Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 193: Cấm Địa Thức Tỉnh: Phản Tổ Chi Uy và Sát Ý Loạng Choạng
Ánh sáng yếu ớt của chiều tà bao trùm lên nhóm Trình Vãn Sinh khi họ bước qua con đường vô hình, tiến vào sự bí ẩn của Cấm Địa Tổ Sư. Phía sau họ, cánh cổng đá cổ kính vẫn đứng đó, uy nghi và lạnh lẽo, như một người gác cổng im lặng cho những bí mật kinh thiên động địa của Kỷ Nguyên Phản Tổ. Trình Vãn Sinh biết rằng, mỗi bước chân y đi vào bên trong, y lại càng tiến gần hơn đến một lựa chọn cuối cùng, một sự thật sẽ thay đổi tất cả. Và y đã sẵn sàng để đối mặt với nó.
Cánh cổng đá khép lại phía sau lưng họ với một tiếng “rầm” nặng nề, dường như cắt đứt mọi liên hệ với thế giới bên ngoài. Không gian bên trong Cấm Địa Tổ Sư không phải là một hang động hay một đại điện tráng lệ như Trình Vãn Sinh hình dung, mà là một vùng đất rộng lớn, mờ ảo như chìm trong sương mù vĩnh cửu. Những cột đá khổng lồ, cao vút chạm tới vòm trời không nhìn thấy, đứng sừng sững như những người khổng lồ canh gác. Chúng được chạm khắc tinh xảo với những họa tiết cổ xưa, dường như là ký tự của một nền văn minh đã lụi tàn từ rất lâu. Một mùi hương trầm cổ xưa, đặc quánh và linh thiêng, luẩn quẩn trong không khí, hòa quyện với mùi ẩm mốc của đá và đất đai đã ngàn năm không thấy ánh mặt trời.
Linh khí ở đây không chỉ nồng đậm, mà còn mang một tính chất kỳ lạ, như có sự sống, như đang thì thầm những câu chuyện từ thời viễn cổ. Nó không thuần khiết mà pha lẫn một chút hỗn loạn, một chút điên dại, khiến cho tâm trí người thường dễ dàng bị quấy nhiễu.
“Năng lượng ở đây quá hỗn loạn, ta cảm thấy linh hồn mình như muốn bị xé nát!” Vân Tiêu Tử rên rỉ, hai tay ôm lấy đầu. Sắc mặt y trắng bệch, bước chân lảo đảo, dường như đang phải chống chịu một áp lực vô hình cực lớn. Y là một tu sĩ chú trọng vào tu tâm dưỡng tính, nhưng linh khí hỗn loạn này lại trực tiếp công kích vào tâm thần, khiến y gần như không thể giữ vững bản thân.
Mộ Dung Tĩnh dù không đến nỗi thảm hại như Vân Tiêu Tử, nhưng gương mặt nàng cũng lộ rõ vẻ căng thẳng. Nàng vận khởi linh lực trong cơ thể, tạo thành một lớp phòng hộ mỏng manh quanh mình, nhưng đôi mắt phượng vẫn ánh lên vẻ lo lắng. “Cẩn thận, Trình Vãn Sinh. Đây không phải là một cơ duyên đơn thuần. Ta cảm thấy một lực hút năng lượng vô hình đang ngày càng mạnh, dường như muốn hút cạn sinh lực của chúng ta.”
Trình Vãn Sinh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Đôi mắt y vẫn như cũ, hơi cụp xuống, nhưng ánh nhìn lại sắc bén hơn bao giờ hết. Y cảm nhận rõ ràng cái “tiếng gọi” mà Đông Phương Hạo đã nhắc đến, một lời mời gọi đầy mê hoặc từ sâu thẳm Cấm Địa. Nó không phải là lời hứa hẹn về sức mạnh hay cơ duyên, mà là một sự thôi thúc bản năng, một khát vọng nguyên thủy muốn hòa mình vào dòng chảy năng lượng hỗn loạn này. Linh hồn y dường như đang bị kéo về phía một thứ gì đó vô định hình, một cảm giác quen thuộc nhưng cũng đầy xa lạ. Y biết, đó chính là năng lượng của “Kỷ Nguyên Phản Tổ”, thứ mà Đông Phương Hạo muốn y “thức tỉnh”.
Nhưng đồng thời, Minh Trí Hồ Điệp trong thức hải của y lại phát ra ánh sáng cảnh báo yếu ớt. Ánh sáng đó không rực rỡ như những lần đối mặt với nguy hiểm chết người, mà chỉ là một sự rung động nhẹ nhàng, như một tiếng chuông cảnh báo thầm lặng. *Minh Trí Hồ Điệp đang cảnh báo... Cái 'tiếng gọi' này không phải là ban ơn, mà là một cái bẫy!* Trình Vãn Sinh thầm nghĩ. Kinh nghiệm sinh tồn đã dạy y rằng, càng là những thứ dễ dàng đến, càng là những lời mời gọi ngọt ngào, thì càng ẩn chứa những nguy hiểm chết người. Đặc biệt là khi thứ đó lại do Đông Phương Hạo sắp đặt.
Y không vội vã tiến lên, mà dừng lại, quan sát kỹ lưỡng mọi thứ xung quanh. Những linh ảnh mờ ảo bắt đầu xuất hiện trong tầm mắt, chúng không phải là thực thể vật chất, mà là những tàn dư của ý chí, của linh hồn cường giả Thượng Cổ. Chúng lướt đi trong không gian, đôi khi gào thét không tiếng động, đôi khi vặn vẹo như đang chịu đựng sự tra tấn khủng khiếp. Những linh ảnh này dường như đang tái hiện lại quá trình “phản tổ” của những vị tiền bối đã từng thử nghiệm với loại năng lượng này, nhưng kết cục của họ lại không hề tốt đẹp. Một số linh ảnh vặn vẹo trong đau đớn, một số khác lại mang vẻ mặt điên loạn, dường như đã đánh mất lý trí của mình.
Trình Vãn Sinh cố gắng đọc hiểu những hình ảnh đó, như một cuốn sử sống động về một thời đại đã mất. Y nhận ra, quá trình “phản tổ” không đơn thuần là sự trở về với bản nguyên, mà là một cuộc chiến khốc liệt giữa bản ngã và dòng chảy thời gian, giữa ý chí cá nhân và nguồn năng lượng nguyên thủy, vô hình. Nếu không đủ cường đại, linh hồn sẽ bị hòa tan, ý chí sẽ bị nghiền nát, trở thành một phần của thứ năng lượng hỗn loạn kia.
Y rút ra Ngọc Giản Vô Danh, đặt lên trán. Những thông tin về trận pháp cổ xưa, về nguyên lý vận hành của linh khí trong các Cấm Địa, về những cái bẫy trí mạng mà các thế lực cổ đại thường dùng để bảo vệ bí mật của mình, dần dần hiện rõ trong tâm trí y. Long Tước Lão Nhân đã nói, các trận pháp cổ xưa không phải lúc nào cũng hiển lộ sức mạnh bằng sự hủy diệt, mà đôi khi, chúng hiển lộ bằng sự dụ dỗ, bằng lời hứa hẹn về một tương lai huy hoàng, để rồi nuốt chửng những kẻ tham lam.
“Vân Tiêu Tử, Mộ Dung Tĩnh, theo sát ta. Đừng để bất kỳ điều gì mê hoặc các ngươi.” Trình Vãn Sinh nói, giọng điệu trầm ổn, nhưng lại ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển nổi. Y không phải là kẻ không có dục vọng, nhưng dục vọng lớn nhất của y là được sống, được an toàn. Và để sống sót, y sẵn sàng từ bỏ mọi cơ duyên hào nhoáng. Y bắt đầu bước đi, không nhanh không chậm, mỗi bước chân đều cẩn trọng như đang dò dẫm trên lớp băng mỏng. Y không nhìn thẳng vào những linh ảnh đang gào thét xung quanh, mà tập trung vào những dòng chảy linh khí, vào những khe hở nhỏ nhất trong bức màn năng lượng vô hình đang bao phủ không gian. Y tin rằng, mọi cấm chế, mọi trận pháp đều có lỗ hổng, dù là nhỏ nhất.
Trong khi Trình Vãn Sinh và đồng đội đang chậm rãi tiến sâu vào Cấm Địa, ẩn mình trong một khe nứt đá cổ kính cách đó không xa, U Lam vẫn đang quan sát từng hành động của họ. Sát ý trong lòng nàng vẫn còn đó, một ngọn lửa âm ỉ của thù hận đã cháy trong nàng suốt bao năm qua. Nàng đến đây để kết liễu Trình Vãn Sinh, để trả thù cho cha mẹ mình, để hoàn thành nhiệm vụ mà Đông Phương Hạo đã giao phó. Nhưng những gì nàng chứng kiến từ lúc Trình Vãn Sinh phá giải trận pháp dịch chuyển cho đến nay, đã khiến nàng không thể không hoài nghi.
*Hắn lại không giống những kẻ tham lam khác... Hay đây chỉ là một màn kịch?* Nàng thầm nghĩ, đôi mắt tím sâu thẳm nheo lại. Kẻ mà nàng được lệnh truy sát lại không hề hung hăng, không hề kiêu ngạo, mà chỉ cẩn trọng, tỉ mỉ, như một con cáo già đang dò đường trong rừng sâu. Hắn không vội vã lao vào những cơ duyên hay những lời mời gọi của linh khí hỗn loạn, mà chỉ chậm rãi phân tích, quan sát. Điều đó hoàn toàn trái ngược với những gì nàng thường thấy ở các tu sĩ khác, những kẻ luôn khát khao sức mạnh, luôn lao vào bất kỳ hiểm địa nào chỉ vì một tia hy vọng thăng tiến.
Nàng nhớ lại lời Đông Phương Hạo đã nói: “Ngươi hãy theo dõi Trình Vãn Sinh, hắn sẽ dẫn ngươi đến những bí mật của Kỷ Nguyên Phản Tổ. Đến khi hắn kích hoạt thứ đó, ngươi hãy ra tay kết liễu hắn.” Giọng nói của Đông Phương Hạo vẫn văng vẳng trong tai nàng, lạnh lùng và đầy tính toán. Nhưng liệu Đông Phương Hạo có đang lợi dụng nàng không? Liệu hắn có biết Trình Vãn Sinh là loại người như vậy không? Hay hắn chỉ đơn thuần muốn nàng trở thành một quân cờ trong kế hoạch của hắn?
Bỗng nhiên, một cơn đau nhói bất chợt ập đến, xuyên thấu qua lồng ngực U Lam. Linh lực trong cơ thể nàng vốn dĩ đã bị ảnh hưởng bởi trận pháp dịch chuyển và môi trường linh khí hỗn loạn của Cấm Địa, giờ lại càng trở nên khó kiểm soát. Một luồng khí lạnh lẽo, mang theo sự cuồng bạo của năng lượng "Phản Tổ Chi Uy", bắt đầu xâm nhập vào kinh mạch của nàng, khiến chúng run rẩy kịch liệt. Nàng cảm thấy như hàng ngàn mũi kim đang đâm chích vào từng tế bào, và linh hồn nàng dường như đang bị kéo căng, sắp sửa vỡ vụn.
*Năng lượng này... không thể nào!* U Lam lẩm bẩm, giọng nói run rẩy. Nàng vốn là một Huyết Ảnh Sát Thủ, được đào tạo để chịu đựng mọi loại đau đớn, mọi loại cấm chế. Nhưng năng lượng "Phản Tổ Chi Uy" này lại hoàn toàn khác. Nó không phải là một loại độc tố hay một cấm thuật thông thường, mà là một sự ăn mòn từ bên trong, một sự biến chất của bản nguyên linh hồn. Nàng cảm thấy cơ thể mình đang dần biến đổi, không theo ý muốn, như một cỗ máy đang bị phá hủy từ bên trong.
U Lam cố gắng kìm nén sự hỗn loạn đang diễn ra trong cơ thể mình. Nàng siết chặt thanh huyết kiếm trong tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi bóng dáng Trình Vãn Sinh đang cẩn trọng tiến bước. Một phần trong nàng muốn lao ra, kết liễu hắn ngay lập tức, để chấm dứt sự tra tấn này và hoàn thành nhiệm vụ của mình. Nhưng một phần khác, một phần mới chớm nở trong tâm trí nàng, lại đang tự hỏi: *Nếu mình chết ở đây, liệu có đáng không? Liệu hắn có thực sự là kẻ xấu xa như mình vẫn nghĩ?*
Sự dao động này, sự hoài nghi này, đã làm suy yếu ý chí của nàng, khiến nàng càng khó chống lại sự xâm thực của năng lượng "Phản Tổ Chi Uy". Một giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương nàng, hòa vào mái tóc đen dài đang xõa ngang lưng. Nàng cắn chặt răng, cố gắng vận chuyển linh lực để đẩy lùi sự hỗn loạn, nhưng vô vọng. Năng lượng này quá cổ xưa, quá mạnh mẽ, hoàn toàn vượt xa khả năng đối phó của nàng. U Lam cảm thấy một nỗi sợ hãi thực sự đang len lỏi trong tim, một nỗi sợ hãi không phải về cái chết, mà về sự tan rã của bản thân, của linh hồn.
Không gian trong Cấm Địa Tổ Sư đột nhiên rung chuyển dữ dội. Năng lượng "Phản Tổ Chi Uy" vốn đã hỗn loạn, giờ đây bỗng bùng phát dữ dội như một cơn sóng thần. Các linh ảnh mờ ảo trước đó bỗng trở nên rõ ràng và hung hãn hơn gấp bội. Chúng không còn lướt đi vô định, mà gào thét không tiếng động, vặn vẹo như hàng ngàn linh hồn đang bị xé toạc, chúng lao về phía Trình Vãn Sinh và đồng đội với một tốc độ kinh hoàng. Tiếng gió rít lên như hàng vạn con quỷ đang than khóc, hòa lẫn với tiếng năng lượng hỗn loạn bùng nổ, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Mùi hương trầm cổ xưa bị lấn át hoàn toàn bởi mùi năng lượng cuồng bạo, một mùi vị kim loại tanh nồng và mùi thối rữa của sự hủy diệt. Áp lực khủng khiếp đè nén xuống, khiến không khí dường như đông đặc lại, hô hấp trở nên khó khăn.
“Không được... không chống đỡ nổi!” Vân Tiêu Tử hét lên, một ngụm máu tươi phun ra, nhuộm đỏ vạt áo. Y ngã khuỵu xuống, hai tay ôm chặt đầu, toàn thân run rẩy. Linh hồn y dường như đang bị kéo ra khỏi thể xác, bị nghiền nát bởi luồng năng lượng điên cuồng này. Mộ Dung Tĩnh cũng không khá hơn là bao, nàng dồn hết sức lực vào lớp phòng hộ linh lực của mình, nhưng nó cũng đang dần vỡ vụn dưới áp lực khủng khiếp. Gương mặt nàng tái mét, đôi mắt phượng ánh lên vẻ tuyệt vọng.
“Trình Vãn Sinh... có cách nào không?!” Nàng cố gắng thốt lên, giọng nói nghẹn ngào, nhưng câu hỏi của nàng dường như chìm nghỉm trong tiếng gào thét của các linh ảnh và tiếng năng lượng bùng nổ.
Trình Vãn Sinh không trả lời. Y không phải là kẻ nói nhiều, đặc biệt là trong những tình huống nguy hiểm cận kề cái chết. Toàn bộ tâm trí y đang tập trung cao độ, quan sát mọi thứ xung quanh với tốc độ kinh người. Minh Trí Hồ Điệp trong thức hải của y bỗng nhiên phát ra ánh sáng mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một ngọn hải đăng giữa cơn bão táp. Nhờ nó, y không chỉ nhìn thấy dòng chảy hỗn loạn của năng lượng "Phản Tổ Chi Uy", mà còn cảm nhận được những quy luật ẩn giấu bên trong sự hỗn loạn đó, những điểm yếu nhỏ nhất trong bức màn năng lượng tưởng chừng như vô tận này.
*Đông Phương Hạo... hắn muốn lợi dụng chúng ta để kích hoạt cái gì đó!* Trình Vãn Sinh thầm nghĩ. Hắn muốn Trình Vãn Sinh và đồng đội trở thành vật dẫn, trở thành mồi lửa để thổi bùng lên ngọn lửa "Kỷ Nguyên Phản Tổ" đang ngủ yên trong Cấm Địa này. Nhưng Trình Vãn Sinh không bao giờ là kẻ cam chịu làm quân cờ. Y là một nghệ sĩ của sự sống sót, và một nghệ sĩ thì luôn tìm cách biến nguy hiểm thành cơ hội, hoặc ít nhất là lách qua nó.
Y nhanh chóng vận dụng kiến thức từ Ngọc Giản Vô Danh về các điểm yếu của trận pháp cổ xưa, kết hợp với những dấu vết năng lượng "Phản Tổ" mà y đã quan sát từ lúc bước vào. Y đã nhận ra rằng, dù năng lượng này có mạnh mẽ đến đâu, nó vẫn tuân theo một quy luật vận hành nhất định, một dạng "dòng chảy" có những "điểm chết" hoặc "điểm giao thoa" nơi năng lượng trở nên tạm thời ổn định hoặc yếu hơn.
Với tốc độ chớp nhoáng, Trình Vãn Sinh bắt đầu hành động. Y rút ra một vài viên linh thạch thượng phẩm, nhưng không phải để sắp đặt trận pháp như trước. Thay vào đó, y ném chúng vào các vị trí chiến lược trong không gian, không phải để chống lại năng lượng, mà là để "đánh lừa" nó. Y không cố gắng tạo ra một lá chắn vật lý. Điều đó là không thể trong môi trường này. Thay vào đó, y tạo ra một "huyễn trận" siêu nhỏ, một lá chắn năng lượng gần như vô hình, không phải để chống lại mà là để "lách qua" dòng chảy của "Phản Tổ Chi Uy". Huyễn trận này không có khả năng phòng ngự mạnh mẽ, nhưng nó có khả năng "biến hình", "phản chiếu" và "dẫn dắt" năng lượng. Nó giống như một ảo ảnh, khiến cho dòng chảy năng lượng cuồng bạo kia "bỏ qua" khu vực mà họ đang đứng.
Y vung tay, những ký hiệu trận pháp cổ xưa, phức tạp và tinh xảo, hiện lên trong không khí, không phải để tấn công hay phòng thủ, mà để "phác họa" một con đường. Một con đường ảo ảnh, một khe hở nhỏ bé trong bức màn năng lượng điên cuồng. Lá chắn này chỉ đủ lớn cho ba người họ, một vòng tròn nhỏ bé của sự yên bình giữa biển cả hỗn loạn. Trình Vãn Sinh nắm lấy tay Mộ Dung Tĩnh, kéo nàng vào trong vòng tròn vô hình đó. Mộ Dung Tĩnh, dù kiệt sức, vẫn cảm nhận được sự ấm áp và kiên định từ bàn tay y. Sau đó, y nhanh chóng đưa tay kéo Vân Tiêu Tử đang ngã gục vào bên trong.
Năng lượng "Phản Tổ Chi Uy" vẫn gào thét và càn quét xung quanh, nhưng trong vòng tròn nhỏ bé của huyễn trận, ba người họ lại được an toàn một cách kỳ diệu. Tiếng gào thét của linh ảnh dường như lướt qua họ, không chạm tới. Áp lực khủng khiếp vẫn còn đó, nhưng không còn đè nén trực tiếp lên linh hồn họ nữa. Trình Vãn Sinh thở dốc, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Việc duy trì huyễn trận này tiêu hao linh lực và tinh thần cực lớn.
Trong khi đó, U Lam, ẩn mình trong khe nứt đá, đang ở bên bờ vực của sự sụp đổ. Nàng đã bị năng lượng "Phản Tổ Chi Uy" phản phệ cực kỳ nghiêm trọng. Linh lực trong cơ thể nàng đã tan rã gần hết, kinh mạch như sắp nứt toác, và ý thức nàng đang dần chìm vào bóng tối. Tầm nhìn của nàng mờ đi, chỉ còn lại những đốm sáng lấp lánh và bóng dáng Trình Vãn Sinh đang cố gắng chống đỡ.
Khi Trình Vãn Sinh tạo ra huyễn trận, một phần năng lượng bị "dẫn dắt" của "Phản Tổ Chi Uy" đã vô tình tạo ra một luồng gió xoáy nhẹ, kéo U Lam, đang ở gần đó và không còn sức lực chống cự, vào rìa vùng an toàn của Trình Vãn Sinh. Nàng không hoàn toàn ở trong huyễn trận, nhưng lại nằm ở một "điểm chết" mà Trình Vãn Sinh đã tạo ra, nơi dòng chảy năng lượng trở nên yếu ớt nhất, nơi sự hỗn loạn không thể chạm tới nàng một cách trực tiếp.
U Lam cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như vừa thoát khỏi một gánh nặng ngàn cân. Cơn đau nhức trong kinh mạch dịu đi, linh lực đang tan rã cũng dần ổn định lại, dù vẫn còn yếu ớt. Nàng mở to mắt, nhìn chằm chằm vào Trình Vãn Sinh, người đang đứng đó, căng thẳng tột độ, duy trì huyễn trận cho ba người họ.
Năng lượng "Phản Tổ Chi Uy" dần lắng xuống. Tiếng gào thét của các linh ảnh yếu dần, trở lại thành những tiếng thì thầm vô định. Tiếng gió rít cũng dịu đi, nhường chỗ cho sự im lặng ghê rợn của Cấm Địa. Mùi hương trầm cổ xưa tái hiện, xua đi mùi tanh nồng của năng lượng hỗn loạn. Áp lực khủng khiếp cũng giảm bớt, dù vẫn còn một sự đè nén vô hình trong không khí.
Trình Vãn Sinh thở phào nhẹ nhõm, thu lại 'huyễn trận' đã gần như cạn kiệt linh lực của y. Y không dám lơ là, vẫn giữ vẻ cảnh giác cao độ. “Được rồi... tạm thời an toàn.” Y nói, giọng nói khàn đặc vì căng thẳng. Y quay sang nhìn Mộ Dung Tĩnh và Vân Tiêu Tử. Cả hai đều kiệt sức, nhưng ít nhất thì họ đã thoát khỏi nguy hiểm. Vân Tiêu Tử, dù còn yếu ớt, cũng đã có thể tựa vào một cột đá để lấy lại sức. Mộ Dung Tĩnh gật đầu, khuôn mặt vẫn còn tái nhợt.
“Ngươi... làm cách nào vậy?” Mộ Dung Tĩnh hỏi, giọng nói đầy kinh ngạc. Nàng đã từng chứng kiến Trình Vãn Sinh giải các trận pháp, nhưng chưa bao giờ thấy y đối phó với một thứ năng lượng cổ xưa, hỗn loạn và mạnh mẽ đến mức này. Y không dùng sức mạnh, mà dùng trí tuệ, dùng sự hiểu biết sâu sắc về quy luật của vạn vật để lách qua nguy hiểm.
Trình Vãn Sinh chỉ lắc đầu nhẹ. “Không có thời gian giải thích. Chúng ta cần phải rời khỏi đây, hoặc tìm một nơi ẩn náu an toàn hơn.” Y biết rằng, sự bùng phát vừa rồi chỉ là một cảnh báo, một điềm báo cho những nguy hiểm lớn hơn đang chờ đợi họ ở phía trước. Đông Phương Hạo chắc chắn đã tính toán đến việc họ sẽ đối mặt với "Phản Tổ Chi Uy", và hắn muốn họ "thức tỉnh" nó, chứ không phải "vượt qua" nó.
Từ phía khe nứt đá, U Lam từ từ đứng dậy. Cơ thể nàng vẫn còn yếu ớt, nhưng ánh mắt nàng đã không còn sát khí. Thay vào đó, đó là một ánh nhìn hoàn toàn khác, đầy bàng hoàng, bối rối và một nỗi nghi ngờ sâu sắc về mọi thứ mà nàng từng tin tưởng. Lần thứ hai, người mà nàng căm ghét, người mà nàng thề sẽ kết liễu, lại vô tình cứu mạng nàng.
*Không thể nào... hắn lại cứu mình... vì sao?* U Lam lẩm bẩm, giọng nói yếu ớt, gần như không thể nghe thấy. Nàng đã đến đây với một mục đích rõ ràng, một ngọn lửa hận thù cháy rực trong tim. Nàng đã được dạy rằng Trình Vãn Sinh là kẻ yếu hèn, là nguyên nhân gián tiếp dẫn đến cái chết của cha mẹ nàng. Nhưng những gì nàng chứng kiến lại hoàn toàn trái ngược. Hắn không hề mạnh mẽ, không hề kiêu ngạo, mà chỉ cẩn trọng, tỉ mỉ, và cực kỳ thông minh. Hắn không lao vào nguy hiểm, mà tìm cách vượt qua nó một cách khôn ngoan nhất.
Linh hồn nàng như bị xé làm đôi. Một bên là lời thề báo thù, là nhiệm vụ được giao phó, là những định kiến đã ăn sâu vào tâm trí. Một bên là sự thật trần trụi mà nàng vừa chứng kiến, một sự thật khiến cho ngọn lửa hận thù trong nàng lung lay dữ dội. Trình Vãn Sinh không phải là kẻ thù mà nàng từng hình dung. Hắn chỉ là một kẻ sống sót, một kẻ đang cố gắng bảo toàn tính mạng của mình và những người đồng hành. Và để làm điều đó, hắn đã vô tình cứu mạng nàng.
U Lam không thể lý giải được cảm xúc của mình lúc này. Sự tức giận, thù hận, nghi ngờ, bối rối, và cả một chút... biết ơn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn bão cảm xúc trong nội tâm nàng. Cái bẫy của Đông Phương Hạo không chỉ bẫy Trình Vãn Sinh, mà còn vô tình bẫy cả một Huyết Ảnh Sát Thủ vào một cuộc đấu tranh nội tâm đầy nghiệt ngã. Nàng nhìn Trình Vãn Sinh, ánh mắt phức tạp, không thể rời. Dù không muốn thừa nhận, nàng biết rằng, từ giờ phút này, mọi thứ đã thay đổi.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.