Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 124: Bình Minh Bí Cảnh: Chuẩn Bị Cuối Cùng và Lời Nhắc Nhở Bí Ẩn
Đêm đã khuya lắm, nhưng trong căn phòng tu luyện nhỏ bé của Trình Vãn Sinh, ánh đèn dầu vẫn còn sáng. Ngọn lửa leo lét nhảy múa trên bấc, đổ bóng xiêu vẹo lên vách tường đá lạnh lẽo, phơi bày từng đường vân nứt nẻ và những vết ố thời gian. Không khí trong phòng đặc quánh mùi giấy cũ, mùi thảo mộc khô từ những lọ độc dược chưa đóng kín, và một chút hương trầm thoang thoảng còn vương lại từ buổi tu luyện ban chiều. Bên ngoài, gió đêm vẫn rít qua khe cửa, tạo thành những âm thanh u uẩn như lời thì thầm của một thế giới đầy rẫy hiểm nguy.
Trình Vãn Sinh ngồi ngay ngắn giữa phòng, tấm bản đồ Bí Cảnh Huyễn Nguyệt trải rộng trên mặt bàn gỗ sẫm màu. Tấm bản đồ này không còn nguyên vẹn, nó đã cũ kỹ, nhàu nát, chi chít những ký hiệu, những đường gạch chéo, những vòng tròn đỏ và những ghi chú nhỏ đến mức gần như không thể đọc được nếu không có thị lực đặc biệt. Mỗi ký hiệu là một dấu vết của trí nhớ siêu phàm, của sự quan sát tỉ mỉ, và của những bài học xương máu mà y đã học được trong lần lẻn vào Bí Cảnh trước đó.
Ngón tay y lướt nhẹ trên tấm bản đồ, dừng lại ở một khu vực phía Tây, nơi Dược Lão Quái đã nhắc đến Huyễn Linh Chi. "Khu vực phía Tây, nơi Dược Lão nói có Huyễn Linh Chi, lại gần với nơi Tôn Giả Hắc Phong đang tìm kiếm," y lẩm bẩm, giọng nói khẽ khàng đến mức chỉ chính y mới nghe thấy. "Liệu có nên mạo hiểm đi vào đó? Huyễn Linh Chi có thể giúp ta chế giải độc, nhưng cũng có thể biến ta thành mục tiêu của Tôn Giả Hắc Phong." Ánh mắt y nheo lại, tia sáng lóe lên trong đáy mắt sâu thẳm. Y đã vẽ một vòng tròn lớn quanh khu vực đó, một dấu hiệu của sự thận trọng cao độ. Đó là một ván cược lớn, một sự đánh đổi giữa cơ hội và hiểm nguy, một lựa chọn có thể định đoạt số phận.
Y đã trải qua quá nhiều biến cố để biết rằng, trong thế giới tu tiên này, không có khái niệm "may mắn" một cách ngẫu nhiên. Chỉ có sự chuẩn bị kỹ lưỡng và khả năng thích nghi mới là bảo đảm cho sự sống. Cái chết của Kiếm Đường Sư Huynh và Nữ Đệ Tử Đa Miệng dưới tay Hắc Bạch Vô Thường vẫn còn in đậm trong tâm trí y, một lời nhắc nhở nghiệt ngã rằng lòng tham và sự kiêu ngạo có thể dẫn đến kết cục bi thảm, ngay cả giữa những người cùng tông môn. Tu Vực là nơi kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, nhưng kẻ cẩn trọng mới là kẻ sống sót cuối cùng.
Trình Vãn Sinh bắt đầu xem xét từng khả năng. Tránh xa Tôn Giả Hắc Phong hoàn toàn? Điều đó chắc chắn sẽ an toàn hơn, giảm thiểu rủi ro bị kẻ thù mạnh mẽ nhất hiện tại để mắt tới. Nhưng cũng đồng nghĩa với việc bỏ lỡ những cơ hội lớn, những "cơ duyên" mà có lẽ chỉ Tôn Giả Hắc Phong mới có thể "khai phá" ra. Ngược lại, theo dấu Tôn Giả Hắc Phong để tìm cơ hội "nhặt nhạnh" những gì hắn bỏ lại, hoặc tận dụng sự hỗn loạn mà hắn tạo ra? Điều đó cực kỳ nguy hiểm, như đi trên lưỡi dao, mỗi bước đi đều có thể là một vực sâu chờ chực. Nhưng nếu thành công, lợi ích thu được có thể là không tưởng. Y không phải là kẻ tham lam mù quáng, nhưng y cũng không phải là kẻ bỏ qua cơ hội chỉ vì sợ hãi. Sự sống sót là một nghệ thuật, và y là một nghệ sĩ, phải biết cách dùng trí tuệ và sự cẩn trọng để biến hiểm nguy thành cơ hội.
Y vươn tay, lấy ra Bích Lạc Linh Giáp từ một góc phòng. Bộ giáp màu xanh biếc, tựa như một lớp da thứ hai, nhẹ nhàng và ôm sát cơ thể. Y đã kiểm tra nó không biết bao nhiêu lần, đảm bảo từng đường chỉ, từng khớp nối đều hoàn hảo. Bích Lạc Linh Giáp không chỉ là một pháp khí phòng thân, nó còn là một công cụ ẩn mình tuyệt vời, có thể che giấu linh khí và ngụy trang mùi hương, giúp y hòa mình vào môi trường, biến mất khỏi tầm mắt kẻ thù. Y mặc nó vào, di chuyển nhẹ nhàng, cảm nhận sự vừa vặn và thoải mái. Khả năng ẩn mình là tối quan trọng, đặc biệt khi đối mặt với Tôn Giả Hắc Phong và những kẻ tàn nhẫn như Hắc Bạch Vô Thường.
Tiếp theo là Huyễn Ảnh Phù. Y lấy ra từ túi trữ vật, ngắm nhìn nó dưới ánh đèn dầu. Tấm phù này trông có vẻ đơn giản, chỉ là một mảnh giấy phù màu vàng ố với những nét vẽ nguệch ngoạc bằng chu sa, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh tạo ảo ảnh khó lường. Y đã dùng nó vài lần để thoát hiểm, và biết rằng trong những tình huống thập tử nhất sinh, một ảo ảnh dù chỉ tồn tại trong chớp mắt cũng đủ để tạo ra sự khác biệt giữa sống và chết. Y cất nó vào một túi nhỏ bên trong Bích Lạc Linh Giáp, nơi y có thể dễ dàng lấy ra bất cứ lúc nào.
Y cũng chuẩn bị sẵn những loại độc dược mà mình đã thu thập được từ Dược Các, từ những chuyến đi săn linh thú nhỏ, và cả từ những lần trao đổi với Dược Lão Quái. Y phân loại chúng cẩn thận: độc tính cao để tấn công, có thể làm tê liệt hoặc hạ gục đối thủ ngay lập tức; độc tính nhẹ hơn để gây mê hoặc làm suy yếu, tạo cơ hội bỏ chạy hoặc phản công; và cả những loại có thể dùng để ngụy trang mùi hương cơ thể, đánh lừa giác quan của yêu thú hoặc những kẻ săn người. Mỗi lọ độc dược nhỏ bé đều được dán nhãn cẩn thận, sắp xếp ngăn nắp trong một hộp gỗ đặc biệt. Y thậm chí còn chuẩn bị một vài loại giải dược thông thường, phòng trường hợp chính y bị trúng độc.
Ngoài ra, không thể thiếu Tiên Thiên Ấm Dương Đan. Viên đan dược quý giá, màu sắc âm dương hòa quyện, phản chiếu ánh đèn lập lòe. Y biết nó có thể giúp y hồi phục linh lực và chữa trị vết thương trong những thời khắc nguy nan nhất. Đây là một trong những bảo vật hiếm hoi mà y đã giành được bằng sự khôn ngoan và liều lĩnh, và y không bao giờ dám lơ là sự quý giá của nó.
Trình Vãn Sinh phác thảo một vài lộ trình dự phòng trên tấm bản đồ, không chỉ một, mà là ba, bốn lộ trình khác nhau cho mỗi khu vực trọng yếu. Y đánh dấu những điểm có khả năng xảy ra phục kích, những nơi ẩn nấp tự nhiên, và cả những con đường thoát hiểm ít ai ngờ tới, những khe nứt địa hình hoặc những hang động nhỏ mà chỉ những kẻ tinh ý và am hiểu địa hình mới có thể phát hiện. Y tính toán cả thời gian di chuyển, lượng linh khí tiêu hao cho mỗi lộ trình, và khả năng gặp phải các loại yêu thú khác nhau ở mỗi khu vực dựa trên kinh nghiệm và thông tin thu thập được. Kế hoạch của y không chỉ đơn thuần là tìm đường, mà là một chiến lược sống sót đa chiều, bao gồm cả tấn công, phòng thủ, ẩn nấp và chạy trốn. Y không bao giờ nghĩ đến việc chiến thắng một cách đường đường chính chính, y chỉ nghĩ đến việc làm sao để mình là người sống sót cuối cùng.
"Bí Cảnh Huyễn Nguyệt… một bài kiểm tra sinh tồn thực sự," y thở dài, hơi thở phả ra làn khói mờ trong không khí se lạnh. "Lần này, không thể chỉ dựa vào may mắn. Ta phải tính toán từng bước đi, từng khả năng nhỏ nhất. Mỗi quyết định đều có thể là sống hoặc chết." Ánh mắt y chất chứa sự kiên định. Y đã không muốn chết trước khi hiểu mình là ai, và để hiểu điều đó, y phải tiếp tục sống.
Y khẽ nhắm mắt, hình dung lại toàn bộ Bí Cảnh trong tâm trí. Từ Hồ Ngưng Linh, Vườn Thảo Dược Bí Mật, đến Cung Điện Dưới Nước và Tháp Giam Giữ Huyễn Ảnh. Mỗi địa điểm đều gắn liền với những hiểm nguy tiềm tàng, những cơ hội hiếm có và cả những cạm bẫy chết người. Y đã dành hàng giờ đồng hồ để nghiên cứu về lịch sử Bí Cảnh, về các loại yêu thú, linh thảo đặc trưng, và cả những truyền thuyết về các thế lực cổ xưa từng tồn tại nơi đây. Một chút thông tin, đôi khi, lại quý giá hơn cả một viên linh đan.
Y mở mắt, ánh nhìn sắc như dao. Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy. Y không bao giờ nghĩ mình là kẻ mạnh, nhưng y luôn nghĩ mình là kẻ không bao giờ bỏ cuộc. Đêm đã khuya lắm, nhưng Trình Vãn Sinh vẫn không hề mệt mỏi. Y biết, ba ngày nữa sẽ là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời y. Bí Cảnh Huyễn Nguyệt không phải là nơi để tìm kiếm sự nổi tiếng hay sức mạnh tuyệt đối, mà là nơi để y chứng minh khả năng sống sót của mình.
***
Rạng sáng, khi những tia nắng đầu tiên còn chưa kịp xua tan màn sương đêm đang giăng mắc trên các đỉnh núi của Thanh Huyền Tông, Trình Vãn Sinh rời khỏi phòng tu luyện. Không khí se lạnh như vuốt ve làn da, mang theo mùi ẩm của đất, mùi sương và chút hương linh thảo mờ nhạt từ Dược Các vọng lại. Trời vẫn còn tối, nhưng một vầng sáng mờ ảo đã bắt đầu xuất hiện ở phía Đông, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu. Tiếng côn trùng đêm đã dần im bặt, nhường chỗ cho sự tĩnh mịch của buổi sớm, chỉ có tiếng gió thổi vút qua các mái ngói cổ kính, tạo nên một bản nhạc đơn độc và thê lương.
Bước chân Trình Vãn Sinh nhẹ nhàng trên con đường đá lát quen thuộc, không một tiếng động. Y đã hoàn tất mọi thứ, từ việc kiểm tra pháp khí, sắp xếp độc dược, đến việc ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất trên bản đồ. Giờ đây, y chỉ muốn hít thở không khí trong lành, để tâm trí được thư thái trước khi dấn thân vào một hành trình đầy hiểm nguy. Mỗi tế bào trong cơ thể y đều căng lên, sẵn sàng cho những thử thách sắp tới. Dù vậy, y vẫn giữ vẻ ngoài bình tĩnh, trầm ổn như thường lệ, không để lộ bất kỳ sự lo lắng hay căng thẳng nào.
Khi y vừa rẽ qua một khúc quanh, đi qua một bụi cây linh thảo đang đọng sương lấp lánh, một bóng người yểu điệu bất ngờ xuất hiện từ một góc rẽ khác, như một làn gió thoảng qua, gần như không có tiếng động. Trình Vãn Sinh hơi khựng lại, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhanh chóng nhận ra đó là Tần Diệu Nhi. Nàng vẫn giữ vẻ ngoài nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn long lanh ẩn chứa sự tinh quái, nhưng khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu giờ đây lại toát lên một vẻ bí ẩn khó tả. Mái tóc đen dài của nàng được bện gọn gàng, và nàng vẫn mặc bộ y phục đơn giản, có phần cũ kỹ nhưng luôn sạch sẽ, toát lên vẻ khiêm nhường và cam chịu thường thấy. Tuy nhiên, ánh mắt nàng lại khác, không còn vẻ cam chịu hay rụt rè, mà sắc sảo như chim phượng hoàng, nhìn thẳng vào Trình Vãn Sinh, như thể đã đợi y từ rất lâu.
"Trình Vãn Sinh," Tần Diệu Nhi khẽ gọi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng trong sự tĩnh lặng của buổi sớm. Nàng không tiến lại gần hơn, mà chỉ đứng đó, giữ một khoảng cách nhất định, như một cái bóng mơ hồ.
Trình Vãn Sinh gật đầu đáp lại, ánh mắt y không chút biểu cảm, nhưng nội tâm đã dấy lên sự cảnh giác cao độ. Tần Diệu Nhi hiếm khi chủ động nói chuyện với y, và việc nàng xuất hiện vào giờ này, ở nơi này, lại càng khiến y cảm thấy bất thường. "Tần cô nương," y đáp, giọng điệu trầm ổn, không để lộ cảm xúc. Y đã biết nàng theo dõi mình từ đêm qua, nhưng y không hiểu mục đích của nàng là gì.
Tần Diệu Nhi không trả lời, nàng chỉ nhìn y thật sâu, như muốn đọc thấu tâm can y. "Ngươi đã chuẩn bị kỹ càng như vậy," nàng nói tiếp, giọng nàng vẫn đều đều, không một chút gợn sóng, "nhưng liệu có đủ để đối phó với những thứ không thể nhìn thấy?"
Trình Vãn Sinh nhíu mày. "Không thể nhìn thấy?" y lặp lại, cố gắng tìm kiếm manh mối trong ánh mắt nàng.
"Bí Cảnh không chỉ ẩn chứa yêu thú và cạm bẫy," Tần Diệu Nhi chậm rãi giải thích, ánh mắt nàng liếc nhìn về phía ngọn núi xa xa nơi Bí Cảnh tọa lạc, nơi màn sương vẫn còn dày đặc. "Nguy hiểm lớn nhất thường đến từ những thứ lấp lánh nhất, những cơ hội mà ai cũng thèm muốn. Đừng quá tin vào những gì ngươi thấy. Và... hãy cẩn thận với tiếng vang của quá khứ."
Nàng dừng lại, đôi môi hồng hào khẽ mím chặt, như thể đã nói quá nhiều. Ánh mắt nàng vẫn sắc sảo như cũ, nhưng giờ đây, Trình Vãn Sinh có thể nhận ra một tia lo lắng tiềm ẩn trong đó, một sự quan tâm không hề che giấu. Nàng đã chứng kiến sự cẩn trọng đến cực điểm của y, cách y thu thập thông tin, và cách y chuẩn bị cho chuyến đi sắp tới.
"Tiếng vang của quá khứ?" Trình Vãn Sinh trầm ngâm, lặp lại những lời cuối cùng của nàng. Lời nói của Tần Diệu Nhi bí ẩn đến mức khó hiểu, nhưng y biết, với tính cách của nàng, những lời này chắc chắn không phải là vô nghĩa. Nàng đang cố gắng cảnh báo y, nhưng lại không thể nói rõ ràng hơn vì một lý do nào đó.
Tần Diệu Nhi chỉ gật đầu nhẹ, không nói thêm lời nào. Nàng không nán lại lâu hơn. Như một làn khói mờ ảo, nàng lướt đi nhanh chóng, biến mất vào màn sương sớm, để lại Trình Vãn Sinh đứng một mình trên con đường đá lát lạnh lẽo, với những câu hỏi còn lơ lửng trong không khí. Bóng nàng khuất hẳn sau một góc rẽ, không để lại bất kỳ dấu vết nào, như thể nàng chưa từng xuất hiện.
Trình Vãn Sinh đứng yên tại chỗ một lúc lâu, ánh mắt y nhìn chằm chằm vào nơi Tần Diệu Nhi vừa biến mất. "Tiếng vang của quá khứ... nàng ám chỉ điều gì?" y suy nghĩ trong lòng. Lời nhắc nhở của nàng mang theo một sự nặng nề kỳ lạ, một cảm giác về những bí mật sâu xa, những mối nguy hiểm không nằm trong những tính toán thông thường của y. Nàng không phải là người sẽ đưa ra những lời cảnh báo vô căn cứ. Sự bình tĩnh và bí ẩn của nàng càng khiến lời nói của nàng thêm phần đáng sợ. Y cảm thấy một sự lạnh gáy chạy dọc sống lưng, nhận ra Bí Cảnh Huyễn Nguyệt còn ẩn chứa những bí mật sâu xa hơn y tưởng, liên quan đến những điều đã bị lãng quên hoặc che giấu.
***
Trình Vãn Sinh trở lại căn phòng tu luyện của mình, ánh sáng ban ngày đã bắt đầu len lỏi qua khe cửa sổ, xua đi phần nào bóng tối và sự lạnh lẽo của đêm khuya. Căn phòng giờ đây không còn quá u ám, nhưng những lời nói của Tần Diệu Nhi vẫn còn văng vẳng trong tâm trí y, khiến tâm trạng y không tài nào yên tĩnh được. Y ngồi xuống bên tấm bản đồ Bí Cảnh Huyễn Nguyệt, nơi vẫn còn nguyên những ký hiệu và ghi chú của y.
"Tiếng vang của quá khứ..." y lẩm bẩm, ngón tay lại một lần nữa lướt trên tấm bản đồ. Liệu có phải liên quan đến Kỷ Nguyên Phản Tổ, một thời đại xa xưa khi các sinh linh tu luyện đạt đến đỉnh cao, nhưng rồi lại suy tàn một cách bí ẩn? Hay là những tàn tích của Thượng Cổ Đại Chiến, khi vô số cường giả ngã xuống, để lại phía sau những di tích và bí mật chưa được khám phá? Tần Diệu Nhi, rốt cuộc nàng biết những gì? Nàng đã chứng kiến quá trình chuẩn bị của y, và dường như nàng biết những điều mà y chưa bao giờ tính đến, những hiểm nguy vượt ra ngoài phạm vi nhận thức thông thường của một tu sĩ.
Y nhìn vào những khu vực đã được đánh dấu cẩn thận trên bản đồ: những ổ yêu thú, những bẫy pháp trận tự nhiên, những con đường mòn ẩn giấu. Y đã tính toán mọi thứ một cách tỉ mỉ, nhưng những lời của Tần Diệu Nhi lại gợi mở một chiều sâu mới cho sự nguy hiểm. "Những thứ không thể nhìn thấy," "những thứ lấp lánh nhất," "cơ hội mà ai cũng thèm muốn." Đây không chỉ là những lời cảnh báo chung chung. Nàng đang ám chỉ đến những cạm bẫy tinh vi hơn, những thử thách không chỉ kiểm tra sức mạnh hay khả năng ẩn nấp, mà còn là trí tuệ và sự tỉnh táo.
Trình Vãn Sinh nhớ lại lời khuyên của Dược Lão Quái về "Độc Vương" trong Bí Cảnh, cùng với lời khuyên "biến kẻ khác thành mồi cho mình." Lời cảnh báo của Tần Diệu Nhi dường như càng củng cố thêm ý nghĩa của những lời đó. Bí Cảnh Huyễn Nguyệt không chỉ là nơi sinh tồn, mà còn là một cuộc đấu trí khốc liệt. Kẻ tham lam sẽ dễ dàng rơi vào bẫy, bị mê hoặc bởi những "cơ hội lấp lánh" mà nàng đã nhắc đến. Y phải cẩn trọng gấp trăm lần.
Y bắt đầu xem xét lại toàn bộ kế hoạch của mình dưới một góc nhìn mới. Không chỉ là bản đồ, mà còn là những vật phẩm đã chuẩn bị. Bích Lạc Linh Giáp, Huyễn Ảnh Phù, các loại độc dược, Tiên Thiên Ấm Dương Đan... tất cả đều là những công cụ quan trọng, nhưng liệu chúng có đủ để đối phó với những hiểm nguy mà y còn chưa hình dung ra? Liệu có những loại độc dược đặc biệt nào y đã bỏ qua? Hay những pháp khí cổ xưa nào có thể bị kích hoạt bởi "tiếng vang của quá khứ"?
Trình Vãn Sinh siết chặt nắm tay. Mồ hôi lạnh khẽ rịn ra trên trán. Sự phức tạp của Bí Cảnh đã vượt xa những gì y từng nghĩ. Không chỉ có Tôn Giả Hắc Phong và những kẻ tàn độc như Hắc Bạch Vô Thường, không chỉ có yêu thú hung tợn và cạm bẫy chết người. Còn có những bí mật cổ xưa, những tàn tích của một kỷ nguyên đã qua, và những "cơ hội" có thể biến thành nấm mồ cho bất kỳ ai không đủ tỉnh táo.
Y chợt nhận ra rằng, lời nhắc nhở của Tần Diệu Nhi không chỉ là một lời cảnh báo, mà còn là một gợi ý, một mảnh ghép thông tin quý giá mà y phải tự mình lắp ráp. Nàng đã không nói rõ, có lẽ vì không thể, hoặc vì muốn y tự mình tìm ra câu trả lời, tự mình đối mặt với thử thách. Điều này càng khẳng định vai trò của Tần Diệu Nhi trong arc này, có thể là người hỗ trợ hoặc cung cấp thông tin cho y một cách gián tiếp, nhưng luôn giữ một sự bí ẩn nhất định.
Trình Vãn Sinh nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra. Nỗi sợ hãi về những hiểm nguy chưa biết vẫn còn đó, nhưng không thể đánh gục y. Y đã trải qua quá nhiều để gục ngã trước những điều chưa xảy ra. Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy. Và Trình Vãn Sinh, người nghệ sĩ của sự sống sót, sẽ không bao giờ gục ngã. Y sẽ tiếp tục sống, tiếp tục chiến đấu, và tiếp tục tìm kiếm ý nghĩa của sự sống trong chính bản thân và những người y yêu thương.
Ánh sáng ban mai đã tràn ngập căn phòng, xua tan đi những bóng tối cuối cùng. Trình Vãn Sinh mở mắt, ánh nhìn giờ đây không còn sự hoang mang mà thay vào đó là sự kiên định tột cùng. Y chấp nhận thử thách. Y sẵn sàng đối mặt với tất cả. Bí Cảnh Huyễn Nguyệt có thể ẩn chứa vô số hiểm nguy, nhưng y sẽ dùng trí tuệ và sự cẩn trọng của mình để sống sót, để giải mã những bí ẩn, và để tìm ra con đường của riêng y. Dù cho cái giá phải trả là sự hy sinh của người khác và sự ghét bỏ của thiên hạ, y vẫn sẽ chọn con đường sống.
Ngày mai, Bí Cảnh Huyễn Nguyệt sẽ mở cửa. Và Trình Vãn Sinh, với tất cả sự chuẩn bị, tất cả sự cẩn trọng, và tất cả những bí ẩn trong lòng, sẽ bước vào đó.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.