Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 191: Thánh Địa Thức Tỉnh: Giải Mã Bẫy Cổ Tháp và Bí Mật Phản Tổ
Sau một khoảnh khắc tưởng chừng như vô tận của sự choáng váng và mất phương hướng, Trình Vãn Sinh cảm thấy cơ thể mình va chạm mạnh vào một bề mặt cứng và lạnh. Cảm giác đau nhức lan tỏa khắp cơ thể, nhưng điều đó không ngăn cản y mở mắt. Đầu óc y vẫn còn quay cuồng như thể vừa trải qua một cơn say kéo dài hàng thế kỷ, những hình ảnh về dòng xoáy không gian dữ dội vẫn còn ám ảnh trong tâm trí. Mùi linh khí nồng đậm đến nghẹt thở xộc thẳng vào khứu giác, hoàn toàn khác biệt với không khí u ám, nặng nề của Cổ Tháp Vô Danh.
Y lảo đảo đứng dậy, hai tay vịn vào tảng đá trơn nhẵn dưới chân, cố gắng ổn định thân thể. Tiếng nước hồ gợn sóng nhẹ nhàng, như một bản nhạc du dương, hòa cùng tiếng linh khí lưu chuyển xào xạc trong không khí, tạo nên một bầu không khí linh thiêng, hùng vĩ đến khó tin. Ánh sáng ban ngày rực rỡ, nhưng không hề chói chang, mà lại dịu mát một cách kỳ lạ, như được lọc qua hàng ngàn lá cây cổ thụ. Y chậm rãi hít sâu một hơi, cảm nhận luồng linh khí tinh thuần tràn vào phổi, xoa dịu những cơn đau nhức và sự mệt mỏi trong cơ thể. Linh khí ở đây dường như có khả năng tự thanh tẩy, khiến tâm hồn y cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Mộ Dung Tĩnh và Vân Tiêu Tử cũng đang cố gắng gượng dậy bên cạnh, khuôn mặt họ tái nhợt, ánh mắt đầy hoang mang. Vân Tiêu Tử, với vẻ thư sinh vốn có, giờ đây trông càng thêm yếu ớt, chàng ho khan vài tiếng, bàn tay ôm ngực cố nén cơn đau. Mộ Dung Tĩnh thì có vẻ kiên cường hơn, nàng nhanh chóng đứng vững, ánh mắt phượng sắc sảo quét nhìn khắp bốn phía, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đó vẫn ẩn chứa một sự cảnh giác và bối rối rõ rệt. Long Tước Lão Nhân, người đã trải qua biết bao phong ba bão táp, lại là người hồi phục nhanh nhất. Ông ta chỉ khẽ ho khan vài tiếng, sau đó ngồi xổm xuống, đôi mắt tinh tường đã bắt đầu quét nhìn xung quanh với vẻ tò mò pha lẫn kinh ngạc.
Trước mắt họ là một cảnh tượng hoàn toàn xa lạ, một sự tương phản đến kinh ngạc so với sự u ám và chết chóc của Cổ Tháp Vô Danh. Họ đang đứng trên một bờ đá phẳng lặng, bao quanh bởi một hồ nước trong vắt, mênh mông. Nước hồ xanh biếc đến lạ thường, sâu thẳm mà không thấy đáy, nhưng lại trong đến mức có thể nhìn thấy những viên đá cuội lấp lánh dưới lòng hồ, như những viên bảo ngọc ẩn mình trong làn nước ngọc bích. Linh khí ở đây nồng đậm đến mức hóa lỏng, tạo thành những làn sương mờ ảo lượn lờ trên mặt hồ, bốc lên một mùi hương tinh khiết, trong lành, như hương hoa cỏ sớm mai pha lẫn với hương vị của đất trời thanh khiết. Xung quanh hồ là những dãy núi cao sừng sững, được bao phủ bởi những khu rừng cổ thụ xanh tươi, và trên đỉnh những ngọn núi ấy, những đám mây trắng bồng bềnh trôi, tạo nên một khung cảnh như chốn bồng lai tiên cảnh, khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải kinh ngạc thán phục.
“Đây… đây là đâu?” Vân Tiêu Tử lẩm bẩm, giọng nói vẫn còn chút run rẩy, đôi mắt chàng mở to nhìn cảnh vật xung quanh. “Linh khí nồng đậm đến mức này… Chúng ta đã bị dịch chuyển tới nơi nào rồi?” Chàng đưa tay ra, cảm nhận từng luồng linh khí tinh thuần đang mơn man trên da thịt, một cảm giác mà chàng chưa từng trải nghiệm trong suốt cuộc đời tu luyện của mình ở Tu Vực.
Mộ Dung Tĩnh bước đến bên bờ hồ, nàng vươn tay chạm nhẹ vào mặt nước, cảm nhận sự mát lạnh và linh khí tinh thuần đang luân chuyển. Đôi mắt phượng sắc sảo của nàng quét nhìn khắp bốn phía, cố gắng phân tích môi trường xung quanh, ghi nhớ từng chi tiết nhỏ nhất. “Không phải là bí cảnh thông thường. Linh khí này… gần như đạt đến cấp độ của một Thánh Địa. Đông Phương Hạo rốt cuộc đã làm gì?” Nàng thì thầm, giọng nói trầm tĩnh nhưng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Nàng đã quen với việc kiểm soát mọi tình huống, nhưng lần này, nàng hoàn toàn mất phương hướng.
Trình Vãn Sinh, dù vẫn còn cảm thấy choáng váng, nhưng bản năng sinh tồn đã được kích hoạt. Y biết rằng, trong những tình huống nguy cấp như thế này, sự hoang mang chỉ mang lại cái chết. “Minh Trí Hồ Điệp, ổn định tâm thần. Càng lúc này càng cần tỉnh táo.” Y thầm nhủ, bàn tay vô thức chạm vào cổ, nơi có một sợi dây chuyền nhỏ được giấu kín. Một luồng ánh sáng xanh lam nhạt bao phủ quanh đầu y trong thoáng chốc, làm dịu đi những cơn đau đầu và sự hỗn loạn trong tâm trí. Đó là tác dụng của Minh Trí Hồ Điệp, một bảo vật tinh thần giúp y duy trì sự minh mẫn. Y bắt đầu quan sát kỹ lưỡng xung quanh, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, từ những loại thực vật lạ lẫm ven hồ, cho đến những vệt năng lượng mờ nhạt còn sót lại trong không khí. Y lắng nghe tiếng chim hót líu lo trong rừng, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, và cảm nhận áp lực vô hình mà linh khí nơi đây tạo ra. Mọi giác quan của y đều được huy động tối đa.
Vân Tiêu Tử, với ánh mắt thông minh nhưng giờ đây lại đầy vẻ bối rối, bỗng nhiên reo lên một tiếng kinh ngạc. Chàng nhìn chằm chằm vào một tấm bia đá cổ kính nằm khuất sau những tảng cây cổ thụ gần bờ hồ, trên đó khắc những phù văn cổ xưa mà chàng từng thấy trong những điển tịch quý hiếm của tông môn. Chàng run rẩy chỉ vào tấm bia, giọng nói gần như nghẹn lại. “Thái Huyền Thánh Địa… Hồ Linh Dịch…? Chẳng lẽ… chúng ta đã đến Trung Châu?!” Lời nói của chàng như một tiếng sét đánh ngang tai Trình Vãn Sinh và Mộ Dung Tĩnh, khiến cả hai giật mình quay lại nhìn tấm bia đá. Trung Châu! Một vùng đất huyền thoại, nơi tập trung những thế lực tu tiên mạnh nhất, những bí mật cổ xưa nhất của Đại lục Huyền Hoang. Một nơi mà từ Tu Vực nhìn lên, chỉ có thể là giấc mơ xa vời. Trình Vãn Sinh cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Đông Phương Hạo không chỉ muốn giết y, hắn còn muốn đẩy y vào một thế giới hoàn toàn mới, đầy rẫy những nguy hiểm và thử thách mà y chưa từng biết đến. Cái bẫy này, tàn độc hơn y tưởng rất nhiều. Y đã sống sót, nhưng cái giá phải trả là bị lạc đến một nơi xa lạ, nơi y không có bất cứ lợi thế nào. Y quay sang nhìn Long Tước Lão Nhân, ông lão chỉ khẽ lắc đầu, đôi mắt tinh tường của ông ta cũng ánh lên vẻ khó tin. “Tên tiểu tử Đông Phương Hạo này… thủ đoạn thật sự tàn nhẫn. Dùng Kỷ Nguyên Phản Tổ để mở ra một cánh cửa không gian, đưa chúng ta đến tận nơi này… Hừm, xem ra, chúng ta lại phải bắt đầu lại từ đầu rồi.” Trình Vãn Sinh nhìn lại Hồ Linh Dịch hùng vĩ trước mắt, rồi nhìn lên bầu trời xanh ngắt, cảm giác choáng ngợp và hoang mang tột độ. Y đã sống sót, nhưng không biết những nguy hiểm mới nào đang chờ đợi y ở Trung Châu này. Cảm giác như một con cá nhỏ vừa thoát khỏi lưới đánh cá, lại bị ném vào một đại dương mênh mông, nơi có vô số loài thủy quái khổng lồ đang rình rập. Cuộc chiến sinh tồn của y, xem ra, chỉ vừa mới bắt đầu.
***
Trong khi Vân Tiêu Tử vẫn còn đang choáng váng trước sự thật rằng họ đã đặt chân đến Trung Châu, Trình Vãn Sinh đã nhanh chóng kéo Mộ Dung Tĩnh và Long Tước Lão Nhân vào một bụi cây rậm rạp, cách xa bờ Hồ Linh Dịch. Vị trí này đủ khuất để tránh sự chú ý, nhưng vẫn đủ cao để có thể quan sát được một phần rộng lớn của Thái Huyền Thánh Địa. Từ đây, họ có thể nhìn thấy những kiến trúc hùng vĩ, những mái ngói cong vút ẩn hiện giữa rừng cây cổ thụ, và xa hơn nữa là một ngọn tháp cao vút vươn thẳng lên trời xanh, dường như chạm tới những đám mây trắng bồng bềnh. Tiếng chuông đại hồng chung trầm hùng vọng lại từ phía xa, mang theo sự trang nghiêm và cổ kính, khiến không khí nơi đây càng thêm phần linh thiêng. Mùi hương trầm cổ xưa thoang thoảng trong gió, hòa quyện với mùi linh khí tinh khiết và mùi ngọc thạch từ những công trình kiến trúc. Bầu không khí trang nghiêm, quyền quý, tạo thành một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí.
“Cái bẫy của Đông Phương Hạo không phải là dịch chuyển ngẫu nhiên.” Trình Vãn Sinh bắt đầu, giọng y trầm ổn, ánh mắt sắc bén quét qua từng chi tiết của cảnh quan trước mặt. Y đưa tay ra, cảm nhận những dao động năng lượng còn sót lại trong không khí, những dấu vết mờ nhạt từ dòng xoáy không gian đã đưa họ đến đây. “Năng lượng hỗn loạn của Kỷ Nguyên Phản Tổ đã được dùng để tạo ra một cầu nối… tới một điểm neo cố định.” Y cúi xuống, dùng ngón tay vẽ vài ký hiệu trận pháp trên nền đất ẩm. Những ký hiệu này, tuy đơn giản, nhưng lại ẩn chứa sự phức tạp của những trận pháp cổ đại mà y vừa học được từ Long Tước Lão Nhân. “Nhìn vào cấu trúc trận pháp cổ đại trên Cổ Tháp… và so sánh với cách năng lượng ở đây vận hành. Giống như hai nửa của một chỉnh thể… Cổ Tháp Vô Danh không chỉ là một phế tích, nó là một ‘cổng’, một ‘khóa’ cho nguồn năng lượng này.”
Mộ Dung Tĩnh chăm chú lắng nghe, đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Nàng là người thông minh và nhạy bén, nhưng những gì Trình Vãn Sinh nói lại vượt quá hiểu biết thông thường của nàng về trận pháp. “Điểm neo? Ngươi nói là, hắn cố ý đưa chúng ta tới đây? Nhưng vì mục đích gì?” Nàng hỏi, giọng điệu có chút hoài nghi, nhưng chủ yếu là sự tò mò. Nàng luôn tin vào logic và sự tính toán, nhưng cái bẫy này dường như vượt xa mọi giới hạn mà nàng từng biết.
Trình Vãn Sinh nhắm mắt lại, tập trung tối đa tinh thần để cảm nhận những dao động năng lượng cổ xưa đang cuộn trào trong không khí. Minh Trí Hồ Điệp trên đầu y khẽ phát sáng, giúp y thanh lọc tạp niệm, làm cho cảm nhận của y trở nên tinh tế hơn. Y cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ, cổ xưa và hùng vĩ, không ngừng tuôn chảy từ sâu thẳm lòng đất, đi qua những công trình kiến trúc mà họ đang nhìn thấy, và lan tỏa ra khắp không gian. Y dùng kiến thức trận pháp mới học từ Long Tước Lão Nhân, kết hợp với khả năng phân tích siêu phàm của mình, để giải mã những tín hiệu năng lượng đó. Mỗi luồng năng lượng, mỗi rung động đều kể một câu chuyện, một bí mật đã bị chôn vùi hàng ngàn năm.
“Hắn ta không chỉ muốn giết chúng ta, Mộ Dung Tĩnh. Mục đích của hắn lớn hơn nhiều.” Trình Vãn Sinh mở mắt, ánh mắt y sáng rực lên một cách bất thường, như thể vừa nhìn thấy một điều gì đó kinh thiên động địa. “Cái bẫy dịch chuyển không gian đó không phải là một pháp trận riêng lẻ. Nó là một phần của một hệ thống phức tạp, được kích hoạt bởi năng lượng hỗn loạn từ Kỷ Nguyên Phản Tổ, nhưng lại được định hướng đến một điểm cụ thể ở đây.” Y chỉ tay về phía Hồ Linh Dịch, nơi linh khí vẫn đang hóa lỏng tạo thành sương mù mờ ảo. “Hồ Linh Dịch này… nó không chỉ là m���t hồ nước bình thường. Nó là một mắt trận, một nguồn năng lượng khổng lồ, có khả năng kết nối với Cổ Tháp Vô Danh. Cổ Tháp không phải là khởi điểm của cái bẫy, mà là một ‘khóa’ để mở cánh cửa tới nơi này.”
Long Tước Lão Nhân, người đã im lặng quan sát từ nãy đến giờ, khẽ gật đầu, đôi mắt tinh tường của ông ta ánh lên vẻ tán thưởng. “Đúng vậy. Tiểu tử này quả nhiên không hổ danh là người có thể lĩnh ngộ được bản chất của trận pháp. Cái bẫy của Đông Phương Hạo không hề đơn giản. Hắn ta không chỉ dùng Kỷ Nguyên Phản Tổ để tạo ra sự hỗn loạn không gian, mà còn lợi dụng nó để kích hoạt một cơ chế cổ xưa, có liên kết chặt chẽ giữa Cổ Tháp và nơi này.” Ông ta trầm ngâm nói, giọng điệu mang theo sự uyên bác của một bậc thầy trận pháp. “Cổ Tháp Vô Danh… và Thái Huyền Thánh Địa… có lẽ chúng là một phần của một trận pháp khổng lồ, được tạo ra từ thời Kỷ Nguyên Phản Tổ để phong ấn hoặc điều khiển một sức mạnh nào đó. Đông Phương Hạo đã biết được bí mật này, và hắn đang thao túng nó.”
Mộ Dung Tĩnh lắng nghe, khuôn mặt nàng dần trở nên nghiêm trọng. Sự thật này quá lớn, vượt xa mọi tưởng tượng của nàng. Nàng nhìn Trình Vãn Sinh bằng ánh mắt phức tạp, vừa có sự ngưỡng mộ đối với khả năng phân tích của y, vừa có sự lo lắng cho tương lai của họ. “Vậy… hắn cố ý đẩy chúng ta đến đây, để chúng ta trở thành một phần của kế hoạch của hắn? Hay chỉ đơn thuần là muốn chúng ta chết ở một nơi xa lạ, không có ai hay biết?”
Trình Vãn Sinh lắc đầu. “Chưa rõ. Nhưng có một điều chắc chắn, Đông Phương Hạo không phải là kẻ đơn giản. Hắn ta đã tính toán mọi thứ. Việc chúng ta xuất hiện ở đây, tại Hồ Linh Dịch, không phải là ngẫu nhiên. Nó là một phần của cái bẫy.” Y nhìn về phía xa, nơi những dãy núi cao sừng sững ẩn hiện trong màn sương mù mờ ảo, như những bức tường thành vững chắc bảo vệ Thái Huyền Thánh Địa. “Cảm giác như chúng ta vừa thoát khỏi miệng cọp, lại rơi vào hang rồng. Nhưng ít nhất, bây giờ chúng ta đã hiểu được một phần bản chất của con rồng này.”
***
Sau một thời gian phân tích căng thẳng, Trình Vãn Sinh mở bừng mắt. Trong ánh mắt y không còn sự hoang mang ban đầu, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ và một tia hiểu biết sâu sắc. Y không chỉ hiểu được cơ chế dịch chuyển mà còn nhận ra một sự thật kinh hoàng: Cổ Tháp Vô Danh và Thái Huyền Thánh Địa không chỉ đơn thuần là hai địa điểm riêng biệt, mà chúng là một phần của một hệ thống cổ xưa khổng lồ, được tạo ra từ ‘Kỷ Nguyên Phản Tổ’. Nó giống như một bộ máy khổng lồ, nơi Cổ Tháp là một nút điều khiển, còn Thái Huyền Thánh Địa là trung tâm năng lượng, được dùng để điều khiển hoặc phong ấn một sức mạnh nào đó. Đông Phương Hạo đã biết bí mật này và đang thao túng nó, biến họ thành những quân cờ trong ván cờ lớn hơn của hắn.
“Cổ Tháp… nó không phải là một tòa tháp đơn lẻ.” Trình Vãn Sinh nói, giọng y trầm bổng, như thể đang giải mã một mật mã cổ xưa. Y đứng dậy, bước ra khỏi bụi cây, hướng ánh mắt về phía ngọn Thánh Tháp cao vút ẩn hiện trong mây ở đằng xa. “Nó là một phần của một mạng lưới cổ xưa, và nơi này… Thánh Địa này, chính là một trong những trung tâm vận hành của mạng lưới đó. Một mạng lưới có từ Kỷ Nguyên Phản Tổ.” Mỗi từ y thốt ra đều mang theo một trọng lượng nhất định, khiến cả Mộ Dung Tĩnh và Vân Tiêu Tử đều phải nín thở lắng nghe.
Mộ Dung Tĩnh sững sờ. Nàng vốn là một người tài trí, có khả năng phân tích và tính toán mọi tình huống, nhưng những gì Trình Vãn Sinh vừa nói đã vượt xa mọi kiến thức và tưởng tượng của nàng. Nàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí, như thể đang đối mặt với một bức tường thành cổ xưa không thể vượt qua. “Ý ngươi là… Đông Phương Hạo không chỉ muốn giết chúng ta, mà còn lợi dụng Cổ Tháp để làm gì đó với Thánh Địa này sao? Hoặc ngược lại?” Nàng hỏi, giọng điệu đầy vẻ bất an. Sự tự tin thường thấy của nàng dường như đã bị lung lay trước quy mô của âm mưu này.
Vân Tiêu Tử, với vẻ mặt tái nhợt và ánh mắt đầy vẻ bối rối, thì thầm. Chàng dường như đã nhớ lại những lời mà Long Tước Lão Nhân đã từng nhắc tới về Kỷ Nguyên Phản Tổ. “Kỷ Nguyên Phản Tổ… những bí mật mà Long Tước Lão Nhân từng nhắc tới… nó lớn hơn chúng ta nghĩ rất nhiều.” Chàng cảm thấy như mình đang đứng trên một bờ vực thẳm, nơi mà những bí mật cổ xưa đang dần được hé mở, và chàng chỉ là một hạt cát bé nhỏ trước dòng chảy lịch sử.
Long Tước Lão Nhân, người đã chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của thế giới tu tiên, cũng phải khẽ thở dài. “Đông Phương Hạo… cái tên tiểu tử này, dã tâm của hắn thật sự không nhỏ. Hắn không chỉ muốn làm bá chủ Tu Vực, mà còn muốn khống chế cả những sức mạnh cổ xưa của Kỷ Nguyên Phản Tổ. Chúng ta đã vô tình bị cuốn vào ván cờ lớn của hắn.” Ông ta nhìn Trình Vãn Sinh với ánh mắt phức tạp, vừa có sự lo lắng, vừa có sự kính nể.
Trình Vãn Sinh nắm chặt tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí và áp lực từ môi trường linh thiêng bao trùm. Y nhìn về phía xa, nơi ngọn Thánh Tháp cao vút ẩn hiện trong mây, như một ngọn hải đăng của tri thức và quyền lực. Y nhận ra mình đã bị cuốn vào một âm mưu vượt xa mọi tưởng tượng. Bản năng sinh tồn mách bảo y rằng nên trốn chạy, tìm cách thoát khỏi nơi nguy hiểm này càng nhanh càng tốt. Nhưng một phần khác trong y, cái khao khát được hiểu rõ mọi thứ, cái ý chí không muốn chết một cách vô nghĩa, lại thôi thúc y phải đối mặt.
“Sống sót là một nghệ thuật, và ta là một nghệ sĩ.” Trình Vãn Sinh thầm nhủ, ánh mắt y kiên định hơn bao giờ hết. Y đã sống sót qua biết bao hiểm nguy, và y biết rằng, để sống sót ở đây, trong một thế giới hoàn toàn xa lạ và đầy rẫy những bí mật kinh thiên động địa, y sẽ cần nhiều hơn chỉ là sự khôn ngoan. Y sẽ cần phải hiểu rõ, phải phân tích, và phải tìm ra con đường của riêng mình trong cái mạng lưới cổ xưa này. Cái giá phải trả có thể rất đắt, nhưng y đã quen với việc đó. Y đã bị ghét bỏ, bị hiểu lầm, bị gán cho danh hiệu kẻ hèn nhát. Nhưng y chưa từng muốn sống lâu hơn ai, chỉ là không muốn chết trước khi hiểu mình là ai. Và giờ đây, trong cái thế giới rộng lớn của Trung Châu này, y lại phải tiếp tục tìm kiếm câu trả lời đó.
Một cảm giác rờn rợn chạy dọc sống lưng y, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự dự cảm. Cái bẫy của Đông Phương Hạo không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu. Một khởi đầu cho một hành trình mới, một cuộc chiến sinh tồn mới, nơi y sẽ phải đối mặt với những thế lực lớn hơn, những bí mật cổ xưa hơn, và những lựa chọn đạo đức khó khăn hơn rất nhiều. Thái Huyền Thánh Địa, một nơi linh thiêng và hùng vĩ, giờ đây hiện ra trước mắt y không chỉ là một cơ hội, mà còn là một hiểm họa khôn lường.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.