Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 154: Mê Trận Cổ Tháp: Trí Tuệ Gặp Gỡ Trí Tuệ
Dưới màn đêm mịt mùng của khu rừng già, tiếng gió rít qua kẽ lá như những lời thì thầm của tử thần, mang theo hơi lạnh buốt xương và mùi ẩm mục của đất đá. Trình Vãn Sinh, với vết thương đang nhức nhối trên cánh tay phải, gắng sức ép mình ẩn mình vào một khe đá hẹp, được che phủ bởi lớp dây leo dày đặc. Hắn thở dốc, từng hơi thở nặng nề mang theo vị máu tanh nồng đọng lại nơi cổ họng. Tim hắn vẫn đập thình thịch, một nhịp trống dồn dập không ngừng nghỉ kể từ khoảnh khắc U Lam xuất hiện. Nàng ta, một bóng ma của đêm tối, với đôi mắt tím lạnh lẽo và sát khí ngưng trọng, đã suýt chút nữa kết liễu cuộc đời hắn. Cảm giác lưỡi chủy thủ sắc lạnh sượt qua da thịt vẫn còn hằn sâu, một lời nhắc nhở tàn khốc về lằn ranh mỏng manh giữa sự sống và cái chết.
Minh Trí Hồ Điệp trong ngực áo vẫn phát ra một luồng sáng xanh biếc yếu ớt, như một ngọn hải đăng nhỏ nhoi giữa đại dương hỗn loạn của tâm trí hắn. Nó giúp hắn giữ được sự minh mẫn cần thiết, không để nỗi sợ hãi nhấn chìm lý trí. Trình Vãn Sinh rút từ túi trữ vật ra một viên Hồi Khí Đan và một ít Thanh Tâm Tán, vội vàng nuốt xuống. Hồi Khí Đan giúp ổn định linh lực đang hỗn loạn trong cơ thể, còn Thanh Tâm Tán thì làm dịu đi cơn đau rát từ vết thương và xua tan một phần sự căng thẳng. Hắn xé một mảnh vải từ vạt áo, cố gắng băng bó tạm thời cho cánh tay. Máu vẫn thấm qua lớp vải, nhưng ít nhất cũng đã cầm được phần nào.
"U Lam..." Hắn lẩm bẩm trong hơi thở, tên của nữ sát thủ như một lời nguyền rủa. "Hoàng gia Thiên Nguyên... thanh lọc... nhưng lại muốn giết cả mình?" Những mảnh ghép thông tin rời rạc lướt qua tâm trí hắn. Nhiệm vụ mà Sứ Giả Thần Bí giao phó là "thanh lọc" các thế lực tà đạo đang hoạt động quanh Cổ Tháp Vô Danh. Nhưng tại sao U Lam, kẻ mang trên mình sát khí lạnh lẽo đến thế, lại muốn giết hắn? Hắn chưa làm gì cả, chưa đụng chạm đến bất kỳ bí mật nào, thậm chí còn chưa kịp thâm nhập sâu vào Cổ Tháp. Điều này chỉ có thể có hai khả năng: một là U Lam không hề biết về nhiệm vụ của hắn và coi hắn là kẻ xâm nhập; hai là, nhiệm vụ của Hoàng gia không đơn giản như lời họ nói, và cái gọi là "thanh lọc" chỉ là vỏ bọc cho một âm mưu đen tối hơn, trong đó hắn, Trình Vãn Sinh, chỉ là một con cờ thí mạng.
Tâm trí hắn xoay chuyển, phân tích từng chi tiết nhỏ nhặt. Mùi hương hoa lạ lùng trên người U Lam, đôi mắt tím đầy thù hận, và sự tàn nhẫn không chút do dự khi ra tay. Hắn đã sống sót, nhưng cái giá phải trả là nỗi ám ảnh và sự cảnh giác được đẩy lên mức cao nhất. Cổ Tháp Vô Danh, ngọn tháp đá xám xịt sừng sững giữa màn đêm, giờ đây trong mắt hắn không còn là một nơi chứa đựng cơ duyên hay bí mật cổ xưa nữa, mà là một cạm bẫy chết người, một đấu trường mà hắn đã vô tình bị đẩy vào. Tiếng gió rít qua các khe hở của tháp, tiếng vọng của chính mình khi hắn lẩm bẩm suy nghĩ, và tiếng 'kẽo kẹt' của cấu trúc cũ kỹ như những âm thanh ma quái, càng làm tăng thêm vẻ u ám, lạnh lẽo đến rợn người của nơi này. Linh khí xung quanh Cổ Tháp hỗn loạn một cách kỳ lạ, gây ra một cảm giác khó chịu, như có thứ gì đó đang dần thức tỉnh.
Trình Vãn Sinh nhắm mắt lại, cố gắng tĩnh tâm. "Sống sót là một nghệ thuật, và ta là một nghệ sĩ," hắn tự nhủ, câu nói quen thuộc như một lời thần chú giúp hắn lấy lại bình tĩnh. Hắn đã trải qua quá nhiều hiểm nguy, đã quá quen với việc đứng trên bờ vực của cái chết. Nỗi sợ hãi là có thật, nhưng hắn sẽ không để nó điều khiển mình. Hắn phải suy nghĩ, phải tính toán từng bước đi tiếp theo. Với vết thương trên tay, hắn không thể trực tiếp đối đầu với bất kỳ mối nguy hiểm nào. Mục tiêu ưu tiên lúc này là tìm một nơi an toàn hơn, chữa lành vết thương, và thu thập thêm thông tin về Cổ Tháp, về U Lam, và về âm mưu đằng sau tất cả.
Hắn mở mắt, ánh mắt sắc bén quét qua bóng tối. Sương mù vẫn bao phủ dày đặc, nhưng phía chân trời đã hé rạng những vệt sáng lờ mờ của buổi bình minh. Đêm đã sắp tàn, nhưng hiểm nguy thì chưa. "Ta chưa từng muốn sống lâu hơn ai, chỉ là không muốn chết trước khi hiểu mình là ai," hắn thì thầm, một triết lý sống đã khắc sâu vào xương tủy. Hắn sẽ không chết ở đây, không chết khi chưa tìm ra sự thật. Hắn sẽ sống sót, bằng mọi giá.
Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mù dày đặc, nhuộm một màu xám bạc lên những tán cây cổ thụ, Trình Vãn Sinh cẩn trọng rời khỏi nơi ẩn náu. Cổ Tháp Vô Danh hiện ra sừng sững trước mắt hắn, cao lớn và đổ nát, như một vết sẹo thời gian trên mặt đất. Các họa tiết cổ đại khắc trên tường đá đã phai mờ theo năm tháng, nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghiêm và bí ẩn. Mùi đá cũ, mùi rêu ẩm, mùi bụi bặm và một chút tử khí thoang thoảng quyện vào nhau, tạo thành một hương vị đặc trưng của sự mục nát và thời gian.
Hắn tiến vào bên trong Cổ Tháp, bước chân nhẹ nhàng như mèo, mỗi động tác đều được tính toán kỹ lưỡng. Sảnh chính đổ nát hiện ra trước mắt, một không gian rộng lớn nhưng giờ đây chỉ còn là tàn tích. Trần nhà đã sụp đổ ở nhiều nơi, để lộ bầu trời xám xịt bên trên. Các cột trụ đá khổng lồ bị nứt gãy, đổ nghiêng ngả, như những bộ xương của một con quái vật khổng lồ. Tượng đá và phù điêu cổ đại, từng là những tác phẩm nghệ thuật tinh xảo, giờ đây đã bị phong hóa đến mức khó nhận ra hình dạng ban đầu, chỉ còn lại những đường nét lờ mờ, những khuôn mặt vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không.
Trình Vãn Sinh không vội vã. Hắn di chuyển chậm rãi, ánh mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách, từng viên đá, từng vết nứt trên sàn nhà. Hắn không chỉ tìm kiếm một con đường an toàn, mà còn tìm kiếm những dấu vết, những manh mối. "Kẻ mạnh không phải là kẻ không bao giờ gục ngã, mà là kẻ gục ngã rồi vẫn đứng dậy," hắn thầm nhủ, ý chí sống sót thúc đẩy hắn không ngừng quan sát và phân tích.
Trên mặt đất, lẫn trong bụi bặm và đá vụn, hắn phát hiện những dấu chân mờ nhạt. Không chỉ một, mà là nhiều dấu chân, thuộc về những người khác nhau, cả cũ lẫn mới. Một số dấu chân có vẻ là của những tu sĩ đã đi qua đây từ lâu, nhưng có những dấu chân còn khá rõ ràng, cho thấy có người mới đến gần đây. "Vậy ra, mình không phải là người duy nhất quan tâm đến Cổ Tháp này," hắn suy đoán. Có lẽ, U Lam cũng đã để lại dấu vết ở đây, hoặc những người mà Hoàng gia muốn "thanh lọc" cũng đang ẩn mình trong Cổ Tháp.
Hắn lại chú ý đến một vết nứt lớn trên một cột trụ. Vết nứt này không phải do thời gian hay phong hóa gây ra, mà là do một lực tác động mạnh mẽ. Gần đó, trên sàn nhà, hắn còn nhìn thấy những vết cháy xém và một vài mảnh vỡ của một loại bùa chú nào đó. "Có vẻ như đã có một trận chiến xảy ra ở đây, hoặc ít nhất là một cuộc đối đầu căng thẳng," Trình Vãn Sinh thầm nghĩ. Hắn cúi xuống, chạm nhẹ vào mảnh vỡ của bùa chú. Nó mang theo một chút linh lực tà ác, yếu ớt nhưng rõ ràng. "Chắc chắn là những kẻ mà Hoàng gia đang nhắm đến. Chúng không chỉ ẩn nấp mà còn chống trả," hắn kết luận.
Hắn tiếp tục đi sâu vào trong sảnh, luôn giữ khoảng cách an toàn với những khu vực có vẻ nguy hiểm như những tảng đá treo lơ lửng hay những khe nứt sâu hoắm. Mùi ẩm mốc và tử khí thoang thoảng càng lúc càng đậm, khiến hắn có cảm giác như đang bước vào một ngôi mộ cổ. Tiếng gió lùa qua các kẽ hở của bức tường đổ nát tạo ra những âm thanh rít gào thảm thiết, đôi khi xen lẫn tiếng đá rơi lạo xạo từ những cấu trúc đang dần phân hủy. Bầu không khí tiêu điều, tang thương bao trùm lấy hắn, như muốn nuốt chửng mọi sự sống.
Trình Vãn Sinh chạm tay vào một bức tường, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp của đá. Trên đó, hắn phát hiện những phù điêu cổ đại được chạm khắc công phu, miêu tả những sinh vật kỳ lạ và những nghi lễ bí ẩn. Hắn cố gắng ghi nhớ từng chi tiết nhỏ, dù không hiểu hết ý nghĩa của chúng. "Những bí mật của Cổ Tháp này chắc chắn không đơn giản," hắn tự nhủ. "Nó có thể liên quan đến một nền văn minh cổ đại đã biến mất, hoặc một sức mạnh nào đó đang bị phong ấn."
Khi đi đến cuối sảnh chính, hắn thấy một lối đi hẹp, dẫn xuống phía dưới. Lối đi này dường như được che giấu khá kỹ lưỡng, và chỉ những người có kinh nghiệm hoặc sự quan sát nhạy bén mới có thể phát hiện ra. "Có lẽ, đây chính là con đường dẫn đến bí mật thực sự của Cổ Tháp," hắn suy đoán. Trái tim hắn đập nhanh hơn một chút, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tò mò và khát khao được khám phá, được hiểu biết. Hắn cảnh giác hơn bao giờ hết, mỗi bước chân đều được đặt xuống cẩn trọng, đôi mắt liên tục dò xét xung quanh, đề phòng bất kỳ cơ quan hay cạm bẫy nào có thể ẩn giấu.
Trình Vãn Sinh quyết định đi theo lối đi hẹp đó. Hắn biết, mỗi bước chân vào sâu hơn trong Cổ Tháp là một bước chân vào vùng nguy hiểm, nhưng đồng thời cũng là một bước chân gần hơn với sự thật. Hắn không thể lùi bước, không thể chùn adưới. Nhiệm vụ của hắn là sống sót, và đôi khi, sống sót đòi hỏi phải đối mặt với nguy hiểm, phải tìm hiểu về nó để có thể tránh né hoặc vượt qua. Mùi ẩm mốc và tử khí càng lúc càng nồng nặc, nhưng hắn vẫn kiên định bước đi, như một nghệ sĩ đang đi trên sợi dây thăng bằng mong manh giữa sự sống và cái chết.
Lối đi hẹp dần dẫn xuống một tầng hầm sâu hun hút. Ánh sáng từ bên ngoài không thể lọt tới, chỉ còn lại màn đêm thăm thẳm và sự lạnh lẽo đến tận xương tủy. Trình Vãn Sinh kích hoạt một viên Dạ Minh Châu nhỏ, ánh sáng yếu ớt của nó vừa đủ để soi rõ con đường phía trước. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vọng lại từ đâu đó trong bóng tối, tạo nên một âm thanh đơn điệu nhưng đầy ám ảnh. Mùi ẩm mốc và đá cũ quyện vào nhau, đặc trưng của một nơi đã bị lãng quên từ rất lâu.
Hắn bước đi hết sức cẩn trọng, từng bước chân đều nhẹ như không, sợ rằng một tiếng động nhỏ cũng có thể kích hoạt một cơ quan nào đó. Tường đá hai bên lởm chởm, rêu phong bám đầy. Hắn chạm tay vào chúng, cảm nhận sự ẩm ướt và lạnh lẽo. Không khí ở đây đặc quánh, nặng nề, như thể đã ngưng đọng hàng ngàn năm. Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng hắn. Đây không chỉ là một nơi bí ẩn, mà còn là một nơi đầy rẫy hiểm nguy chết người.
"Mê trận cổ xưa và cạm bẫy chết người," hắn thầm nhắc nhở chính mình. Thông tin về Cổ Tháp Vô Danh đã từng đề cập đến những điều này. Hắn đã chuẩn bị tâm lý cho việc đối mặt với chúng, nhưng việc trực tiếp đặt chân vào vẫn khiến hắn cảm thấy căng thẳng tột độ. Hắn liên tục sử dụng Minh Trí Hồ Điệp để phân tích môi trường xung quanh, cố gắng phát hiện những dao động linh lực bất thường hoặc những dấu hiệu của cơ quan.
Khi đi đến một ngã ba, hắn dừng lại. Cả ba lối đi đều tối tăm như nhau, không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy lối nào an toàn hơn. Trình Vãn Sinh hít một hơi thật sâu, rồi thả một viên đá nhỏ xuống lối đi bên trái. Viên đá lăn được vài bước, rồi đột ngột biến mất, không một tiếng động. Hắn rùng mình. "Cấm chế không gian? Hoặc là một cái bẫy sâu hun hút?" Hắn thử lối đi bên phải, nhưng vừa đặt chân lên bậc đá đầu tiên, một luồng khí lạnh lẽo đột ngột xộc thẳng lên, kèm theo tiếng "xẹt xẹt" của linh lực ma quái. Hắn lập tức rụt chân lại, né tránh kịp thời. Một mũi tên độc, được bao phủ bởi một làn khói đen kịt, vụt qua vị trí hắn vừa đứng, cắm phập vào bức tường đối diện. Nếu chậm một giây, hắn đã trúng độc.
"Mẹ kiếp!" Hắn rủa thầm trong lòng, mồ hôi lạnh toát ra trên trán. Đây là một mê trận tinh vi hơn hắn nghĩ. Những cạm bẫy này không chỉ dựa vào cơ học, mà còn kết hợp với linh lực và cấm chế. Cảm giác lạc lối và bị bao vây bắt đầu dâng lên. Hắn biết, nếu không thể tìm ra quy luật của mê trận, hắn sẽ bị mắc kẹt ở đây mãi mãi, hoặc chết dưới những cạm bẫy tàn khốc.
Hắn quay sang lối đi chính giữa, lối đi duy nhất còn lại. Hắn quan sát kỹ lưỡng từng viên đá lát sàn, từng khe hở trên tường. Mắt hắn nheo lại, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của cơ quan. Hắn chậm rãi bước từng bước, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất dưới chân. Bỗng nhiên, một tia sáng bạc lướt qua mắt hắn. Đó là một sợi tơ mỏng manh, gần như vô hình, được giăng ngang lối đi. Nếu không có ánh sáng yếu ớt của Dạ Minh Châu và sự tập trung cao độ, hắn đã không thể phát hiện ra.
Trình Vãn Sinh thở phào nhẹ nhõm, nhưng chưa kịp vui mừng thì một cảm giác kỳ lạ ập đến. Sợi tơ kia không phải là một cạm bẫy đơn giản, nó là một phần của một cơ quan phức tạp hơn. Hắn nhận ra quá muộn. Ngay khi hắn định lùi lại, một linh lực mạnh mẽ đột ngột bùng phát từ dưới chân hắn. Sàn nhà rung chuyển dữ dội, và một cơ quan khổng lồ được kích hoạt. Các bức tường xung quanh đột ngột chuyển động, như những khối đá khổng lồ đang xoay tròn.
"Chết tiệt, lại là cái bẫy này sao?!" Trình Vãn Sinh kêu lên, không kịp né tránh. Một lực hút kinh hoàng kéo hắn xuống phía dưới. Hắn cố gắng níu lấy bất cứ thứ gì có thể, nhưng mọi thứ đều trơn tuột. Hắn cảm thấy mình đang rơi tự do, tốc độ ngày càng nhanh. Tiếng gió rít bên tai, cảm giác rơi không ngừng khiến hắn kinh hoàng. Hắn biết mình đã rơi vào một cạm bẫy cổ xưa, một cái bẫy mà hắn không hề dự đoán trước. Cảm giác đau rát từ vết thương trên cánh tay lại càng trở nên dữ dội hơn, như muốn xé toạc da thịt hắn.
Hắn rơi xuống một khoảng không tối đen như mực, không biết mình sẽ đáp xuống đâu. Cảm giác hoảng loạn dâng lên, nhưng lý trí mách bảo hắn phải giữ bình tĩnh. Hắn nhanh chóng vận dụng linh lực, cố gắng điều chỉnh tư thế, giảm thiểu lực va chạm. Hắn cũng kích hoạt Bích Lạc Linh Giáp một lần nữa, tạo thành một lớp bảo vệ mỏng manh quanh cơ thể. Tiếng va chạm mạnh vang lên, cơ thể hắn đau nhói, nhưng nhờ sự chuẩn bị, hắn không bị thương quá nặng. Hắn ngã lăn vài vòng trên một mặt đất gồ ghề, cảm thấy choáng váng và khó thở.
Khi Trình Vãn Sinh cố gắng ổn định lại thân thể, cảm nhận được hơi thở dốc và nhịp tim đập loạn xạ trong lồng ngực, hắn nhận ra mình đã rơi vào một không gian rộng lớn hơn, nhưng cũng tối tăm hơn. Ánh sáng yếu ớt từ viên Dạ Minh Châu của hắn chỉ đủ để soi rõ một khoảng nhỏ xung quanh. Mùi ẩm mốc, mùi đá cũ và mùi tử khí ở đây đặc quánh hơn bao giờ hết, tạo cảm giác ngột ngạt đến khó chịu. Tiếng nước nhỏ giọt vẫn đều đặn vang lên, nhưng giờ đây còn có thêm tiếng vọng, như thể đang ở trong một hang động khổng lồ.
Hắn vịn vào một bức tường đá lạnh lẽo, cố gắng đứng dậy. Vết thương trên cánh tay lại rỉ máu, và cơn đau nhức nhối khiến hắn cau mày. Hắn kiểm tra lại túi trữ vật, may mắn là mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn. Hắn bật thêm một viên Dạ Minh Châu nữa, ánh sáng hơi mạnh hơn, giúp hắn nhìn rõ hơn một chút. Nơi này là một hành lang dài, được xây dựng bằng những khối đá đen tuyền, có vẻ như là một phần của Tầng Hầm Mê Trận. Hai bên hành lang là những cánh cửa đá khổng lồ, được khắc phù điêu cổ xưa, trông rất bí ẩn.
Hắn chưa kịp suy nghĩ cách thoát khỏi đây, thì một giọng nói lạnh lùng, sắc sảo đột ngột vang lên từ trong bóng tối, khiến hắn giật mình.
"Ngươi là ai? Sao dám xâm nhập vào đây?"
Trình Vãn Sinh lập tức cảnh giác, toàn thân căng cứng. Hắn quay phắt lại, tay đặt lên túi trữ vật, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống nào. Từ trong bóng tối mờ ảo, một bóng người dần hiện rõ. Đó là một nữ nhân. Dáng người mảnh mai, thanh lịch nhưng lại ẩn chứa một khí chất mạnh mẽ và sắc bén. Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt phượng dài sắc sảo, ánh lên vẻ thông tuệ và tính toán, đang nhìn chằm chằm vào hắn với ánh mắt dò xét. Mái tóc đen dài được búi cao gọn gàng, cài một chiếc trâm bạc đơn giản, càng làm tôn lên vẻ quý phái nhưng cũng đầy kiên cường. Nàng mặc một bộ y phục màu tối, kín đáo, toát lên vẻ bí ẩn và quyền lực tiềm ẩn.
"Mộ Dung Tĩnh?" Trình Vãn Sinh thốt lên, trong lòng đầy ngạc nhiên. Hắn đã nghe danh của nàng, một trong những thiên tài trẻ tuổi nổi bật nhất Trung Châu, được biết đến với trí tuệ siêu phàm và khả năng phân tích nhạy bén. Nhưng tại sao nàng lại ở đây, trong Tầng Hầm Mê Trận của Cổ Tháp Vô Danh?
Nữ nhân kia hơi nheo mắt, có vẻ bất ngờ khi hắn gọi đúng tên nàng. "Ngươi biết ta?" Giọng nàng vẫn điềm đạm, rõ ràng, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lùng khó gần. "Nếu đã biết, vậy thì nói rõ thân phận của ngươi đi. Vãn bối, nơi này không phải là chỗ để đùa giỡn."
Trình Vãn Sinh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Hắn biết, đối diện với Mộ Dung Tĩnh, không thể che giấu hay nói dối một cách tùy tiện. Nàng quá sắc sảo. "Vãn Sinh. Trình Vãn Sinh." Hắn đáp, giọng điệu cẩn trọng. "Còn cô nương đây là... À, Mộ Dung tiểu thư đã biết tên của tại hạ rồi." Hắn cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng có lẽ nó trông không tự nhiên lắm trong hoàn cảnh này. "Vãn Sinh vốn là một tu sĩ tạp dịch của Vô Danh Tông, chỉ là vô tình lạc bước vào đây. Mộ Dung tiểu thư cũng vậy sao?"
Mộ Dung Tĩnh không trả lời ngay. Đôi mắt nàng vẫn không rời khỏi Trình Vãn Sinh, như một con đại bàng đang đánh giá con mồi. Nàng quét qua trang phục có phần cũ kỹ của hắn, sau đó dừng lại ở vết thương đang rỉ máu trên cánh tay hắn. Cuối cùng, ánh mắt nàng dừng lại ở Minh Trí Hồ Điệp đang phát ra ánh sáng xanh biếc yếu ớt trong ngực áo hắn. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt nàng, như thể nàng đã nhận ra điều gì đó.
"Tạp dịch?" Nàng lặp lại, giọng điệu có chút mỉa mai, nhưng ngay lập tức trở lại vẻ điềm tĩnh. "Một tạp dịch mà có thể vượt qua được những cấm chế bên ngoài Cổ Tháp Vô Danh, và còn mang theo Minh Trí Hồ Điệp? Lời của Trình công tử nghe có vẻ không đáng tin cho lắm." Nàng chậm rãi tiến lại gần hơn một bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. "Xem ra Trình công tử không chỉ 'vô tình lạc bước', mà còn 'vô tình' có được không ít bảo vật."
Trình Vãn Sinh cảm thấy lạnh gáy. Nàng ta chỉ qua vài câu nói đã nhìn thấu được không ít về hắn. "Mộ Dung tiểu thư quả nhiên danh bất hư truyền," hắn khẽ nói. "Vãn Sinh chỉ là may mắn. Còn Minh Trí Hồ Điệp này... là vật tổ tiên truyền lại, không đáng nhắc đến." Hắn cố gắng che giấu nó đi, nhưng đã quá muộn. "Vãn Sinh chỉ là một kẻ tầm thường, không có ý định xâm phạm bất kỳ bí mật nào của Cổ Tháp. Nếu có thể, mong Mộ Dung tiểu thư chỉ lối thoát thân." Hắn vẫn giữ thái độ khiêm nhường, cố gắng tỏ ra yếu thế.
Mộ Dung Tĩnh khẽ cười, một nụ cười lạnh lùng không chạm đến đáy mắt. "Thoát thân? Nếu có thể thoát thân dễ dàng như vậy, ta đã không ở đây chờ đợi ngươi." Nàng ta ngừng lại, ánh mắt sắc như dao lại một lần nữa quét qua Trình Vãn Sinh. "Nhưng ngươi nói đúng một điều. Chúng ta đều đã bị mắc kẹt. Trong Tầng Hầm Mê Trận này, ai cũng có thể là đồng minh, hoặc là kẻ cản đường."
Trình Vãn Sinh biết, đây là một lời thăm dò. Nàng ta muốn đánh giá hắn, muốn biết hắn có giá trị như thế nào. Mối quan hệ phức tạp giữa hai người, một bên là kẻ bị thương đang tìm cách sống sót, một bên là nữ cường nhân thông minh sắc sảo đang truy tìm bí mật, đã bắt đầu. Họ sẽ buộc phải hợp tác để thoát khỏi mê trận này, và trong quá trình đó, những bí mật về Cổ Tháp Vô Danh, cũng như về chính bản thân họ, sẽ dần được hé lộ. Tầng Hầm Mê Trận này, với những cạm bẫy tinh vi và những bí ẩn cổ xưa, sẽ là khởi đầu cho một hành trình đầy thử thách, nơi trí tuệ của hai người sẽ phải đối đầu và hòa quyện vào nhau.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.