Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ta tu tiên bằng cách sống sót - Chương 22: Bất Ngờ Gặp Gỡ: Nét Thanh Thuần Giữa Phàm Trần

Ánh sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe hở trên vách đá, chiếu vào Mật Thất Bế Quan cũ kỹ, hắt lên những vệt bụi lấp lánh trong không khí. Trình Vãn Sinh chậm rãi mở mắt. Đêm đã qua, và với nó là một chu kỳ tu luyện dưỡng sinh cùng Thiên Tức Thảo. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí trong lành tràn vào lồng ngực, rồi từ từ thở ra. Một cảm giác thanh thoát, nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể.

Hắn vận động nhẹ nhàng các khớp xương, cảm thấy từng thớ cơ bắp như được tưới tắm, dẻo dai và tràn đầy sức sống hơn đêm trước. Xương cốt không còn cảm giác nặng nề, mà trở nên vững chắc, linh hoạt đến lạ. Dù không có một sự đột phá rõ ràng nào về cảnh giới tu vi, nhưng sự cải thiện tinh tế này lại khiến Trình Vãn Sinh cảm thấy an tâm hơn bao giờ hết. Đây chính là con đường hắn đã chọn, con đường của sự tích lũy bền vững, không phô trương, không vội vã. Giống như dòng suối róc rách xói mòn đá tảng, chậm nhưng chắc chắn. Ngọc Giản Vô Danh đã không nói sai.

Hắn đứng dậy, bước đến bên Tề Thiên. Cậu bé vẫn đang say ngủ, hơi thở đều đặn và sắc mặt đã hồng hào hơn rất nhiều. Vết thương trên vai đã khép miệng, chỉ còn lại một vệt đỏ mờ nhạt. Trình Vãn Sinh khẽ thở phào. Tề Thiên đã hồi phục nhanh hơn hắn dự kiến, có lẽ là nhờ vào sự sống dai của người phàm và những loại thảo dược sơ cứu mà hắn đã dùng. Lòng biết ơn của Tề Thiên là thật, và sự trung thành của cậu bé có thể là một tài sản quý giá trong tương lai. Hắn không khỏi nghĩ đến những ngày tháng cô độc trước đây, khi mà ngay cả một người bạn để chia sẻ cũng là thứ xa xỉ. Giờ đây, có Tề Thiên bên cạnh, dù chỉ là một tạp dịch nhỏ bé, cũng khiến hắn cảm thấy bớt đi phần nào gánh nặng.

Sau khi cẩn thận kiểm tra lại phong ấn Mật Thất, Trình Vãn Sinh rời đi trong im lặng, hòa mình vào màn sương sớm còn vương vấn trên các đỉnh núi của Thanh Huyền Tông. Không khí buổi sớm ở khu tạp dịch luôn mang một vẻ u ám và khắc nghiệt đặc trưng. Tiếng gió thổi vút qua những vách núi đá dựng đứng, mang theo hơi lạnh thấu xương. Những con đường lát đá ẩm ướt trơn trượt, phản chiếu ánh sáng mờ nhạt của bầu trời xám xịt. Mùi ẩm mốc từ những dãy nhà tạp dịch cũ kỹ, xen lẫn mùi mồ hôi của những người vừa thức dậy, và đôi khi là mùi gỗ mục, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí nặng nề, ngột ngạt. Tiếng tạp dịch than vãn về số phận hẩm hiu, tiếng chổi quét sàn sột soạt, tiếng bước chân mệt mỏi trên hành lang đá… tất cả đều như một bản giao hưởng buồn tẻ, lặp đi lặp lại mỗi ngày.

Trình Vãn Sinh không vội vã, hắn bước đi thong thả, ánh mắt quét qua mọi ngóc ngách, quan sát từng chi tiết nhỏ nhất. Dù đã quen với cảnh tượng này, nhưng hắn vẫn luôn giữ sự cảnh giác cao độ. Trong môi trường tu tiên khắc nghiệt, chỉ một chút lơ là cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống. Hắn tiến vào đại sảnh nơi Trần Lão Quản Sự thường giao nhiệm vụ. Trần Lão Quản Sự, với tấm lưng còng và mái tóc bạc phơ, đang ngồi sau chiếc bàn gỗ cũ kỹ, ánh mắt lờ đờ nhìn vào một cuộn da dê chứa danh sách nhiệm vụ. Trên khuôn mặt hiền lành phúc hậu của ông vẫn ẩn chứa vẻ từng trải, một sự mệt mỏi cố hữu của người đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm.

"Vãn Sinh, ngươi đến rồi," Trần Lão Quản Sự khẽ nâng mí mắt, giọng nói khàn khàn. "Có một chuyến đến Trấn Phù Vân, mua vài thứ linh thảo. Ngươi đi đi."

Trình Vãn Sinh cúi người, nhận lấy một cuộn da dê khác chứa danh mục các loại linh thảo cần mua. "Vâng, thưa Trần Lão Quản Sự. Ta sẽ đi ngay."

Ánh mắt hắn liếc nhanh sang một góc phòng. Lý Cẩu Đản, đồng môn tạp dịch gầy gò, mặt mày ti tiện, đang lén lút nhìn hắn với ánh mắt đầy ganh ghét. Hắn ta thì thầm với một tạp dịch khác đứng bên cạnh, đủ để Trình Vãn Sinh có thể nghe thấy: "Lại là hắn... May mắn ghê, được ra ngoài chơi bời."

Trình Vãn Sinh không đáp lời, cũng không bận tâm. Hắn đã quá quen với những lời xì xầm, những ánh mắt ghen tị như vậy. Cuộc sống của tạp dịch vốn dĩ đã khốn khổ, nên bất kỳ ai có được một chút ưu ái hay may mắn hơn đều sẽ trở thành mục tiêu của sự đố kỵ. Hắn thầm nghĩ: 'Trấn Phù Vân... cũng tốt, có thể kiếm thêm chút thông tin, và kiểm tra tác dụng của Thiên Tức Thảo trong môi trường thực tế.'

Trần Lão Quản Sự dường như cũng không để ý đến những lời lẩm bẩm của Lý Cẩu Đản. Ông chỉ khẽ lắc đầu, rồi lại tiếp tục cắm cúi vào công việc của mình, như một cái cây già đã quen với gió sương. "Sống được ngày nào hay ngày đó, đừng ham hố những thứ không thuộc về mình," ông khẽ lẩm bẩm, không rõ là nói với Trình Vãn Sinh hay tự nhắc nhở bản thân.

Trình Vãn Sinh hiểu ý. Đó là một lời khuyên chân thành, một triết lý sống mà ông lão đã đúc kết được sau bao năm tháng lênh đênh trong tông môn này. Hắn khẽ gật đầu, ôm chặt cuộn da dê vào lòng, rồi quay lưng bước đi. Hắn biết, nhiệm vụ này tuy đơn giản nhưng cũng không kém phần quan trọng. Những loại linh thảo "phổ thông" mà Trần Lão Quản Sự nhắc đến, thường là những loại không được coi trọng trong Thanh Huyền Tông, nhưng lại là nguyên liệu thiết yếu cho các tạp dịch và những tu sĩ cấp thấp để duy trì tu luyện cơ bản. Tông môn không muốn phí phạm nguồn lực quý giá cho những thứ nhỏ nhặt này, nên thường giao cho tạp dịch đi mua từ bên ngoài.

Hắn chuẩn bị hành lý đơn giản: một túi vải nhỏ đựng vài đồng linh thạch vụn, một ít lương khô, và chiếc bình nước tinh khiết. Trước khi rời khỏi tông môn, hắn còn ghé qua một góc khuất, lấy ra Ngọc Giản Vô Danh. Hắn muốn xem liệu Ngọc Giản có gợi ý gì về Trấn Phù Vân hay không, hoặc có loại thảo dược nào khác mà hắn có thể tìm kiếm để tiếp tục củng cố thể chất mà không gây chú ý. Ngọc Giản không cho hắn một chỉ dẫn cụ thể nào cho nhiệm vụ này, nhưng nó một lần nữa nhắc nhở về sự nguy hiểm của việc phô bày sức mạnh quá sớm, và tầm quan trọng của việc thu thập thông tin một cách kín đáo. "Thông tin là chìa khóa để sống sót, Trình Vãn Sinh. Kẻ biết mình biết người, trăm trận trăm thắng," dòng chữ cổ kính hiện lên, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng. Hắn cất Ngọc Giản đi, lòng tự nhủ sẽ luôn ghi nhớ lời răn đó. Với tâm thế thận trọng và một chút tự hài lòng với những tiến bộ nhỏ bé của bản thân, Trình Vãn Sinh rời khỏi Thanh Huyền Tông, bước vào hành trình đến Trấn Phù Vân.

***

Trấn Phù Vân hiện ra dưới ánh nắng giữa trưa, rực rỡ hơn nhiều so với sự u ám của Thanh Huyền Tông. Nắng nhẹ trải vàng trên những mái ngói rêu phong, làm ấm lên không khí còn vương chút se lạnh. Trình Vãn Sinh đã hoàn thành một phần nhiệm vụ, tìm mua được vài loại linh thảo thông thường tại một cửa hàng nhỏ ven đường. Tuy nhiên, vẫn còn một loại Linh Cốt Thảo khá hiếm hoi mà hắn chưa tìm thấy. Hắn quyết định ghé vào Quán Trà Lão Vương, một nơi hắn từng nghe nói là tụ điểm của đủ loại tin tức, từ chuyện phàm nhân đến chuyện tu sĩ.

Quán Trà Lão Vương nằm ở một con phố sầm uất, với cánh cửa gỗ cũ kỹ luôn hé mở, mời gọi những lữ khách mệt mỏi. Âm thanh bên trong quán rộn ràng, khác hẳn sự im ắng đến đáng sợ của tông môn. Tiếng cụng chén lách cách, tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng cười đùa vang vọng khắp không gian. Từ bên ngoài, còn nghe thấy tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá. Mùi trà mộc thơm dìu dịu, hòa quyện với mùi bánh ngọt đơn giản và hương vị thức ăn đường phố thoang thoảng từ các quầy hàng gần đó, tạo nên một bầu không khí bình dân, ồn ào nhưng lại ấm áp, đầy sức sống.

Trình Vãn Sinh chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi hắn có thể quan sát cả bên trong quán lẫn bên ngoài đường. Hắn gọi một chén trà xanh thông thường. Vừa đặt chén trà xuống bàn, một bóng người nhanh nhẹn đã xuất hiện bên cạnh hắn. Đó là Tiểu Nhị Tửu Lầu, với thân hình nhỏ nhắn, khuôn mặt lanh lợi và nụ cười tươi rói luôn thường trực. Hắn ta là một trong những người phục vụ nhanh nhẹn nhất quán, và cũng là một nguồn tin vặt đáng tin cậy, miễn là có tiền thưởng.

"Khách quan, nghe nói chuyện này chưa?" Tiểu Nhị Tửu Lầu cúi xuống, giọng nói thì thầm đầy vẻ bí mật, nhưng ánh mắt lại không ngừng liếc nhìn túi tiền của Trình Vãn Sinh. "Gần đây có một đoàn lữ khách giàu có vừa ghé qua Trấn Phù Vân, mang theo nhiều bảo vật lạ lắm! Nghe đồn còn có cả một viên Dạ Minh Châu lớn bằng nắm tay, phát sáng rực rỡ trong đêm!" Hắn ta nói xong, không quên nháy mắt, như muốn nhấn mạnh rằng đây là một tin tức độc quyền.

Trình Vãn Sinh nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ của trà xanh làm hắn tỉnh táo. Hắn biết những câu chuyện như vậy thường được tiểu nhị thêm thắt để thu hút sự chú ý và tiền thưởng. Tuy nhiên, cũng không hẳn là vô ích. Từ những tin tức vặt vãnh này, đôi khi có thể suy ra được những manh mối quan trọng. "Ồ? Chuyện gì thú vị vậy?" Trình Vãn Sinh trầm ổn đáp, giữ cho giọng điệu bình thản nhất có thể. "Ngươi có biết tiệm dược liệu nào bán Linh Cốt Thảo không?" Hắn lợi dụng sự nhiệt tình của tiểu nhị để hỏi thông tin cần thiết của mình.

Tiểu Nhị Tửu Lầu thoáng ngẩn ra một chút, có lẽ không ngờ Trình Vãn Sinh lại không bị câu chuyện về Dạ Minh Châu mê hoặc. Nhưng hắn ta nhanh chóng lấy lại vẻ lanh lợi. "Có chứ, có chứ! Tiệm của Lão Vương ở cuối phố đó! Rất nổi tiếng, chuyên bán các loại linh thảo hiếm. Nhưng mà... Linh Cốt Thảo hơi hiếm nha khách quan. Hay là dùng loại khác thay thế?" Hắn ta vừa nói vừa chỉ tay về phía cuối con phố, rồi lại vội vàng hỏi, dường như muốn thể hiện sự am hiểu của mình.

Trình Vãn Sinh khẽ mỉm cười, một nụ cười gần như không thể nhận ra. "Không cần, ta chỉ cần Linh Cốt Thảo." Hắn lấy ra một đồng linh thạch vụn, đặt nhẹ nhàng lên bàn. "Đây là tiền trà, và cũng là tiền thưởng cho tin tức của ngươi."

Tiểu Nhị Tửu Lầu sáng mắt lên, nhanh chóng cầm lấy đồng linh thạch. "Cảm ơn khách quan! Khách quan cứ yên tâm, tiệm Lão Vương đó là đáng tin cậy nhất Trấn Phù Vân này rồi! Chắc chắn sẽ có thứ khách quan cần!" Hắn ta cúi người lia lịa, rồi nhanh nhẹn rời đi để phục vụ những vị khách khác.

Trình Vãn Sinh không vội vàng rời đi ngay. Hắn ngồi thêm một lúc, chậm rãi nhấp chén trà, lắng nghe những câu chuyện phiếm khác từ các bàn bên cạnh. Những câu chuyện về thương nhân giàu có, về tu sĩ ghé qua, về những con yêu thú xuất hiện gần đây ở Rừng Mê Vụ... Tất cả đều được hắn thu vào tai, phân tích và sắp xếp lại trong tâm trí. Ngọc Giản Vô Danh đã dạy hắn rằng, thông tin, dù là nhỏ nhất, cũng có thể trở thành chìa khóa c���u mạng. Hắn cũng nhân cơ hội này để quan sát những người xung quanh, từ cách ăn mặc, cử chỉ, đến ánh mắt. Hắn nhận thấy, Trấn Phù Vân, dù là một trấn nhỏ, nhưng lại là nơi giao thoa của nhiều tầng lớp khác nhau, từ phàm nhân cho đến tu sĩ cấp thấp. Sự phức tạp này đòi hỏi hắn phải luôn giữ sự cảnh giác. Sau khi chén trà cạn, Trình Vãn Sinh đứng dậy, bước ra khỏi quán, hướng về phía cuối phố theo lời chỉ dẫn của tiểu nhị.

***

Ánh nắng chiều tà đã dịu đi, nhuộm màu vàng cam lên những mái nhà cổ kính của Trấn Phù Vân. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hơi mát của hoàng hôn sắp buông. Chợ Phù Vân vào buổi chiều vẫn sôi động và náo nhiệt không kém buổi sáng. Tiếng rao hàng của các tiểu thương vang vọng khắp nơi: "Ai mua hoa tươi không?", "Bánh bao nóng hổi đây!", "Thảo dược quý hiếm, giá cả phải chăng!". Tiếng mặc cả của người mua kẻ bán, tiếng người qua lại tấp nập, tiếng ngựa xe lộc cộc… tất cả hòa quyện thành một bản hòa tấu ồn ào, đầy sức sống. Mùi thức ăn thơm lừng từ các gánh hàng rong, mùi rau củ tươi, mùi gia vị nồng nàn, xen lẫn mùi vải vóc mới… tất cả tạo nên một bức tranh sinh động, đa sắc màu của cuộc sống phàm tục.

Trình Vãn Sinh bước đi giữa dòng người tấp nập, ánh mắt sắc bén lướt qua mọi ngóc ngách, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Hắn không chỉ tìm kiếm tiệm dược liệu, mà còn âm thầm quan sát, thu thập thông tin về mọi thứ xung quanh. Từng chuyển động nhỏ, từng ánh mắt lướt qua, đều không thoát khỏi tầm mắt của hắn. Cơ thể hắn, nhờ tác dụng của Thiên Tức Thảo, giờ đây cảm thấy nhẹ nhõm và linh hoạt hơn. Hắn có thể di chuyển uyển chuyển hơn giữa đám đông, né tránh những va chạm không cần thiết một cách dễ dàng, cảm giác như những giác quan của hắn đã trở nên nhạy bén hơn một chút.

Đột nhiên, giữa dòng người ồn ào và tấp nập ấy, Trình Vãn Sinh chợt cảm thấy một luồng khí tức khác lạ. Nó không phải là linh khí cuồn cuộn của tu sĩ, cũng không phải là khí tức phàm tục hỗn tạp. Đó là một luồng khí tức thuần khiết, nhẹ nhàng, như một làn gió trong lành thổi qua giữa chốn bụi trần. Luồng khí tức này ngay lập tức thu hút sự chú ý của hắn, bởi nó hoàn toàn khác biệt với bất cứ thứ gì hắn từng cảm nhận được ở Thanh Huyền Tông, nơi tràn ngập sự tranh đấu, ghen ghét và toan tính.

Hắn vô thức dừng bước, ánh mắt dõi theo hướng luồng khí tức kia phát ra. Trong khoảnh khắc đó, giữa đám đông người qua lại như mắc cửi, hắn thoáng thấy một bóng hình. Đó là một thiếu nữ. Nàng đang đứng bên một sạp hoa, mái tóc đen dài mượt mà được tết đơn giản, khẽ đung đưa trong gió chiều. Khuôn mặt nàng thanh tú, đôi mắt to tròn long lanh ánh nước, đang chăm chú ngắm nhìn những đóa hoa tươi thắm. Nàng mặc một bộ y phục vải thô màu xanh nhạt, giản dị nhưng sạch sẽ, không một chút vấy bẩn của bụi trần. Dáng người nhỏ nhắn, thanh mảnh, toát lên vẻ yếu đuối nhưng lại đầy thuần khiết. Khí chất của nàng như một đóa sen trắng thoát tục, vươn mình giữa chốn phàm trần ồn ã, không chút nhiễm bẩn.

'Khí tức này... không giống bất kỳ ai mình từng gặp ở tông môn. Thuần khiết đến lạ thường,' Trình Vãn Sinh thầm nhủ, lòng dấy lên một chút tò mò hiếm hoi. Từ khi bước chân vào con đường tu tiên, hắn luôn ép buộc bản thân phải giữ sự thờ ơ, tránh xa mọi thứ có thể mang lại rắc rối. Nhưng luồng khí tức thuần khiết này, cùng với hình ảnh thanh thoát của thiếu nữ kia, lại khiến trái tim hắn khẽ rung động một nhịp, một cảm giác lạ lẫm mà đã từ rất lâu hắn không còn cảm nhận được. Sự thuần khiết đó tựa như một tia sáng yếu ớt, le lói giữa màn đêm u tối của thế giới tu tiên mà hắn đang sống. Liệu đây có phải là một cái bẫy? Hay chỉ là một ảo ảnh?

Hắn dừng bước một lát, ánh mắt dõi theo bóng lưng thiếu nữ khi nàng rời khỏi sạp hoa, hòa vào dòng người. Một cảm giác tiếc nuối khó hiểu chợt dấy lên trong lòng hắn. Hắn muốn biết thêm về nàng, về luồng khí tức thuần khiết ấy. Nhưng rồi, lý trí nhanh chóng kéo hắn trở về thực tại khắc nghiệt. Tò mò là con dao hai lưỡi, đặc biệt là trong thế giới này. Sống sót là ưu tiên hàng đầu, và hắn không thể để bất kỳ cảm xúc nhất thời nào làm chệch hướng con đường của mình.

Trình Vãn Sinh khẽ lắc đầu, tự nhủ bản thân. Hắn nhanh chóng thu hồi ánh mắt, ép buộc bản thân phải tập trung vào nhiệm vụ. Dù sao, hắn cũng chỉ là một tạp dịch nhỏ bé, những thứ xa vời như khí chất thanh thuần hay những mối quan hệ phức tạp đều không thuộc về hắn. Hắn sẽ sống sót. Bằng mọi giá. Và hắn sẽ mạnh mẽ hơn, từng chút một, theo cách riêng của mình. Tiệm dược liệu của Lão Vương vẫn đang chờ hắn ở phía trước.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free