(Đã dịch) Ta Thật Không Phải Cải Mệnh Sư - Chương 62: Ngài có thể đem ta biến trở về tới sao?
"Thôi Diễn đại nhân có đó không?"
"Có, có ạ!"
Nam tử tuấn mỹ vội buông Trương Thụy ra, đáp lời: "Hạ quan Thôi Diễn, ra mắt đại nhân."
"Ừm..." Trên công đường, vị quan viên Lại bộ nọ gật đầu: "Quả nhiên là mỹ nam tử trong truyền thuyết, mời vào."
Nghe thấy ba chữ "mỹ nam tử", gương mặt Thôi Diễn rõ ràng có chút mất tự nhiên, rồi nói với Trương Thụy: "Ngươi đợi ta....."
"Thôi huynh chính sự quan trọng." Trương Thụy cười mà như không cười đáp lời: "Sư đệ chờ tin tức tốt của huynh."
Đối phương nghe vậy lại bất giác cười khổ: "Ngươi đừng có chọc ngoáy ta nữa, ta thì có tin tức tốt lành gì chứ? Chuyện đó để lát nữa rồi nói." Nói đoạn chắp tay, anh ta thẳng bước vào trong đường.
Chỉ chốc lát, Chu Chí Kiệt, người vừa nãy bước vào nội đường, bước nhanh ra, với vẻ mặt vui mừng.
Trương Thụy thu lại tâm tình, tiến đến đón: "Nhìn bộ dạng Chu huynh thế này, chắc hẳn là có kết quả tốt rồi chứ?"
"Vẫn được vẫn được!" Chu Chí Kiệt ngoài miệng thì khiêm tốn nhưng vẻ mặt lại đắc chí, mãn nguyện nói: "Là Bình Điều, nhưng địa thế cũng rất tốt, là huyện Thiên Thủy, thuộc quyền quản hạt của Nam Minh phủ, huynh có ấn tượng không?"
"Nơi tốt nha!" Trương Thụy vội vàng chúc mừng, chỗ đó y đương nhiên là có ấn tượng, vùng đất lành nổi tiếng Giang Nam, hồ Thiên Thủy nổi tiếng với cua nước dồi dào, vang danh thiên hạ, các tửu lầu lớn ở Giang Nam đều tranh nhau đặt hàng, thuộc diện đất lành, dễ lập công trạng.
"Cũng coi như là một kết quả không tồi." Chu Chí Kiệt mắt đều híp lại thành một đường chỉ.
Người có thể thăng tiến nhanh trong ba năm thì dù sao cũng là số ít, việc điều chuyển lần này của y cơ bản cũng là để chuẩn bị cho lần thăng chức sau, cũng đã là quá đỗi may mắn rồi. Những đồng môn từng có thành tích tốt hơn y, giờ vẫn còn phải đối mặt với kỳ thi mùa xuân năm nay, y lại nhiều nhất là ba năm nữa là sẽ thăng chức tri phủ, có khi gặp lại, họ còn phải gọi y một tiếng thượng quan.
Ngẫm lại liền rất thoải mái...
"Đúng rồi, ta vừa rồi nhìn thấy Thôi Diễn." Chu Chí Kiệt đột nhiên nhớ tới điều gì đó, nói nhỏ với Trương Thụy.
"Ừm..." Trương Thụy gật đầu: "Sư huynh đi vào không lâu thì hắn đến."
"Tiểu tử kia..." Chu Chí Kiệt bĩu môi: "Rõ ràng nhìn thấy ta, lại chẳng thèm chào hỏi một tiếng, làm quan rồi mà vẫn chẳng biết cách đối nhân xử thế!"
Trương Thụy sững sờ, thật sao? Chẳng phải hắn rất nhiệt tình với mình sao?
"Nhưng mà đối với ngươi thì không phải thế, dù sao quan hệ các ngươi rất tốt, đều đến từ cùng một nơi mà, năm đó ở Bạch Lộc thư viện, hắn hầu như lúc nào cũng kè kè bên ngươi, khiến cho không ít cô nương thậm chí còn ghen tuông với ngươi, ha ha ha." Chu Chí Kiệt nhớ tới chuyện năm đó cũng bật cười.
Năm đó Thôi Diễn có nhan sắc tuyệt trần, biết bao nữ nhi của các phu tử vừa gặp đã say mê, thậm chí có tiểu thư con Tri phủ đại nhân còn tự mình tìm đến, khiến cho một phen ồn ào.
Kết quả Thôi Diễn hoàn toàn không bận tâm đến, thậm chí trực tiếp cự tuyệt lời đề nghị kết thân từ Tri phủ đại nhân, xem như đắc tội không ít người, duy chỉ có với Trương Thụy là lời gì cũng nghe theo, rất nhiều cô nương muốn gặp Thôi Diễn một lần đều phải đưa cho Trương Thụy không ít lợi lộc.
Có chuyện như vậy?
Trương Thụy có chút sững sờ, chẳng lẽ mình lại đóng vai kẻ ngốc chuyên đi nhận thư tình hay sao?
"Bất quá sư huynh vẫn phải nói một câu." Chu Chí Kiệt đột nhiên hạ giọng xuống nói: "Năm đó chuyện kia, tuy hắn không có lỗi, nhưng lại dẫn đến việc hắn bị thánh thượng không thích, bị sung quân đến vùng Nam Cương, ngươi tốt nhất vẫn nên tránh xa một chút, kẻo bị liên lụy."
"Năm đó chuyện kia?" Trương Thụy chợt phản ứng lại, đúng nha, một người có vẻ ngoài xuất chúng như thế, chẳng phải lẽ ra phải là nhân tuyển Thám hoa sáng giá nhất sao? Trong vụ án Thám hoa, rõ ràng nói sẽ chọn Tử Quang, vì sao một mỹ nam tử như hắn lại không có chuyện gì?
Chẳng lẽ là văn chương quá kém, căn bản không có tư cách nhập một giáp?
Chờ một chút...
Trương Thụy chợt bừng tỉnh, nhìn về phía đối phương: "Sư huynh mới vừa nói chúng ta cùng đến từ một nơi sao?"
"Hả? Không phải sao?" Chu Chí Kiệt cau mày nói: "Năm đó Bạch Lộc thư viện chỉ ghi chép hai tú tài huyện Lâm Phong, đều là do Thư viện Lâm Phong đề cử tới, chính là ngươi và Thôi Diễn đó."
Trương Thụy: "....."
Thư viện Lâm Phong, nơi y vỡ lòng, vì ở đó học phí thấp nhất, lại còn bao cơm, là lựa chọn hàng đầu của những người vốn liếng eo hẹp như y. Y đã đọc sách ở đó từ khi còn rất nhỏ, Thôi Diễn cũng là từ thư viện đó ư?
Sao mình lại không có chút ấn tượng nào?
Chẳng lẽ là sau khi mình bắt đầu đi học thì hắn mới đến sao? Nhưng đối phương vừa rồi rõ ràng gọi mình là sư đệ mà...
Thôi Diễn..... Thôi Diễn, tê... Hình như mình chẳng có chút ấn tượng nào, khoan đã... Thôi..... Thôi Nhị Cẩu?
"Đại Lý Tự làm việc, xin tránh đường!"
Ngay tại thời khắc Trương Thụy đang ngây người, ngoài đường lớn của Lại bộ chợt trở nên hỗn loạn, tựa như có nhân vật lớn nào đó đến.
"Thiếu Khanh đại nhân sao lại tới đây?"
Mấy vị đường quan của Lại bộ thấy thế vội vàng tiến ra nghênh đón, đám quan viên nghe thấy mấy chữ "Thiếu Khanh đại nhân" liền vội vàng im bặt, ào ào quay đầu nhìn theo.
"Đại nhân vật đó nha..." Chu Chí Kiệt hạ giọng nói nhỏ với Trương Thụy: "Đại Lý Tự Thiếu Khanh Thẩm đại nhân!"
"Ngươi biết?" Trương Thụy có chút ngạc nhiên quay đầu.
"Lúc ở kinh thành, khi ta đang tìm chức quan, từng gặp ông ta một lần, sau này ta cũng có nghe nói. Bây giờ là Cửu khanh trẻ tuổi nhất trong triều đình, Đại Lý Tự Thiếu Khanh ở tuổi hai mươi bảy, chậc chậc, đây là người đầu tiên lập kỷ lục như vậy trong triều ta."
"Thật sao?" Trương Thụy hiếu kì nhìn sang.
Y cũng nghe Úy Trì Hồng nói qua, Cửu khanh trong triều đình đều là các đại thế gia thay phiên nắm giữ, trong bí mật, tất cả đều là kết quả của cuộc đấu cờ chính trị giữa các gia tộc, dựa trên thực lực con cháu của họ, thuộc về giai cấp chính trị hoàn toàn không liên quan đến người phàm.
Người có thể đảm nhiệm Cửu khanh cơ bản đều là những người cấp bậc gia chủ của các đại thế gia, nghe nói rất nhiều đều phải đợi đến hơn trăm tuổi mới có thể bước chân vào, hai mươi bảy tuổi, đích thật là một kỳ tích.
"Thiếu Khanh đại nhân!" Trong nội đường rất nhanh liền đi ra một nam tử có địa vị, trông mặt đoán chừng cũng đã ngoài sáu mươi, mặc quan phục màu đen có thêu bổ tử Khổng Tước, phẩm cấp Chính Tam.
"Thị lang đại nhân..." Người kia cũng đáp lễ.
"Đại nhân lần này đến đây là?"
"Vụ án có chút tiến triển mới, không biết Thôi Diễn đã đến chưa?"
Vị Thị lang Lại bộ kia nghe vậy sững sờ, vừa rồi hắn còn đang bàn tán về vị dự khuyết thám hoa may mắn sống sót này đây.
Năm đó thảm án phát sinh, những người dự khuyết có bối cảnh đều c·hết thảm, duy chỉ có vị tử đệ không có bối cảnh ấy là sống yên ổn. Lúc ấy đương nhiên đã gây ra không ít nghi ngờ, không ai biết Thôi Diễn đã trải qua những gì khi bị bắt vào Đại Lý Tự năm đó, chỉ biết rằng kết quả cuối cùng là không tra ra được vấn đề gì, cuối cùng bệ hạ cũng không định ra vị trí Thám hoa, thế là chuyện cứ thế bỏ lửng.
Mà cái mỹ nam tử tuyệt trần từng bị bàn tán xôn xao năm đó thì bị Bệ hạ ngầm sai Lại bộ sau đó điều đến vùng Nam Cương nóng bức.
"Đại nhân tìm ta?"
Trong nội đường, Thôi Diễn bước nhanh đi ra.
Thẩm Nguyên đánh giá đối phương một lượt rồi khẽ gật đầu: "Nhan sắc quả nhiên không tồi!"
Thôi Diễn cúi đầu cười khổ, nhưng không nói gì.
"Không biết đại nhân tìm hạ quan có việc gì? Vừa rồi quan viên Lại bộ đã phê duyệt cho hạ quan tiếp tục ở lại Nam Cương, đường xá xa xôi, nếu không có việc gì lớn, hạ quan ngày mai sẽ lên đường."
"Ngươi tạm thời không thể đi được." Thẩm Nguyên lắc đầu: "Chỉ sợ phải đợi đến sau kỳ thi mùa xuân."
"Cái này..." Thôi Diễn nhíu mày: "Đại nhân, tình huống bên Nam Cương phức tạp, năm nay cũng có tình hình thiên tai tràn lan, hạ quan cần nhanh chóng trở về chủ trì các công việc."
"Cho nên bản quan mới đến Lại bộ thương nghị." Thẩm Nguyên nhìn về phía Thị lang Lại bộ: "Đại nhân ở đây còn có nhân tuyển thích hợp để thay thế ở Nam Cương không? Thôi Diễn là nhân vật mấu chốt của vụ án này, Bệ hạ đối với vụ án này tương đối coi trọng, Thôi Diễn chỉ sợ trong thời gian ngắn sẽ không thể quay về được."
"Cái này..." Thị lang nghe vậy cúi đầu suy nghĩ một lát rồi quay sang nhìn Thôi Diễn: "Thôi Diễn, ngươi hãy đi cùng Thiếu Khanh đại nhân trước đã, về phần Nam Cương, bên ta sẽ xem xét để điều hành một chút. Còn việc ngươi sẽ nhậm chức ở đâu sau này, cứ để sau khi vụ án này kết thúc rồi hãy bàn."
"Hạ quan tuân mệnh..." Thôi Diễn nghe vậy cười khổ một tiếng, rất ngoan ngoãn đồng ý.
Vận mệnh của mình chưa từng tự mình làm chủ được, năm đó vì vụ án này mà đến Nam Cương, nay lại vì vụ án này mà không về Nam Cương được, dù sao thì mọi chuyện cũng đều không do y định đoạt.
Nghĩ đến chỗ này, hắn nhìn về phía xa xa Trương Thụy, ánh mắt chất chứa điều gì đó.
Trương Thụy bị ánh mắt đó nhìn khiến to��n thân căng cứng, một dự cảm chẳng lành ập đến.
Sẽ không..... Chẳng lẽ đúng là như mình nghĩ? Nếu đúng là vậy, thì quả thật là một phiền phức lớn!
"Đa tạ Thị lang đại nhân đã phối hợp, vậy bản quan xin cáo từ trước."
"Thiếu Khanh đại nhân đi thong thả." Đối phương cười chắp tay.
Thẩm Nguyên gật đầu vừa định dẫn Thôi Diễn rời đi, đột nhiên nghĩ đến điều gì, thì quay đầu lại hỏi: "Không biết Trương Thụy đại nhân đã tới?"
Chu Chí Kiệt nghe được cái tên này ngạc nhiên quay đầu nhìn về phía Trương Thụy.
Trương Thụy cũng có chút ngạc nhiên, do dự một chút rồi đứng dậy: "Hạ quan Trương Thụy, ra mắt Thiếu Khanh đại nhân."
Đây cũng là Trương Thụy đó ư?
Thị lang tò mò đánh giá, so với cái thiên tài Lục Nguyên của Lục gia còn trẻ hơn, có thật là y đã chiếm được Điền Dã không?
"Trương đại nhân tới thật sớm." Thẩm Nguyên cũng tò mò đánh giá đối phương.
"Đâu dám thất lễ ạ." Trương Thụy chắp tay cười nói.
"Chắc hẳn ngươi cũng nghe nói." Thẩm Nguyên cũng không vòng vo: "Bệ hạ ra lệnh ngươi hiệp trợ bản quan phá án, mà chức vị hiện tại của ngươi đã là Chấp chính ở Đại Lý Tự của ta. Đã bản quan đến rồi, ngươi cũng không cần phiền phức đến Lại bộ báo cáo công tác nữa. Thời gian gấp gáp, Trương đại nhân chi bằng cùng bản quan đến Đại Lý Tự ngay bây giờ thì hơn?"
Xa xa Chu Chí Kiệt hoàn toàn ngây người, không dám tin nhìn xem Trương Thụy, vừa rồi còn đang than thở với y rằng mình ở chốn khổ sở lạnh lẽo nào đó, đến cả quan trên cũng chưa gặp được mấy lần.
Kết quả thoáng cái đã biến thành quan chức ở kinh thành! !
Tên chó c·hết này! ! !
"Hạ quan tuân mệnh." Trương Thụy cười khổ đáp ứng.
Y ngược lại thì sớm biết rằng mình không thoát khỏi chuyện này, chỉ là không nghĩ tới lại đến nhanh như vậy, chẳng lẽ không có chút khúc dạo đầu nào để mình kịp thở một chút sao?
"Đi thôi..." Thẩm Nguyên quay người dẫn đầu, Trương Thụy cùng Thôi Diễn thì đi theo sau đám quan viên Đại Lý Tự.
"Đại Cẩu... Cái Chu Chí Kiệt kia nhìn chúng ta với ánh mắt thật hung dữ."
Trương Thụy chân bước lảo đảo, cách xưng hô quen thuộc ấy khiến hắn ngạc nhiên nhìn đối phương.
"Thế nào?" Thôi Diễn nghi hoặc nhìn Trương Thụy.
"Nhị Cẩu?" Trương Thụy thận trọng dò hỏi.
Khi còn bé, trong trại của họ chỉ có hai đứa bé đi học thành tài, y ở Trương gia là anh cả, cho nên được gọi là Đại Cẩu, hắn ở Thôi gia là em thứ hai, liền gọi là Nhị Cẩu.
"Ngươi đó là ánh mắt gì vậy?" Thôi Diễn buồn cười nhìn Trương Thụy: "À, phải rồi, ta ở Nam Cương ba năm, vẫn còn đẹp trai thế này đúng không?"
Trương Thụy: "..."
Thôi Nhị Cẩu tuyệt nhiên không phải dáng vẻ hiện tại, đừng có nói là "nam nhi mười tám biến", ngay cả cái thân hình gầy gò, hèn mọn đó, dù có đúc lại, tạo hình lại cũng không thể nào ra được dáng vẻ này.
"Đại Cẩu....." Thôi Diễn nhìn về phía bóng lưng đám người Đại Lý Tự phía trước, gương mặt tràn đầy phiền muộn: "Ngươi có thể biến ta trở về như cũ không?"
Trương Thụy: "..."
Ta liền biết...
Bản quyền của đoạn văn đã được biên tập này thuộc sở hữu của truyen.free.