự dễ dãi này của ông, càng khiến lòng Trương Dạ nghi hoặc sâu sắc hơn: Tại sao lão ta lại phải nhún nhường để ta ở bên cạnh lão đến vậy? Chẳng lẽ lão không có lợi gì sao?
"Mọi chuyện... từ khi ta đặt chân đến tuyệt địa, không phải quá nhẹ nhàng sao?"
"Không nói về quá trình, nhưng Lôi Sa Chi Địa được đồn là nơi thập tử vô sinh, cực kỳ nguy hiểm. Việc ta trùng hợp tìm được truyền thừa khi hàng vạn tu sĩ đều đã từng đặt chân đến, không phải quá may mắn rồi?"
"Hơn nữa... trên đường còn rất bình an, một đường thuận lợi tiến thẳng đến Lôi Sa Thôn, thậm chí còn có được cả bản đồ."
Căn bệnh đa nghi của Trương Dạ phát tác, bao suy nghĩ bộn bề nảy số liên tục trong đầu hắn, hình thành chuỗi câu hỏi móc xích với nhau.
"Hay nên nói rằng... ta đang được người khác cầm tay dắt đi?"
Hắn vội lắc đầu không dám nghĩ đến tình huống xấu nhất, nếu là vậy thì quá đáng sợ rồi.
Trương Dạ cứ trầm ngâm mãi một chỗ mà quên mất vị cường giả thư sinh vẫn đang ở bên cạnh.
"Tiểu tử? Ngươi có quyết định chưa?"
Mãi khi ông gọi hắn dậy, Trương Dạ mới bừng tỉnh mà nhìn ông thật sâu một lượt.
"Lôi Đế đại nhân, mạn phép hỏi ngài một câu, thập trọng tu vi khả thi sao?"
Lôi Đế Kiếp Chủ im lặng chừng hai giây, ánh mắt có phần biến chuyển nhỏ nhưng vẫn bị Trương Dạ nhìn ra được.
Ông nhanh chóng khôi phục vẻ mặt ban đầu rồi đáp: "Dĩ nhiên khả thi, ngươi đi đến bước này... Cũng có tố chất đột phá thập trọng đấy. Ở thời đại của ta, từng có hai người đạt được tam cảnh thập trọng."
"Là ai?"
"Ta chỉ là một tia tàn hồn để lại truyền thừa, không có ký ức về giai đoạn cụ thể, nhưng có thể nói cho ngươi, một tên là nhân tộc, một tên là yêu." Lôi Đế Kiếp Chủ nói.
Khi đã có được đáp án trong đầu, Trương Dạ chắp tay nói: "Lựa chọn của ta vẫn như cũ. Mong ngài tác thành."
"Có thể nói rõ lý do vì sao không?" Lôi Đế Kiếp Chủ thở dài, biết không thể chiêu mộ được người này nên cũng chẳng gắng sức thuyết phục thêm. Lão vung tay lên, khiến thân ảnh dần trở nên mờ ảo và tiêu tan trong hư không chậm rãi.
Trương Dạ vẫn giữ im lặng, đến khi hư ảnh trung niên nhân biến mất hoàn toàn mới ngẩng lên mà thở phào.
"Ta biết đường mình cần phải đi rồi..." Hắn không hỏi câu vô nghĩa đó chỉ để thỏa mãn sự tò mò.
Ban đầu hắn còn ngờ vực, nhưng sau câu hỏi về 'thập trọng tu vi' thì hắn hoàn toàn khẳng định mình đã đoán đúng.
Ánh mắt lão thay đổi khi hắn nhắc đến câu trọng yếu, mấy câu khác thì vẫn bình thường đối đáp.
Như thể, lão ta chỉ chờ ta nhắc đến câu hỏi đó vậy, thậm chí còn cổ vũ ta lên thập trọng.
Cẩn trọng một chút, đa nghi một chút hoàn toàn không có hại cho bản thân. Lòng tốt là thứ gì đó quá xa hoa.
Giao kèo của Lôi Đế Kiếp Chủ về cơ bản đã thất bại kể từ khi có ý định trói Trương Dạ lại.
"Lão nhân kia từng nói với ta, đột phá thập trọng... Chúc Thiên lại bảo, đột phá là tội đồ thiên cổ... mà ta... hình như hiểu được chút ít rồi..."
"Trở về thôi."
Trương Dạ nhắm mắt ngưng thần, một lúc sau, mùi đất khét chợt xộc vào cánh mũi, hắn biết mình thành công ra ngoài.
Hắn lập tức mở to mắt, cảm nhận từng cơn đau nhức trên thân thể tàn tạ vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.
Chật vật ngồi dậy tựa lưng vào trụ đá, Trương Dạ chủ động thiền định, vận dụng Vô Tự Ma Kinh cuồng bạo hấp thụ lượng chân khí xung quanh đại địa.
Tia sét dường như không thể chạm đến nơi đây, hắn cong môi cười khẽ một tiếng, lộ vẻ hài lòng.
Đan điền tích tụ tiên thiên chi khí ngày một nhiều hơn, sau một khắc đã lấp đầy tám phần đan điền, thay thế chân khí và bồi bổ cho cơ thể.
Dòng năng lượng bảy màu rải đều khắp toàn thân tham gia khôi phục lại những tủy xương gãy vụn, nội tạng cũng không được nó bỏ qua mà bao quanh, xoa dịu.
Phải, Trương Dạ dự định sẽ đột phá Tiên Thiên.
"Chó má thập trọng... các ngươi muốn ta thập trọng? Lão tử lên Tiên Thiên!" Hắn gầm lên một tiếng, bộc phát toàn bộ lực lượng bên trong cơ thể ra bên ngoài.
Lượng tiên thiên chi khí ngay trong đan điền liên tục được bơm vào bởi Vô Tự Ma Kinh. Một bên Trương Dạ lại xả chân khí ra ngoài tiêu hao.
Hắn muốn chơi lớn một lần, tâm trí Trương Dạ chẳng còn được tỉnh táo là bao sau mọi đau đớn dày vò.
"Cảm giác bị điều khiển, sống trong sự mịt mờ này... ta không muốn! Mẹ các ngươi, lão tử là Trương Dạ!!" Trương Dạ gầm lên phẫn nộ, đẩy toàn bộ chân khí ra khỏi cơ thể.
Lượng chân khí hao hụt dữ dội, thất sắc quang mang bắt đầu thay thế và lan tỏa khắp cơ thể hắn từng chút một.
Ý nghĩ điên cuồng dùng tiên thiên chi khí thay cho chân khí, cũng chỉ có tên điên mới dám làm.
Nhưng Trương Dạ không quan tâm, cơ thể gánh chịu từng đợt xung kích từ tiên thiên chi khí, cứ như nó không muốn ở bất cứ nơi nào khác ngoài đan điền.
Thất khiếu xuất huyết màu đen, hắn chuyển sang hấp thụ chân khí khi đã để tiên thiên chi khí rải đều khắp cơ thể được khoảng năm phần.
Hai luồng khí mang tính chất giống nhau, gặp nhau không hề bài xích một chút nào. Nhưng vì mang thứ bậc cao hơn chân khí, tiên thiên chi khí không muốn ngang hàng, vội thôn phệ lấy lượng chân khí đang ào ạt chảy vào chiếm chỗ.
"Dung hợp!!!"
Trương Dạ nào để mọi chuyện đi chệch hướng, vội lạm dụng thiên phú cưỡng ép cỗ khí trắng xám và cỗ khí bảy màu trộn lẫn vào nhau.
Sau nửa tiếng nhào nặn, cuối cùng, cỗ lực lượng dung hòa thành hình dạng mới. Màu sắc thay đổi từ trắng xám, chuyển qua hồng nhàn nhạt.
"ĐÙNG!"
Tiếng nổ to phát ra từ trong cơ thể, Trương Dạ thở ra một hơi lạnh.
Mười phần tiên thiên chi khí lấp đầy đan điền hoàn toàn, cả cơ thể hắn đều chảy xuôi dòng lực lượng biến dị hồng nhạt.
Hắn thành công.
Mắt mở hé ra, tầm nhìn được cải thiện rõ rệt dù chỉ còn một bên.
Cảm nhận được cỗ sức mạnh bá đạo gấp mười lần so với trước, quanh người hắn hiển hiện vầng sáng màu hồng nhạt dễ chịu. Thần thức được trải rộng ra hơn 100m, cách biệt cảnh giới đúng là một trời một vực.
"Tiên Thiên... cảm giác thế này sao?" Miệng lẩm bẩm, nhưng cơ thể vẫn chưa hoàn toàn hồi phục khiến Trương Dạ vẫn còn chút khó chịu.
Chỉ đành đợi chờ thời gian trôi qua, vấn đề đói khát cũng trực tiếp được giải quyết khi tấn thăng Tiên Thiên, nên việc ăn uống giờ đây vô nghĩa với hắn.
Bộ dạng trần trụi khét đen có phần nhạy cảm, hắn hiển hóa một bộ trang phục đắp lên người mình che đi những phần nhạy cảm.
"Mau chóng hồi phục... ra khỏi đây thôi..."
Ở một giới diện nào đó, trong một tòa cung điện.
Quanh bàn tròn là tám thân ảnh phủ một làn sương trắng che đi dung mạo, nhưng vẫn để lộ ra khí khái uy nghiêm.
Một giọng nói bị bóp méo vang lên phá tan bầu không khí im lặng: "Kiếp Chủ, ngươi thất bại rồi?"
Người ngồi ở ghế chính điện, nơi giọng nói vừa vang lên, cất tiếng nói: "Xác thực là thất bại... Mỹ nhân kế của ngươi chẳng phải đã thất bại ngay từ khâu chọn người rồi sao, con khỉ?"
"Ngươi đừng so sánh bản tôn với ngươi, lão thất phu, chúng ta không cùng đẳng cấp."
"Con khỉ, ngươi nói lại xem?"
Hai thân ảnh đập bàn đứng dậy, khiến mùi thuốc súng nồng nặc lan khắp đại điện.
Bỗng một người giật mình hét toáng lên, trong giọng nói ẩn chứa vài tia phẫn nộ: "Khoan đã... các ngươi xem, hắn đột phá Tiên Thiên rồi!?"
Sáu người đồng thời nhìn về phía người vừa đứng lên đôi co, ai nấy đều run rẩy tức giận.
"Kiếp Chủ, ngươi rốt cuộc nói gì với hắn? Sao lại Tiên Thiên rồi?"
"Ngươi đang chất vấn ta? Ta làm việc tự có nguyên tắc riêng, nhưng lần này... không phải do ta. Thậm chí ta còn định nô dịch hắn, khiến hắn cả đời không thể ngóc đầu lên được..." Người gọi Kiếp Chủ xoa cằm suy tư, nghe ngữ điệu hầu như có thể đoán được đây là Lôi Đế Kiếp Chủ.
"Hiểu Cơ, ngươi không thử gieo một quẻ xem sao?" Lôi Đế Kiếp Chủ nhìn về hướng bên phải, nói với người duy trì im lặng từ ban nãy đến giờ.
"Mệnh cách hư vô, không thể tính toán số phận. Chỉ có thể đoán được quỹ đạo, hướng đi." Thanh âm mềm mại vang lên đáp lại Lôi Đế Kiếp Chủ.
"Như vậy đã đủ, đừng để hắn trưởng thành dễ dàng... cho đến khi..." Lôi Đế Kiếp Chủ cười bí hiểm nói ra một câu lấp lửng.
"Nhưng ngươi vẫn là thất trách, con mẹ ngươi Kiếp Chủ."
Trương Dạ thở dài đi trên con đường mòn tối thăm thẳm, chẳng hiểu thế nào, từ khi con mắt trái bị tước đi, tầm nhìn của hắn bỗng trở nên tối mù.
Ban đầu hắn chỉ nghĩ là do máu che mờ mắt nên mới vậy, nhưng đợi đến khi mọi chuyện bình ổn, tầm nhìn vẫn như cũ một màu đen.
"Là con mắt kia có vấn đề sao? Lại còn lạc đường... ta nhớ rõ là hướng này..." Hắn chỉ đành dùng đống bùi nhùi khô, tận dụng vài cành cây tạo ra lửa một cách dễ dàng nhờ lực khống chế chân khí hoàn hảo của mình.
Có được lửa, vấn đề tầm nhìn tạm thời được giải quyết qua loa. Vấn đề tiếp theo lại là thứ khiến hắn đau đầu nhất, lạc đường.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, kính mong quý bạn đọc đón nhận.