(Đã dịch) Ta Tại Hỗn Loạn Tu Chân Thế Giới - Chương 7: Chiến Đông Phương Nhất.
Từng tiếng một, kết quả thắng thua được công bố sau đó.
Thi đấu không đơn thuần là tranh đua thực lực, mà còn là cuộc vật lộn với sinh tử. Trên võ đài, thua không có nghĩa là dừng lại, nếu không kịp hô lên câu đầu hàng, đầu sẽ rơi xuống, máu nhuộm đỏ cả sàn đấu.
"Ma đạo vô tình." Trương Dạ thở dài cảm thán, nhìn lên sàn đấu man rợ.
Đầu rơi máu chảy trên sàn, nhưng chẳng ai bận tâm, thậm chí còn hưng phấn cổ vũ mãnh liệt bởi sự tàn khốc của trận chiến.
Trương Dạ của kiếp trước vốn sống an phận, yên bình, nên kiếp này, cảnh tranh đấu khốc liệt khiến hắn không khỏi có chút lạ lẫm.
Từng trận sau đó, hắn đều nhanh chóng thắng lợi để lọt vào bán kết, bởi cảnh giới của hắn không chênh lệch quá nhiều so với đa phần thí sinh còn lại.
Tây Môn Vũ cũng là một thí sinh tiềm năng trong giải đấu, lại không may gặp phải Trương Dạ nên xui xẻo bị loại ngay từ vòng đầu tiên.
Đến lúc này, chỉ còn tám người trụ vững sau vài trận khổ chiến, bao gồm cả hắn, được gọi là bát cường.
"Trương Dạ đã phục dụng đan dược gì sao?"
"Tên khốn may mắn cả đường tình lẫn đường đời."
"Các ngươi cứ chờ xem, lát nữa hắn mà bốc trúng Đông Phương Nhất thì đời hắn coi như xong!"
Lời nghị luận vang vẳng bên tai, nhưng Trương Dạ cũng chẳng thèm để ý, vì mục tiêu của hắn là nhắm đến vị trí hạng nhất.
Tôi Cốt Đan dùng để thay đổi thể chất, nâng cấp cơ thể, giúp việc tu luyện dễ dàng hơn, và cuộc đời hắn cũng nhờ đó mà bước sang một trang mới dễ thở hơn.
Tuy ba mươi sáu đường kinh mạch đã được nới rộng, Trương Dạ vẫn chưa thỏa mãn chỉ với bấy nhiêu đó, hắn muốn nhiều hơn, mạnh hơn nữa.
"Số 1792 Đông Phương Nhất giao chiến với 1177 Trương Dạ!"
Giọng nói vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ còn đang dang dở của hắn.
"Tên khốn nào lắm mồm thế!" Mắng một câu trong miệng, Trương Dạ nhảy lên võ đài, chắp tay hành lễ xã giao một cách lịch sự.
"Trương Dạ, xin chỉ giáo."
"Mời."
Đông Phương Nhất hờ hững phun ra một chữ.
Hắn sinh ra trong một gia tộc tự cường, mọi việc đều tự tay làm từ khi đến tuổi trưởng thành. Bởi vậy, khi nghe đến tin đồn Trương Dạ là kẻ mặt trắng ăn bám phụ nữ, Đông Phương Nhất liền tỏ ra khinh thường, không muốn phí lời với hạng người này.
Cái tên tóc đỏ này... xem bổn thiếu gia đây đánh cho ngươi đến nỗi cha mẹ cũng không nhận ra! Trương Dạ thầm nghĩ, tương đối khó chịu.
Trương Dạ rút thanh kiếm dài sau lưng ra, thủ thế. Vì đối phương dùng giáo, nên Trương Dạ cũng không ngu xuẩn mà chủ động tiếp cận.
Hắn muốn tìm hiểu lối đánh c���a Đông Phương Nhất một cách triệt để.
Giáo được biết đến là loại vũ khí cận chiến khó nhằn nhất, bởi độ dài và sự linh hoạt của nó.
"Liệp Hỏa Kích!"
Đông Phương Nhất thấy đối thủ đứng yên liền bay tới, dùng thanh giáo vẽ một vòng tròn lửa, đâm thẳng về phía Trương Dạ. Vòng lửa này được tạo ra từ võ kỹ, theo sát mũi giáo, bổ trợ thêm sức mạnh cho đòn tấn công.
Mũi giáo tựa thiên lôi, lao vun vút về phía Trương Dạ với tốc độ chóng mặt.
Trương Dạ lắc mình né tránh thành công đòn đánh, lùi ra một khoảng rồi lại lao lên, vung kiếm chém loạn xạ vào Đông Phương Nhất.
"Ngươi gọi đây là kiếm?"
Đông Phương Nhất dễ dàng né tránh từng cú chém vụng về. Hắn thuận miệng giễu cợt, nhưng nào biết Trương Dạ đang thăm dò lối di chuyển của mình.
Nghe Đông Phương Nhất hỏi, Trương Dạ không đáp lời. Mà hành động của Trương Dạ chợt thay đổi, đường kiếm loạn xạ bỗng trở nên ngang tàng, hung hiểm hơn, chém thẳng về phía đối thủ.
Đông Phương Nhất bị sự thay đổi này làm cho bất ngờ, có chút thất thế, phải vội vàng chống đỡ.
Keng keng!
Trận chiến diễn ra kịch liệt, khiến toàn trường rơi vào im lặng, chỉ còn tiếng binh khí giao nhau liên tục.
Tưởng chừng Trương Dạ sẽ bại, nhưng không những chưa bại mà còn đang áp đảo Đông Phương Nhất.
"Lời đồn... đúng là không thể tin nhỉ? Đã vậy, gia đây sẽ dốc toàn lực đấu với ngươi!"
"Chiến ý, khai! PHÁT!"
Đông Phương Nhất lui ra một khoảng, nhìn kỹ Trương Dạ thêm chút nữa, thật lâu đánh giá lại người này.
Hắn bắt đầu bùng nổ sức mạnh, khí thế tăng cao, lực lượng Hậu Thiên thất trọng cũng được vận dụng triệt để. Toàn thân Đông Phương Nhất bị bao bọc bởi một cỗ khí thế vô hình, làm người khác choáng ngợp.
"Đó là... chiến ý ư?! Tên này mới ở cảnh giới Hậu Thiên mà đã lĩnh ngộ chiến ý! Thiên tài!" Chấp pháp trưởng lão vẻ mặt không tin nổi, nhìn vào Đông Phương Nhất.
"Xem như đã có kết quả rồi..."
"Có thể ngang tài với Đông Phương Nhất được một lúc cũng đã rất tốt rồi."
Trên khán đài, mọi người cũng thông cảm phần nào cho Trương Dạ khi phải đối đầu với thiên kiêu yêu nghiệt kia.
Phải biết, ý cảnh là một điều "có thể gặp, không thể cầu". Để lĩnh ngộ được nó, chỉ kiên trì thôi là chưa đủ, mà còn đòi hỏi ngộ tính cực cao về lĩnh vực đó, đa phần đều nhờ vào may mắn. Vì thế, Đông Phương Nhất ở tuổi mười tám đã lĩnh ngộ ra ý cảnh, đủ biết trình độ quái vật của hắn tới mức nào.
Hiện nay trong tông môn, mười hai đệ tử hạch tâm đều lĩnh ngộ ý cảnh từ sớm, đó là lý do họ có thể bước chân vào hàng ngũ tinh anh này.
Quay trở lại võ đài, Trương Dạ cảm nhận rõ áp lực cực lớn mà đối phương mang đến, nhưng hắn cũng không muốn bỏ phí cơ hội lịch luyện bản thân tốt như vậy.
"Chiến ý? Thú vị... cũng thật ngầu..."
Bản thân hắn đã định giấu át chủ bài đến tận chung kết, nhưng việc phát sinh ngoài dự tính đành làm hắn phải thay đổi kế hoạch.
"Tụ lực..."
Đút thanh kiếm dài vào vỏ sau lưng, một tay Trương Dạ đặt ngang hông giữ lấy chuôi nguyệt đao. Hắn nhắm mắt lại, giữ hô hấp nhẹ nhàng. Bất giác, hắn đã rơi vào trạng thái tĩnh lặng. Đúng, hắn bây giờ như mặt hồ không chút gợn sóng, chỉ cần chút động tĩnh liền bùng nổ.
"Trương Dạ, ta công nhận ngươi là kẻ mạnh, nhưng đến đây thôi! Bí kỹ Đông Phương, Vạn Thương Oanh Tạc!!"
Chiến ý bùng phát đẩy Đông Phương Nhất bắn lên cao. Hàng trăm mũi thương được tạo bởi chân khí pha lẫn chiến ý thay phiên nhau phóng xuống vị trí Trương Dạ. Đông Phương Nhất cũng đâm xuống, lao tới Trương Dạ với vận tốc kinh ngạc.
"Hah... Trảm!!!"
Trương Dạ lúc này mở mắt, một luồng khói trắng bùng lên, phóng thích tu vi Hậu Thiên thất trọng mà hắn đã khổ tu cắn đan hơn một tháng qua. Cẳng tay hắn nứt toác, từng tia máu rỉ ra vì áp lực của kiếm kỹ.
Trương Dạ vận sức, dùng cả luồng chân khí màu tím kia kết hợp với kiếm kỹ, trông cực kỳ quỷ dị, chém lên không trung về hướng Đông Phương Nhất.
"Cái... chân khí gì đây... lại còn có lực ăn mòn...!?"
Hai võ kỹ va chạm vào nhau, tạo ra chấn động khắp xung quanh sàn đấu. Đông Phương Nhất chống đỡ cỗ kiếm khí quỷ dị kia đầy khó khăn. Từng luồng dị khí bò qua cơ thể hắn, bào mòn cả lực lượng lẫn bí kỹ, khiến nó suy yếu dần.
Sàn đấu bị chấn nát, khói bụi tung mù mịt vì sự va chạm của hai luồng năng lượng dị thường. Đất đá văng tung tóe, và dường như kết quả của trận chiến cũng đã được định đoạt từ khoảnh khắc này.
Cuối cùng, bí kỹ bị ăn mòn đến độ tiêu hao sạch sẽ, hắn không chống đỡ nổi, đành hứng trọn hai phần sát thương từ kiếm kỹ. Đông Phương Nhất toàn thân trọng thương, bị rạch một rãnh sâu ngay bụng, như sắp đứt lìa khỏi thân thể.
Kể cả Trương Dạ còn phải bất ngờ vì cú toàn lực này của mình, hắn không nghĩ bản thân khi dốc toàn lực lại mạnh đến mức đó. Điều không ngờ nhất, thức thứ hai của Khoái Kiếm quả thật quá mạnh mẽ.
"Số 1177 Trương Dạ thắng!" Trưởng lão chấp pháp hô to, đánh thức mọi người đang chìm trong sự ngỡ ngàng.
"Cái kỹ năng quái gì kia!?"
"Ngươi nhìn thấy chân khí của hắn không? Là lực lượng biến dị!"
"Là Khoái Kiếm! Ta có thử qua... nhưng đấy là chiêu tự sát..."
Trương Dạ chắp tay hành lễ, phóng nhanh xuống đài, đi vào khu vực chờ của tứ cường để điều chỉnh khí tức.
Hắn vừa rồi đã lộ ra toàn lực, những trận tiếp theo sẽ khó lòng mà thắng được, bởi át chủ bài của hắn đã lộ ra cả rồi.
Lực lượng biến dị là loại chân khí có thuộc tính riêng, khi tiếp xúc với vật thể khác sẽ tạo ra ảnh hưởng đặc biệt. Tuy nhiên, mức độ nguy hiểm nó mang lại là cực kỳ cao, bởi hai luồng khí luôn bài xích lẫn nhau.
Có người lại may mắn sở hữu nó ngay từ khi còn nhỏ.
Cánh tay phải giờ đây đã lành lại một chút, nhờ viên đan dược mà Chúc Ly đã tặng lần trước. Khoái Kiếm là con dao hai lưỡi, mạnh, nhưng cũng mang đến nguy hiểm cho bản thân nếu chưa làm chủ được.
Vô Tự Ma Kinh điều hòa từng dòng dị khí trong cơ thể hắn, hấp thu chân khí bên ngoài để hồi phục lại lực lượng.
Nhưng mà, thứ vừa nãy gọi là chiến ý à? Kiếm của mình, liệu có thể lĩnh ngộ ra kiếm ý được không? Trương Dạ cúi xuống, rút chuôi nguyệt đao ra, nghĩ thầm.
Kiếm, tồn tại để làm gì? Là một thanh binh khí lạnh dùng để tổn thương người khác. Làm thế nào để đạt đến trình độ như tên kia đây? Trương Dạ chìm vào suy tư, không hề hay biết bản thân đã vô thức đắm chìm vào cảnh giới vô ngã.
Mọi bản quyền đối với phần dịch này thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.