Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 211: Huyết Lệ Cuồng Phong: Trận Chiến Báo Thù
Khoảng không gian đen ngòm của chiếc mũ trùm đầu như nuốt chửng mọi ánh nhìn, để lại một cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng Trình Vãn Sinh. Y không sợ chết, nỗi sợ hãi đó dường như đã bị nỗi đau tột cùng về Tần Diệu Nhi gặm nhấm đến cạn kiệt. Điều y lo lắng là một vận mệnh đã bị định đoạt, một sợi dây vô hình đã trói buộc y vào một thế lực lớn hơn, vượt ra ngoài tầm hiểu biết và khả năng kháng cự của y. Hắn, Sử Giả Thần Bí, đã xuất hiện, phán một lời rồi biến mất, để lại Đông Phương Hạo với nỗi căm phẫn tột độ và Trình Vãn Sinh với một trái tim tan nát.
Trình Vãn Sinh vẫn ôm chặt thi thể Tần Diệu Nhi, cảm nhận từng chút lạnh lẽo thấm vào da thịt mình. Mùi máu tanh nồng quyện lẫn với mùi ẩm mốc của đá, mùi lưu huỳnh khét lẹt từ những đòn đánh của Đông Phương Hạo vẫn còn vương vấn trong không khí đặc quánh của Khe Nứt Vô Tận. Gió rít lên từng hồi như tiếng than khóc ai oán, lướt qua những vách đá dựng đứng, sâu thăm thẳm không thấy đáy, tạo nên một bản giao hưởng u ám của sự tuyệt vọng. Ánh sáng yếu ớt từ bên trên chỉ đủ để soi rọi những hình thù kỳ dị của tinh thể năng lượng và khoáng vật lạ bám trên vách đá, khiến nơi đây càng thêm phần âm u, lạnh lẽo.
Y chậm rãi cúi xuống, đặt Tần Diệu Nhi lên một tảng đá phẳng gần đó. Bàn tay y run rẩy vuốt nhẹ lên gương mặt đã hóa xanh xao của nàng, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không. "Diệu Nhi... ta sẽ không để ngươi chết vô ích..." Giọng y khàn đặc, chỉ là một tiếng thì thầm lạc lõng giữa tiếng gió gào thét. "Ta sẽ khiến chúng phải trả giá... tất cả..."
Mộ Dung Tĩnh đứng cách đó không xa, đôi mắt phượng sắc sảo quan sát từng cử chỉ của Trình Vãn Sinh. Nàng cảm nhận được một sự thay đổi đáng sợ, một dòng chảy ngầm dữ dội đang cuộn trào trong người y. Không còn là sự cẩn trọng thường thấy, không còn là bản năng sinh tồn đặt lên hàng đầu. Thay vào đó là một ngọn lửa căm phẫn tột độ, một ý chí quyết liệt đến mức điên cuồng. "Hắn... đã hoàn toàn khác. Liệu đây là điên cuồng, hay là một sự tái sinh?" Nàng tự hỏi, một thoáng lo lắng lướt qua đáy mắt. Nàng từng thấy Trình Vãn Sinh sợ hãi, từng thấy y lùi bước, nhưng chưa từng thấy y như lúc này, một pho tượng của nỗi đau và sự phẫn nộ.
U Lam thì lại khác. Đôi mắt tím sâu thẳm của nàng dán chặt vào Trình Vãn Sinh, như tìm thấy một hình ảnh phản chiếu của chính mình. Nỗi đau này, sự trống rỗng này, sự căm hận bùng cháy này... nàng quá quen thuộc. Nó là thứ đã khắc sâu vào xương tủy nàng, là thứ đã định hình cuộc đời nàng. "Nỗi đau này... ta hiểu." Nàng chỉ khẽ thì thầm, nhưng trong lời nói đó ẩn chứa một sự đồng cảm sâu sắc, một sự thấu hiểu mà không cần bất kỳ lời giải thích nào. Nàng cảm nhận được sự giằng xé trong tâm can Trình Vãn Sinh, và hiểu rằng từ khoảnh khắc này, y sẽ không bao giờ còn là Trình Vãn Sinh của ngày xưa. Cái chết của Tần Diệu Nhi không chỉ là một mất mát, mà là một vết cắt sâu hoắm, một dấu ấn không thể phai mờ, biến y thành một con người khác, tàn khốc hơn, quyết liệt hơn.
Trình Vãn Sinh cởi chiếc áo choàng duy nhất trên người, phủ lên thi thể Tần Diệu Nhi, như muốn che đi sự lạnh lẽo và bảo vệ nàng khỏi thế giới khắc nghiệt này. Đôi mắt y vẫn đỏ ngầu, nhưng giờ đây không còn sự trống rỗng, mà là một ngọn lửa âm ỉ, rực cháy. Y đứng thẳng dậy, dáng người gầy gò bỗng trở nên vững chãi đến lạ. Nắm chặt hai bàn tay, từng khớp xương kêu răng rắc. Không khí xung quanh y đột ngột trở nên hỗn loạn, một luồng linh lực màu đỏ máu bùng lên từ cơ thể, không phải khí tức ma đạo, mà là sự tinh túy của nỗi giận dữ và đau đớn bị dồn nén đến cực hạn. Nó cuộn xoáy quanh y, như một cơn bão tố đang hình thành, sắc lạnh và chết chóc. Y không còn là kẻ chỉ muốn sống sót. Y giờ đây là một kẻ báo thù.
Trong cái khoảnh khắc Trình Vãn Sinh vừa đứng thẳng dậy, linh lực đỏ máu cuộn trào, một tia chớp đen loé lên, Đông Phương Hạo xuất hiện như một bóng ma. Khuôn mặt hắn vặn vẹo vì căm tức, đôi mắt sắc như dao cau hằn lên những tia máu đỏ. Hắn đã bị Sử Giả Thần Bí can thiệp, bị sỉ nhục, và giờ đây, tất cả sự phẫn nộ đó đều trút lên Trình Vãn Sinh. Hắn không nói nhiều, chỉ là một tiếng gầm phẫn nộ thô bạo.
"Kẻ hèn nhát như ngươi, lại còn dám sống sót! Chết đi!"
Một luồng linh lực màu đen cuồng bạo bùng nổ từ Đông Phương Hạo, hóa thành một đạo kiếm khí khổng lồ, xé toạc không khí, mang theo sức mạnh hủy diệt lao thẳng vào Trình Vãn Sinh. Tiếng gió rít lên chói tai, đá vụn trên vách khe nứt vỡ tan thành bụi khi luồng kiếm khí lướt qua. Mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi đất cháy bốc lên gay mũi, báo hiệu sự tàn khốc của đòn tấn công.
Trái với sự cẩn trọng thường thấy, Trình Vãn Sinh không hề né tránh hoàn toàn. Y lao vào đón đỡ, một sự liều lĩnh đến điên cuồng. Bích Lạc Linh Giáp, tấm áo giáp xanh biếc từng là niềm hy vọng sống sót của y, bỗng chốc hiện ra, bao bọc lấy thân thể. Nhưng lần này, y không dùng nó để phòng ngự hoàn toàn. Y để nó hứng chịu phần lớn sát thương, trong khi bản thân y nghiêng người né tránh trong gang tấc những điểm yếu chí mạng, biến mình thành một mồi nhử sống.
Keng! Keng! Keng!
Tiếng kim loại va chạm vào nhau chói tai, kèm theo tiếng gầm nhẹ của Trình Vãn Sinh khi linh lực cuồng bạo của Đông Phương Hạo dội vào Bích Lạc Linh Giáp. Cơ thể y lảo đảo, máu tươi trào ra từ khóe môi, nhưng đôi mắt đỏ ngầu không hề biểu lộ một chút sợ hãi, chỉ có sự điên cuồng và căm hận. Y không đáp lời, chỉ tấn công. Những chiêu thức của y giờ đây không còn chú trọng sự tinh xảo hay bảo toàn, mà là sự hiểm độc, bất ngờ, và tận dụng mọi kẽ hở dù là nhỏ nhất. Một tay y vung lên, những viên ngọc giản vô danh được y luyện chế từ lâu bỗng chốc bay ra, không phải để tấn công trực diện mà để tạo ra những bẫy nhỏ, những màn sương mù che mắt, những luồng linh lực nhiễu loạn, nhằm phá vỡ nhịp điệu tấn công của Đông Phương Hạo. Y không còn tính toán sống chết, mỗi đòn đánh đều mang theo ý chí đồng quy vu tận.
"Hắn đang lợi dụng sự liều lĩnh để tạo cơ hội! Phối hợp!" Mộ Dung Tĩnh nhanh chóng nhận ra ý đồ của Trình Vãn Sinh. Giọng nàng điềm đạm nhưng đầy tính toán, nhanh chóng truyền mệnh lệnh cho U Lam. Ngay lập tức, nàng giơ tay, hàng loạt phù văn lấp lánh xuất hiện trong không khí, xoắn xuýt vào nhau tạo thành một trận pháp nhỏ. Trận pháp này không phải để tấn công mạnh mẽ, mà để tạo ra những chướng ngại vật linh lực vô hình, cản trở đường đi của Đông Phương Hạo, hoặc phóng ra những luồng linh lực sắc bén từ xa, đánh lạc hướng hắn. Mùi khói và kim loại cháy khét lẹt bốc lên khi các phù văn nổ tung, tạo ra một màn khói bụi mịt mờ, càng khiến trận chiến thêm phần hỗn loạn.
U Lam không nói một lời. Nàng là một sát thủ bẩm sinh. Khi Trình Vãn Sinh liều lĩnh thu hút sự chú ý của Đông Phương Hạo, và Mộ Dung Tĩnh tạo ra những chướng ngại vật, đó chính là cơ hội vàng của nàng. Thân ảnh mảnh mai của nàng bỗng chốc hòa vào bóng tối của Khe Nứt Vô Tận, biến mất không một dấu vết. Nàng di chuyển với tốc độ kinh hồn, như một bóng ma lướt qua giữa những vách đá, tìm kiếm góc khuất, tìm kiếm sơ hở. Đôi mắt tím sâu thẳm của nàng sáng rực trong bóng tối, khóa chặt vào Đông Phương Hạo. Một con dao găm tẩm độc, được che giấu khéo léo trong tay, lấp lánh ánh thép lạnh lẽo, sẵn sàng kết liễu kẻ thù khi thời cơ đến. Nàng không nghĩ nhiều về đúng sai, nàng chỉ biết Trình Vãn Sinh cần giúp đỡ, và nàng sẽ làm mọi thứ để đạt được mục tiêu.
Đông Phương Hạo gầm lên giận dữ. Hắn không ngờ một kẻ 'hèn nhát' như Trình Vãn Sinh lại dám chiến đấu một cách điên cuồng như vậy, và càng không ngờ Mộ Dung Tĩnh cùng U Lam lại phối hợp ăn ý đến thế. Những chiêu thức của Trình Vãn Sinh tuy không mạnh bằng hắn, nhưng sự liều lĩnh và tuyệt vọng của y lại tạo ra một áp lực khó chịu. Hắn phải liên tục đánh tan những ngọc giản, phá vỡ những trận pháp nhỏ của Mộ Dung Tĩnh, và cảnh giác trước những đòn đánh lén chết người của U Lam. Mùi máu tanh từ vết thương của Trình Vãn Sinh, mùi khói từ những vụ nổ, và tiếng gió rít gào tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn, dữ dội. Trận chiến diễn ra nhanh chóng, khốc liệt, mỗi giây phút đều là sống chết.
Khi trận chiến lên đến cao trào, Đông Phương Hạo bị dồn vào thế khó bởi sự liều lĩnh và hợp tác bất ngờ của Trình Vãn Sinh, Mộ Dung Tĩnh và U Lam. Hắn không thể tin được ba kẻ yếu hơn lại có thể đẩy hắn vào tình cảnh này. "Phế vật! Các ngươi đều là phế vật!" Hắn gầm lên, tung ra một đòn chưởng lực kinh thiên động địa, xé toạc không khí, ép Trình Vãn Sinh và các đồng minh lùi lại. Tuy nhiên, Đông Phương Hạo vẫn là một cường giả đáng sợ. Ánh sáng linh lực màu đen cuộn xoáy quanh hắn, biến hắn thành một chiến thần bất khả xâm phạm. Dù bị thương, Trình Vãn Sinh vẫn đứng vững, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Đông Phương Hạo, không hề có ý định lùi bước.
Đột nhiên, một cảm giác áp lực nặng nề, khủng khiếp bao trùm cả Khe Nứt Vô Tận. Không khí vốn đã đặc quánh nay càng trở nên ngột ngạt, như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt mọi sự sống. Tiếng gió rít cũng bị nuốt chửng, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ. Một giọng nói lạnh lẽo, đầy uy quyền, vang vọng khắp khe nứt, như đến từ vực sâu không đáy, từng lời từng chữ đều mang theo ý chí thao túng và quyền năng tuyệt đối.
"Ồ, một con kiến nhỏ bé lại dám cắn ngược. Thật thú vị."
Ma Chủ Huyết Ảnh xuất hiện. Hắn không lộ diện hoàn toàn, mà thân hình chỉ là một khối bóng đen lờ mờ, ẩn hiện trong làn khói đen cuộn xoáy. Không có vẻ ngoài cụ thể, chỉ có một đôi mắt đỏ máu rực sáng trong màn đêm, như hai vì sao chết chóc. Hắn không cần phô trương, chỉ sự hiện diện của hắn thôi đã đủ để khiến linh khí xung quanh trở nên hỗn loạn, cuồng bạo, và mang theo mùi tử khí nồng nặc.
Đông Phương Hạo, kẻ vừa mới gào thét hung hãn, bỗng chốc cứng đờ người. Hắn kinh ngạc nhìn về phía Ma Chủ Huyết Ảnh, rồi nhanh chóng cúi đầu, giọng nói không còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn sự cung kính tột độ. "Ma Chủ!"
Trình Vãn Sinh, dù đang bị thương nặng và kiệt sức, vẫn cảm nhận được áp lực kinh hoàng từ Ma Chủ Huyết Ảnh. Cơ thể y run rẩy, từng thớ thịt như muốn xé toạc ra dưới sức ép vô hình. Nhưng đôi mắt đỏ ngầu của y, thay vì sợ hãi, lại càng bùng lên ngọn lửa căm phẫn tột độ. Y không lùi bước. Y không gục ngã. Trong đầu y giờ đây chỉ có hình ảnh Tần Diệu Nhi nằm im lìm trên tảng đá, và những kẻ đã gây ra cái chết của nàng. Y gầm lên, giọng nói khàn đặc nhưng chất chứa sự kiên quyết đến rợn người.
"Ngươi... cũng sẽ phải trả giá!"
Ma Chủ Huyết Ảnh không trực tiếp ra tay. Hắn chỉ hừ lạnh một tiếng. Ngay lập tức, áp lực vô hình bao trùm Trình Vãn Sinh tăng lên gấp bội. Đó không phải là một đòn tấn công vật lý, mà là một loại áp lực tinh thần, một chiêu thức ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp của Ma Đạo, muốn nghiền nát ý chí và thân thể Trình Vãn Sinh từ bên trong. Mùi máu tanh trong không khí bỗng trở nên đậm đặc hơn, như báo hiệu sự tan vỡ sắp xảy ra.
Trình Vãn Sinh cảm thấy toàn thân đau nhói, từng tế bào như muốn nổ tung. Nhưng y vẫn không khuất phục. Y dốc toàn bộ linh lực còn sót lại, kích hoạt mọi bùa chú và khả năng ẩn giấu. Bích Lạc Linh Giáp sáng rực, cố gắng chống đỡ. Ngọc giản vô danh bay ra tứ phía, tạo thành một vòng phòng ngự mỏng manh. Y gồng mình chống lại, từng giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, hòa lẫn với máu. Y biết đây là một trận chiến không cân sức, một sự đối đầu với một thế lực vượt xa mọi tưởng tượng.
Mộ Dung Tĩnh và U Lam cũng cảm nhận được sự tuyệt vọng. Áp lực từ Ma Chủ Huyết Ảnh quá lớn, vượt xa những gì họ từng đối mặt. Mộ Dung Tĩnh nhanh chóng vận dụng trận pháp, tạo ra một lá chắn linh lực yếu ớt phía trước Trình Vãn Sinh, cố gắng giảm bớt áp lực cho y. U Lam, với đôi mắt tím đầy lo lắng, liên tục di chuyển quanh Trình Vãn Sinh, tìm kiếm bất kỳ kẽ hở nào, bất kỳ điểm yếu nào, dù là nhỏ nhất, để tấn công hoặc giải vây. Nhưng sự bất lực hiện rõ trên nét mặt của cả hai. Ma Chủ Huyết Ảnh quá mạnh, quá đáng sợ.
Trình Vãn Sinh gầm lên một tiếng, sức mạnh cuồng bạo từ nỗi đau và căm phẫn bỗng chốc bùng nổ, giúp y đứng vững. Y không biết y có thể kéo dài bao lâu, nhưng y sẽ không gục ngã. Y sẽ không cho phép Tần Diệu Nhi chết vô ích. Y sẽ chiến đấu, cho đến hơi thở cuối cùng.
Ma Chủ Huyết Ảnh chỉ đứng đó, đôi mắt đỏ máu quan sát Trình Vãn Sinh với một vẻ thích thú, như đang thưởng thức một màn kịch hay. Hắn không vội vã, hắn thích sự giãy giụa của con mồi.
"Ta chưa từng muốn sống lâu hơn ai, chỉ là không muốn chết trước khi hiểu mình là ai..." Trình Vãn Sinh thầm nghĩ, nhưng giờ đây, ý nghĩa của sự sống không còn nằm ở việc hiểu chính mình, mà là ở sự trả giá, sự báo thù cho người đã hy sinh vì y. Y sẽ không bao giờ quên. Và y sẽ khiến những kẻ đã gây ra bi kịch này phải hối hận. Cuộc đời y đã rẽ sang một lối đi tăm tối hơn, một con đường nhuốm máu và nước mắt, không chỉ vì sự sống sót của bản thân, mà còn vì lời thề báo thù cho Tần Diệu Nhi. Cái giá của sự sống sót, giờ đây, không chỉ là nỗi đau của y, mà là cái chết của kẻ khác.
Trình Vãn Sinh nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ máu của Ma Chủ Huyết Ảnh, một ánh nhìn đầy thách thức và căm hận. Y biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy máu và nước mắt.
Cả Khe Nứt Vô Tận chìm trong sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng gió rít thảm thiết và tiếng gầm gừ kiên cường của một kẻ đã mất tất cả, nhưng lại tìm thấy một ý nghĩa mới cho sự tồn tại của mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.